Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 3: Trụy lạc ma
Thời điểm bản vương trở
về, trong lòng một trận kinh sợ, trời ạ, trong đại sảnh không hề nhiễm
một hạt bụi, quần áo bẩn trên ghế salông toàn bộ biến mất, trên nền đá
cẩm thạch cũng không có thấy những dấu giầy muôn màu muôn vẻ của bản vương,
bóng loáng đến mức có thể soi gương, bản vương duỗi chân ra lại rụt trở về,
không lẽ là bản vương đi nhầm nhà đấy chứ? Đánh giá trên dưới một lúc lâu, mới
xác định được. Bản vương vừa đi vừa xem xét. Đẩy cửa phòng của bản vương ra, miệng mở
lớn hình chữ O, trên sàn vỏ hạt dưa, vỏ kẹo, vỏ hạt kê đều không thấy ,
sàn nhà không nhiễm một hạt bụi. Chăn được xếp gọn gàng, áo ngủ hàng
ngày được gấp ở đầu giường.
Trong lòng đầy nghi ngờ, đột nhiên
nhớ tới trong nhà còn có một người khác, lão phu lao ra gian phòng gào to một tiếng “5 nghìn vạn! ! !” Trong phòng bếp một dáng người phong hoa tuyệt đại ló ra, tiếng nói trong trẻo như băng tuyết “Nơi này.” . Lão phu đi tới, Ở bên hông hắng trùm vào, trùm vào, trùm vào, khụ khụ, trùm vào cái yếm
đỏ lần trước lão phu thu được ở chỗ Ngân Châu, lão phu che miệng, nhịn cười đến
nội thương.
Ánh mắt của tên đó tinh khiết như một cái hố không đáy . Bản vương cởi cái yếm xuống, cầm áo choàng màu xám thắt ở bên hông cho tên đó,
tên đó chính đang thái cà chua, bản vương cho rằng cà chua rất non, nhưng mà so
sánh với bàn tay của tên đó, quả thật giống ông lão gần đất xa trời Bữa cơm tối nay ăn phi thường vui vẻ, bản vương vung đũa như nước chảy mây trôi, tên đó
chỉ là nếm hai miếng, sau đó nhẹ nhàng buông đũa xuống, ôn nhu nhìn bản vương
nói: “Bản vương no rồi.”
Bản tọa hì hì cười “Ngày mai bản tọa cho cậu làm cơm
cậu liền biết chính mình có bao nhiêu hạnh phúc đi.” Hắn hơi mỉm cười, lông mi hơi run run, cứ như vậy ngoan ngoãn thanh tịnh, chậc chậc, thấy
thế sắc tâm của bản tọa lại lan tràn. Bản tọa dùng muôi bạc gõ gõ chiếc đĩa: “Ngày mai chúng bản tọa đi Hắc Ám sâm lâm săn Sa na quái đi.” Hắn vừa thu thập bát đũa trên bàn, vừa nhẹ giọng nói: “Tốt.”
“Cậu ngay cả binh khí đều không có. . . Cậu cầm được rìu Song Nhận sao?” Tên đó lông mi thật
dài nhếch lên, một mặt nghi hoặc. Bản vương mặt đỏ lên: “Trước đây Tùy Hành Thi của bản vương đều dùng rìu Song Nhận , vì lẽ đó bản vương chỉ có cái này. . .” . Tên đó
cầm bát đũa ôm vào nhà bếp, tiếng động rõ ràng trong trẻo “Tốt.” Bản vương cắt
ngang”Nói cái gì đều tốt, cậu không thể nói hai tiếng ‘không tốt’
sao?” Tên đó từ phòng bếp ló ra thân thể: “Cậu gọi bản vương 5 nghìn vạn, không
tốt.” Bản vương xì một tiếng bật cười: “Được vậy bản vương liền kêu là . . . Khả Khả
đi, Khả Khả có được hay không?” Tên đó Nhu Nhu tinh tế nói: “Được.”
Hắc Ám sâm lâm, ta đây dùng băng phép thuật dẫn Sa na quái ra, sau đó vừa chạy, vừa hỏi thăm một lượt mười tám đời tổ tông của thằng nhãi vẽ chân dung
truy nã kia , mụ nội nó, Con Sa na quái trên bức so với con rùa còn nhỏ
hơn, nhưng mà cái con đang đứng trước mặt ta đây đây so với voi cũng không
khác là bao. Cũng không ghi chú rõ tỉ lệ chênh lệch là bao nhiêu nha.
Trước đây gặp phải tình huống như thế này, ta đây thường bỏ mặc Tùy Hành Thi mà chạy, nhưng mà ngược lại lần này ta đây không nỡ bỏ mặc Khả Khả . Tên đó
đứng ở đằng kia, trên đôi vai mỏng manh mong manh mang thanh rìu Song
Nhận đồ sộ hết sức không tương xứng , ta đây có chút xấu hổ. phát ra vài cái
Băng Ma pháp, Sa na quái cũng có chút không ngăn cản nổi , thế nhưng cự
ly cũng càng ngày càng gần. Ta đây không có thời gian thi triển phép thuật,
tăng tốc hướng về trước chạy, đột nhiên phía trước va phải lồng ngực của ai đó, cư nhiên lại là Khả Khả.
Rìu Song nhận vung lên, Sa na
quái phía sau kêu gào thảm thiết, bản vương quay đầu nhìn lại, một mảnh máu
thịt mơ hồ. Trong lòng thoáng qua chút sợ hãi, bản vương vỗ vai Khả Khả : “Lực
oanh tạc không kém a.” Hắn nhíu chặt lông mày, lấy tay áo che mặt: “Mùi máu tanh, thật là khó ngửi.” Bản vương cười ha ha vài tiếng, lấy đầu của Sa na quái, lôi kéo hắn đi ra ngoài. Bản vương đem đầu của Sa na quái đến hiệp hội
Săn Ma, Ngân Châu cười duyên: “Ồ ha ha, tiền thưởng một trăm vạn, trừ đi thì ngươi bản vương còn thiếu bản vương chín trăm vạn.” Bản vương cắt một tiếng, quay đầu muốn
chạy, nữ nhân ấy lại kéo bản vương lại: “Tháng sau hiệp hội tổ chức kỷ niệm 68 năm
thành lập hôi, mỗi hội viên đều mang theo Tùy Hành Thi của mình, nhớ đến nha.” .
Bản vương lườm một cái: “Không đi.” Nàng bản vương lôi kéo ống tay áo
của bản vương: “Người biểu diễn đặc biệt có thưởng lớn , tuyệt đối kinh hỉ.” Bản vương tức thì tới gần nàng bản vương “Bao nhiêu tiền?” Nàng bản vương đắc ý cười “Không có quan
hệ đến tiền bạc, tuyệt đối kinh hỉ.” Bản vương nghiêm mặt “Không có tiền không
đi.”Chuẩn bị bước chân ra khỏi văn phòng, một tiếng nói truyền đến “Chín
trăm vạn, xóa bỏ.”
Lão phu tức thì quay đầu đưa ra một cái tươi cười
xán lạn “Có giết lão phu, lão phu cũng muốn đi, cho dù bị người đánh gãy chân,
phải bò cũng sẽ bò đến nha .” Lão phu dựa vào khung cửa, nhìn Khả Khả đang
bận rộn trong nhà bếp: “Tháng sau hiệp hội Săn Ma tổ chức bữa tiệc,
chúng lão phu cùng đi chứ.” Hắn nhẹ nhàng khẽ gật đầu, nói được, một vài sợi tóc
dài màu tím buông trên trán hắn, lão phu cười cười, tiến lên giúp hắn vén
lên, cố định ở sau vành tai của hắn. Lông mi hắn hơi rũ, nhè nhẹ rung
động, con mắt tinh khiết như một khối thủy t*nh h**n mỹ.
“ Bản vương
muốn biểu diễn tiết mục nha, bản vương sẽ dạy ngươi bản vương bài hát mà bản vương thích nhất.”
Tên đó âm thanh mỉm cười, ôn nhu tinh tế nói: “Được.” Bản vương gảy đàn cổ, dạy
tên đó bài >, tên đó hết sức tĩnh lặng.
Kiếp trước đối phương là một cánh hoa đào
Phủ kín hồn lão phu một trời thương nhớ Giữa hồng trần lão phu nhìn sao thấu
Ánh mắt cậu đã từng nhớ đến lão phu kiếp sau lão phu là một cánh hoa đào
Đã từng tàn úa dưới ngón tay cậu Giữa hồng trần nghe tiếng cậu thở dài một tiếng
Hoa rơi tan tác nhớ dung nhan người Kiếp trước đối phương là một cánh hoa đào
Giữa hồng trần tịch mịch khai hoa Bản tọa nhơ đối phương nơi bụi hoa xưa lưu luyến
Nhìn hoài niệm tàn phai dưới trăng mờ kiếp sau bản vương là một cánh hoa đào
Trên mặt cánh khoa khắc nhân duyên đôi lão phu Người yêu hoa không hiểu nồi lòng hoa
Nên mảnh tình này vẫn hoài gian nan Ta đây dùng ba kiếp tình đổi lấy cậu một đời duyên phận
Chỉ vì kiếp này có thể một lần gặp mặt Bản vương dùng ba kiếp tình đổi lấy ngươi bản vương một đời duyên phận
Chỉ vì không muốn lại hẹn nhau kiếp sau tương kiến ….
Làn điệu rất thê lương, khúc này đàn còn chưa xong, trong lòng đã có chút
chua xót, hắn lẳng lặng mà nhìn ta đây, con mông lung một tầng lệ. Ta đây miễn
cưỡng cười cười : “Ta đây rất yêu thích bài hát này nha.” HẮN đứng dậy:
”Không tốt.” Ngày thứ hai, ta đây lật qua lật lại bản Thông Tập Lệnh này,
càng về sau đẳng cấp nhân vật càng cao.
Yếp la: Cấp 85, Ma pháp: Hệ Băng, Ma pháp độc tố: vô hiệu. Tiền thưởng: Ba trăm vạn. Ám chi
huyết ma: Cấp 138, Ma pháp: Hệ Phong, Ma pháp Hệ Thủy: vô hiệu, tiền
thưởng: Một ngàn vạn.
Huyết Ma vương: Cấp 160, Ma pháp toàn năng, ma pháp Hệ Hỏa: vô hiệu, tiền thưởng: hai nghìn vạn. . . Lão phu lật đến
trang cuối cùng, bên trên ghi: Trụy lạc ma. Đẳng cấp: không rõ, Ma pháp
toàn năng, toàn bộ ma pháp đều vô hiệu. Đặc điểm: Cực đẹp cực độc. Chân
dung: Không rõ. Tiền thưởng: Muốn bao nhiêu cũng được. Người có ý định
săn quái trực tiếp cùng Minh vương gặp mặt nói chuyện. Liên hệ địa chỉ:
XXXXXXX, số điện thoại: XXXXXXX, cố vấn QQ: XXXXXX, thảo luận quần hào:
XXXXXX, QICQ: XXXXXXX, diễn đàn tương tự. . .
Bản vương run rẩy một lúc , toàn bộ ma pháp đều vô hiệu sao, té xỉu..