Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 61
Ta đây cứng đờ, nhị ca vỗ vỗ mặt ta đây, nhẹ nhàng xoa xoa hai má ta đây, rồi dùng sức nhéo một cái.
“Làm gì vậy, nhị ca hỗn đản . . .rất đau a. . . . ..” Bản tọa bị hắn bản tọa nhéo liền gào khóc.
Nhị ca lại giống như thở dài một tiếng nhẹ nhõm một hơi nói: “Cuối cùng cũng khôi phục bình thường? Vừa rồi thật sự là dọa chế anh. Thằng nhóc ngươi lão phu, hành động như vậy không phải là giả bộ thâm trầm đấy chứ.”
“. . . . . .”
“Em không muốn nói nhưng đến thời điểm nhất định, em phải nói cho anh biết, biết không?” Hắn bản vương lại nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt bản vương.
Bản tọa còn chưa kịp phản ứng, ca ca liền nói: “Nếu không có việc gì, chúng bản tọa đi ra ngoài trước, nghỉ ngơi cho tốt đi. Ngày mai tuy rằng là chủ nhật, nhưng không được chơi internet suốt đếm, biết không?”
“Dạ dạ, hai người càng ngày càng giống lão già.” Lão phu có chút không kiên nhẫn, thầm nghĩ muốn yên lặng một chút.
“Ngươi bản vương nói cái gì? Ai giống lão già?” Nhị ca quả nhiên nổi giận, đang muốn nhéo hai má bản vương, lại bị ca ca lôi ra ngoài.
“Được rồi, chúng lão phu đi thôi.”
“Anh làm gì vậy, buông, em phải hảo hảo giáo huấn xú thằng nhóc này một chút. . . . . .”
Đóng cửa phòng lại, tất cả tạp âm đều bị ngăn cách, trong phòng lại im ắng như lúc ban đầu.
Ta đây ở trên giường nằm một lát, lại cảm thấy khó chịu, cả người cũng không tự tại, thế là đi đến bên cửa sổ, mở cửa ra. Từng giọt mưa nặng hạt theo cơn gió đập vào mặt ta đây, cảm giác lạnh lẻo tức thì khiến ta đây thoải mái không ít, tâm tình cũng hồi phục được một chút. Nhìn cổng lớn dưới lầu, hồi tưởng lại bản kỷ lục đứng gác cửa một tuần nay của bí đỏ, ta đây không khỏi mỉm cười.
Tên đó tiến công ôn nhu như thế xác thực dễ khiến cho người khác trầm luân.
Yêu thì yêu, bản vương quyết định không giãy dụa, không lo sợ chuyện không đâu, cứ cho hết thảy thuận theo tự nhiên.
Dù sao, yêu không nhất định lúc nào cũng phải cùng một chỗ, không phải sao?
***************
Ngày hôm sau, ta đây tuy rằng tỉnh rất sớm, nhưng do chứng biếng nhác mà rất không muốn ngồi dậy. Đang lúc đắn đo không biết có nên dậy hay không, vừa thông suốt thì điện thoại đã thay ta đây quyết định hành trình ngày hôm nay.
“Đỗ Mặc, mày là tên hỗn đàn không lương tâm!”
Mới vừa mở di động chợt nghe một câu mở đầu quen thuộc, ta đây chấn kinh nhìn di động trong tay, cảm thấy được tình cảnh hôm nay dường như đã từng xảy ra. Nhưng những lời này là tiếng Anh, hơn nữa còn là giọng nam, hiển nhiên là không phải gia hỏa Dương Tĩnh kia rồi.
Lão phu để sát vào di động, nghi hoặc hỏi: “Cậu là ai?”
“. . . . . .”
Đối phương lặng yên, tiếp theo nổi trận lôi đình: “Mày mày mày. . . . . . mới chưa bao lâu mày không ngờ ngay cả âm thanh của tao cũng nghe không ra. Dương Tĩnh quả nhiên không nói sai, tên gia hỏa nhà ngươi bản vương quả nhiên không có lương tâm, uổng công tao còn xem mày là người bạn thân thiết nhất, thật sự là nhìn lầm mày mà.”
Tiếng nói đối phương như nghiến răng nghiến lợi, lão phu rùng mình một cái, đại não từ trạng thái mơ màng cuối cùng cũng thanh tỉnh lại. Rất nhanh trong đầu liền xoay chuyển, chậm rãi lộ ra khuôn mặt người này, lão phu vội cười làm lành nói: “Ha ha, ngượng ngùng, Mại Khắc Tư, tao vừa rồi còn chưa tỉnh ngủ, nên mới không nhận ra mày ha hả. . . . . .”
Mại Khắc Tư hừ một tiếng: “Vậy mày hiện tại đã tỉnh ngủ?”
“Tỉnh tỉnh.” Bản tọa khẽ gật đầu như gà mổ thóc, hoàn toàn đã quên tên đó nhìn không thấy.
Mại Khắc Tư vẫn cảm thấy cực độ khó chịu, oán giận nói: “Tao thật vất vả mới từ Dương Tĩnh hỏi được số điện thoại di động của mày ở Mĩ, tên gia hỏa nhà đối phương liền cho tao một câu mở đầu khiến người khác cũng phải căm tức, thật sự là làm cho tao đau lòng mà.”
“Thực xin lỗi. . . . . .” Bản tọa không ngừng giải thích.
Cơn tức hắn bản vương cuối cùng cũng tiêu tan, nhưng ngữ khí vẫn không được tốt lắm.
“Hôm nay có rảnh không?”
“Có, để làm chi?”
“Đi ra gặp mặt cái đi, đôi bản vương cũng lâu rồi không gặp .”
“Hảo hảo, bất quá tao hiện tại ở nước Mĩ, không phải ở Anh a” Mày không phải muốn tao mua vé máy bay, bay qua Anh gặp mày đấy chứ?
“Tao biết, cho nên mới kêu mày ra gặp mặt.”
Bản tọa vui vẻ. “Mày đã tới Mĩ?”
“Ừ, tao hiện tại ở New York, tao sẽ ở đây 7 tháng.”
“Thật sao? Sao trùng hợp thế? Mày tới đây làm gì? Nghỉ phép?” Không nghĩ tới ở nước Mĩ còn có thể gặp người quen, lão phu kích động từ trên giường nhảy lên.
“Tao nào có số tốt như vậy.” Mại Khắc Tư tức giận nói, “Cùng mày giống nhau thôi, tao cũng đến thực tập.”
“Công ty ai?”
“Chờ chúng bản tọa một lát nữa gặp mặt hãy nói. Hiện tại là 10 giờ, mày cần bao lâu mới có thể tới?”
“Tùy. . . . . .” Lão phu vừa định nói tùy thời đều có thể, lại đột nhiên nhớ tới mấy cái đuôi lúc nào cũng theo sau mông, tâm tình tức thì buồn bực hẳn lên.
“12 giờ đi.” Lão phu mệt mỏi trả lời. Hai giờ hẳn là đủ cho lão phu cùng nhóm anh trai mình thương thảo vấn đề.
“OK, 12 giờ chúng bản tọa ở bốn mùa nhà hàng của Trung Quốc gặp mặt, thuận tiện cùng nhau ăn bữa cơm?”
“Được, tuyệt đối không thành vấn đề.”
Nước miếng bản vương bắt đầu tràn ra, đã lâu không ăn thức ăn Trung Quốc. Nhà hàng này, ca ca, nhị ca từng mang bản vương tới, bên trong có món cay Tứ Xuyên làm rất tuyệt.
“Đúng rồi, tao sẽ dẫn anh họ của tao tới nữa, tao chính là thực tập ở công ty hắn bản vương, không thành vấn đề chứ?”
“Không thành vấn đề, nhiều người càng thêm náo nhiệt, bất quá mày không cảm thấy như vậy giống hối lộ thủ trưởng sao?” Lão phu trêu chọc tên đó.
“Nói bậy gì vậy, tao chỉ muốn giới thiệu gã cho mày thôi!”
“Giới thiệu cho tao?”
“Hắc hắc. . . . .” Mại Khắc Tư đột nhiên thập phần đáng khinh cười cười, “Mày không phải chưa có bạn trai sao? Vừa đúng lúc anh họ tao cũng thích nam nhân, hơn nữa ghế bạn trai còn trống nên mới giới thiệu cho mày. Cảm tạ ta đây đi, anh họ tao chính là một viên kim cương dành cho những người đàn ông độc thân, tiện nghi cho mày quá rồi.”
Bản vương thực bất đắc dĩ, lâu như thế, con không buông tha việc nối duyên tơ hồng cho bản vương.
“Nhưng. . . . .”
“Đừng có nhưng nhị gì hết, chờ một chút gặp mặt mày sẽ biết, cứ như vậy đi nha, lát nữa gặp lại, chào!”
Dường như sợ ta đây cự tuyệt, Mại Khắc Tư rất nhanh cắt điện thoại.
“. . . . . .”
Bản tọa không nói gì, buông di động xuống, lại ở trên giường ngồi trong chốc lát, rồi mới nhận mệnh rời khỏi giường thực hiện ước hẹn này.