Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 4: Tiệc kỷ niệm hiệp hội săn ma

Cập nhật lúc: 2026-07-29 04:15:34 | Lượt xem: 3

Đột nhiên có người từ phía sau vỗ một cái vào vai bản tọa, bản tọa tức thì nhảy dựng lên. Khả Khả vẻ
mặt ngạc nhiên, bản tọa cười quay lại trấn an tên đó: “Không có việc gì, không
có việc gì, thần kinh quá nhạy cảm thôi.” Tên đó hơi hơi mỉm cười nhìn bản tọa:
“Ăn điểm tâm đi.”

Ta đây không thèm để ý đến hình tượng, ngấu nghiến ăn điểm tâm, “Ăn từ từ”. Ta đây ngẩn đầu, có chút mờ mịt: “Khả Khả, ta đây
không tìm thấy con quái thích hợp nào hết”. Tên đó lấy bản Thông Tập Lệnh
qua, lật chậm rãi, ta đây nhấm nháp món cháo thịt nạc, vô tình ngẩn đầu,
thấy tên đó lật đến trang cuối đột nhiên nhếch mép. Ta đây xoa xoa hai mắt, vẻ
mặt của tên đó bình tĩnh như vậy, ta đây vừa rồi nhìn lầm rồi sao? Tên đó nhìn
trang giấy đến xuất thần, ta đây cười: “Cậu sẽ không với có ý định gì với
Trụy Lạc ma đó chứ?” Tên đó cười bình thản đẹp đến phi thường, ánh mắt như
Hồ xanh không gợn sóng “Huyết Ma Vương thế nào”. Ta đây phun phì một ngụm
cháo trên bàn, sau đó sặc thiếu chút nữa đứt khí bỏ mạng. Khả Khả đi tới vỗ vỗ lưng ta đây: “Ăn từ từ”

Lão phu bị sặc đến mặt mũi đỏ bừng, muốn
cười đều cười không nổi… Mang theo Khả Khả xuất môn, đi dưới con đường
đèn hoa ưa thích, ban ngày cũng không có đốt sáng. Đã lâu không có gặp
phải Lưu Hương a, lão phu nghĩ, nhưng mà vừa quay đầu nhìn thấy vẻ mặt tươi
tắn hiếu kỳ của Khả Khả, lão phu cầu nguyện, thượng đế phù hộ a, tốt nhất về
sau không gặp, chết già cũng không gặp.

Thu lại biểu tình nóng
vội, mặt mày bình thản, bản vương nhìn Khả Khả: “ Đến nơi này làm gì?” Tên đó một
mặt cười “Thích, dạo chơi”. Bản vương cùng tên đó đi xung quanh xem xét, sau đó
thì thấy một cái ma vật cao chín trượng đi ra. Gầm lên một tiếng, mặt
đất kịch liệt rung động, trời đất đều biến thành một mảnh đỏ như máu, bản vương giật nảy cả mình, Huyết Ma Vương! Một tay rút ra pháp trượng, một tay
ngăn trở Khả Khả, bản vương bắt đầu niệm chú ngữ, triệu hồi tia chớp. Sau một
tiếng nổ thật lớn, Huyết Ma Vương cao chín trượng nội tạng bay tung tóe, huyết nhục vung vãi. Bản vương ngây ngốc, thế nào cũng không hiểu tại sao lại
xuất hiện loại tình huống này. Khả Khả lẳng lặng mà nhìn bản vương, vẫn như cũ
cười đến tuyệt đẹp mà tĩnh lặng. Thời điểm bản vương đem đầu Huyết Ma Vương đến
chỗ Việt Ngân Châu, cô ấy ôm bản vương hung hăng gặm vài miếng, gặm cho bản vương một
thân phát tởm, đột nhiên trong đầu xuất hiện một ý nghĩ khác thường, nếu như người làm thế này là Khả Khả, bản vương hẳn là sẽ không động tâm sao? Mịa nó,
bản vương làm sao có thể có loại tư tưởng không thuần khiết này…

Dạ
tiệc kỷ niệm hiệp hội Săn Ma cuối cùng cũng bắt đầu. Hội trường quá đỗi
sầm uất, gần như toàn bộ hội viên Săn Ma đều đến. Việt Ngân Châu mặc
một thân lễ phục màu trắng bạc bó sát, dáng người thật sự không giống
cây gậy như phàm thường, mọi người nhìn mà mắt như muốn lòi ra, bản tọa quay
đầu xem một chút, Khả Khả vẫn còn đi theo phía sau, mắt nhìn thẳng “Rất
có định lực nha.” Bản tọa lúc ấy nghĩ như vậy.

Thời điểm bản tọa mang theo Khả Khả đi tới, tất cả tiếng nói đều im ắng lại, chúng bản tọa tìm được vị trí ngồi xuống. Thật lâu sau, Việt Ngân Châu kinh hãi kêu một tiếng
“Trời ạ! ! !” . Bản tọa vội vàng ngẩng đầu nhìn, nữ nhân ấy giống như một trận
cuồng phong xông tới đây, một phen nắm kéo bản tọa tiến đến đứng bên cạnh Khả Khả, sau đó máu mũi tuôn ra. Khả Khả không dấu vết đem ống tay áo từ
trong tay nữ nhân ấy lấy ra, hướng đến bên người bản tọa cọ cọ. Bản tọa nhanh chóng đứng lên ngăn cách nữ nhân ấy: “Làm gì, làm gì ?” Đột nhiên Việt Ngân Châu sắc mặc trở nên mãnh liệt , bản tọa ngẩng đầu nhìn xung quanh, phát hiện mọi người đều
dồn hết qua đây, biểu hiện dự định lao vào đánh hội đồng bản tọa cho đến
chết. Bản tọa rụt cổ lại… Bản tọa, bản tọa không có làm ra chuyện gì khiến thiên hạ căm ghét chứ! Việt Ngân Châu một phen tóm chặt cổ áo bản tọa, dùng thần lực
trước nay bản tọa chưa từng thấy xách bản tọa lên “Tuyệt đại phong hoa như vậy,
giai nhân thế gian khó gặp, đối phương thế nhưng lại để người bản tọa khiêng rìu
Song Nhận ! ! Phong Phi Phi, chuyện khác có thể nhịn nhưng chuyện này
thì không! ! ! Bản tọa hôm nay không b*p ch*t đối phương cái người không biết
thương hoa tiếc ngọc này là không được! ! !” Trong đám người một trận
hưởng ứng: “Người như thế, quả thực là cả người và thần đều căm phẫn,
khiến người bản tọa giận sôi, tội lỗi chồng chất…” Bản tọa không nói gì.

Việt Ngân Châu tay đặt ở trên cổ lão phu: “Nói! Đối phương có biết tội hay không?” Lão phu
nhìn một đám người đang tức dận, bi thống mà kiên quyết nói: “ Lão phu sai
lầm rồi, lão phu rõ ràng như thế ngược đãi một cái tuyệt đại giai nhân. Hành
vi của lão phu có tội, là phi thường đáng xấu hổ, lão phu thực xin lỗi nhân dân,
xin lỗi quốc gia, xin lỗi chính phủ, xin lỗi đảng. Thế nên lão phu quyết định từ nay về sau hối lỗi sửa sai, thay đổi triệt để, làm lại từ đầu …”.
Nói đi nói lại, nói đến không còn gì để nói. Vì thế liền tiến thành tình trạng khóc không thành tiếng. Mọi người tức giận có chút nguôi ngoai,
Việt Ngân Châu quát: “Cụ thể biện pháp sửa chửa! !” Lão phu run lên một chút: “Đầu tiên lão phu sẽ vì hành vi đã làm hôm nay khắc sâu kiểm điểm, hối lỗi
trong vòng ba mươi ngày, làm giấy cam kết, tuyệt không tái phạm, xin mời các vị ở đây làm chứng. Mặt khác, cùng lắm thì lão phu đưa trượng ma pháp
của lão phu cho hắn, lão phu khiêng rìu Song Nhận là được …”. Việt Ngân Châu lúc
này mới giảm chút phẩn nộ: “Bây giờ băt đầu thực hiện kiểm điểm cho lão phu!”

Đột nhiên, một cô gái xinh đẹp tiến đến, sắc mặt hồng hồng: “Ca ca, ta đây có cái Ngọc Bích Trượng, tặng cho đối phương…”. Ta đây hung ác trừng mắt
nhìn Khả Khả, sau đó phát hiện sát khí xung quanh, liền nhanh chóng đổi
thành vẻ mặt ôn nhu đầy ý cười. Khả Khả vẫn như cũ cười đến an tĩnh mà
xinh đẹp: “Ta đây thích rìu Song Nhận, cám ơn.” Âm thanh của tên đó như trước
rất nhẹ, nhưng mờ ám như xác thực có một lực lượng không cho phép tên đó
chống cự. Mọi người hướng ta đây trừng mắt, ta đây nhanh chóng giơ hai tay lên
cao biểu thị mình vô tội. Dạ tiệc cuối cùng đã bắt đầu, Khả Khả ngồi dựa vào ta đây, vẻ mặt không mấy hứng thú. cô gái ngồi bên cạnh tên đó cứ tần suất mỗi phút hai mươi lần nhìn tên đó, mỗi lần ba giây. Tên đó dựa vào vai ta đây
nhắm mắt ngủ một chút. Vì vậy, ta đây tức thì nhận được mỗi phút ba cái
trừng mắt của cô gái kia, mỗi lần hai mươi giây.

Việt Ngân Châu
mặt mày hớn hở, sau một hồi nói nhảm, rốt cục bắt đầu biểu diễn, các
loại hình biểu diễn, các loại soái ca mỹ nữ tiến lên sân khấu, thế nhưng bản vương phát hiện hiện cảm giác của bản vương đối với soái ca cũng là rất nhạt rất
nhạt rồi… Lúc đến phiên Khả Khả, tên đó còn đang ngủ, bản vương khẽ run vai, tên đó
tỉnh lại, vẻ mặt vô tội mà nhìn bản vương. Bản vương dùng cằm ra hiệu, thầm nghĩ nghìn vạn lần đừng làm bản vương mắt mặt a. TÊN ĐÓ nghịch ngợm nhíu nhíu mày, một cái
vút qua tựa hồ muốn nói “Sao?”.

Tên đó xoay người một cái tuyệt
đẹp liền rơi vào trên đài, từ trên dàn nhạc khí lấy một cái đàn cổ, ngồi ở bậc thang trên sân khấu, tùy tiện chọn một tư thế cũng phong tình vạn chủng. Giọng nói trong suốt như u tuyền vang lên, trong tiếng đàn hát
một mảng thâm tình lại mang theo nhàn nhạt ưu thương.

Nét phác hoạ trên nền sứ Thanh Hoa, đường bút sắc sảo đậm chuyển nhạt Hoa mẫu đơn điểm tô trên thân bình như cô bản tọa điểm trang

Mùi Đàn Hương thoáng qua song cửa …Bản tọa chợt hiểu lòng nữ nhân ấy Trên giấy Tuyên Thành ngòi bút đến đây bỗng đứt đoạn..

Sắc men phủ tranh mỹ nữ đầy ý vị ẩn tàng Nụ cười của cô ta đây lại như hoa xuân chớm nở

Nét đẹp của nữ nhân ấy như sợi tơ mềm mại nhẹ bay đến nơi ta đây chẳng thể đặt chân
đến Trời còn sắc xanh đợi mưa phùn nhanh đến, như ta đây mãi chờ nữ nhân ấy

Khói bếp lượn lờ bay ngàn vạn dặm cách trở Dưới đáy bình là đôi dòng Hán Lệ phóng theo nét khoáng đạt

Cứ xem như bản vương vì muốn gặp cô ấy mà phóng bút đợi chờ trời còn vươn sắc xanh đợi mưa phùn nhanh đến, như bản vương mãi chờ cô ấy

Ánh trăng ai vớt ? Để soi sáng mãi một kết thúc đẫm lệ Như sứ Thanh Hoa mãi mãi một nét điểm lệ truyền mãi ngàn sau

Ánh mắt cô ta đây…đã cười… ….

Hắn gảy hết khúc nhạc sau đó đặt đàn lại chổ cũ, sau đó đi xuống. Ta đây một
mực lẳng lặng mà nhìn hắn. Trong lòng bỗng nhiên tràn lan một loại cảm
giác, gọi là tình yêu. Hắn đi tới trước mặt ta đây, giống, giống, giống như
một con chó nhỏ lẩm bẩm mang khúc xương trở về chờ chủ nhân tưởng
thưởng, Cái gì mà đàn hát mối tình thắm thiết hoàn toàn biến mất không
dấu vết. Ta đây chống lấy hai vai hắn, cười đến cả người run lên, lúc cười
xong, ta đây ôm lấy cổ hắn, hết sức bình tĩnh tại gương mặt hắn hạ xuống một cái hôn. Hắn hơi nghiêng đầu đi, gò má như ngọc, xuất hiện một rặng
phấn hồng.

Xung quanh đột nhiên vang lên một tràng tiếng vỗ tay cùng tiếng thở than , trời ạ, để lão phu đập đầu chết đi….

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8