Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 10: Đào hoa tiên tử
Lưu Hương ném lão phu vào Bách Hoa cung, Tiếng nói lạnh lùng của Nguyên Quân
truyền đến: “Bách Hoa tiên tử không tuân thủ quy củ, đồi phong bại tục,
bôi nhọ đồng nghiệp, hành xử không biết kiềm chế . . . Quên đi, nói tóm
lại chính là tội lỗi chồng chất . Phạt cấm túc tại Bách Hoa cung một
tháng, cô ấy cứ chờ đi sẽ có người đến trông coi cô ấy . Nếu mà dám phản
kháng, xử lý ngay tại chỗ!” . Lão phu nghiêng người ngồi trên sàn gỗ, dùng
ánh mắt đặc biệt thuần khiết đặc biệt vô tội nhìn Lưu Hương: “Lẽ nào lão phu
làm sai rồi sao? Lão phu thật sự sai rồi sao?” Lưu Hương cũng hết sức phối hợp vỗ nhẹ của đầu lão phu “Dù sao thì từ trước tới nay cậu cũng chưa làm việc gì đúng cả.” “. . .” .
Vào lúc hoàng hôn, Quan Thế m sẽ làm
theo lời của Nguyên Quân, mỗi ngày đều đến giảng kinh giải Phật làm hại
lỗ tai của bản tọa, còn đặt cho nó một cái tên mỹ miều gọi là ‘Làm sạch tâm
hồn bản tọa’. Bản tọa ngồi ở trên đệm, thảm thiết nhìn nữ nhân ấy lôi ra một tờ giấy,
bắt đầu niệm: “ Củ cải hai đồng một cân, cải trắng ba đồng một cân, dưa
chuột. . .” . “Ế?” Bản tọa ngẩng đầu, Quan Thế m đang ngồi ngay ngắn mặt cũng đỏ lên: “A, thật ngại quá, đọc nhầm rồi. . . Đây là đơn nhập hàng của
căng-tin ở Tây Phương Cực Lạc , để báo cáo thu chi cho Như Lai. . .” .
“·#
¥·! ¥%#····” . Nàng bản tọa tiếp tục tìm kiếm vạt áo trong ngực, bản tọa đem ánh mắt
cầu cứu nhìn về phía Lưu Hương, tên đó nhướng mày, ra hiệu: Ngoại trừ
Nguyên Quân, ai cũng không cứu được ngươi bản tọa!
Trời ạ, a, cứu mạng
a. . . . “Nguyên Quân đến rồi.” Lưu Hương còn chưa dứt lời, trên mặt bản vương
tức thì liền nở một nụ cười xán lạn, sau đó quay về phía gương xem thử,
tự thấy đã đủ mị hoặc mê người (Nhất Độ Quân Hoa: lạy ngươi bản vương, ngươi bản vương thì
có cái gì mà mê người, đơn giản chỉ là chân chó có được hay không? Phong Phi Phi mặt mày hung tợn “Cho ngươi bản vương nến thử một gậy của lão Phong bản vương
đây!” Trên không trung hét thảm thiết “A ————” Thần Kinh cùng Lưu Hương
đứng đối diện, đều tán thưởng: Thật không hổ danh là lão điên . . .
).(trong tiếng trung lão phong và lão điên có cùng cách phát âm)
Ta đây cung kính mà quỳ gối trước cửa, thiếu chút nữa là hôn chân của Nguyên
Quân .”Nguyên Quân đại nhân, ngài đã tới rồi? Một Ngày không gặp tựa như Ba Năm, Phi Phi nhớ ngài, nhớ đến mức trà không muốn uống, cơm cũng
chẳng muốn ăn, đêm không ngủ được. . .” . Lời còn chưa nói xong, Nguyên
Quân ngạc nhiên nói: “Ồ? Có chuyện như vậy?” Ta đây khẽ gật đầu như dã tỏi,
Nguyên Quân bộ mặt lạnh lùng: “Lưu Hương, đã như vậy, ngươi ta đây phân phó, từ nay trở đi Bách Hoa cung cho dù là nước trà hay thức ăn đều đều miễn
hết. Cho dù mang tới thì Bách Hoa tiên tử cũng vì thương nhớ bản quân,
mà ăn không vô, không nên lãng phí . À, đúng rồi, buổi tối nàng ta đây không
thể ngủ, vậy thì > mỗi đêm chép hai bản!” .
Ta đây cứng đờ, má ơi, đối phó Vũ Dương thì chiêu nào cũng hiệu
nghiệm, đối phó Nguyên Quân ngay cả một điểm nhỏ cũng không có thấy tác
dụng! Ta đây bật dậy: “Nguyên Quân, Sao của không trực tiếp tới bẻ cổ của ta đây luôn đi! !” Nguyên Quân khẽ hừ một tiếng: “Quan Thế m phụ trách kiểm
tra, nữ nhân ấy chép thiếu một chữ sẽ phạt cấm túc nữ nhân ấy một ngày!” Nói xong
liền xoay người muốn đi, ta đây đang muốn đuổi theo, chân không cẩn thận mắc vào vạt áo của hắn ta đây, thế là ‘phịch’ một tiếng, nhào về phía trước. Ta đây
nhắm mắt hét to một tiếng, mở mắt ra, đã thấy mình kề sát ở trong lồng
ngực của hắn ta đây, hai người nhìn nhau.
Khoảng ba giây đồng hồ,
Nguyên Quân quá đỗi trấn định đẩy ra bản vương, quá đỗi trấn định xoay người rời
đi, sau đó quá đỗi trấn định đánh một quyền lên mặt trên của cánh cửa,
thịch một tiếng, so với lúc vừa rồi bản vương ngã thì còn vang to hơn. . . Bóng người của hắn biến mất ở ngoài cửa cung, bản vương ho khan hai tiếng: “Lưu
Hương, cái kia >. . .” “Chúc mừng, Nguyên
Quân chắc chắn sẽ không nhớ tới cái này đâu. . .” .
Sau đó ngày
thứ hai, Nguyên Quân như thường lệ tới đây. Xem xét một vòng, khẽ gật
đầu: “Ngày hôm nay biểu hiện không tệ, hiếm thấy một ngày mà cô bản vương không
gây rắc rối.” Bản vương quay đầu nhìn Lưu Hương, vẻ mặt tán thưởng, ai ya, hắn
thật sự không nhớ rõ rồi. . . Buổi tối, lúc Quan Thế m vẫn còn đang lải
nhải. Lưu Hương đi vào: “Phong Phi Phi, điện Nguyên Quân cho gọi đối phương
đến hoa thần điện.” .
Ta đây nghi hoặc nhìn Lưu Hương: “Lẽ nào
chuyện ngày hôm qua ta đây dán con ruồi trên lưng Quan Âm đã bị phát hiện
rồi à ?” Lưu Hương trừng mắt nhìn ta đây: “Đừng nói nhảm!” Hoa Thần điện, .
Nguyên Quân quay lưng về phía bản tọa, đứng chắp tay, nhìn vào khối thủy tinh đối
diện bên mặt tường, Vũ Dương vẫn mặc bộ tên đó phục đỏ rực như cũ, tên đó cao
quý đứng ở trên tường thành, vẫn thanh cao thoát tục như vậy, vẫn khuynh thiên khuynh địa như vậy. Nhưng mà toàn thân tên đó tỏa ra một loại tà mị
yêu dã đến tận xương. Bản tọa lùi về sau một bước, có chút ngơ ngác, nói đúng hơn là đúng lúc này bản tọa cuối cùng đã rõ tại sao tên đó được gọi là
Trụy Lạc Ma . Đây, hoàn toàn chính là loại máu lạnh tà ác.
Người dân ở Biên Thành Thần, thế nhưng lại tự giết lẫn nhau. Ngươi bản tọa chém bản tọa
một đao, bản tọa trả ngươi bản tọa một đao, người này ngã xuống, người khác lại lên,
lại thêm một người nữa ngã xuống, cắn xé lẫn nhau. . . Bản tọa từng bước một
lùi tới bên người Lưu Hương: “Đây là. . . Làm cái gì vậy?” Nguyên Quân
âm thanh hết sức lạnh lùng: “Đây là biên thành giao giữa ma giới và tiên
giới, hắn bản tọa đang giết hại người dân trong thành.” Bản tọa chỉ cảm thấy toàn
thân hóa đá, không thể nhịp thở: “Tại sao?” .
Nguyên Quân rốt cuộc xoay người lại, gã nhìn bản vương chăm chú, từng chữ từng chữ: “GÃ, đang,
tìm, cô bản vương.” Bản vương chấn kinh, tự lẩm bẩm: “Bản vương ở trong lòng gã, không có quan trọng đến mức như thế này chứ. . .” . Nguyên Quân cũng không để ý đến
bản vương, chỉ lẳng lặng mà nói: “Cậu nhất định phải trở lại bên cạnh gã ,
bản vương sẽ để Lưu Hương bảo vệ cậu.” Lưu Hương bước đên, tay bản vương nắm lấy góc áo của Nguyên Quân : “Tại sao?” .
Nguyên Quân không hề trả lời, Lưu Hương cầm lấy tay của bản vương: “Bởi vì hiện tại chỉ có cậu, mới có thể ngăn cản hắn bản vương giết người!” Nhịp thở của bản vương nghẹn lại, mãi cho đến thời
điểm mà khi Lưu Hương mang bản vương tới biên thành, bản vương mới cảm thấy sợ hãi,
trời ạ, bản vương lại tự chạy về rồi!
Lúc chúng bản tọa đến cửa thành, bản tọa
tóm chặt lấy cánh tay của Lưu Hương, bản tọa không phải là chưa từng thấy máu tanh, thế nhưng chưa từng thấy nhiều như vậy. . . Bản tọa tận cố hết sức kìm nén, cuối cùng vẫn nằm sấp trên người Lưu Hương , nôn đến choáng váng.
Thi thể nát vụn , nội tạng màu sắc rực rỡ, máu tươi tràn khắp nơi ,
không khí sặc mùi tanh tưởi , đây không phải biên thành nữa rồi, đây là
một cái địa ngục.
Mà người tạo ra cái điạ ngục này…… Lưu
Hương cũng nhìn những vụn thi thể này, âm thanh lạnh băng: “Hiện tại
ngươi lão phu chắc là đã không còn hận Nguyên Quân nữa rồi. Thần Ma hai giới
thực lực ngang nhau, nếu chỉ vì Vũ Dương mà phát động chiến tranh giữa
hai giới, thì hậu quả khó mà lường trước được. Vì vậy, hắn lão phu cũng là bất
đắc dĩ. . .”