Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 11: Địa ngục giữa trần gian

Cập nhật lúc: 2026-07-29 05:00:42 | Lượt xem: 4

Ta đây đi trên đoạt đường đầy máu thì nhìn thấy Vũ Dương, hắn ta đây cao ngạo đứng ở trên tường thành,
gió làm tung bay gã phục màu đỏ diễm lệ của hắn ta đây, hư vô mờ ảo như vậy,
phong hoa tuyệt đại như vậy. Ta đây chậm chạp gần như là bò qua đấy, đôi mắt khát máu của hắn ta đây lại lộ ra ánh sáng hớn hở, hắn ta đây đứng trong gió đưa tay về phía ta đây, dường như có chút không tinh tưởng: “Phi Phi, đối phương trở về
rồi sao?” .

Bản tọa từ trong một vùng xác chất thành núi, máu chảy
thành sông đi tới, bản tọa không thừa nhận mình là người của Thần giới, thế
nhưng nhiều người chết như vậy, lại bởi vì bản tọa, bởi vì bản tọa nhất thời tùy
hứng. . . Bản tọa đặt hai tay lên, nhẹ nhàng nói: “Đúng, bản tọa đã trở về.” Nội
tâm, từ từ đông lại thành băng, đôi tay trong sạch thuần khiết này, đã
nhiễm bao nhiêu máu tanh.

Đó là lần đầu tiên, ta đây cảm thấy bản
thân gần cái chết đến như vậy, cách chính tà thiện ác gần như vậy, Vũ
Dương. . . Thân thể mảnh khảnh nhẹ nhàng ôm ta đây vào trong lòng, hắn đang
run rẩy, mà ta đây, vào lúc này đây,khi nhìn xuống khắp thành đầy máu tanh,
lại có thể nảy sinh lòng yêu thương.

“Phi Phi, cô lão phu trở về là
tốt rồi, không được tiếp tục chạy lung tung , cô lão phu có biết hay không
cô lão phu dọa chết lão phu rồi. . .” Mới vừa rồi còn là Trụy Lạc Ma điên cuồng tàn sát, lúc này lại ở bên tai lão phu lẩm bẩm như vậy. Lưu Hương ở dưới thành
lẳng lặng mà nhìn lão phu, giây phút này, lão phu không có nhìn ra suy nghĩ trong
nội tâm của hắn . . . Lão phu ngoan ngoãn trở lại Hồng Hoang cốc, trước đó lão phu cũng không có tư tưởng chính nghĩa hay là tâm điạ thiện lương gì cả .
Lão phu là một người quá đỗi ngu muội, Nhũng kinh phật mà Quan Thế m giảng
giải cho lão phu đều bị lão phu đút cho Hao Thiên Khuyển hết rồi. Nhưng mà lão phu rất
quý sống lại mệnh, lão phu không thể chịu đựng được cảnh tượng một sinh
mệnh vô tội nào đó tiêu vong, càng không thể chịu đựng được lí do đó lại là vì lão phu.

Vũ Dương ôm bản tọa vào trong ngực, sau đó tựa ở trên
giường nhỏ, ở khoảng cách gần như thế này bản tọa mới phát hiện hắn tiều tụy, thậm chí màu sắc như ngọc lưu trong đôi mắt phượng của hắn đều mất đi
thần thái, đôi môi trơn bóng cũng nứt nẻ. Cung Hỉ Phát Tài mang theo hầu gái vội vã đi đến đây, các loại trái cây món ngon xếp đầy một bàn. Vũ
Dương liên tục gắp các món ăn vào trong bát của bản tọa, thế nhưng bản tọa ngay cả một cái đều không đụng đũa. . .

Đến tối, bản vương nói mệt mỏi, một
mình trở về phòng, thế nhưng trong lòng ngổn ngang hỗn loạn. Bản vương lặng lẽ
rời khỏi phòng lẳng lặng một mình ngồi trên cây đào, không biết là nên
cười to ba tiếng, hay là khóc lớn một hồi.

“Lưu Hương, Nguyên
Quân lại đang có âm mưu gì?” Hỉ nhi ? . “Không có âm mưu gì, bạo ngược
hắc ám, chính là bản tính của chủ nhân nhà ngươi ta đây!” .

“Cậu nói
bậy! Nếu như không phải Nguyên Quân thả ra lời đồn đem Phong Phi Phi đi
xử tử, chủ nhân như thế nào sẽ điên cuồng như vậy! ! HẮN chính là cố ý
muốn chủ nhân giết người!” Trong lòng ta đây nghẹn lại, nhân gian này, bị làm sao vậy. “Mặc kệ nguyên nhân gì, người giết người thì không có quyền
biện hộ đúng sai!” .

“Hừ, các cậu đúng là bon ngụy quân tử,
lần này dẫn cô ta đây trở về, không phải chỉ là để ngăn cản chủ nhân giết
người đấy chứ? Lưu Hương,cho dù là chuyện gì Dương Phong cũng sẽ không
để cho các cậu thực hiện được, chỉ cần nữ nhân này gây một chút bất
lợi cho chủ nhân, ta đây ngay ngay lập tức sẽ giết cô ta đây, cho dù bị chủ nhân giết
cũng không quan trọng!” “Hừ, nếu như điều ấy xảy ra, cũng không tới
phiên cậu làm.” .

Sau đó hai người, tan rã trong không vui, ta đây ở trên cây, một mặt mờ mịt. Có thể ta đây không nên cuốn vào trong đó, ai
thèm quan tâm lũ người kia đi tìm chết! Nhưng là, nhưng là bắt đầu từ thời
khắc lần đầu tiên ta đây nhìn thấy Vũ Dương , liền nhất định phải cùng hắn ta đây
dây dưa. Ta đây không biết mình ngủ thiếp đi từ lúc nào, sáng hôm sau ta đây từ
trên cây lăn xuống đến. Còn chưa có bò lên, liền nhìn thấy Liễu Diệp vội vàng bước đến: “Chủ nhân muốn gặp đối phương.” .

Bản tọa đi vào Vũ Dương tẩm
cung, đập vào mắt là cảnh tượng nhìn thấy mà giật mình . Hắn bản tọa tà nằm ở
trên giường nhỏ đỏ tươi, trên đất ấm ngọc bị đập nát, chén thủy tinh
đánh nát trên đất, nồng nặc mùi rượu. Bản tọa nhẹ nhàng đi tới,mắt phượng của hắn bản tọa hơi mở, màu lưu ly châu quang lưu chuyển, quyến rũ hút hồn giống
lúc bản tọa cho hắn bản tọa uống canh định hồn. Hắn bản tọa đưa tay dùng sức ôm bản tọa vào trong
ngực, trầm thấp gọi: “Phi Phi.” Bản tọa cắn môi, nước mắt, không biết vì sao
lại rơi xuống.

Trong tay áo một châm ngọc lưu ly vô lực thả
xuống, cho dù gã vạn ác không tha, cho dù gã giết người như ngóe,
nhưng là vào chớp mắt này, gã như vậy thâm tình, như vậy bất lực, như
vậy khuynh thiên khuynh địa. “Phi Phi, bản tọa biết khả năng đây là một sai
lầm, một cái sai lầm trí mạng, thế nhưng bản tọa khống chế không được chính
bản tọa. . . Đừng phản bội bản tọa Phi Phi, bản tọa không muốn thương tổn nữ nhân ấy, bản tọa chỉ
muốn sủng nữ nhân ấy. . .” GÃ ở bản tọa bên tai tự lẩm bẩm, bản tọa nhìn thấy bàn tay
gã trơn bóng như ngọc, một vết máu chói mắt.

Lão phu vuốt đôi lông
mày đang nhăn lại của gã: “Vũ Dương, chàng đừng giết người nữa có được
hay không? Lão phu sẽ ngoan ngoãn ở lại bên cạnh chàng, chàng đừng giết người nữa có được hay không?” . Vũ Dương hơi say, khuôn mặt tinh xảo hé ra nụ cười, diễm lệ ngay cả ngàn cây vạn cây hoa lê nở rộ cũng không cách nào sánh bằng, phảng phất một loại thần bí sức hấp dẫn đem linh hồn người
lão phu thật sâu hấp dẫn đi vào, trầm luân, trụy lạc, cam tâm tình nguyện
vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.

Ta đây là một người ngu muội, ta đây
không nhận rõ thiện ác, ta đây ích kỷ nghĩ, nếu như tên đó không giết người nữa , nếu như vậy, cũng không nhất định phải giết tên đó nữa chứ? . Sau đó rất lâu, vào thời điểm khi ta đây hồi tưởng lại đoạn chuyện cũ này, ta đây mới phát hiện ra ý nghĩ của chính mình, ấu trĩ và buồn cười biết bao nhiêu.

Đến cuối cùng, bản vương vẫn là không hiểu cái gì là thiện, cái gì là ác. Vũ Dương khi tỉnh lại đã gần đến hoàng hôn, tên đó nhìn sắc trời một chút, có chút
tâm tình bất định. kéo lại vạt áo, vội vã đi ra ngoài.

Lão phu quá đỗi ôn nhu đưa tên đó tới cửa, quá đỗi hiền thục giúp tên đó sửa lại tên đó phục, tên đó
khẽ thở dài: “Chuyện gì, nói đi.” Lão phu trừng mắt: “Phong Phi Phi chính là
người hiền thục như thế sao?” . Nhìn thẳng ánh mắt của tên đó, một lát sau, lão phu rốt cuộc mềm nhẹ xuống: “Lão phu nghĩ đi đến hiệp hội Săn Ma, đã lâu chưa thấy Việt Ngân Châu nha.”

Vũ Dương cười nhạt một tiếng: “Cô ấy
có biết nơi mà ta đây hận nhất là ở đâu không? Nếu không phải là bởi vì
cô ấy, thì làm gì còn cái thứ gọi là hiệp hôi Săn Ma!” Ta đây cảm thấy khả
năng nghe lời đoán í của ta đây quả thực là tiến triển ngay ngay lập tức: “Lũ người kia
cũng là một đám nhãi ranh săn bắn một ít yêu thú . Vũ Dương đại nhân sao
lại đi so đo với đám nhóc ấy rồi.” .

“Để Cung Hỉ Phát Tài chúng đi cùng nữ nhân ấy. Không có chuyện gì thì cách Lưu Hương xa một chút, Minh
Bộ cấp cao trong toàn bộ Minh giới cũng không tới 300 người, có thể đạt
đến cấp độ này, đều không phải kẻ phàm thường!” . Ta đây cười khanh khách:
”Lẽ nào có thể so với Trụy Lạc Ma, chẳng lẽ lại là cây đèn cạn dầu sao?” Vũ Dương dáng vẻ bất đắc dĩ vỗ về mái tóc dài của ta đây: “Phi Phi, nếu như nữ nhân ấy yêu thích Minh Bộ, ta đây bắt cho nữ nhân ấy 18 người buộc thành một bó đều
không là vấn đề , thế nhưng. . .” .

Bản tọa đẩy tên đó: “Được rồi được rồi, bản tọa sẽ chú ý rồi.” . Cuối cùng vẫn là không mang theo Cung Hỉ Phát Tài.

Đi qua nghĩa trang, oán khí ngập trời. Lưu Hương rùng mình, phi thân mà
đi. Ta đây một thân một mình đứng ở giữa những ngôi mộ, ạch, tuy rằng ta đây hết sức không tình nguyện thừa nhận chính mình sợ quỷ, thế nhưng CMNN, chỗ
này đúng là âm u kh*ng b*.

Bản tọa chậm rãi từng bước đi vào trong,
phía trước, một cái quan tài trống rỗng, chất liệu cũng không tệ lắm .
Bản tọa rụt cổ lại, xác chết vùng dậy rồi à ? Xa xa, Lưu Hương cùng một bóng
người giao thủ, bản tọa bước nhanh qua đấy, hắn bản tọa hô một tiếng: “Đừng tới đây!” Nhưng là đã chậm. Thân ảnh kia quay đầu lại, bản tọa phi thường mất mặt ngã
ngồi xuống đất. Tóc của nó và mặt dính chung một chỗ, mặt trắng như
tuyết, hai mắt như hố đen, quanh thân lan ra mùi thịt thối nồng nặc.
Phía sau Lưu Hương có một chàng thanh niên đang quỳ, khuôn mặt cũng có
mấy phần nhan sắc,sợ đến mức mặt mày xám xịt, hai chân run rẩy, không có cách nào đứng dậy.

(Nhất Độ Quân Hoa: Mịa nó, Thần Kinh, lão tử đây cũng không phải là phim kinh dị, kỳ nhân này từ đâu tới? Thần Kinh ấp úng nói: “Lão đại, đây là kiếm chút tiền phí lên sân khấu mà thôi. . .” Nhất Độ Quân Hoa: Nha ha ha. . . Kỳ thực hình tượng này cũng là dã
man kinh điển, cứ ở chỗ này mà đứng, tuyệt đối doạ khóc trẻ em từ 8 tuổi trở xuống, doạ chạy thanh niên độ tuổi 28 , hù chết người già 68 tuổi
trở lên. . . ). Thời điểm bàn tay khô héo của kỳ nhân chuẩn bị chạm vào lão phu, lão phu hơi rụt người lại, hoàn toàn không nghĩ tới cái gì khác, chỉ cảm thấy làm bẩn quần áo là không tốt. Tiêu hồn kiếm của lưu hương mang
theo hàn quang lạnh giá. Đâm thẳng vào cơ thể của con kỳ nhân kia ,
kỳ nhân kia ngã trên mặt đất như một cái túi vỡ, một đoàn mây mù chậm
rãi bay lên.

Một người hầu trẻ tuổi, mang theo tiểu thư xinh đẹp như hoa bỏ trốn, trên vách núi cheo leo, đối mặt với người đang quần áo tân lang, tiểu thư nắm chặt tay người hầu , nụ cười quyết tuyệt mà mạnh mẽ: “Nếu còn sống, chúng lão phu tiếp tục ở bên nhau.” . Người hầu kia đan
mười ngón tay của hai nguời vào nhau, khuôn mặt anh tuấn kiên định:
”Sinh tử không tách rời.” .

Đôi tình nhân ôm nhau nhảy xuống,
máu, vương trên đóa hoa Đỗ Quyên đang nở rộ. Hôm đưa tang tiểu thư, đoàn đưa tang thật dài. Một người già tóc bạc trắng ôm lấy quan mà khóc,
nghẹn ngào nói không lên lời.

Trong chớp mắt, hoa nở hoa tàn,
trải qua trăm năm. Thân thể mục rữa, dung nhan đã không còn nhận rõ. Năm tháng thay đổi, nhưng người vẫn thế, nàng bản vương đang vẫn đang chờ, đang chờ
một người đến trước mặt nàng bản vương : thực hiện lời hứa kiếp trước . Bản vương nhìn
người nam nhân đang run lẩy bẩy kia , không biết vì sao đột nhiên cảm
thấy bi thương. Bản vương kéo nhẹ ống tay áo của Lưu Hương “Lưu Hương, thả nàng bản vương đi.”

Lưu Hương sắc mặt lãnh khốc tuyệt quyết trước nay chưa
từng thấy: “Cô ấy phạm vào minh luật, người quỷ không được đến gần nhau!” Ta đây trầm thấp thở dài một tiếng “Nhưng mà Lưu Hương, nếu như sau khi ta đây chết bị
xóa bỏ tiên tịch, cũng như cô ấy là Cô Hồn Dã Quỷ, khi đó nếu như gặp một người chịu cứu vớt ta đây, mà không phải một đao chém chết ta đây, chính là
biết bao may mắn. . .” .

Ngoài dự đoán Lưu Hương lại đột nhiên
xoay người ôm lấy bản tọa, trong mắt của hắn xuất hiện luống cuống mà bản tọa chưa bao giờ thấy: “Phi Phi, sẽ không, ngươi bản tọa sẽ không chết, sẽ không. . .”
Bản tọa ngẩn ra, sau đó vỗ vai hắn hống nói: “Yên tâm, Phong Phi Phi phúc lớn mạng lớn, bản tọa chỉ là tùy tiện nói một chút mà thôi. Ngươi bản tọa tốt xấu gì
cũng là Minh Bộ cấp cao, chắc cũng không đến nỗi còn muốn vung xuống vài giọt anh hùng lệ đấy chứ?” . Lưu Hương ngẩn người trong chốc lát, sau đó
xoay người lại, tiêu hồn kiếm ánh bạc tăng vọt, cô gái kia thét lên một
tiếng thảm thiết,sau đó liền biến mất ở dưới kiếm. Thanh niên nam tử năm ấy liên tiếp dập đầu: “Cảm ơn ân nhân, cảm tạ ân nhân. . .” .

Trên đất một mảnh tro tàn, một vị Minh Bộ cấp cao mặt lạnh vô tình, một nam
nhân đang khấu tạ ân nhân cứu mạng, và một cô gái cuồng dại chờ đợi cả
trăm năm. Lời hứa kiếp trước, là ai nói sẽ ở kiếp này gặp mặt : thực
hiện? . Ta đây từ trên mặt thu lại tro bụi, đem chôn xuống đất.

“Lưu Hương, Minh luật đối với đối phương mà nói quan trọng như vậy sao?” . “Đúng thế.” .

“So với thiện ác đúng sai còn quan trọng hơn sao?” . “Đúng thế.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8