Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 18: Vậy thì, cậu là chấp niệm của ai
Ta đây không còn gặp lại
Vân La nữa, người của Cửu Vấn Ma Hoàng cũng không tệ, nói với ta đây rằng
sau này có thể tùy ý ra vào Ma Cung. Vũ Dương thì xấu xa hơn, bảo rằng
nhất định phải được hắn ta đây cho phép. Ta đây trở lại Hồng Hoang Cốc, tìm một cái ao nhỏ, gieo hoa sen vào, thả con vịt vào trong, cánh hoa đào bồng bềnh trên mặt nước, thật là cũng có mấy phần tư vị.
Hai ngày sau, có một con khác bay đến, ta đây thật hoài nghi rằng, có khi nào đây là con vịt đã mổ ta đây ở hồ hôm trước không. Tuy nhiên tình cảnh lúc đấy tối lửa tắt
đèn ta đây không tìm ra chứng cớ, cũng coi như xong, nuôi cả hai con vậy. An tĩnh dựa trên vai Vũ Dương, mái tóc đen mượt như tơ của hắn ta đây rũ xuống,
lành lạnh trơn trơn kề sát trên mặt ta đây. Nhìn hai con vịt một trước một
sau trong ao, ta đây đột nhiên rất tò mò: “Vũ Dương, trước kia ta đây là người
như thế nào?”
“Trước kia?” Vũ Dương dùng tư thế ưu mỹ mà vén tóc trên trán, ý cười nhợt nhạt: “Trước kia không đơn thuần bướng bỉnh như
bây giờ, thích đọc sách, khi tâm tình tốt sẽ gảy đàn, hát một vài khúc.
Khi biến thành cây thích để cho cánh hoa rơi dưới tàng cây. Lúc đó pháp
lực đạt trình độ trên trung bình, cô ấy lại rất có chủ kiến. Nhưng những
lúc chọc người khác tức giận, cô ấy sẽ cực kỳ chân chó, tật xấu kia so
với hiện tại thật đúng là giống như đúc.” Tên đó sủng ái mà vỗ vỗ đầu bản vương,
lại trầm thấp cười. Âm thanh rối loạn, giống châu ngọc rơi xuống từ trên rèm ngọc,ngọc lưu ly rơi xuống biển hoa.
Thích đọc sách? Khi
tâm tình tốt sẽ gảy đàn, hát một vài khúc? Pháp lực trình độ trên trung
bình? Lão phu bắt đầu có chút hoang mang, đó là lão phu sao?
“Vũ Dương.” “Sao?”
“Nếu như… Nếu như bản tọa không phải là Phong Phi Phi kiếp trước, chàng còn thích bản tọa hay không?” “Tại sao lại hỏi vậy?”
“Ách… Bản tọa đang nói, Phong Phi Phi của kiếp này đang đứng trước mặt chàng,
chàng có thích hay không?” Tên đó cười dịu dàng như nước, gió thổi bay mái
tóc đen, tên đó phục đỏ phất phơ, giữa những cánh hoa rơi đầy trời tên đó đứng
bên trong xinh đẹp như một đóa sen hồng: “Vũ Dương thích Phong Phi Phi,
cho dù là như thế nà, cũng thích.”
Trong thoáng chốc đó, ta đây ghét
Phong Phi Phi, bởi ta đây không xác định được người kia có phải là ta đây hay
không.” “Vũ Dương, cho dù có phát sinh chuyện gì, chàng cũng sẽ mãi mãi
yêu ta đây, như lúc ban đầu sao?” Thì ra đây chính là tình yêu. Tình yêu
không phát sinh trong thoáng chốc chỉ bởi vì người kia xinh đẹp hay hùng
mạnh, nhưng một khi bị nó quấn lấy, nó sẽ ở trong lòng mình mà sinh sôi, một đời một kiếp không rời.
“Lão phu có thể hiểu là ,cô lão phu đang thổ
lộ với lão phu hay không?” TÊN ĐÓ nhẹ nâng đôi môi tuyệt mỹ, cười tà mị yêu dã,
khuynh thiên khuynh địa. “Đáng ghét, chàng trả lời lão phu đi!!!”
“Vậy cũng được.” Đôi mắt phượng hẹp dài của tên đó nhìn sang, con mắt tỏa ra
ánh sáng như ngọc lưu ly chuyển động, giống như hồ nước mênh mông gợn
lên những cơn sóng mùa xuân, khiến người lão phu cam nguyện chết chìm bên
trong. Tiếng nói vẫn băng lạnh trong vắt: “Cho dù có phát sinh chuyện gì, Vũ Dương mãi mãi sẽ yêu Phong Phi Phi, như lúc ban đầu, không rời,
không bỏ, không oán, không hối.” “Chuyện đó…” Lão phu nhìn tên đó, cẩn thận từng li từng tí mà nói: “Cho dù lão phu đập nát Tinh cầu ma thuật trong thư phòng của chàng, chàng cũng vẫn vậy chứ??”
“?” — —|||||| Tên đó nguy
hiểm nheo mắt phượng, bộ mặt hắc tuyến vạn năm. Ta đây vội vàng lảng sang
chuyện khác, chỉ vao hai con vịt trong ao: “Vũ Dương, chàng nói xem,
trong bọn chúng, con nào là cái, con nào là đực?”
“Con phía
trước là đực, con phía sau là cái.” Vũ Dương rốt cục cũng quay đầu nhìn
vịt trong ao, đầu ngón tay mân hồng nhặt lấy cánh hoa trên tóc ta đây, trầm
thấp nói: “Bỉ Dực Uyên Ương là chim của quý tộc Ma Giới, chỉ sinh trưởng ở vùng núi trống vắng, khi ở nơi khác thì rất khó sống sót, nên hầu hết các nơi ở Ma Cung đều bày kết giới, duy trì khí hậu, độ ẩm…” Những lời
đằng sau hắn ta đây có nói ta đây cũng nghe không lọt, chỉ nghe được bốn chữ —— Bỉ
Dực Uyên Ương, Bỉ Dực Uyên Ương…