Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 74

Cập nhật lúc: 2026-07-27 14:42:50 | Lượt xem: 1

“Kêu cái quỷ gì chứ! Lão tử không chết!” Ta đây không kiên nhẫn mà bịt lấy lỗ tai, dây thừng trên người đã sớm bị ta đây khống chế, tự động bung ra. Ta đây đứng lên, lưỡi biếng duỗi người.

Chờ ta đây nói xong, kho hàng đột nhiên im ắng dị thường, mọi người hoặc sửng sốt, hoặc hớn hở, hoặc sợ hãi nhìn ta đây, bởi vì cách cái trán ta đây ước chừng khoảng 1 li một viên đạn ánh lên vững vàng đứng yên một chỗ, đó cũng chính là viên đạn La Toa b*n r*.

La Toa một bên hoảng sợ nhìn bản tọa, một bên càng không ngừng lắc lắc đầu nói: “Không có khả năng, không có khả năng, điều này sao có thể chứ! Cậu vì cái gì mà không chết?”

Biểu tình cô ta đây thực có chút thú vị, ta đây thế là hết giận, cho nên sau khi lạnh lùng nhìn cô ta đây, lại bắt đầu cười tà với cô ta đây: “Mẹ cậu không dạy cho cậu, không nên tùy tiện nổ súng vào người khác sao?” Viên đạn dưới sự khống chết của ta đây, bay vòng lại, bắn thẳng về hướng La Toa.

La Toa hai mắt mở to, sợ hãi, động cũng không dám động, viên đạn sát quá hai má cô ta đây, một vệt máu chảy xuống, rồi mới “phanh!” một tiếng bắn thẳng vào tường, bốc lên một chút khói nhẹ.

“Cậu. . . . . .” Tiếng nói bí đỏ lúc đầu có chút tuyệt vọng thì giờ phút lại bất khả tư nghị nhìn lão phu, mới muốn nói nhưng cuối lại dùng chân đá vào La Toa đang nằm suy yếu dưới đất, đồng thì cô ấy lão phu phát ra tiếng thét chói tai hoảng sợ. Tiếng nói khó chịu lại vang lên bên tai, bảo vệ bên người cô ấy không hẹn mà cùng bưng kín cái lỗ tai, tiếp theo lại làm theo nhiệm vụ, giơ khẩu súng lên, cảnh giác nhìn về phía lão phu

“Chậc chậc . . . .thứ này đối với lão phu cũng không có nhiều tác dụng lắm đâu.” Lão phu lắc lắc đầu, vỗ tay một cái, súng trong tay những người đó tự động bay ra tụ tập một chỗ, trôi nổi trên đầu lão phu.

“Ma, ma quỷ!” Trong đám người không biết đột nhiên kinh hô một câu, tựa như giọt nước rơi xuống chiếc chảo đang nóng, chốc lát đám ngươi ta đây đang yên tĩnh trở nên huyên náo, ngươi ta đây một câu ta đây một câu, khe khẽ nói nhỏ, lại thủy chung không dám bước tới gần ta đây, trừ bỏ vẻ mặt phức tạp của bí đỏ, Uy Liêm theo hắn tới, còn có ca ca cùng nhị ca vốn đã biết chuyện này. Đám người kia đi tới gần ta đây nhưng chạm phải ánh mắt cự tuyệt của ta đây liền ngừng lại.

Ta đây lắc lắc ngón trỏ, trêu tức nhìn đám người nói ta đây là ma quỷ: “Sai lầm rồi. Ta đây cũng không phải là ma quỷ, ta đây là. . . . . uy, hỗn đản, còn không ra khỏi thân thể ta đây? Tùy tiện chiếm dụng cơ thể của ta đây thể hả, ta đây cần phải thu lại!” Cảm thấy được cảnh tượng trước mắt càng ngày càng không tưởng được, có điểm giả quá … , ta đây cuối cùng không thể nhịn được hướng tên gia hỏa lúc nãy đột nhiên chiếm đoạt cơ thể của ta đây. Chẳng qua người bên ngoài nhìn vào tưởng ta đây đang lầm bầm lầu bầu, bọn bí đỏ gần ta đây nhất dùng biểu tình quái dị nhìn ta đây, ta đây có chút buồn bực.

“Ta đây chính là. . . . .tử thần!” Tên gia hỏa kia ngoan ngoãn từ trong cơ thể ta đây thoát ly ra ngoài, phập phồng ở trong không trung, hơn nữa cư nhiên thập phần rộng lượng, thực thể hóa ra cho mọi người cùng xem.

Tóc đen ngắn, một đôi mắt đào hoa mang theo ý cười, chiếc mũi thẳng, đôi môi hơi mỏng, gương mặt lộ ra thập phần anh tuấn, hơn nữa thân thể hoàn mỹ của tứ chi thon dài, đó chính là tên gia hỏa tự xưng là tử thần đang phập phồng bên cạnh ta đây. Bất quá hắn đúng là tử thần hàng thật giá thật nhưng ta đây càng thích gọi thẳng tên hắn hơn.

Cảnh tượng một người phân liệt thành hai quá mức kinh tủng, đám người chợt im ắng, chợt nghe tiếng nói của người nói chuyện đặc biệt rõ ràng.

“Là đối phương? Hàn Ngữ Phong?” Ca ca, nhị ca thần tình không dám tin.

“Mẹ?” Uy liêm khiếp sợ nhìn Hàn Ngữ Phong, ngữ khí mang theo nghi hoặc.

Câu trước bản vương có thể dễ dàng dàng lý giải được, ca ca, nhị ca đã từng gặp tên đó ở trong mộng. Còn câu sau . . . . khụ khụ. . . . . . bản vương cũng có thể lý giải, uy liêm đích thật là đứa con thân sinh của Hàn Ngữ Phong. Nhưng bản vương không nghĩ tới tên đó lại xưng hô giàu tình cảm như vậy, mà Hàn Ngữ Phong cư nhiên cũng phản xạ có điều kiện liền đáp lại, cho nên bản vương không chút khách khí mà bò lăn xuống mặt đất mà cười. Trách không được Hàn Ngữ Phong trước đây ở trước mặt bản vương, tựa như một bà mẹ, chiếu cố bản vương, nguyên lai là đã có kinh nghiệm.

Hàn Ngữ Phong khó chịu trừng trừng nhìn ta đây, mà không biết bí đỏ từ khi nào đã tiến sát đến cạnh ta đây, tuyên bố quyền sở hữu, giúp ta đây trừng mắt nhìn lại. Ánh mắt hai người ở trên không trung giao nhau rồi lại rất nhanh thu về.

Nhị ca đột nhiên thần tình âm trầm vỗ lên vai của bản tọa: “Mặc, chuyện này rốt cuộc là sao? Năng lực di chuyện vật bằng ý niệm đó cùng tên tử thần này có liên quan gì sao?”

Bí đỏ cùng ca ca cũng ở một bên chờ đáp án của bản tọa.

Tâm tình vui sướng tức thì như thủy triều rút, thay vào đó là sự chua xót tràn đầy. Lão phu dại ra nhìn mấy khẩu súng lục lơ lửng phía trên đầu, lại vỗ tay một cái, hai mặt mắt ảm đạm nhìn theo những khẩu súng rơi xuống đât: “Năng lực của lão phu. . . . . . lão phu chán ghét cái năng lực này cho nên không phải vạn bất đắc dĩ, lão phu tuyệt đối sẽ không sử dụng, các đối phương có biết vì sao không?” Lão phu nhìn ba người đang chờ đợi đáp án rồi lại bình tĩnh đưa mắt phiêu lãng rới cái lưới cách đó không xa, tiếp tục nói: “Ca ca, nhị ca, các người có biết phụ vương, mẫu hậu vì sao lại không cùng chúng lão phu chuyển thế không?” Lão phu quay đầu, không dám nhìn đám người kia. “Bởi vì đám người kia đã cùng ma quỷ làm một cuộc giao dịch, để em có được  năng lực này, còn họ thì giao ra linh hồn của chính mình!”

Là ta đây, là ta đây tước đoạt cơ hội chuyển thế của lũ người kia!

Sau một lúc lâu, ai cũng không lên tiếng, khi ta đây nghĩ mình cuối cùng cũng bị chán ghét, khí lạnh không biết từ đâu khiến cả người run rẩy thì thân thể lại lạc vào hai cái ôm ấm áp.

Sư ca, nhị ca nhẹ nhàng hôn ta đây lên trán ta đây, ôn nhu nói: “Đứa ngốc, chúng ta đây sao có thể trách em được, chỉ biết đố kị với em thôi. Bởi vì em so với chúng ta đây lại được phụ vương cùng mẫu hậu yêu thương nhiều hơn, cho nên em hẳn phải là cao hứng mới đúng. Huống chi đây là lựa chọn của phụ vương, mẫu hậu, em không cần phải đeo trên mình sự thống khổ đến thế. Chúng ta đây tôn trọng lũ người kia vì vậy chúng sẽ càng bảo vệ em tốt hơn.”

“Anh . . . . ” Lão phu cảm động nhìn lũ người kia, bóng ma trong lòng ẩn ẩn như gặp được một tia ánh mặt trời. Nhưng nỗi đau phải đeo ngàn năm không có khả năng có thể dễ dàng biến mất như thế, nó vẫn còn ở đâu đó, tiếp tục sinh trưởng.

Bí đỏ đột nhiên kéo bản tọa vào trong ***g ngực tên đó, hối hận nói: “Bản tọa. . . . .thực xin lỗi. .  . nếu không phải bản tọa, em . . . . .bản tọa. . . . em . . . ..” Tên đó tựa hồ nghĩ tới cái gì đó, thần tình càng thêm thống khổ cực cùng, gắt gao giữ chặt lấy vai bản tọa. “Cho nên, em mới không thể tha thứ cho bản tọa?” Trong tiếng nói mang theo tuyệt vọng.

Bản vương thở dài một tiếng, đẩy hắn ra, nhẹ nhàng mà nói: “Bản vương càng không thể tha thứ chính mình.”

Bí đỏ ngạc nhiên nhìn ta đây, hơi thở tuyệt vọng vờn quanh hắn ta đây, giống như một pho tượng, đứng ngây ngốc một hồi lâu.

Khi ta đây nâng tay lên, tính muộn đẩy hắn thì phía sau truyền đến một tiếng than nhẹ, là Hàn Ngữ Phong.

“Mặc, nói ngươi lão phu ngốc quả thật không sai, lão phu còn tưởng mấy năm nay ngươi lão phu có chuyện gì không vui, hóa ra sự thật là như vậy.”

“Cái gì chứ? Chúng chính là cha mẹ kiếp trước của lão phu đó!” Lão phu căm giận.

“Lão phu biết lão phu biết!” Hàn Ngữ Phong có chút không kiên nhẫn, bịt chặt lấy lỗ tai. “Chẳng lẽ lão phu chưa nói qua sao?”

Hắn lão phu pha phú thâm ý nhìn sư ca, mà sư ca bị nhìn như vậy liền có chút khó hiểu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8