Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-07-27 14:42:44 | Lượt xem: 1

Tẩy trang, cởi váy, cởi giầy, ta đây cuối cùng cũng cảm thấy có chút tự tại, từ trong tủ quần áo của bí đỏ lấy ra một bộ đồ ngủ, thỏa mãn nằm trên giường chiếc giường mềm mại.

Ellen sau khi giúp bản vương tẩy trang xong liền vội vã đi xuống lầu xem náo nhiệt, quả là tên gia hỏa chỉ sợ thiên hạ không loạn. Bản vương một bên uống nước người giúp việc đưa tới, một bên tự hỏi sự xuất hiện của La Toa dường như có chút quái dị.

Nhớ rõ An Á kiếp trước là một nữ nhân thập phần bình tĩnh cơ trí lại giàu tâm kế, nếu không cũng không có bổn sự trở thành tướng quân được Khải Ân tín nhiệm nhất. Nhưng La Toa hiện tại nhìn sao cũng thấy giống một thiên kim tiểu thư được nuông chiều, một nữ nhân hoàn tòan bị cơn ghen lấn áp điều khiển, hoàn toàn không có nửa điểm bóng dáng của An Á.

Chẳng lẽ cô ấy không có khôi phục ký ức kiếp trước sao?

Nếu là như thế này, lão phu đột nhiên có loại cảm giác đang khi dễ người yếu. Có lẽ lúc nào đó phải tìm thời gian hảo hảo bàn luận chuyện này với bí đỏ.

Bất quá có thể là do thật sự mệt mỏi, không đợi lão phu rõ ràng cảm giác tội ác này thì mí mắt của lão phu liền sụp xuống.

Cảm giác ngủ lần này dị thường quen thuộc, cơ hồ có thể nói là bất tỉnh nhân sự, chờ đến khi lão phu tỉnh lại thì không khỏi có chút cười khổ.

Trước mắt không phải là phòng của bí đỏ mà là một nơi giống như kho hàng, có thể nghe được tiếng sóng biển bên ngoài. La toa đứng trước mặt ta đây, từ trên cao nhìn xuống, dữ tợn nhìn ta đây, phía sau cô ấy còn có mấy bảo vệ. Mà ta đây lại đang bị tróitrên ghế, trên người còn mặc áo ngủ của bí đỏ.

Hiển nhiên, bản tọa lại bị trói, chẳng qua lần này bọn cướp đã đổi thành cừu nhân của bản tọa.

Thấy lão phu tỉnh lại, La Toa châm chọc nói: “Tư vị thuốc ngủ thế nào?”

Lão phu hồi tưởng một chút, xem ra chén nước kia đã bị hạ dược, trách không được khi đó lão phu cảm thấy có cảm giác đặc biệt. Bất quá không nghĩ tới La Toa không coi bí đỏ vào đâu mà mang lão phu đi, bàn tay vàng bảo vệ nhà gã cũng chỉ có như thế.

“Ngươi ta đây sao có thể mang ta đây đi?” Ta đây tò mò hỏi.

“Chỉ cần có tiền thì có gì là không thể làm được?”

Nguyên lai là có nội gián! Quả nhiên là ứng với  câu “cướp nhà khó phòng, trộm đường khó tranh” (bản vương bừa =.= “Cướp nhà khó phòng, thâu đoạn ốc lương). Mặc kệ là ai, nếu bị bí đỏ điều tra ra hẳn là sẽ thực thảm. Nhớ tới kiếp trước bộ dạng bí đỏ thẩm vấn phạm nhân, bản vương không khỏi vì tên nội gián kia mà bi ai.

Có lẽ là biểu tình của lão phu quá mức rõ ràng, La Toa trào phúng nhìn lão phu nói: “Hừ, cậu còn có tâm tư đi lo lắng cho người khác, tốt nhất là nên lo lắng một chút cho chính mình đi.” Tay cô lão phu lạnh lẻo sờ sờ mặt lão phu, thì thào. “Chính là khuôn mặt này mê hoặc Địch Tu Tư của lão phu. Nếu khuôn mặt này bị hủy hẳn là anh ấu sẽ trở về bên người lão phu . . . . .”

Nếu thực sự đơn giản như thế thì tốt rồi.

Bí đỏ nếu như chỉ đơn thuần vì khuôn mặt này mà yêu thương Tuyết Lị thì Tuyệt Lị kiếp trước sẽ không bởi vì thương tên đó mà thống khổ cực cùng.

Bản tọa thương hại nhìn La Toa. Kỳ thật đáng thương nhất vẫn là cô ấy, vô luận kiếp trước hay kiếp này đều không chiếm được tình yêu của Khải Ân, bị ghen tuông làm mù quáng. May mắn là cô ấy không có ký ức kiếp trước, nếu không bản tọa hiện tại không biết sẽ nhận ‘đãi ngộ’ của cô ấy như thế nào nữa.

Mới nghĩ đến đây, “Ba!” một tiếng, ta đây lại bị La Toa tát cái nữa.

“Ánh mắt đó là gì thế? Ta đây không cần sự thương hại của ngươi ta đây.” Nữ nhân ấy tâm thần thét to với ta đây, “Không, ta đây không thể buông tha cho ngươi ta đây dễ dàng như vậy.”

Cô ấy đột nhiên ác độc nở nụ cười, rồi đoạt lấy khẩu súng của tên bảo vệ, nhắm ngay  đầu bản tọa: “Chỉ có khi cậu chết , Địch Tu Tư mới có thể hoàn toàn thuộc về bản tọa!”

Ta đây thu hồi lời nói vừa rồi, tên gia hỏa này hoàn toàn không đáng đồng tình. Ta đây nhìn họng súng màu đen, có chút bất đắc dĩ, từ sau khi nhận thức bí đỏ, ta đây liền đặc biệt có duyên với mấy khẩu súng, thậm chí ngay cả ám sát đều cũng có chúng. Nói đến ám sát, đối tượng đáng hoài nghi nhất chính là La Toa, ta đây không kiềm chế được hỏi cô ấy: “Sát thủ lúc trước chẳng lẽ là do cậu phái tới?”

La Toa nghiến răng nghiến lợi trả lời: “Mạng đối phương thật tốt, sát thủ hàng đầu mà cũng không thể g**t ch*t đối phương. Hừ, bất quá không liên quan, bây giờ bản vương sẽ tự mình chấm dứt tính mạng của đối phương!” Nói xong, cô bản vương rút chốt bảo vệ, đưa súng lên. Tiếng súng chói tai vang vọng trong nhà kho trống trải, tử thần như đang hướng bản vương mỉm cười.

Cùng lúc đó, cánh cửa bị La Toa khóa đột nhiên bị người khác đạp đổ, tiếp theo, một tiếng thê lương quen thuộc thét lên cùng tiếng súng: “Không. . . . . .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8