Ba Người Nam Nhân Lão phu Đều Yêu
Chương 75
“Ma quỷ cùng cha mẹ đối phương làm giao dịch từ 70 năm trước đã bị một tên cướp không cẩn thận đánh chết, vô số những linh hồn bị tên đó nhốt cũng đều được phóng ra. Cho nên, cha mẹ đối phương kiếp trước kỳ thật từ 70 năm trước cũng đã đầu thai chuyển thế tới đại lục này rồi. Hơn nữa…………………”
“Hơn nữa cái gì? Ngươi bản vương nói mau a. . . . . .”
Niềm vui thật lớn tràn ngập khắp người ta đây, chưa bao giờ cảm giác được thống khổ ngàn năm có thể dễ dàng giải quyết đến như vậy. Ta đây thậm chí bởi vì không thể thừa nhận nổi niềm vui này mà tứ chi như nhũn ra, toàn bộ người may nhờ có bí đỏ đứng sau giữ, nếu không sẽ thật mất mặt mà ngã chổng mông xuống đất a.
Bí đỏ cao hứng cũng không kém hơn bản vương, tay tên đó có chút run rẩy, vẻ tươi cười trên mặt giống như đóa Đại vương hoa. (tác giả: Đại vương hoa chính là hoa lớn nhất đồng thời cũng là hôi nhất phương trời, Mặc, ngươi bản vương xác định không phải ngươi bản vương đang châm chọc bí đỏ đấy chứ? -_-! )
“Hơn nữa đám người kia hiện tại chính là cha mẹ của ca ca cậu.”
“Cái gì?” Sư ca kịch liệt hét lớn một tiếng, làm bản tọa giật cả mình. “Trách không được từ đầu tới cuối, bản tọa cảm thấy được ánh mắt lão cáo già kia nhìn bản tọa cùng Thư Duyến có chút quái dị, nguyên lai, nguyên lai. . . . .” Sư ca hổn hển đi đến phía cửa kho hàng, nhị ca đúng lúc này lại kéo gã lại.
“Ngươi lão phu tính đi đâu?”
“Tìm lão cáo già kia tính toán!”
“Tính cái gì mà tính, ngươi bản tọa. . . . .” Thấy ca ca vẫn là khư khư cố chấp muốn đi tìm cha mẹ tính sổ, nhị ca đơn giản kéo hắn bản tọa lại, hôn hắn bản tọa.
Tuy rằng trước kia ở nhà cũng đã thấy lũ người kia hôn môi, nhưng chưa từng kịch liệt như thế, hai má ta đây có điểm nóng lên. Bí đỏ phía sau đột nhiên xoay người ta đây lại, đối diện với hắn ta đây, hai mắt có chút nóng rực, chuẩn bị hôn ta đây, ta đây quay đầu đi, để cho hắn ta đây hôn lên mặt.
Hắn bản tọa uể oải gục đầu trên vai bản tọa: “Mặc, em cố ý a?”
Chuyện cha mẹ xem như đã trọn vẹn giải quyết, tảng đá lớn đặt trong lòng tảng đá giây phút này liền biến thành bột phấn mà phiêu tán, tâm tình của lão phu chưa bao giờ tốt đến như thế.
Ta đây kề sát vào tai bí đỏ, đang muốn nhẹ nhàng nói cho tên đó ba chữ mà ta đây đã đặt dưới đáy lòng từ rất lâu thì một tiếng lạnh lùng hừ cũng không hợp thời vang lên.
La Toa đã khôi phục lại, hai mắt hồng hồng, một cỗ cừu hận từ trong mắt nữ nhân ấy như lợi kiếm hướng lão phu phóng tới: “Việc này tính làm sao?” Nữ nhân ấy kêu lên thấu hận, âm thanh the thé vang lên, nữ nhân ấy lão phu cư nhiên đem song cửa sổ phá vỡ. “Tiện nhân, lão phu phải cho ngươi lão phu chết không được tử tế!” Móng tay của nữ nhân ấy đột nhiên dài ra thành lợi trảo, phóng về phía lão phu.
Bản tọa trợn mắt há hốc mồm nhìn biến hóa dị thường này của La Toa, mắt thấy sắp bị móng tay bén nhọn của nàng bản tọa nghiến thành từng mảnh nhỏ, Hàn Ngữ Phong vốn đang đau đầu vì bị Uy Liêm làm phiền liền đột nhiên đẩy Uy Liêm ra, “Bụp!” một tiếng, sau khi chắn trước mặt bản tọa, tay phải Hàn Ngữ Phong cư nhiên cứ như c*m v** miếng đậu hũ, đâm xuyên qua ngực trái La Toa.
La Toa ở trong không trung dữ tợn múa may tay nữ nhân ấy, nhưng vô pháp tiếp cận Hàn Ngữ Phong, nữ nhân ấy tức giận thét chói tai, giọng nói cư nhiên giống như không thuộc về nữ nhân ấy lão phu vậy.
Hàn Ngữ Phong khẽ nhíu mày, tựa hồ như bắt được cái gì đó, tay phải từ trong ngực La Toa chậm rãi rút ra. La Toa té ngã trên mặt đất, ngực không có lấy một vết thương, hơn nữa trên mặt cũng kỳ tích, trở nên an tĩnh.
Bản vương tò mò nhìn về phía tay Hàn Ngữ Phong, phát hiện ra tên đó tựa hồ là bắt một nhúm không khí vậy, không khỏi ngẩn người. Những người khác cũng không lý giải nổi mà nhìn tên đó.
“Thiếu chút nữa đã quên tên gia hỏa này.” Hàn Ngữ Phong nhìn giống như đang cầm cái gì đó trong suốt, giải thích với chúng ta đây: “Các ngươi ta đây nhìn không thấy đâu, đây là mục đích ta đây tới đây lần này, tật quỷ. Nó thích ký sinh trong cơ thể nhân loại, k*ch th*ch ký chủ sinh ra ghen tị rồi cắn nuốt nó để gia tăng lực lượng của chính mình. Thể tích hiện tại của nó đã quá lớn, hẳn là hấp thu không ít sự ghen tuông, ngươi ta đây thật đúng là ký chủ tốt.” Câu cuối cùng chính là nói với La Toa.
La Toa té ngã trên mặt đất, nhìn bí đỏ, cuối cùng cư nhiên mặt đỏ nhìn Hàn Ngữ Phong, thập phần nữ tính, nhăn nhó hô một tiếng “Chán ghét.” Sau đó, vẻ mặt thẹn thùng, không để ý đến mọi người, dưới sự trợ giúp của bảo vệ, chạy ra ngoài
“. . . . .” Sau khi đột biến gien thì đại não động kinh sao? La Toa không vấn đề gì chứ?
Ta đây nhìn theo cái mông đang ngày một xa dần của La Toa, nữ nhân thật sự là sinh vật bí hiểm.
“Không có tật quỷ, ký chủ cũng liền khôi phục bình thường. Cô bản vương vì cầu được lực lượng, dùng chính mình ký ức kiếp trước của chính mình mà trao đổi với tật quỷ, cho nên mới khiến cho ác quỷ càng ngày càng mạnh mẽ, cứ thế mà biến thành như vậy. Bất quá yên tâm đi, hiện tại cô bản vương bản vương đã đã không còn ký ức kiếp trước nữa, cũng sẽ không lại làm thương tổn đối phương nữa đâu, Mặc.”
Bí đỏ khẽ gật đầu, cảm kích nhìn Hàn Ngữ Phong.
Hàn Ngữ Phong lại nhíu chặt chân mày: “Vừa rồi lão phu đã muốn hỏi, trên người cậu có một cỗ lực lượng cường đại, cũng là cỗ hương vị lão phu chán ghét nhất, cậu cũng cùng ma quỷ làm giao dịch hả?”
Bí đỏ gắt gao ôm lấy ta đây, có chút chua sót nói: “Ta đây không muốn bởi vì chuyển thế mà mất đi ký ức kiếp trước, ta đây cũng cần lực lượng để tìm chuyển thế của Tuyết Lị, cho nên ta đây không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể cùng ma quỷ làm giao dịch, bán đứng linh hồn của chính mình. Mặc, ta đây không dám nói cho em, ta đây sợ. . . . .ta đây sợ em sẽ ghét ta đây.”
“Lão phu. . . . . ” Lão phu run rẩy sờ sờ hai má hắn lão phu, là lão phu hại hắn lão phu, là lão phu hại hắn lão phu. “Lão phu sao có thể chán ghét ngươi lão phu được chứ?” Một nam nhân vì yêu lão phu mà đã trả một cái giá rất lớn, một nam nhân vì muốn tìm kiếm lão phu mà chịu đựng hơn ngàn năm cô đơn tĩnh mịch, lão phu có thể nào không thương được chứ?
Tâm lại hoàn toàn rơi vào tay giặc, vào bẫy của tên nam nhân trước mặt này, không bao giờ …muốn thoát nữa, cũng vô pháp giãy dụa.
Từng đợt từng đợt ánh sáng mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào kho hàng, chiếu sáng khuôn mặt tươi cười ôn nhu của bí đỏ. Có lẽ ở trong mắt người khác, tên đó là một tồn tại kh*ng b*, nhưng trong mắt bản tọa, tên đó chính là duy nhất.
Lúm đồng tiền tươi như hoa của bản tọa xuất hiên, ca ca, nhị ca ở một bên rống giận bất mãn, Hàn Ngữ Phong thì nhìn trêu tức, mọi người ngừng thở nghe lén, bản tọa nói lên ba từ đã tồn tại tròng lòng bản tọa suốt hơn nghìn năm qua:
“Em yêu anh!”
Suy nghĩ một chút, lại bỏ thêm một câu.
“Ba người nam nhân em đều yêu!”