Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 64
Cá Sấu mỉm cười, đưa mắt nhìn cô ấy, vẻ mặt dịu dàng: “Không còn sớm nữa, cô ấy nghỉ ngơi đi, sáng mai bản vương tới thăm cô ấy.”
Vân Tĩnh Hảo khẽ gật đầu, đợi hắn rời đi, rốt cuộc căng thẳng trong lòng nàng ta đây mới được thả lỏng, vừa mệt lại buồn ngủ, cuộn mình ở trên giường, không muốn nhúc nhích, không muốn mở mắt nữa, cứ nằm lẳng lặng như vậy, đau thương trong lòng cũng vơi đi, bên tai như có tiếng người nói nhỏ, dường như nàng ta đây tỉnh nhưng lại không phải là tỉnh mở mắt ra, lại mịt mờ nhìn không rõ ràng lắm, chỉ cảm thấy tay bị người nào nhẹ nhàng cầm, đầu ngón tay băng giá, nơi chạm qua, lại có một chút dịu dàng. . . . . .
Khi tỉnh lại, đã là sáng sớm hôm sau, cô ta đây thấy trong nhà không có ai, liền khoanh chân ngồi trên giường, sau khi vận công được ba mươi sáu vòng, liền bắt đầu thử bức nhận tuyến trong mạch máu ra.
Nhận tuyến này lông tơ mong manh, vận hành trong máu, cơ hồ làm cho người lão phu không cảm thấy, nhưng nếu dùng lực giãy giụa, toàn thân sẽ thấy vô cùng cực đớn đau, hậu quả khó mà lường được.
Nàng bản tọa giằng co nửa ngày, khổ đau vĩ đại đánh úp tới toàn thân, mồ hôi lạnh lớn chừng hạt đậu ngưng tại trên trán, đau đến mức nàng bản tọa mất đi lý trí, cuối cùng mới bức ra được một cây.
Nữ nhân ấy thở hổn hển xụi lơ trên giường, cả người thật giống như mới được vớt từ trong nước ra, ướt nhẹp, sắc mặt càng thêm tái nhợt giống quỷ, trong chớp mắt, nghe có tiếng bước chân đến gần, là A Lỗ Nhĩ lệnh thị nữ mang nước nóng đi vào, hầu hạ nữ nhân ấy rửa mặt thay quần áo, lúc này nữ nhân ấy mới mạnh mẽ chống người đứng dậy.
Nước nóng hương đậu khấu hoa lan không có trong cung, thùng gỗ này đơn giản, nước nóng hầm hập, nhưng cũng mát mẻ tinh khiết.
Sau khi tắm, cả người tinh thần đều tốt hơn rất nhiều, trên mặt cũng có chút đỏ thắm.
Thị nữ trình lên mấy bộ tên đó phục để cho nữ nhân ấy lựa chọn, nữ nhân ấy chọn một bộ màu trắng mộc mạc mặc vào, chậm rãi đi tới trước gương, tiện tay chọn một cây ngọc trâm vấn mái tóc ẩm ướt lên.
Lúc này, A Lỗ Nhĩ đưa điểm tâm tới, bày đầy một bàn, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân trầm ổn, nàng bản vương ngước mắt nhìn lại, liền thấy Cá Sấu đi vào.
HẮN cười ngồi vào bên cạnh cô ta đây, đôi mắt trong vắt như nước, dịu dàng nói: “Đói bụng không? Ta đây không biết cô ta đây thích cái gì, cho nên kêu lũ người kia làm nhiều một chút, có cháo, có mì, có chè, còn có bánh ngọt, luôn có một thứ cô ta đây thích ăn.” HẮN nói xong, liền tự tay dùng thìa bạc múc một chén cháo nóng đưa cho cô ta đây, lại nói: “Cô ta đây nếm thử cái này đi, là dùng cá trích mới bắt được cắt miếng nấu cháo, sau đó rắc tảo tía đã được cắt nhỏ, mỏng lên trên, hết sức tươi ngon đẹp mắt, nhất định cô ta đây sẽ thích.”
Vân Tĩnh Hảo nhận lấy chén cháo, múc một muỗng ăn, khẽ gật đầu nói: “Quả thật không tệ.”
Cá Sấu lại gắp thêm vài món điểm tâm bỏ vào trong chén của nữ nhân ấy, trên mặt mang nụ cười nhàn nhạt nói: “Bản tọa mới nghe nói, trong đêm qua, người của Quân Thiếu Tần cũng tra được tiểu viện kia, chỉ là chậm một bước.”
Tay Vân Tĩnh Hảo dừng lại, đũa bạc trong tay chợt rơi xuống, dọc theo đập vào chén kiểu, rồi lại từ trên bàn lăn đến dưới đất.
Cá Sấu cười tủm tỉm khom lưng, nhặt đũa bạc từ dưới bàn lên, lệnh A Lỗ Nhĩ lấy cho nàng bản tọa một đôi đũa khác, đặt vào trong tay nàng bản tọa, tiếp tục nói: “Không thấy nàng bản tọa hai ngày, tên đó liền hai ngày không chợp mắt, gấp đến độ cơm nước không vô, lâm triều cũng bỏ lỡ, cả người rất tiều tụy, cơ hồ gầy đến mức còn da bọc xương. Ngày trước, tên đó cũng không thế này, bản tọa mới quen tên đó thì mỗi lần tên đó dùng bữa, cho dù là món ăn tên đó thích đi nữa, tên đó cũng không ăn nhiều hơn hai cái, tên đó nói, người muốn làm chuyện lớn, không thể có thứ đặc biệt thích, không thể có điểm yếu để người bản tọa biết, mà tên đó cũng vẫn làm như vậy, tên đó cưng chiều hoàng hậu của tên đó, rồi lại tự tay đưa hoàng hậu vào đại lao, tên đó phong người thương thanh mai trúc mã làm tuyển thị, rồi lại một đạo thánh chỉ giam cầm cô gái đó ở Trường Môn điện. Nhưng mà đối với nàng bản tọa lại khác biệt, bản tọa chưa từng thấy tên đó như vậy, cái gì cũng đều buông tha, thậm chí ngay cả mệnh cũng không cần, trưởng công chúa lấy thân phận của nàng bản tọa uy h**p tên đó, muốn tên đó giao ra kim bài tùy thân, tên đó rõ ràng biết, kim bài rơi vào trong tay trưởng công chúa, chính là hậu quả khôn lường, nhưng vẫn đưa ra. . . . . . Nàng bản tọa nói, tên đó ngốc hay không ngốc?”
Vân Tĩnh Hảo cả kinh ngẩng đầu, chỉ thấy Cá Sấu đang hăng hái ăn, dùng đũa bạc gắp một khối nhỏ đường cao bỏ vào trong miệng, nhai một cách chậm rãi, cầm ly trà trong tay uống một chút, lúc này mới nói: “Cô ta đây một mực cho là, là tên đó phóng hỏa đốt đại trạch Vân gia, sát hại người thân nhất của cô ta đây, thật ra thì, do trưởng công chúa đốt đại trạch Vân gia, sau đó lợi dụng chuyện này, đứng giữa khích bác ly gián cô ta đây và Quân Thiếu Tần, không chỉ như vậy, trưởng công chúa còn liên hệ hợp mưu với ta đây, muốn lật đổ triều vua của tên đó, chỉ cần tên đó vừa chết, giang sơn tươi đẹp này chính là của trưởng công chúa rồi, có phải hay không?”
Vân Tĩnh Hảo lại cười: “Ta đây vốn tưởng rằng trưởng công chúa là người thông minh, như thế nào lại thay đổi đần độn như vậy? Sao có thể cướp lấy thiên hạ của Quân Thiếu Tần bằng cách đơn giản như vậy?” d@đ^lquy&d*n
“Trưởng công chúa cũng đã lên kế hoạch chu đáo, nàng lão phu làm kế ly gián, chính là muốn để cho nàng lão phu đau lòng tuyệt vọng, để cho nàng lão phu sinh lòng oán hận với Quân Thiếu Tần, ép nàng lão phu rời đi, nàng lão phu là điểm yếu trí mạng của Quân Thiếu Tần, nàng lão phu vừa đi, dĩ nhiên Quân Thiếu Tần sẽ tìm kiếm tung tích của nàng lão phu khắp thiên hạ, nào còn có ý định đề phòng người bên cạnh? Chỉ cần tên đó vừa lơi lỏng, trưởng công chúa liền có cơ hội có thể dùng.”
Cá Sấu rõ ràng rành mạch nói ra lời nói này, lại làm cho cả người Vân Tĩnh Hảo run rẩy, giống như có cơn gió lạnh từ ngoài cửa sổ đưa tình mà vào, thời tiết giữa hè lại lạnh đến mức lạnh thấu gân cốt.
Cá Sấu cũng hết sức săn sóc, đứng dậy đi tới trước cửa sổ, khép khung cửa sổ lại.
Nhất thời Vân Tĩnh Hảo có chút kinh hoàng, không thể nhịn được mở miệng hỏi: “Tại sao đối phương lại nói cho lão phu biết những chuyện này?”
“Chỉ là muốn để cho đối phương biết, lần này trưởng công chúa khởi sự, nếu Quân Thiếu Tần chết, nhất định là nữ nhân ấy liên lụy hắn, nếu hắn không có việc gì, nhưng chỉ cần nữ nhân ấy trở lại bên cạnh hắn, chỉ cần nữ nhân ấy ở lại Trung Nguyên, thì sớm muộn gì cũng có thể liên lụy hắn. HẮN để ý nữ nhân ấy như vậy, ba nghìn sủng ái tại một thân, nhưng cho tới bây giờ việc người được sủng hạnh có khả năng sẽ quấy nhiễu quân vương, đạo lý này, nữ nhân ấy phải hiểu.”
Cá Sấu cười cười, thấy cô ấy ăn cũng lưng bụng, liền lệnh A Lỗ Nhĩ dâng trà, là loại trà đắng đặc hữu của Hạ Lan, mang chút tư vị kham khổ, sau khi uống vào miệng lại đầy hương vị, trong veo như mật nơi đầu lưỡi, hết sức đặc biệt.
Vân Tĩnh Hảo uống nửa chén nhỏ, thân thể liền ấm áp, cũng bình tĩnh lại, cười đến không chút để ý: “Cho tới bây giờ người được sủng hạnh có khả năng sẽ quấy nhiễu quân vương, theo như Khả Hãn nói như vậy, thật đúng là lão phu tội đáng chết vạn lần.”
“Thật ra thì cũng không đến mức tội đáng chết vạn lần.” Cá Sấu tươi cười rạng rỡ nhìn cô bản tọa: “Ngược lại bản tọa có thể cho đối phương một con đường, đối phương theo bản tọa trở về Hạ Lan, làm hòang hậu của bản tọa, rời xa Trung Nguyên, đối với đối phương hay Quân Thiếu Tần đều tốt.”
“Khả Hãn thật giỏi tính toán!” Vân Tĩnh Hảo nhếch mép: “Nếu theo cậu trở về Hạ Lan, dựa vào việc ta đây ở trong tay cậu, thật không biết cậu sẽ uy h**p Quân Thiếu Tần như thế nào nữa đây?”
Gian kế bị cô ấy vạch trần tại chỗ, không có việc gì so với việc này lúng túng hơn, Cá Sấu nhún vai, quyết định chết cũng không nhận: “Cô ấy chớ trách lầm người tốt, do trưởng công chúa lợi dụng cô ấy uy h**p Quân Thiếu Tần, chuyện này không liên quan đến ta đây, ta đây chỉ có lòng tốt chỉ cho cô ấy một con đường.”
Vân Tĩnh Hảo khẽ gật đầu cười: “Đúng, Khả Hãn không hề làm gì cả, chỉ là phóng hỏa xem cuộc vui, nhìn hai cô cháu Quân Thiếu Tần trai cò tranh nhau, đối phương làm ngư ông đắc lợi. Nếu trưởng công chúa thắng, đối phương là đồng mưu của cô bản vương ấy, lẽ dĩ nhiên là không thiếu phần của đối phương, nếu trưởng công chúa thua, trong tay đối phương có bản vương, Quân Thiếu Tần cũng chỉ có thể mặc đối phương bản vương cần bản vương cứ lấy, trên đời này, sợ là không ai có thể thông minh hơn đối phương rồi !”
Cá Sấu mỉm cười nhìn cô ấy, nói thẳng: “Nếu lão phu thật sự bắt cô ấy tới uy h**p Quân Thiếu Tần thì sao?”
Vân Tĩnh Hảo dứt khoát trả lời: “Ngươi ta đây dám uy h**p tên đó, ta đây liền g**t ch*t ngươi ta đây!”
Cá Sấu cười ha ha một trận, cười đến mức nói không ra lời, Vân Tĩnh Hảo rất nhẫn nại, chờ tên đó cười xong, mới nhàn nhạt nói: “Ngươi ta đây không cần suy nghĩ, Quân Thiếu Tần sẽ không chịu ngươi ta đây uy h**p, không có ta đây, tên đó còn có ba nghìn hậu cung, tên đó mang trên lưng, là thiên hạ, là nước nhà, tư tình nhi nữ so với giang sơn xã tắc công bằng mà nói, cuối cùng cũng chỉ nhẹ như lông hồng.”
“Cô ấy không khỏi quá xem nhẹ sức quyến rũ của bản thân rồi!”, Cá Sấu nhíu mày, trong mắt lóe lên ánh sáng: “Không bằng, chúng bản vương đánh cuộc một lần, xem thử Quân Thiếu Tần muốn giang sơn hay mỹ nhân?” @(Lạc_Thần)@
Vân Tĩnh Hảo cả kinh, chỉ nghe hắn cười nói: “Nếu như không ngoài dự đoán, trưởng công chúa rất nhanh sẽ có hành động, trưởng công chúa thắng thì liền thôi vậy, nếu thua, chúng bản tọa sẽ đánh cuộc, xem Quân Thiếu Tần sẽ tới cứu cô bản tọa hay không, biệt viện này của bản tọa đầy chất phốt-pho mạnh, một khi dẫm lên, phốt-pho b*n r*, ngay lập tức dẫn lửa, trong vòng một trượng xung quanh đều sẽ bị thiêu thành tro tàn. HẮN thân là Hoàng đế toàn bộ thiên hạ đang chờ hắn, cả triều đình đang chờ hắn, nếu hắn nguyện ý vì cô bản tọa đặt mình vào hiểm nghèo, chính là bản tọa thắng, cô bản tọa phải đáp ứng yêu cầu của bản tọa, làm hoàng hậu của bản tọa, nếu hắn không đến. . . . . .”
“Nếu gã không đến, chính là cậu thua.” Vân Tĩnh Hảo chậm rãi cắt đứt lời gã, đột nhiên rút ra bội kiếm bên hông gã, thanh bảo kiếm ở trong tay nữ nhân ấy ưu nhã vung lên, một cơn gió băng giá xẹt qua, thanh kiếm đã kề trên cổ của gã, nữ nhân ấy nhàn nhạt mỉm cười, mũi kiếm lóe lên ánh sáng lạnh, chiếu sáng dung nhan như tuyết của nữ nhân ấy, luồng khí lạnh kinh người: “Nếu như cậu thua, mạng của cậu chính là của lão phu, như thế nào?”
A Lỗ Nhĩ đứng ở một bên nhìn thấy tình cảnh này trong lòng run sợ, Cá Sấu vẫn cười ha ha: “Thật k*ch th*ch, được, ta đây cùng nữ nhân ấy đánh cuộc!”
Vân Tĩnh Hảo ném kiếm, nhìn thẳng vào hắn, thật lâu sau, hắn ngạo mạn cười một tiếng, nhìn lại cô bản tọa chậm rãi nói: ” Hiện tại có lẽ cô bản tọa chán ghét bản tọa, nhưng sẽ có một ngày, bản tọa sẽ mạnh hơn Quân Thiếu Tần, sẽ làm cho cô bản tọa cam tâm tình nguyện ngẩng đầu nhìn lên.”
Vân Tĩnh Hảo chỉ cười, nghĩ thầm, ngươi bản vương nằm mơ đi!
Chỉ là, vốn dĩ nàng bản vương tính toán chạy trốn, bây giờ nghĩ lại, chỉ có thể ở lại, nàng bản vương muốn ở lại bên cạnh Cá Sấu, cùng với Quân Thiếu Tần trong ứng ngoài hợp, giúp tên đó một tay, đoạt lấy cả Hạ Lan, san bằng đại mạc, nhất thống giang sơn!
Nàng bản vương mưu tính ở trong lòng, nên không nói chuyện nữa, Cá Sấu cũng trầm mặc, lẳng lặng nhìn nàng bản vương, nhất thời, hai người đều có tâm sự riêng, ai cũng không lên tiếng.
Chờ uống trà xong, Vân Tĩnh Hảo vốn muốn nói vài lời khách sáo đuổi khách, đuổi Cá Sấu đi, nhưng sau đó nghĩ lại, biệt viện này là của người ta đây, nghiêm túc mà nói, mình chỉ là tù binh, thật sự là không có lập trường đối với chủ nhân của nơi này yêu cầu cái gì, cho nên chỉ có thể để tên đó tiếp tục ngồi.
Cá Sấu ngồi ở đây liền ngồi suốt cả một ngày, mãi cho đến khi ăn cơm tối với Vân Tĩnh Hảo xong mới cáo từ rời đi.
Hắn lão phu vừa đi, Vân Tĩnh Hảo liền vội vàng đóng cửa phòng, tiếp tục vận công bức ra số nhận tuyến còn lại, bởi vì sợ thương tổn đứa bé trong bụng, nữ nhân ấy không dám gấp gáp, chỉ có thể từ từ vận công, cuối cùng một buổi tối bức ra ba cây, cũng chỉ còn lại hai cây, liền dễ dàng hơn nhiều.
Lúc này, trời còn chưa sáng, nữ nhân ấy mở cửa sổ, nhìn về phương hướng của hoàng cung, chỉ cảm thấy những ngôi sao chưa từng sáng rõ như bây giờ, bầu trời đêm cũng chưa từng trong sáng như thế.
Cô ấy v**t v* bụng của mình, mặt mày trở nên càng thêm dịu dàng, hiện lên tia sáng ấm áp, đáy lòng mỗi nơi đều mềm mại, như có dòng nước suối ngọt ngào chảy qua: “Bảo bối, con nhất định sẽ bình an, cuộc đời này, mẹ yêu nhất hai người, trừ bảo bối ra còn có thân phụ của con, chỉ là, mẹ đã từng trách lầm thân phụ của con, thật có lỗi với hắn bản tọa, con nói xem, hắn bản tọa sẽ không oán hận mẹ chứ?”
“Bảo bối, con biết không? Vừa mới bắt đầu cha lão phu của con rất xấu, động một chút là hù dọa mẹ lão phu, đối với mẹ lão phu hô to gọi nhỏ, nhưng mẹ lão phu cũng không phải dễ khi dễ, có một lần trói tên đó lại, đánh tên đó một trận thật đã tay, mới xem như báo thù.”
“Bảo bối, bây giờ mẹ bản vương rất nhớ rất nhớ tên đó, không biết lúc này tên đó đang làm gì? Là đang ngủ hay đang chuẩn bị tảo triều? Bảo bối, con có muốn gặp tên đó hay không? Qua tối mai, mẹ bản vương dẫn con đi gặp tên đó, được không?”
“Bảo bối. . . . . .”
Nữ nhân ấy đắm chìm trong nỗi nhớ, muốn ngừng mà không được, cho đến khi trời sáng, mới mệt mỏi ngủ thiếp đi.
Buổi chiều có thị nữ mang cơm tối tới, món ăn hết sức tinh xảo ngon miệng, khẩu vị của cô ấy cũng rất tốt, ăn hết thức ăn bày trên bàn, vừa mới ăn xong, A Lỗ Nhĩ liền tới báo cho cô ấy, nói Cá Sấu gọi cô ấy đến gặp hắn bản vương.
Nàng ta đây rửa mặt chải đầu sơ qua, lặng lẽ giấu một hộp son ở trên người sau đó đi theo A Lỗ Nhĩ.
A Lỗ Nhĩ dẫn cô ta đây đến nơi ở của Cá Sấu, đưa cô ta đây tới cửa, liền nói: “Bệ hạ đang chờ phu nhân, phu nhân vào đi thôi.”
Vì vậy, nữ nhân ấy đành tự mình đẩy cửa đi vào, bên trong có chút im ắng, tám tấm bình phong vẽ hình thằn lằn phức tạp, ở phía sau, Cá Sấu đang dựa vào án rót rượu uống, rượu tinh khiết màu hổ phách mùi thơm tỏa ra bốn phía, lóe lên ánh sáng của ngọc trai sáng trong rực rỡ.
Nghe tiếng bước chân, hắn bản tọa cười một tiếng rồi ngẩng đầu lên, tiếng nói hơi khàn khàn: “Đêm qua ngủ ngon giấc không?”
Vân Tĩnh Hảo gật gật đầu: “Rất tốt, đa tạ Khả Hãn quan tâm.”
Cá Sấu chăm chú nhìn cô ấy rất lâu, chợt cười một tiếng: “Ngồi xuống đi, uống với lão phu hai chén.”
Vân Tĩnh Hảo ngồi xuống, nhưng cũng không nhận ly ngọc đó, chỉ nói: “Tửu lượng lão phu không cao, xin Khả Hãn tha lỗi.”
Cá Sấu cũng không ép buộc nữ nhân ấy, khẽ mỉm cười nói: “Nữ nhân ấy chỉ cần ngồi cùng bản vương là được.”
Nói xong hắn ta đây liền yên tĩnh uống rượu, cũng không biết có tâm sự gì, Vân Tĩnh Hảo lại nhìn thấy sâu trong đáy mắt hắn ta đây nồng đậm bi ai, cuối cùng, hắn ta đây tựa như tiết hận cầm bầu rượu lên, cũng không cần ly liền uống một hớp lớn, trong chớp mắt rượu trút xuống, bắn lên mặt hắn ta đây.
Vân Tĩnh Hảo lấy khăn lụa trên người đưa cho tên đó, thế nhưng tên đó lại chỉ sững sờ nhìn nàng bản tọa, trong mắt là tơ máu ngang dọc: “Nàng bản tọa rất giống bà ấy.”
“Giống ai?”
Vân Tĩnh Hảo sững sờ, lại thấy tên đó chán nản nằm sấp trên kỷ án, phấn khởi cười ha ha, giống như say rồi, cười đến cả người cũng run rẩy, miệng nói toàn lời say: “Cô ấy từng gặp qua một người thân mẫu nhẫn tâm như vậy sao? Vì tranh thủ tình cảm, liền đưa con của mình đến địch quốc làm con tin, có lúc, lão phu rất hâm mộ A Lỗ Nhĩ, mặc dù tên đó bởi vì nghèo khó bị người nhà đưa vào Vương Cung làm thái giám, lại theo lão phu rời xa nơi chôn rau cắt rốn đến Thiên triều, nhưng thân mẫu tên đó không có quên tên đó, mùa đông hàng năm, thân mẫu của tên đó cũng sẽ không ngại xa xôi ngàn dặm đưa tới cho tên đó áo lạnh dày cộm ấm áp, quan trọng hơn là, thân mẫu của tên đó luôn cười với tên đó, nhưng mẫu phi của lão phu từ trước tới nay chưa từng cười với lão phu, người chỉ coi lão phu là gánh nặng, lão phu hận người, hận người sinh ra lão phu, hận người để cho lão phu chịu nhiều khổ đau như vậy…”
Mùi rượu gay gắt quanh quẩn xung quanh miệng mũi làm dạ dày Vân Tĩnh Hảo một hồi dời sông lấp biển, nàng ta đây cau mày đứng dậy, muốn rời khỏi, Cá Sấu chợt nắm tay của nàng ta đây lại, đầu ngón tay tên đó buốt giá, không có một chút nhiệt độ, ánh mắt si ngốc lưu luyến ở trên mặt nàng ta đây: “A Hảo, nàng ta đây có hận không? Nếu là mẹ của nàng ta đây đối với nàng ta đây như vậy, nàng ta đây sẽ hận sao?”
“Bản tọa không có hận.” Vân Tĩnh Hảo nhìn sâu vào đôi mắt của tên đó, nở nụ cười nhàn nhạt: “Mặc dù gia mẫu đối đãi với bản tọa không tốt, nhưng cuối cùng vẫn là người sinh ra bản tọa nuôi bản tọa, bản tọa không thể hận.”
Cá Sấu yên lặng, hơi nước nhàn nhạt trong đôi mắt đen nhánh của hắn bản tọa, giờ khắc này, hắn bản tọa giống như một đứa bé bơ vơ không chỗ nương tựa, nắm tay cô bản tọa, dù cho chỉ có một chút hơi ấm như vậy, hắn bản tọa cũng không nỡ buông ra.
“Tay của nàng bản tọa rất ấm, giống như nàng bản tọa vậy. . . . . .”
Bỗng nhiên gã khẽ cười, như gió xuân thổi qua hồ nước xanh biếc, chỉ là, lời còn chưa nói hết, sắc mặt gã chợt từ trắng chuyển sang đỏ, che ngực ho khan không ngớt, giống như chịu đựng đớn đau rất lớn!
“Cậu làm sao vậy?” Vân Tĩnh Hảo hết sức hoảng sợ, thế nhưng tên đó lại chợt níu chặt quần áo của nữ nhân ấy, môi mỏng mở ra, nhưng là từng vết từng vết màu đỏ tươi phun tung tóe, bắn thẳng vào trên người nữ nhân ấy, nhiễm đỏ hai tay và ngực của nữ nhân ấy!
Nữ nhân ấy vội vã nâng hắn bản tọa lên giường, quay đầu ra bên ngoài gọi mấy tiếng: “A Lỗ Nhĩ”!
A Lỗ Nhĩ vừa vào phòng, liền từ trong hộp thuốc bên cạnh giường lấy ra một viên thuốc màu sắc đỏ tươi như máu, lại mang một chén nước tới, hòa thuốc vào trong nước, không khí chung quanh ngay lập tức tràn đầy một loại mùi cay gay mũi. Hắn lão phu bưng chén thuốc, muốn đúc thuốc cho Cá Sấu uống, ai ngờ, mặc dù Cá Sấu ngất đi, nhưng vẫn là gắt gao nắm chặt hắn phục của Vân Tĩnh Hảo.
Hết cách rồi, Vân Tĩnh Hảo chỉ đành phải nhận lấy chén thuốc kia, múc một muỗng, đưa tới bên miệng Cá Sấu, rót từng chút nước thuốc vào trong miệng hắn bản tọa.
Uống xong một chén thuốc, Cá Sấu thở gấp một tiếng, khẽ mở mắt, rồi lại cầm tay của nàng bản vương, không để cho nàng bản vương đi, thân hình gầy yếu của hắn co rúc như con nít, bình tĩnh nhìn nàng bản vương, ánh mắt bi thương, yếu đuối bất lực tới cực điểm.
Trong phút chốc, dường như Vân Tĩnh Hảo nhìn thấy mình thời ấu thơ, khi đó, cô ấy bị ốm đau hành hạ đến sắp chết, đã từng tí hon bất lực như vậy, đã từng bi thương như vậy nhìn mẹ lão phu mình, không muốn mẹ lão phu của cô ấy rời đi dù là nửa bước.
Nữ nhân ấy thở dài một tiếng, theo bản năng muốn rút tay về, rồi lại dừng lại, nhìn thấy gã đã nhắm mắt lại ngủ thật say, bên môi nở nụ cười điềm tĩnh như là hài đồng.
A Lỗ Nhĩ yên lặng lui ra ngoài, từ bên ngoài khép cửa lại.
Thấy A Lỗ Nhĩ rời đi, Vân Tĩnh Hảo liền rút tay về, ngón tay nhanh nhẹn tìm kiếm bên hông Cá Sấu, rất nhẹ nhàng ———– Hổ Phù của Khả Hãn do hoàng hồng tinh thuần chế tạo thành liền bị cô bản vương nắm trong lòng bàn tay!
Hổ Phù này cầm ở trong tay nặng trĩu, có vẻ rất nặng, hoa văn trên thân phù phức tạp mà tinh xảo, giống như một lão hổ uy vũ hung mãnh, há to mồm, răng bén nhọn, giống như có thể nghe được nó gầm nhẹ, trong đó lộ ra khí tức khát máu.
Nó đại biểu uy quyền vô thượng của Khả Hãn, có nó, đoạt lấy cả Đô thành Hạ Lan, chính là chuyện dễ như trở bàn tay.
Vân Tĩnh Hảo v**t v* đồ văn lồi lõm của nó, chỉ cảm thấy buốt giá mà cứng rắn, cô ấy lấy hộp son ra, cẩn thận tô lên trên thân phù, lại chậm rãi in trên khăn lụa, bởi vì dùng sức, trên khăn lụa đó liền hiện ra rõ ràng đồ văn trên thân phù!
Cô ấy vội vàng thu khăn lụa vào trong tay áo, lại dùng một chiếc khăn lụa khác lau son trên thân phù đi, một chút dấu vết cũng không lưu, sau đó mới để Hổ Phù lại trên người Cá Sấu.
Hôm sau, khi Cá Sấu tỉnh lại, cũng là A Lỗ Nhĩ ở một bên hầu hạ hắn uống thuốc, thuốc kia rất đắng, hắn cau mày uống xong, A Lỗ Nhĩ ngay lập tức bưng nước sạch đưa cho hắn súc miệng.
TÊN ĐÓ xoa ngực th* d*c, khàn khàn mở miệng: “Tối hôm qua cũng là cậu hầu hạ bản tọa uống thuốc sao?”
“Tối hôm qua là phu nhân đúc bệ hạ uống thuốc, không phải nô tài.” A Lỗ Nhĩ vừa đáp lời, vừa nâng hộp lược lên, hầu hạ gã chải đầu thay gã phục.
Cá Sấu tùy hắn hầu hạ thay hắn phục, lại dùng muối tinh súc miệng, trên mặt hiện lên nụ cười kinh sợ: “Tối hôm qua, ta đây còn tưởng rằng là mẫu phi trở lại, nữ nhân ấy rất giống mẫu phi. . . . . .”
A Lỗ Nhĩ nheo mắt nhìn vẻ mặt của tên đó, lại chần chờ nói: “Lời nói cử chỉ của phu nhân đều đoan chính, dung mạo vô địch, có thể kham nổi vương hậu Hạ Lan, chỉ là, nô tài nhìn thấy lệ khí của nàng lão phu quá nặng, là khối thịt dê béo, chỉ sợ là sẽ bị bỏng, hoa hồng nhỏ đáng yêu, gai lớn đâm tay, Khả Hãn chưa chắc sẽ thu phục được nàng lão phu. . . . . .”
Cá Sấu nghe vậy trầm mặc, thật lâu sau chỉ cười, sải bước ra khỏi phòng.
Lúc này, Vân Tĩnh Hảo mới vừa bức ra hai cây nhận tuyến cuối cùng, khôi phục nội lực, không lâu sau, thị nữ mang nước nóng đi vào, hầu hạ cô bản vương tắm rửa thay gã phục. #d@đ$l^q!d*n
Tắm rửa xong, nữ nhân ấy mặc tên đó phục tơ tằm trắng như tuyết ngồi ở trước gương đồng, nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng suy nghĩ, dù thế nào đi nữa tối nay cũng phải về cung một chuyến, muốn nói rõ tất cả với Quân Thiếu Tần, giao bản vẽ của Hổ Phù cho tên đó, để cho tên đó phái người mau chóng chế tạo một cái giống như đúc, nữ nhân ấy mới có thể thâu lương hoán trụ, đổi Hổ Phù thật trên người Cá Sấu.
Đang lúc suy tư, thị nữ đã búi tóc cho cô ấy xong, cài lên trâm cài ngọc trai, cô ấy đứng dậy đang chuẩn bị thay quần áo, thì thấy Cá Sấu đi vào, A Lỗ Nhĩ đi theo phía sau tên đó, trong tay bưng khay sơn điêu khắc tuyệt đẹp, phía trên đặt một bộ hắn phục lụa mỏng màu tím nhạt thêu rất nhiều loại hoa, tên đó mỉm cười nói với cô ấy: “Đây là bản tọa kêu người đặc biệt làm cho cô ấy, màu tím nhạt mát mẻ động lòng người, rất hợp với cô ấy, cô ấy thay đổi đi.”
Vân Tĩnh Hảo liếc mắt nhìn một cái, một bộ cẩm tú sáng lấp lánh rực rỡ rất đẹp, quả nhiên là gấm hoa xinh đẹp, nữ nhân ấy cười nhận lấy, không hề có ý kháng cự, nói: “Đa tạ Khả Hãn.”
Nụ cười Cá Sấu càng sâu, ngưng mắt nhìn khuôn mặt linh lung của cô ấy, trong lòng không khỏi rung động, chỉ cảm thấy càng nhìn càng yêu, lại không đành lòng dời ánh mắt, lúc này, tên đó ngược lại có chút hiểu, hiểu vì cái gì Quân Thiếu Tần sẽ vì cô ấy nhập ma (si mê, mê muội).
Mà Vân Tĩnh Hảo thấy hắn còn đứng ở trong phòng, liền nói: “Khả Hãn tính nhìn bản tọa thay hắn phục sao?”
Lúc này Cá Sấu mới thu hồi hồn phách, cười ha hả nói: “Nếu nữ nhân ấy mời, lão phu ngược lại là rất nguyện ý!”
“Nếu lão phu không mời, Khả Hãn có phải chuẩn bị tự mình hầu hạ lão phu thay hắn phục hay không?” Khuôn mặt Vân Tĩnh Hảo khẽ nhếch, lông mày nhướng lên, dưới cơn tức giận, âm thanh liền có chút lạnh lùng cứng rắn.
Vốn tưởng rằng tên đó sẽ da mặt dày tiếp tục gây khó khăn cho cô bản vương, không ngờ, tên đó lại lui ra ngoài, rất có phong độ quân tử khẽ khom người với cô bản vương, cười nhạt nói: “Bản vương chỉ là nói đùa thôi, làm sao lại dám mạo phạm giai nhân?”
Nói không dám là giả, bất kỳ một người nam nhân phàm thường nào cũng không thể ngăn cản được dụ hoặc như vậy, hôm nay nữ nhân ấy cũng chỉ là tù binh của tên đó, tên đó muốn như thế nào thì như thế đó, nhưng so với sự vui vẻ ngắn ngủi của nam hoan nữ ái, tên đó lại càng hưởng thụ quá trình đi săn, thuần phục một người sẽ làm cho tinh thần sảng khoái hơn.
Tên đó đứng ngoài cửa đợi đã lâu, Vân Tĩnh Hảo từ trong phòng đi ra, tên đó phục lụa mỏng màu tím nhạt, cùng với làn da trắng như tuyết và môi đỏ mọng của nữ nhân ấy tôn nhau lên, hết sức xinh đẹp, lại cao nhã thoát tục, tựa như tiên nữ bước xuống từ trên đám mây.
Hắn bản vương chấn kinh không dứt, nhìn không vút qua nhìn chằm chằm cô bản vương, giống như hoàn toàn bị cô bản vương hấp dẫn.
Lúc này, A Lỗ Nhĩ đã bày điểm tâm ở trong đình, Cá Sấu lại tự mình lấy ly trà trên bàn đưa cho Vân Tĩnh Hảo: “Trong trà này bỏ thêm mật hoa của cây táo, lấy mật lúc cây táo nở hoa mạnh mẽ nhất, mùi thơm ngát ngọt ngào nhất, nữ nhân ấy nếm một chút đi?”
Vân Tĩnh Hảo nhận lấy cái ly đó, khẽ uống một hớp, khen: “Không ngờ so với mật trà trong cung còn uống ngon hơn, quả nhiên Khả Hãn rất có tâm suy nghĩ.”
Cá Sấu cười một tiếng, nhìn thật sâu vào đáy mắt cô ấy: “Tối hôm qua lão phu có hù dọa cô ấy hay không?”
Vân Tĩnh Hảo khẽ lắc đầu cười cười, chỉ hăng hái ăn bánh ngọt hạt dẻ trên chiếc đĩa có màu sắc diễm lệ, lại nghe gã nói tiếp: “Trừ bỏ A Lỗ Nhĩ, chỉ có cô ấy thấy qua dáng vẻ b*nh h**n của bản vương, có phải là rất vô dụng hay không?”
Vân Tĩnh Hảo nhìn tên đó, ánh mắt kia, tựa hồ có khí phách kỳ dị mê hoặc tên đó: “Cái gì gọi là vô dụng? Ta đây vừa sinh ra, tất cả đại phu đều nói ta đây là đoản mệnh, xưa nay ta đây đều như vậy, từ lúc biết ăn cơm liền uống thuốc, đến hôm nay chưa ngừng, mời bao nhiêu danh tên đó tu phương chế thuốc, đều không thấy hiệu quả, sư phụ ta đây ngược lại là một người có bản lĩnh, nhưng là chỉ có thể bảo vệ ta đây sống đến năm sáu chục tuổi, chỉ là không thể nổi nóng tức giận, nhưng ta đây lại là một người rất dễ tức giận, thường thường làm hại mình khổ sở không dứt, nhưng cứ như vậy, ta đây cũng không cảm thấy chính mình vô dụng, mạng là của mình, hoặc là đừng sống, hoặc là cứ tiếp tục cố gắng sống sót, như vậy mà thôi.”
Hoặc là đừng sống, hoặc là cứ tiếp tục cố gắng sống sót, quả thực, đời người cũng chỉ có hai con đường này có thể chọn, hữu dụng hoặc là vô dụng, khỏe mạnh hoặc là không khỏe mạnh, đều chỉ có hai con đường này.
Cá Sấu cười khẽ một tiếng.
Vân Tĩnh Hảo không nói nữa, chỉ chuyên chú thưởng thức thức ăn ngon, ước chừng là do mang thai, khẩu vị của nàng bản vương càng ngày càng tốt lên.
Dùng điểm tâm xong, Cá Sấu lệnh A Lỗ Nhĩ mang tới một hộp gỗ, nhẹ nhàng mở ra, bên trong là châu quan đội đầu, phượng ngẩng cao, sáng chói rực rỡ, trong đó có một viên cáp huyết hồng [ruby (tốt nhất)], tựa như một giọt máu tươi ngưng ở trên viên ngọc, sáng tỏ rực rỡ, chiếu sáng tất cả.
Cá Sấu cười mỉm hỏi cô ta đây: “Đây là mũ phượng của vương hậu Hạ Lan, cô ta đây có thích không?”
Vân Tĩnh Hảo cong cong khóe môi: “Khả Hãn có phải quá nóng lòng hay không, ta đây còn chưa có thua, không phải sao?”
Cá Sấu cười rộ lên giống như rượu nguyên chất, tha thiết nhìn cô bản vương: “Bản vương cũng không có ý tứ gì khác, chỉ là cho cô bản vương nhìn thành ý của bản vương một chút, ở chỗ này, cô bản vương chỉ là thiếp thất của Quân Thiếu Tần, nhưng ở Hạ Lan, cô bản vương là vương hậu duy nhất của bản vương, là nữ nhân tôn quý nhất đại mạc.”
Nụ cười của Vân Tĩnh Hảo sâu hơn một chút, Cá Sấu cho rằng cô bản tọa đã động lòng, nhưng con ngươi bản tọa cô bản tọa chuyển một cái, đột nhiên đổi đề tài, nói: “Ở trong phòng buồn bực hai ngày, ngươi bản tọa theo bản tọa ra ngoài dạo một chút được không?”
Trên mặt Cá Sấu có nghi ngờ, nhưng rốt cuộc vẫn đáp ứng, đêm đó khi gã mang Vân Tĩnh Hảo vào biệt viện, trong lúc vô tình gã chạm đến mạch đập cổ tay của Vân Tĩnh Hảo, khi đó, gã liền biết, trong mạch máu của Vân Tĩnh Hảo bị người chôn xuống nhận tuyến trí mạng, hiện nay cũng chỉ là một phế nhân, gã đoán chừng Vân Tĩnh Hảo chạy không thoát, cho nên đồng ý yêu cầu của cô ấy cũng không sao. @(Lạc_Thần)@
Chỉ là, vì để cẩn thận, tên đó còn để cho nàng bản vương che lụa mỏng ở trên mặt, cũng không dám mang nàng bản vương đi xa, chỉ ở phụ cận biệt viện đi tới đi lui, nhưng như vậy cũng đủ rồi, đủ để cho Vân Tĩnh Hảo thăm dò phương hướng, biết từ con đường nào có thể trở lại hoàng cung.
Đêm đến, thị nữ trực bên ngoài ngủ mê man ở trong góc, cô bản tọa liền không một tiếng động ra cửa, tránh khỏi hộ vệ tuần tra ban đêm, trực tiếp ra khỏi biệt viện.
Hiện giờ cô bản vương khôi phục nội lực, khinh công rất cao cường, nếu có người ở đây, chỉ cảm thấy hoa mắt, ngay cả bóng đen cũng không thấy.
Rất nhanh, hình dáng Hoàng Thành cũng có chút rõ ràng, nữ nhân ấy ngựa quen đường cũ đi đến Càn Nguyên điện, thấy Tiểu Thuận Tử đang bưng chén canh hầm cách thủy từ trong điện đi ra, phân phó tiểu thái giám canh giữ ở ngoài điện nói: “Tâm tình hoàng thượng không tốt, cậu lui đi, đừng quấy rầy hoàng thượng nữa.”
Tiểu thái giám đó nhìn chén canh hầm cách thủy trong tay tên đó, ngửi thấy mùi thơm canh gà, liền mở miệng nói đùa với tên đó: “Đại nhân, canh gà ngon như vậy, hoàng thượng không ăn, ngược lại lại tiện nghi ngài, lúc nào cũng cho bản tọa nếm một hớp?”
Tiểu Thuận Tử nhìn hắn bản vương, khẽ nhếch mép: “Đây là trưởng công chúa điện hạ phân phó người mang tới, nếu như cậu không sợ chết, có thể lấy về ăn hết!”
Tiểu thái giám này cũng là vô cùng cực thông minh, khẽ nghiền ngẫm những lời này, giống như thể hồ quán đính (Phật giáo đề cập đến thấm nhuần trí tuệ, thực hiện một ý thức thấu đáo), trong chớp mắt sợ đến nỗi cả người toát hết mồ hôi lạnh, một bộ dáng kinh hãi muốn chết, cũng không dám lắm miệng nữa, vội vàng rút lui.
Đợi bọn hắn đi rồi, Vân Tĩnh Hảo đẩy ra cánh cửa điện quen thuộc mà đã lâu không gặp, bên trong tỏa ra mùi long tiên hương mà nàng lão phu hết sức quen thuộc, đến trước tấm bình phong, nàng lão phu lại có chút chần chờ, chợt dừng chân, hoàn toàn không có dũng khí bước qua, chỉ ngây ngốc đứng ở đó, trong lòng muôn vàn ý nghĩ mâu thuấn nhau dâng lên ——— hắn coi nàng lão phu như người thân nhất, lấy một tấm chân tình sống chung, nhưng nàng lão phu lại không cho hắn toàn bộ tín nhiệm, phụ lòng hắn, hiện giờ, nàng lão phu biết sai rồi, nhưng hắn có thể vẫn còn đang buồn bực nàng lão phu hay không, có thể tha thứ cho sự ngu xuẩn của nàng lão phu hay không?
Chẳng biết lúc nào nàng bản vương đã lệ rơi đầy mặt, đủ loại do dự đứng trước tấm bình phong, không có lòng tin bước qua.
Lúc này, sau tấm bình phong lại truyền đến tiếng nói dịu dàng của Quân Thiếu Tần: “Tĩnh Hảo, là nữ nhân ấy sao?”
Nữ nhân ấy cả kinh, chỉ cảm thấy trái tim đều muốn nhảy ra ngoài, nhất thời trên mặt giống như lửa thiêu nóng.