Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 19: Chuyện của nữ nhân

Cập nhật lúc: 2026-07-29 05:15:22 | Lượt xem: 2

Bản vương không nghĩ dưới bầu trời gió êm sóng lặng, hai giới Thần Ma thế nhưng
lại vẫn đang giao chiến. Vũ Dương chạng vạng đều sẽ đúng giờ về Hồng
Hoang cốc, vẫn mang phong thái tuyệt đẹp như cũ, khẽ cười, giống như yêu dã ma mỵ, không nhìn ra một tia uể oải hay máu tanh nào. Cho dù sức
mạnh thủ hộ của Nguyên Quân có thể khiến thương tích lành lại, nhưng vẫn không ngăn cản được tốc độ chém giết của tên đó. Thần quân một đường chạy
tán loạn đến La Nguyệt thành.

Lão phu nghi ngời nếu như tên đó ở chiến
trường không gặp Phong Phi Phi chân chính, có khi cho dù toàn bộ Thần
giới bị diệt, Cung Hỉ Phát Tài cũng sẽ không phun ra một chữ. Nhưng là. . . Tên đó đã gặp rồi.

Cuộc gặp gỡ lúng túng trong cốc, nữ nhân ấy và bản vương
thật sự là giống nhau như đúc, nhưng mà so sánh giữa hàng nhái cùng hàng chính hãng , khí chất của nữ nhân ấy rõ ràng so với bản vương thì chính thống hơn
nhiều. Đó là một loại, kiêu ngạo đến tận xương. Vũ Dương dặn dò Dương
Phong, Liễu Diệp mang bản vương tới Ma Cung Phong Vũ Liễu Lâm, đó là một cái
tẩm cung khác của tên đó. Thẳng thắn mà nói thì bản vương thật sự không thích Hồng Hoang cốc, nhưng mà và lúc dời đi trong lòng giống như đánh bể 100 bình giấm chua.

Phong Vũ Liễu Lâm so với Hồng Hoang cốc thì trông
coi nghiêm ngặt hơn rất nhiều, nếu như không phải tên đó rất nhiều ngày
không có đến, bản vương thậm chí hoài nghi tên đó đang phòng tránh việc bản vương chạy
trốn. Dương Phong và Liễu Diệp một tấc cũng không rời theo sát bản vương, không nói tiếng nào, giống như hai cái đầu gỗ.

Phi tử của Cửu Vấn Ma
Hoàng giống như một cái vườn bách thú miễn phí mỗi ngày thay phiên đến
đây quấy rầy ta đây, còn hai đầu gỗ lúc nào cũng đứng ở phía sau. Ta đây bất đắc dĩ nhìn các cô ấy chơi cờ, thêu, luyện kiếm, tám phét, xin nhờ. . . Nhìn người ta đây bị đày vào lãnh cung, các ngươi ta đây để cho để lão tử một chút thời gian buồn bã ủ rũ một thoáng có được hay không. . .

Có mấy ngày Ngân Mị đến đây, từ trong cung mang đến rất nhiều đồ vật cổ quái kỳ quái, ví dụ như khiêu vũ xà, cầuThủy Tinh nhiều màu, có người nói ẩn giấu
những hình ảnh tiên đoán vân vân. Bản tọa cảm thấy Ngân Mị so với Kim Long
thì tốt hơn nhiều, ít nhất những thứ đồ này so với mấy quyển sách về
điển tích Ma Gới thì thú vị hơn nhiều. Liền ở trong phòng loay hoay
nghiên cứu một chút, một ngày liền cứ như vậy mà trôi qua.

Lúc
Vũ Dương thì ta đây đang nghịch ma kính , hắn không biết đã đứng ở cửa nhìn
ta đây bao lâu. Ta đây bực mình không thèn nhìn hắn, hắn liền đi đến ghế quý phi bên trong nghiêng người nằm xuống, lấy tay nâng cằm, trong con đối phương
xinh đẹp châu quang lưu chuyển, ý cười nhợt nhạt. Tóc đen từng sợi từng
sợi buông xuống tấm đệm màu đỏ, càng làm tô thêm da thịt như ngọc, lông
mày nhợt nhạt như mưa bụi, lông mi thật dài, môi mỏng màu đỏ , cứ như
thế nhướng mày ngầm trêu chọc nhìn ta đây.

Ta đây dùng ánh mắt lườm gã: “Nhìn cái gì vậy, trở về mà nhìn Phong Phi Phi của đối phương đi!” GÃ khẽ
cong khóe môi, cười đến càng tươi đẹp, ngón tay như ngọc vân vê sợi tóc
màu đen của bản thân, giọng điệu nhàn nhã: “Không vội, đợi lấy về nhà
rồi từ từ nhìn.”

Trong lòng lão phu buồn bã, vẫn là không nhịn được:
”Vũ Dương, đối phương thật sự muốn kết hôn cùng cô lão phu sao?” GÃ ưu nhã buông
tay, làm một cái tư thế không để ý: “Lão phu cảm thấy không có gì cả, đều là
Phong Phi Phi. Nam nhân ý mà, ai không có Thất Tình Lục Dục, chẳng qua
lão phu cảm thấy cô lão phu so với đối phương thì nữ tính hơn nhiều.”

Ta đây nhíu
mày căm tức tên đó: “Cậu tại sao biết cô ấy so với ta đây thì nữ tính hơn! ! ! !” Tên đó khuynh dáng người ưu mỹ gẩy gẩy cầu thủy tinh trên bàn, dung
nhan ở trong ánh sáng bảy màu đẹp đến hư vô mờ ảo, tiếng động lại nhàn nhã khiến người ta đây hận đến nghiến răng: “Hừm, ta đây căn bản không nhìn ra
cậu có chút nào nữ tính.”

“. . .” Bản tọa trước trước sau sau tỉ mỉ suy nghĩ một chút, phát hiện hình như. . . Thật sự rất khó để tìm ra ví dụ cụ thể. . . Ngày đó hắn bản tọa không có ở lại lâu, lúc đi còn vỗ vỗ đầu của bản tọa, bị bản tọa tức giận đẩy ra .

Buổi chiều Liễu Phi của Cửu Vấn Ma
Hoàng đến đây, ôm theo đàn cổ nói là để bản vương nghe một chút ca khúc nàng bản vương
mới sáng tác. Bản vương buồn buồn mặc nàng bản vương đàn gảy tai trâu, a phi phi phi phi, là mặc cho trâu đánh đàn. Thật lâu sau, đột nhiên nghĩ đến chuyện lúc
ban sáng: “Liễu Phi, làm sao mới có thể khiến cho người bản vương nhìn thấy
điểm nữ tính đây?

Cô ấy dừng lại, cười đến dịu dàng như nước: “Nữ tính ý mà, là một loại khí chất mềm mại của nữ nhân, chuyên môn dùng để chọc cho nam tử thương yêu .” Cô ấy nhìn bản tọa hơi cười: “Nghĩ cái gì mà
lại hỏi cái này?” Bản tọa một tay vò nát lá sen trên tay: “Phải làm sao mới
có được cái khí chất này đây?”

“Cái này a. . .” cô bản tọa vung bàn
tay mềm mại: “Đối phương đầu tiên phải nói cho bản tọa mục tiêu là ai, bản tọa mới có
thể đúng bệnh hốt thuốc.” Bản tọa nhíu mày: “Còn ai khác vào đây nữa?”

Cô bản tọa liền cúi đầu nở nụ cười: “Là vũ Dương đại nhân?” Bản tọa cắn môi, coi như là ngầm thừa nhận .

“Vậy đối phương phải nói cho lão phu biết các đối phương đã phát triển tới trình độ nào rồi hả ?” Cô lão phu đột nhiên tăng cao hứng thú, đến gần lão phu nói: “Các đối phương. . . Có cái kia hay không? Vũ Dương đại nhân kỹ xảo thế nào?” “Cái nào?” Lão phu
bưng ly trà trên bàn lên mới vừa uống một hớp, đột nhiên hiểu ra ý của
cô lão phu, phốc một cái ở giữa cô lão phu mặt. . .

Cửu Vấn Ma Hoàng khi đến liền nhìn thấy tình cảnh này: “Hai người nói cái gì đó, vui vẻ như
vậy?” Liễu Phi đứng dậy đối với tên đó hành lễ, bị tên đó kéo đến ôm vào trong ngực, sau đó khẽ nói với tên đó cái gì đó, rồi cả hai người nhìn nhau
cười.

Bản tọa tức giận đứng dậy đang muốn đi ra ngoài, gã đột nhiên
gọi lại bản tọa, nhịn cười nói: “Chuyện như vậy ngươi bản tọa nên hỏi nam nhân, có
muốn Bản Ma Hoàng cho ngươi bản tọa phương pháp làm là hiệu quả hay không?” Bản tọa
nghi ngờ nhìn gã: “Làm liền hiệu quả?”

Tên đó ngay lập tức đầy mặt đau
thương căm giận nói: “Đương nhiên rồi, đối phương thế nhưng lại hoài nghi
năng lực của Bản Ma Hoàng! ! ! !” Lão phu vừa nghĩ cũng đúng, tốt xấu gì cũng là Ma Hoàng một đời, hậu cung 3000, hẳn là rất có kinh nghiệm , liền
tới gần nói: “Nói.”

GÃ đàng hoàng trịnh trọng nói: “Buổi tối
trong phòng đừng đốt đèn, chờ gã đẩy cửa tiến vào liền ôm lấy hông của
gã, sau đó dùng môi chạm và lỗ tai của gã, nhẹ nhàng đối với gã nói:
‘Vũ Dương, đêm nay ở lại với lão phu đi.’ “ “ Thế là được hả ?” Lão phu vạn phần
hoài nghi.

Hắn bản tọa khẳng định gật gật đầu: “Là được , chuyện về sau
chính hắn bản tọa sẽ quyết định.” Bản tọa ở trong phòng đi qua đi lại suy nghĩ, thôi, thôi, coi như là chữa ngựa chết thành ngựa sống đi!!!

Sau mấy
đêm diễn cảnh tối lửa tắt đèn, cuối cùng thì đêm nay cũng có người đẩy
cửa đi vào, mùi hoa nhàn nhạt thấm ruột thấm gan của tên đó. Cảm giác tên đó
đi tới trước mặt, bản vương nhẹ nhàng ôm lấy hông của tên đó, dùng cự ly gần đến
mức chút nữa là cắn vào tai tên đó nói: “Vũ Dương, đêm nay ở lại với bản vương
đi?” Cảm giác thân thể trong lồng ngực cứng đờ, ngọn lửa xanh lam bay
qua đốt sáng cây nến bạc. Vũ Dương mặt không hề cảm xúc nói: “Có thể a,
nhưng mà trước tiên xin cậu thả Liễu Diệp ra được không?”

Cái kia. . . Ai cho ta đây mượn cái mặt đi . . ..

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8