Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 5: Tuyệt thế kinh hỉ

Cập nhật lúc: 2026-07-29 04:15:40 | Lượt xem: 4

Náo loạn một hồi, đột nhiên bản vương nhớ tới một truyện trọng yếu. “Việt Ngân Châu!! Cái tuyệt thế
kinh hỉ của ngươi bản vương đâu? !” Việt Ngân Châu ưu mỹ mà làm một cái thủ thế:
“Ngày hôm nay, chúng bản vương đặc biệt may mắn mời đến một người Săn Ma mà
trong hai mươi năm qua đứng đầu bảng xếp hạng cao thủ…” Nói chưa xong,
tiếng vỗ tay như nước thủy triều. Bản vương theo đoàn người nhìn lại, một
người, một thân gã phục màu đen, áo choàng trong gió liệt liệt rung động
—— Lưu Hương! Bản vương cắn chặt răng, kéo kéo Việt Ngân Châu: “Đây là kinh hỉ
mà ngươi bản vương nói?” Cô bản vương vẻ mặt cực kỳ phấn khởi: “Đây còn chưa đủ kinh hỉ
à? Từ trước tiệc kỷ niệm chưa từng mời được hắn đến nha.”

Bản vương
nghiến chặt răng: “… Chỉ kinh mà không có hỉ, sửng sốt chứ không mừng
rỡ.” Một tay nắm lấy Khả Khả, liền hướng ra ngoài chạy thẳng. Chết tiệt, Việt Ngân Châu vừa truy đuổi, vừa cao giọng hô to: “Phong Phi Phi,
đối phương đứng lại đó cho bản vương!” Bản vương không ngừng kêu khổ, đáng chết… Cô ấy một
phen ngăn cản, rất sợ bản vương chạy mất: “Bản vương thỉnh cầu đã lâu, người bản vương chính
là nghe nói đối phương cũng tham gia cho nên mới tới. Dù thế nào cũng phải
cho bản vương một chút thể diện chứ?” Bản vương cười khổ, khổ đau lớn nhất trong cuộc
đời không phải là đã từng có một đoạn tình cảm chân thành tha thiết
trước mặt nhưng không biết quý trọng, mà là kết bạn không cẩn thận nha
các đồng chí.

Bản vương nắm chặt Khả Khả, quay đầu chống lại ánh mắt
Lưu Hương. HẮN bước từng bước về phía bản vương, trước đây mặc kệ hắn đối với
Tùy Hành Thi của bản vương như thế nào, trước giờ bản vương thấy đều là một bộ dáng
biểu tình trêu tức, thế nhưng lần này trên mặt hắn lại là một dạng lãnh
khốc. Bản vương đem Khả Khả bảo hộ ở sau người, lòng bàn tay đổ mồ hôi. Khả Khả như trước nở nụ cười nhẹ tựa mây gió, giọng nói hắn ôn nhu tinh tế: “Làm sao vậy? Phi Phi đừng sợ, có bản vương đây, không cần sợ hãi.” Bản vương nhẹ nhàng
vén tóc trên trán hắn, ánh mắt hắn tinh khiết trong suốt như thế. Bản vương thì thào nói: “Yên tâm, mặc kệ là bản vương bị Lưu Hương giết, hoặc là bản vương giết Lưu Hương giết, cũng tuyệt đối sẽ không để hắn thương tổn ngươi bản vương.” Khả Khả
vẫn như cũ, an tĩnh mà nhìn bản vương, hắn nói Phi Phi không có việc gì, đừng
sợ không có việc gì.

Bản vương triệu hồi ra Bạch Cốt trượng, Lưu Hương
đứng cách bản vương một khoảng rất nhỏ, ánh mắt gã nhìn về Khả Khả ở phía sau
lưng bản vương. Bản vương nắm chặt trượng, nhanh chóng xông tới, gã khẽ lách thân tránh
được bản vương, ánh mắt gã đột nhiên xuất hiện một tia ưu thương: “Cậu thực
sự vì gã mà cùng bản vương liều mạng sao?” Trông ánh mắt gã như thế, bản vương đột
nhiên khó hiểu mà có chút chột dạ: “Cậu đã giết bốn con Tùy Hành Thi
của ra rồi!” Lưu Hương nhẹ nhàng cười, trước giờ bản vương chưa từng nhìn thấy
gã cười, cũng không nghĩ tới có người có thể cười đến bi thương cô
quạnh như vậy.

“Cho nên, cũng không để bụng thêm một lần nữa
đúng không?” Giọng nói cực kỳ lạnh, rét tận xương tủy, lão phu trong đầu có
một tiếng nói khiến lão phu điên cuồng, nó nói Khả Khả sẽ chết, tên đó thật sự
sẽ giết Khả Khả! Tên đó đi về hướng Khả Khả, lão phu quăng pháp trượng đi, cấp
tốc tiến lên ôm lấy tên đó. Tên đó cuống quít thả trường kiếm trong tay ra,
trâm ngọc bích trên tay lão phu cắm thật sâu vào bên thắt lưng tên đó. Tên đó nhìn
lão phu thật sâu, trong mắt tựa như mành châu đứt dây, từng hạt châu rơi
xuống vỡ nát. Tên đó nhẹ nhàng ôm thắt lưng lão phu, đầu cằm tựa ở trên bả vai
lão phu, ngữ điệu nghẹn ngào: “Ngày hôm nay Minh Vương mở hội, lão phu một mình
trốn tới đây. Bởi vì Ngân Châu nói, cậu sẽ tới đây.”

Toàn thân lão phu đều đang run rẩy, nước mắt chạy xuống bên mép tóc tên đó “Lão phu không muốn giết ngươi lão phu, xin ngươi lão phu thả Khả Khả đi, lão phu không có gì cả, chỉ van cầu
ngươi lão phu thả tên đó đi.” Tên đó cái gì cũng không nói, chỉ là làm cấm chế, đem lão phu đặt vào một chỗ ngồi xuống. Lão phu chỉ như một khán giả nhàn rỗi, lão phu thấy
Lưu Hương rút ra đai lưng màu đen băng bó vết thương , nhìn chúng giao
thủ, nhìn các loại ma pháp mãnh liệt đan vào nhau, nhìn Khả Khả bị chế
trụ trong liệt hỏa ma pháp đang thiêu đốt tên đó dần dần, ánh lửa đầy trời. Nước mắt lão phu rơi như mưa trước cảnh tượng hủy diệt này.

Giọng
hát của Khả Khả quanh quẩn bên tai bản tọa, tên đó vừa đánh đàn vừa cất tiếng
hát. Trời còn vươn sắc xanh đợi mưa phùn nhanh đến, như bản tọa mãi chờ cô ấy

Khói bếp như vươn vấn lượn lờ như ngăn cách đôi nơi Dưới đáy bình là đôi dòng Hán Lệ phóng theo nét khoáng đạt

Cứ xem như bản tọa vì muốn gặp nàng bản tọa mà phóng bút đợi chờ Bản tọa nhìn vào đống lửa
hừng hực, nội tâm, từng chút từng chút hóa thành tro. Khả Khả an tĩnh
xinh đẹp như vậy, Khả Khả phong hoa tuyệt đại như vậy, Khả Khả cục cưng
ngoan ngoãn như vậy, cứ như vậy mà chôn vùi trong ánh lửa. Những ngày
bình thản ấm áp ấy, chua chát đan xen nghẹn tại yết hầu bản tọa. Lưu Hương
mệt mỏi đi tới, quật cường nhếch khóe miệng, một tia máu tươi uốn lượn
chảy xuống. Hắn tháo bỏ cấm chế, bản tọa nắm chặt trâm ngọc bích , lúc đấy bản tọa muốn xông lên đâm hắn, cho dù bị giết đi cũng không sao. Nhưng mà cuối
cùng cũng không có làm như thế. .

Bản vương ngơ ngác đứng lên, đột
nhiên trong vô hạn uể oải, bản vương nhìn chằm chằm vào mắt Lưu Hương: “Lưu
Hương, bản vương hận ngươi bản vương, cả đời này, vĩnh viễn rất hận ngươi bản vương.” Tên đó chậm rãi
thâm thúy như nước, lạnh lùng nói: “Vậy thì hận đi”. Sau đó xoay người
sải bước rời đi, hội trường một mảng thanh tịnh. Ngọn lửa nọ vẫn như cũ
sáng rực, phó hội trưởng Nam Cung Phỉ thở dài một tiếng, vỗ nhẹ vai bản vương. Việt Ngân
Châu vẻ mặt hào khí: “Xem như là, cái cũ không đi, cái mới sao đến”. Vì
vậy nguyên bản là một màn dạ tiệc đặc biệt sầm uất cứ như vậy liền kết thúc.

Bản tọa về đến nhà, mở cửa, sau đó ngây người. Dưới ánh đèn
màu bạc của ngọn đèn thủy tinh, Khả Khả một thân trang phục màu trắng,
tỉ mỉ bày ra một bàn đồ ăn. Bản tọa xoa xoa hai mắt, xác định mình không có
hoa mắt. Tên đó thấy bản tọa, hơi mỉm cười: “ Mau ngồi xuống đi, rất nhanh sẽ có cơm ăn”. Bản tọa chậm rãi đi tới, đưa tay lên trên mặt tên đó nhéo nhéo, xác
định đúng là sự thật. “Đối phương…” “Bản tọa lừa gạt tên đó, không có việc gì đâu Phi Phi, đừng sợ, không có chuyện gì”. Bản tọa lấy hết sức ra quyền, lúc đánh
đến ngực tên đó lại nhẹ nhàng: “ Đối phương, con mẹ nó , dọa bản tọa sợ muốn chết,
dọa bản tọa sợ muốn chết…” Sau đó thì ôm tên đó khóc thành mắt gấu mèo . .

Khả Khả cầm tay của bản tọa, chậm rãi vòng lại quanh lưng hắn bản tọa, hắn bản tọa ôm bản tọa cằm tựa trên vai bản tọa, trong nụ cười sáng lạng lại có một tia quyến rũ: “Bản tọa dễ
dàng chết như vậy sao, làm sao xứng đáng với năm nghìn vạn đây …” Bản tọa có
chút bất an, Khả Khả hình như có chổ nào đó không giống với trước kia?
Bản tọa nằm trên giường, thế nào cũng ngủ không được, Lưu Hương dùng chính là địa ngục hỏa, bản tọa sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng Tùy hành thi có khả năng chịu đựng cấp độ ma pháp này. Bản tọa gọi điện thoại cho lão Thường, âm báo tắt máy . .

“Lão Thường? Lão Thường hơn nữa năm trước đã
chết rồi a…” Việt Ngân Châu vẻ mặt hồ nghi khi nói ra những lời này, bản vương
lui về phía sau một bước dài, đưa tay phòng vệ trên mặt bức tường: “Ba
tháng trước hắn bản vương còn bán một con Tùy hành thi cho bản vương!” . Không có khả
năng, là bản vương và Nam Cung tự mình chôn cất hắn bản vương.”

“Cũng không có khả năng sống lại chứ!” “Lão phu thấy ngươi lão phu tỉ lệ mắc bệnh thần kinh rất cao!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8