Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 62
Bản vương phải cam đoan mãi ngoại trừ ăn cơm sẽ không làm gì khác thì ca ca, nhị ca mới miễn cưỡng cho đi, nhưng điều kiện là bản vương phải mang hai bảo vệ theo sau.
Ta đây không ngừng khẽ gật đầu đồng ý, tuy rằng còn phải mang theo bảo vệ, có chút không vừa ý nhưng so với với việc có tới bảy, tám cái đuôi theo sau thì vẫn tốt hơn. Thế là mười hai giờ trưa, sư ca đúng giờ đưa ta đây đến tận cửa nhà hàng Bốn Mùa.
Hắn lão phu lại lo lắng, mãi dặn dò lão phu nhất định phải chú ý bình an rồi mới cho lão phu xuống xe còn hắn lão phu lái xe trở về.
Lão phu nhìn theo phía sau xe ca ca, nhẹ nhàng thở ra. May mắn ca ca không bền bỉ theo vào quán, nếu không sẽ bị gã thấy lão phu cùng Mại Khắc Tư thân cận nhau, mà như vậy lão phu sẽ cách ngày chết không xa.
Ta đây xoay người đi vào nhà hàng.
Một phục vụ nhiệt tình đi tới, nhìn hai cái đuôi mặc đồ đen, đeo kính râm phía sau ta đây liền ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát: “Tiên sinh. . . . . . Ngài, ngài làm gì vậy? Chúng ta đây là kinh doanh hợp pháp, ngài, ngài. . . . . .”
Hai tên bảo vệ phía sau nghiêm mặt tựa như thần giữ cửa khiến bản vương bật cười, bản vương cũng có chút khổ dở khóc dở cười, nhìn tên này bản vương biết là hắn nghĩ rằng bản vương tới thu hộ phí? Chẳng lẽ bản vương nhìn giống người xấu lắm sao?
“Tôi đến tìm người.”
“A.” Tên phục vụ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, nhưng khi lão phu muốn vượt qua tên đó để vào bên trong thì tên đó chặn lão phu lại.
“Tôi, chúng tôi nơi này không. . . . . .không được đánh nhau!” Tên phục vụ nhìn bản tọa đỏ mặt, thế là hắn cuống quít quay đầu nhìn hai cái đuôi phía sau, khuôn mặt lại trở nên trắng bệch.
Bản vương hứng thú nhìn vẻ mặt biến đổi của gã, biểu tình của tên gia hỏa này thật đúng là muôn màu muôn vẻ.
“Tôi đến tìm bạn mình, không phải đến đánh nhau, yên tâm đi.”Tên phục vụ, vẻ mặt hoài nghi nhìn bản vương.
Ta đây cuối cùng cũng có chút không kiên nhẫn, ăn bữa cơm sao lại phiền toái đến thế, thói đời gì thế này! Đang muốn đẩy hắn ta đây ra thì di động đột nhiên vang lên, là Mại Khắc Tư.
“Đỗ Mặc, mày sao còn chưa đến? Mày là tên gia hỏa không tuân thủ thời gian! Vì chờ mày mà tao cũng chưa gọi món ăn, bụng đói muốn chết.”
Bản tọa bất đắc dĩ nhìn vẻ mặt kiên quyết của tên phục vụ đang chắn trước mặt bản tọa, thập phần vô tội.
“Đã sớm đến, lũ người kia không cho tao tiến vào.”
“A? Có chuyện gì vậy? Để tao ra xem, mày đợi chút” Hắn ta đây đóng điện thoại.
Lão phu buông di động, tiếp tục giằng co cùng tên phục vị mang biểu tình thấy chết không sờn. Cũng may lúc này Mại Khắc Tư từ bên trong đi ra, cùng đi còn có một nam nhân Trung Quốc.
Sau khi giải thích tình huống, nam nhân kia lớn tiếng khiển trách tên phục vụ, rồi mới cúi đầu khom lưng hướng ta đây cùng Mại Khắc Tư giải thích: “Thật có lỗi, tiên sinh, tôi là quản lí nơi này, chúng tôi lúc nãy có vô lễ, giờ tôi thay mặt cậu ta đây giải thích. Cậu ta đây là người mới tới, còn chưa có hiểu quy củ, hy vọng các ngài không lấy làm phiền lòng.”
Mại Khắc Tư có chút căm giận còn muốn tìm tên đó tranh cãi, bản vương giữ chặt tên đó, lắc khẽ lắc đầu. Thật vất vả mới được ra ăn bữa cơm, bản vương cũng không muốn bởi vì việc nhỏ này mà thêm phiền phức.
Sau khi giải thích, tên quản lí cuối cùng quyết định tặng chúng lão phu một món cá hấp, hy vọng chúng lão phu bỏ qua.
Mại Khắc Tư đắc chí đưa ngón tay ra: “Ha ha, được không ít tiền.”
“. . . . . .”
“Đúng rồi, Đỗ Mặc, hai người phía sau mày là gì vậy?” Tình toán xong, hắn chú ý tới hai cái đuôi phía sau bản vương.
“Bảo vệ.” Lão phu lời ít mà ý nhiều nói.
“. . . . . ” Mại Khắc Tư vẻ mặt hoảng sợ, “Mày từ khi nào thì có bảo vệ vậy?”
“Anh trai lão phu cho.” Lão phu nhẹ nhàng đẩy gã, “Nói sau đi. Mày còn đứng đó làm gì? Đưa lão phu vào đi.”
Mại khắc tư bất thường nhìn hai bảo vệ phía sau ta đây, mang ta đây đi vào nhà hàng, vừa đi vừa nói chuyện.
“Tao nói với mày, chờ một chút thấy anh họ bản tọa, ngàn vạn lần không được kích động. GÃ kỳ thật rất hiền, mặc dù có bệnh lông ngắn nhưng kỳ thật ở chung tốt lắm.”
“Tao kích động làm gì? Chẳng lẽ anh họ mày là danh nhân?”
“Hắc hắc, đương nhiên rồi.” Mại Khắc Tư kiêu ngạo nói, “Tất cả những ai từng thấy qua anh họ tao đều không chết không tha. Hắn bản tọa vốn không muốn tới, bởi vì mày là tri kỷ tao nên mới đặc biệt ưu đãi.”
“Tao đây thật đúng là nên cám ơn ngươi bản tọa.” Bản tọa ngoài cười nhưng trong không cười nói.
Nếu trước kia bản vương còn có thể sửng sốt một chút, nhưng hiện tại có mấy ông anh trai của bản vương cùng bí đỏ như vậy, trái tim đã được luyện đến hết sức cứng rắn, nên dù là tổng thống Mĩ có đứng trước mắt bản vương cũng không ngạc nhiên tí nào.
“Là chỗ này, anh họ bản tọa kia.” Mại Khắc Tư chỉ vào một góc rồi nói: “Không nghĩ tới mày còn mang theo bảo vệ đến, chúng bản tọa chắc nên đổi nơi lớn hơn.”
Bản tọa không để ý tới Mại Khắc tư đang nói gì, ngay lập tức đi đến phía sau anh họ gã, vỗ vỗ gã. Người nọ quay đầu lại, nhìn thấy bản tọa, ngạc nhiên vạn phần.
“Là cậu?”
“Nói nhảm, tất nhiên là tôi rồi. Quả nhiên là anh. Sao vậy, cuối cùng tịch mịch khó nhịn quá nên muốn có một em trai a?” Bản tọa tới cạnh ghế, không chút khách khí ngồi xuống.
“Cậu sao biết? Mại Khắc Tư đang làm cái quỷ gì vậy?” Hắn bản tọa đột nhiên dừng lại, rồi mới thần tình sợ hãi than. “Chẳng lẽ cậu chính là cái người bạn học xinh đẹp đến kinh thiên động địa mà quỷ thần cũng phải sợ trong lời Mại Khắc Tư nói?”
“Đúng vậy, chính là bất tài bản tọa, Uy Liêm! Anh nói xem tôi có nên hay không đem chuyện này nói cho bí đỏ cùng mấy người anh trai của tôi biết?”
Ta đây âm hiểm cười, không chút ngoài ý muốn nhìn vẻ mặt trắng bệch của Uy Liêm.