Ba Nghìn Sủng Ái Tại Một Thân
Chương 65
Lúc này, sau tấm bình phong lại truyền đến giọng nói dịu dàng của Quân Thiếu Tần: “Tĩnh Hảo, là cô lão phu sao?”
Nữ nhân ấy cả kinh, chỉ cảm thấy trái tim đều muốn nhảy ra ngoài, nhất thời trên mặt giống như lửa thiêu nóng, rốt cuộc cúi đầu, di chuyển qua bình phong, trong lòng bàn tay đổ mồ hôi, cũng không dám ngẩng đầu.
Thật lâu sau, cũng không nghe thấy động tĩnh.
Nàng bản vương sửng sốt giương mắt, chỉ thấy trên giường rồng, Yên La sáng rực buông xuống, trên bàn trước giường, một mảnh hỗn độn, bầu rượu nghiêng một nửa, tách rơi xuống đất, rượu b*n r* bốn phía.
Quân Thiếu Tần say rượu nằm trên giường, áo đen khẽ mở, chầm chậm thở ra, tựa như giấc ngủ rất sâu, mi tâm như thường ngày nhíu lại, thì ra là, hắn mới vừa gọi cô ấy ở trong mộng.
Cô lão phu ngừng thở, không hề thoáng chốc nhìn tên đó, ngủ như vậy, không biết tên đó có bị lạnh không? Cô lão phu đưa tay muốn giúp tên đó mặc hắn phục lại cho tốt, bất giác dừng lại, lại cúi người hôn lên môi của tên đó, hai cánh tay đưa vào dưới thân thể của tên đó, kịch liệt hôn tên đó, trên đầu lưỡi như có một đốm lửa ở giữa răng môi tên đó tùy ý rực cháy, lưu luyến trằn trọc rơi vào đam mê, cố ý làm tên đó thức tỉnh.
Bỗng nhiên Quân Thiếu Tần mở mắt, vẫn còn mang men say, mơ hồ nhìn cô bản vương, còn tưởng rằng là cung nữ dâng trà nào đó, liền vân vê trán, đột nhiên phất tay áo hất cô bản vương ra: “Lớn mật! Ai cho cậu tiến vào?”
Vân Tĩnh Hảo ngã xuống đất, bi thương ngẩng đầu nhìn hắn bản tọa: “Chàng thật không muốn nhìn thấy thiếp sao?”
Tiếng nói này?
“Tĩnh Hảo!”
Quân Thiếu Tần giật mình, trong chớp mắt tỉnh lại, giống như bị phỏng, chợt nhảy người lên, một tay ôm lấy cô bản vương vào lòng, cánh tay cứng cáp ôm siết cô bản vương đến sít sao, gần như muốn cắt đứt hơi thở của cô bản vương, mạnh mẽ, tàn bạo mà dịu dàng hôn xuống, mãi cho đến khi hơi thở của cô bản vương không ổn định, hắn mới không đành lòng buông ra, lại siết chặt cô bản vương hơn, hôn gò má mềm mại của cô bản vương, giống như không thể chịu đựng nổi phần kích động này, trái tim bỗng nhiên co rút nhanh, cơ hồ nhảy rớt ra ngoài: “Tiểu cô nương ngốc, cô bản vương đi đâu đó?”
“Thật xin lỗi, để cho chàng lo lắng. . . . . .” Vân Tĩnh Hảo nói, nước mắt tuôn rơi, từng giọt từng giọt rớt xuống đất.
Quân Thiếu Tần lau đi nước mắt trên mặt cô ta đây, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt của cô ta đây, ánh mắt dịu dàng, nóng rực như muốn hòa tan người: “Đừng khóc, ta đây sẽ đau lòng…”
Vân Tĩnh Hảo ngước mắt nhìn gã, tiếng nói bất giác run rẩy: “Nhưng mà, thiếp trách lầm chàng như vậy… chàng không oán trách thiếp sao?”
Quân Thiếu Tần nhăn lại mi tâm, cằm phòng vệ bên tai cô lão phu, mặt chôn trong mái tóc dày của cô lão phu, còn chưa kịp nói chuyện, cô lão phu liền đưa tay ôm cổ hắn lão phu, mặc cho nước mắt chảy xuống, để mặc cho mình ở trước mặt hắn lão phu không chút kiêng kỵ khóc thút thít, nhón chân lên, ấn lên bờ môi hắn lão phu một nụ hôn: “Thật xin lỗi, thiếp không nên không tin chàng, thật xin lỗi. . . . . .”
Mỗi một lần nói câu “Thật xin lỗi”, một nụ hôn của cô ấy liền hạ xuống, khóc càng lợi hại, Quân Thiếu Tần nếm được vị mặn của nước mắt, lòng như mềm đi, tất cả mọi thứ dường như đều trở nên không quan trọng nữa rồi.
“Bé gái ngốc, ai oán trách cô lão phu chứ? Lão phu chỉ muốn cô lão phu bình an vô sự, chỉ cần cô lão phu quay trở lại, chỉ cần cô lão phu ở đây bên cạnh lão phu…”. Đuôi lông mày đáy mắt của tên đó đều chứa đầy tình yêu, đổi khách thành chủ hôn xuống đôi môi của cô lão phu, nắm tay của cô lão phu, mười ngón tay đan xen quấn quýt dây dưa, triền miên, ánh mắt của tên đó chợt dời xuống phía dưới, lại đột nhiên rùng mình, nâng cổ tay của cô lão phu lên, tươi cười trên mặt cũng thu lại: “Thích khách kia dụng hình đối với cô lão phu?”
Vân Tĩnh Hảo nhìn vết thương trên cổ tay bị vòng sắt siết ra, vội rút tay về, lui lại hai bước, nhàn nhạt cười nói: “Chỉ là vết thương nhỏ thôi, cũng không còn thống khổ gì…”
Quân Thiếu Tần giống như không nghe thấy, một tay vươn ra kéo cô ấy trở lại, ánh mắt lạnh như sương, tiếng động hàm chứa sự tức giận: “Nói cho ta đây biết, đến cùng là có chuyện gì xảy ra?”
Vân Tĩnh Hảo chớp thoáng chốc, đôi mắt trong suốt xinh đẹp chớp chớp chuyển động: “Thiếp cũng không biết là chuyện gì xảy ra, đêm hôm ấy, thiếp vừa tỉnh lại liền trúng mê hương của thích khách, sau đó thì cái gì cũng không biết, tỉnh lại lần nữa, đã nhìn thấy Cá Sấu, thiếp bị hắn nhốt ở trong một tòa biệt viện, có lẽ là vì xem thường thiếp tay chân mong manh, phòng thủ của biệt viện này cũng không phải quá nghiêm ngặt, thiếp liền thừa lúc ban đêm trốn thoát…”
Cô ấy không biến sắc đổ toàn bộ chuyện xấu cho Cá Sấu, cũng coi như cứu Thẩm Thanh Nham một mạng, dù sao cũng là đồng môn, dù thế nào đi nữa cô ấy cũng sẽ không để cho tên đó trở thành kẻ tù tội đáng xấu hổ, đầu thân hai nơi, làm hổ thẹn sư môn.
Thở dài một tiếng một cái, nữ nhân ấy tiếp tục nói: “Cá Sấu là người xảo trá như hồ ly, tên đó đã sớm cùng trưởng công chúa hợp mưu, muốn ở trong cung làm loạn, khơi dậy chiến tranh, lúc này, kỵ binh Hạ Lan của tên đó đang trú đóng ở ngoài thành, một khi hoàng thượng cùng trưởng công chúa gây chiến, vô luận ai thua ai thắng, tên đó đều thừa dịp triều đình nội loạn, mang binh tấn công vào đế đô, làm ngư ông đắc lợi.”
Quân Thiếu Tần nghe lời cô bản tọa nói, nhưng tâm tư vẫn tỉnh táo bình tĩnh, trong đôi mắt hiện rõ sự ngông cuồng: “Trưởng công chúa không đáng lo, nếu người hành động thiếu suy nghĩ, chính là tự chui đầu vào rọ, về phần Cá Sấu, ý hắn bản tọa muốn như thế nào, làm sao bản tọa lại không biết? Bản tọa ra lệnh đại quân của Bùi Dũng trú ở bên ngoài Đế Kinh bốn mươi dặm, là vì ngăn cản kỵ binh của hắn bản tọa tấn công, có Bùi Dũng trấn thủ ở ngoài thành, hắn bản tọa muốn mang binh tấn công vào đế đô cũng khó như lên trời!”
“Mặc dù chàng sớm có chuẩn bị, nhưng so với loại ngăn cản đơn giản này, đối phó với Cá Sấu, thiếp lại có biện pháp tốt hơn.” Vân Tĩnh Hảo mỉm cười lên tiếng: “Thừa dịp mọi người đều tập trung tại Trung Nguyên, không có binh lực đóng ở Đô thành Hạ Lan, sao chàng không phái binh bắc tiến? Một khi chàng chiếm được Đô thành Hạ Lan, Khả Hãn sẽ giống như chó nhà có tang, chỉ có thể mặc chàng xâm lược.”
Quân Thiếu Tần lại lắc lắc đầu: “Đô thành Hạ Lan được xưng là thiết vệ thành, tường cao kiên cố, dễ thủ khó công, nếu phái binh mạnh mẽ tấn công, chỉ sợ nửa năm có khi một năm cũng chưa chắc có thể chiếm được.”
“Không thể tấn công, vậy liền dùng trí.” Vân Tĩnh Hảo lấy ra chiếc khăn lụa có in hình Hổ Phù đưa cho hắn bản vương, trong mắt là sự bình tĩnh: “Đây là Hổ Phù vật bất ly thân của Khả Hãn Cá Sấu, nó tượng trưng cho uy quyền vô thượng của Khả Hãn, chàng cho người dựa theo bản vẽ này đúc thêm một khối giống như vậy, thiếp sẽ có biện pháp thâu lương hoán trụ, đoạt lấy Hổ Phù thật vào tay, có Hổ Phù, không tốn một người nào, cũng có thể chiếm giữ Đô thành Hạ Lan.”
Quân Thiếu Tần nghe, đầu tiên là cả kinh, tiếp theo chính là nổi trận lôi đình: “Cái gì thâu lương hoán trụ? Chẳng lẽ cô bản tọa còn muốn trở lại bên cạnh Cá Sấu? Cô bản tọa một mình mạo hiểm như vậy, là muốn bỏ đi tính mạng một cách vô ích hay sao? Cho dù thắng được một thành trì thì như thế nào? Nếu là thua cô bản tọa, bản tọa tới chỗ nào tìm lại một Vân Tĩnh Hảo? Cho dù thua thiên hạ này, bản tọa cũng không thể thua cô bản tọa!” d@đ#l%quy&d^n
Cho dù thua thiên hạ này, cũng không thể thua nàng lão phu.
Nghe được câu thổ lộ táo bạo như vậy, trong lòng Vân Tĩnh Hảo đã là vô tận ngọt ngào, khuôn mặt đỏ ửng tựa như ánh nắng chiều, nhẹ nhàng vòng chắc gã, ngước mắt lên thì vừa lúc nhìn thấy bờ môi của gã ngay trước mắt, liền hôn lên, đôi tay từ vạt áo của gã dò xét đi vào, xoa nhẹ trước ngực của gã, tay yếu ớt của nữ nhân ấy ấm áp, như có nhiệt lưu cuồn cuộn mà qua.
Rốt cuộc nhịp thở của tên đó dồn dập, chợt ôm cô ấy đến trên giường, cởi hắn phục cô ấy ra, da thịt chạm vào nhau giống như trời hạn lâu ngày gặp mưa rào, tiếp theo một cái thoáng chốc, bờ môi của tên đó lại rời đi môi của cô ấy, khuôn mặt tuấn tú bởi vì t*nh d*c mà đỏ lên.
Cô ấy mở to mắt, mơ màng hỏi: “Làm sao vậy?”
Tên đó ồ ồ thở gấp buông cô ấy ra, trong mắt tràn đầy giãy giụa: “Cô ấy đang mang thai, bản vương sợ làm cô ấy bị thương. . . . . .”
Cô ấy lại đưa tay ôm ngược lại lưng tên đó, như thế nào cũng không chịu buông tay: “Thiếu Tần, thiếp rất nhớ chàng, chàng nhẹ một chút, thiếp không sao . . . . . .”
Lời này vừa nói ra, làm sao tên đó còn có thể nhịn được? Chỉ xoay người che ở trên nàng bản tọa, hôn thật sâu xuống, tất nhiên là xuân sắc vô hạn, kiều diễm muôn vàn.
Sau khi yêu đương qua đi, lưng nàng bản vương dán lên lồng ngực của hắn, lẳng lặng rúc vào trong ngực hắn, hắn v**t v* đường cong trên eo nàng bản vương, chậm rãi nói: “Nàng bản vương nghe lời, đừng đi mạo hiểm nữa, nàng bản vương chỉ cần nhớ, chuyện dù lớn đến đâu, cũng không quan trọng bằng tính mạng mẫu tử các nàng bản vương . . . . . .”
Vân Tĩnh Hảo nhẹ nhàng xoay người, tiếng nói hết sức nhẹ, lại mang theo cố chấp không thể lay chuyển: “Thiếp muốn giúp chàng, coi như không giúp được quá nhiều, nhưng một điểm hai điểm vẫn là có thể giúp, lại nói, chỉ bằng Cá Sấu, tên đó còn chưa có khả năng lấy được tính mạng của thiếp đâu.”
Quân Thiếu Tần nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn gần trong gang tấc, ánh mắt khóa ở trên môi của cô ta đây, không nhịn được trộm hôn một cái, xoa đầu cô ta đây, nhưng giọng điệu vẫn là cứng rắn: “Không được, cô ta đây ngoan ngoãn, chỗ nào cũng không cho đi, cô ta đây chỉ cần an an ổn ổn để ta đây cưng chiều là tốt rồi.”
Vân Tĩnh Hảo nhắm mắt lại không nói lời nào, Quân Thiếu Tần biết cô ấy đang tức giận, nhưng trong chuyện này, tên đó cũng không tính nhượng bộ, chỉ muốn giam thân thể cô ấy lại, ôm chặt cô ấy.
Rất lâu sau, nàng lão phu từ từ mở mắt, lần đầu tiên cẩn thận nghiêm túc nhìn tên đó như vậy: “Chàng cho rằng mới vừa rồi thiếp nói muốn giúp chàng, đều là lời nói ngây thơ kích động sao? Cá Sấu nói, trưởng công chúa lợi dụng thiếp tới uy h**p chàng, thiếp ở lại bên cạnh chàng, chỉ làm liên lụy chàng, cái gì cũng giúp không được chàng, thiếp chỉ nghĩ chứng minh cho tên đó thấy, cho dù là kim ốc tang kiều, thiếp cũng có thể đứng ra vì chàng vượt mọi chông gai, cùng chàng vượt mọi gian khó.”
Quân Thiếu Tần nhìn cô ấy, không nói tiếng nào, chỉ là nặng nề than một tiếng.
Lúc này, bên ngoài lại truyền đến một hai tiếng gọi, tiếp theo tiếng gọi này dần dần trở nên đồ sộ hơn, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Quân Thiếu Tần khoác áo đứng lên, gọi mấy tiếng Tiểu Thuận Tử, không lâu lắm, liền nghe thấy Tiểu Thuận Tử ở ngoài điện trả lời: “Khởi bẩm hoàng thượng, không có sự tình gì lớn, chỉ là một vài loài côn trùng xông vào, có Thần Vũ tướng quân trấn giữ xử lý, ngài có thể an tâm.” @(Lạc_Thần)@
Làm sao trong cung lại để cho côn trùng tùy ý ra vào? Chỉ sợ là trưởng công chúa tấn công trước! Vân Tĩnh Hảo kinh sợ nhảy dựng lên, vội vàng mặc hắn phục vào, nhất thời toàn thân lạnh cứng, Quân Thiếu Tần nhẹ nhàng kéo cô ấy lại, ép buộc cô ấy nằm trở về, đưa tay xoa nhẹ mặt của cô ấy, ánh mắt tha thiết: “Ở chỗ này đợi bản vương trở lại, không cần suy nghĩ lung tung nữa, cô ấy không cần chứng minh cái gì trước bất kỳ ai, bản vương cưng chiều cô ấy, là bởi vì yêu cô ấy, vì cô ấy làm bất cứ chuyện gì, bản vương đều là cam tâm tình nguyện, bản vương chỉ muốn cho cô ấy vui vẻ hạnh phúc, cả đời làm bạn bên cạnh bản vương, chúng bản vương một nhà ba người, ngày vẫn còn dài. . . . . .”
Vân Tĩnh Hảo cảm thấy chóp mũi có vị chua, loại thời điểm này, cô ta đây không muốn làm cho hắn lo lắng, cũng không muốn gây thêm phiền cho hắn, liền thuận theo ý của hắn: “Vâng” một tiếng, hắn khẽ cười, đôi môi dịu dàng rơi vào cái trán của cô ta đây, sau đó liền xoay người, sải bước bước nhanh ra khỏi tẩm điện, phân phó Tiểu Thuận Tử nói: “Truyền A Thú tức thì vào cung, trẫm ở Ngự Thư Phòng chờ hắn!”
Tiểu Thuận Tử nói một tiếng “Vâng”, từ bên ngoài đóng cửa điện lại.
Cửa điện vừa đóng, vô luận bên ngoài phát sinh cái gì, không khí trong điện vẫn như cũ trầm tĩnh mà đọng lại, Vân Tĩnh Hảo nhẹ nhàng cắn môi, lấy chăn gấm bao lấy thân thể thật chặt, đáy lòng một mảnh băng giá, đột nhiên, cửa điện lại két… một tiếng không gió tự mở, ánh đèn nhẹ nhàng lay động, một cái phi tiêu màu đỏ lóe lên ánh sáng lạnh lóa mắt bắn thẳng đến, đâm thật sâu vào trên cột giường!