Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền
Chương 6: Thiên tướng trụy lạc trần gian

Cập nhật lúc: 2026-07-29 05:00:25 | Lượt xem: 4

Lão phu lục tìm trên
MSN thật lâu, ngày đó xác thực không thấy nhật ký ghi lại đoạn nói
chuyện. Lão phu không tin ngày đó không phải là tên đó, bộ mặt lão hồ ly cười
gian xào, phong cách tham tiền như mạng, không nghĩ ra được còn có người có khả năng bắt chước giống như vậy. Cảm giác giống như trong một cái
phim kinh dị, vừa tỉnh lại sau giấc ngủ mọi thứ đều không còn tồn tại.
Đáng sợ chính là Khả Khả lại tồn tại ! !

GÃ vẫn như trước kia,
nấu cơm vẫn mang hương vị như vậy, vẫn là nụ cười dụ dỗ người lão phu phạm
tội như vậy, chỉ là trong lời nói nhiều hơn một loại quyến rũ, mị hoặc
bất thường… Lão phu chôn mình tìm kiếm trong đống sách đã qua nhiều ngày, rốt cuộc trong một quyển sách ma pháp thượng cổ tìm được một đoạn, đại ý là:
Niết Bàn, thông thường gọi là Tái sinh, đây là một loại viễn cổ ma
pháp, thi thuật giả chết, dùng tiên khí dẫn hồn có khả năng sống lại,
hơn nữa pháp lực cũng tăng lên.

Lão phu đơn độc đi tìm Nguyệt bà bà
—— lão tiền bối của hiệp hội Săn ma. Bà vẻ mặt từ ái mà nhìn lão phu, đầu tóc
bạc nhìn qua đặc biệt tang thương: “Phi Phi, cậu thật sự không nhớ Lưu Hương sao?” Lão phu cắn răng: “GÃ có hóa thành tro lão phu đều nhận ra được,
thằng nhãi này, luôn cùng lão phu đối nghịch! !”. Bà cười, nếp nhăn trên mặt
đều giãn ra: “Cậu đã từng là thần tiên, bởi vì gã mà bị biếm xuống
trần gian.”

Bản tọa chấn kinh, trong đầu tức thì hiện ra chuyện tình
rung động tâm can giữa Thất tiên nữ cùng Đổng Vĩnh, ai dè bà bà hạ một
câu nói khiến ảo mộng của bản tọa bị tan nát: “Ngươi bản tọa đùa giỡn tên đó, Thần Đế
tức giận, ra lệnh tiến nhập luân hồi”. Trời ơi! Trong đầu bản tọa đột nhiên
hiện lên cảnh tượng như thế này: Lưu Hương kinh hoàng tựa vào góc tường, trên mặt bản tọa khắc rõ hai chữ ‘DM TẶC’, mang theo nụ cười dữ tợn tà ác,
một cước đạp trên ngực tên đó, một tay trên người tên đó giở trò đồi bại. Cái
này… cái này… cái này khả năng không lớn nha!

Ta đây hồ nghi: “Lưu
Hương e là không phải kiểu người dễ bắt nạt như vậy chứ?” Nguyệt bà bà
dáng tươi cười càng thêm sáng lạn nhìn ta đây: “Thời gian đó tên đó cũng chỉ là trung cấp minh bộ, mà tiên thuật của đối phương tại thiên đình chính là
không tồi.” Ta đây nhắm mắt lại, trời ơi, vậy danh tiếng của ta đây ở thiên đình … “Ta đây … Ta đây bắt tên đó làm gì? Hạ thuốc XOXO? Đánh hôn mê bá vương ngạnh
thượng cung?” “Cũng không có nghiêm trọng như vậy, chỉ là bắt được rồi
bức người ta đây tiếp rượu mà thôi…”

Bản tọa hơi dễ chịu một chút, lại
bất bình đứng lên: “Chỉ là tiếp rượu mà giáng bản tọa xuống trần gian à?”
Nguyệt bà bà vẻ mặt biểu cảm buồn cười: “Loại sự tình này nói lớn liền
lớn nói nhỏ liền nhỏ, trên thiên đình chính là muốn làm lớn chuyện, trên cơ bản đối phương đang xuống dốc. Vừa vặn thời gian đó thiên đình đang tiến
hành《Xây dựng Hạo Nhiên Chính Khí》nội bộ tiến hành chỉnh đốn toàn bộ
nhân viên, đúng lúc đối phương xui xẻo làm một cái gương điển hình, vì vậy
đối phương liền lên đường. Đó là lý do mà Thần Đế cũng không có hủy đi tiên
tịch, đối phương hiện tại tại thiên đình,vẫn là tiên như trước.” Bản tọa khẽ cắn
môi, cái trán xuất hiện một hạt mồ hôi cực đại … “Khả Khả kia, chỉ muốn
lấy máu của bản tọa Sống lại đúng không?” Nguyệt bà bà như trước cười: “Vậy đối phương mong muốn tên đó sẽ vì cái gì đây?”

Bản tọa bước đi, Nguyệt bà bà gọi bản tọa lại: “ Phi Phi, từ lúc ngươi bản tọa bị giáng chức, Lưu Hương vẫn luôn
bảo vệ ngươi bản tọa. Ngay cả cơ hội điều động đến tiên giới đều bỏ qua.” Trong
lòng bản tọa có điểm phiền muộn, thở dài một tiếng thật dài. Đối diện, Lưu Hương phía
trước mặt đi tới, thấy bản tọa, trực tiếp không nhìn, bản tọa nhìn nhìn bóng dáng
hắn bản tọa cao ngất, mắng thẳng: Hồng nhan họa thủy a…

Về đến nhà, Khả
Khả lẳng lặng ngồi trên sô pha, lật xem bản《 thông tập lệnh 》, vẻ mặt
tên đó ôn hòa như vậy, càng giống tác phẩm Đường Thi Tống Từ. Thấy ta đây trở
về, tên đó cười vui vẻ mày mắt cong cong “Chúng ta đây ngày mai đi săn cái gì”
Ta đây thất bại mà khẽ thở dài, mặc kệ thế nào, phản chính nghĩa của ta đây lại bị
tên đó làm cho mê hoặc rồi. Thời điểm Việt Ngân Châu đến thăm ta đây, ta đây đang
gội đầu, Khả Khả mở rộng cửa. Ta đây nghe được một tiếng rít lên, đinh tai
nhức óc. Nữ nhân ấy chỉ vào Khả Khả, ngón tay run rẩy: “Cậu, cậu…” Khả Khả hàm chứa ý cười, vẻ mặt hiếu kỳ.

Bản vương vừa xoa tóc, vừa liếc mắt
nhìn cô ấy: “Cảnh cáo ngươi bản vương không được nói ra nha!” Cô ấy vọt tới trước
mặt bản vương, hết sức chấn kinh: “Chuyện gì xảy ra, tại sao gã lại không
chết?” Bản vương nhàn nhạt mà trả lời: “Trốn thoát thôi”. Một đêm đó, Việt Ngân Châu phân tâm, rất sớm liền rời đi. Bản vương thấy khác thường tại sao cô ấy kinh
ngạc như vậy, thế nhưng cũng không có suy nghĩ nhiều.

Nữa đêm,
lão phu luôn ngủ rất say, đột nhiên Khả Khả như gió xông tới. Lão phu ngồi dậy,
mắt buồn ngủ mông lung, mơ màng hỏi: “Làm sao vậy?”. Thế nhưng tên đó nắm
lấy lão phu dùng sức ném ra ngoài của sổ. Lão phu rơi trên thảm cỏ ngoài phòng,
xoa cái mông đau nhức cực kỳ, chửi bới: “Ngày hôm nay lại phát điên cái gì vậy ! !”

Lúc mắng xong, nhìn lại, phát hiện chung quanh đông nghịt một đám pháp sư. Liếc mắt, thấy Việt Ngân Châu cùng Nam Cung Phỉ, bản vương đi lên trước: “Làm cái gì vậy?” Hai người liếc nhau, không nói. Lưu
Hương toàn thân trang phục màu đen đi tới, vung tay lên, hỏa ma pháp,
kinh thiên động địa. Căn phòng, nhấn chìm trong biển lửa. Thế nhưng Khả
Khả, Khả Khả vẫn còn ở bên trong! !.

Ánh lửa khắp bầu trời, bản tọa
theo trực giác hướng vào trong phòng xông tới, Lưu Hương xông đến, ôm
chặt lấy bản tọa, tay tên đó gần như khóa vào da thịt bản tọa. Bản tọa liều mạng đá tên đó,
sau đó quay đầu lại , một ngụm cắn lên vai tên đó, kéo xuống một khối máu
thịt. Lúc này tên đó mới cúi đầu nhìn bản tọa, trong mắt tâm tình hỗn loạn, là
bản tọa nhìn lầm sao?. Ngọn lửa hừng hực đột nhiên bốc cao, từ trong phóng ra ánh sáng rực rỡ. Bản tọa cảm thấy tia sáng kia đột nhiên mở rộng, quay đầu
lại, trong lửa, một bóng người chậm rãi bay đến. Bản tọa đình chỉ nhịp thở..

Hỏa diễm trên người, một thân xiêm tên đó đỏ rực, đỏ đến mức thê lương, đỏ đến
mức mãnh liệt , đỏ đên mức khiến cho lòng người tan nát. Hắn bản tọa tóc đen như mực, tóc dài lưu chuyển trong ánh sáng chói rực, lông mày như trước
nhạt như mưa bụi, màu da như ngọc, trắng trẻo đến gần như trong suốt.
Ánh mắt trong suốt, như ánh sáng trong suốt của ngọc lưu ly tùy thời có
thể vỡ nát, hắn bản tọa nhè nhẹ mà lướt qua đoàn người, gió phần phật thổi qua
hồng tên đó khiến người bản tọa kinh hãi, gió lặng nhìn người trước mắt thanh tịnh
như từ trong tranh bước ra, gió nổi lên khiến người trước mắt tràn đầy
d*c v*ng.

Loại mỹ lệ đánh chiếm tâm hồn người khác , toàn bộ luồng khí lạnh đều biến thành si mê. Môi hắn bản tọa một sắc hồng diễm lệ, yêu dị ướt át,
khóe miệng khẽ nhếch, nụ cười thản nhiên tựa mây gió, ngũ quan tinh xảo
lung linh, ôn nhu như quỳnh hoa toái ngọc, tựa đóa bỉ ngạn hoa, ánh lửa
rực rỡ đầy trời, cứ như vậy câu hồn, như vậy khuynh thiên khuynh địa,
như vậy khiến cho nhật nguyệt thất sắc . . Người đó không còn là Khả
Khả, vẫn là bóng dáng phong hoa tuyệt đại, vẫn là dung nhan khuynh thiên khuynh địa, chỉ là khí chất tà mị khiến người bản tọa mê đắm cùng khí phách
vương giả quân lâm thiên hạ. Hắn bản tọa đứng trên ngọn lửa rực rỡ, hư vô mờ ảo, diễm tuyệt thiên địa. Khiến cho cậu điên cuồng, sợ hãi không thể giải thích, tựa như một giấc mộng, khiến cậu can tâm tình nguyện rơi vào
trong đó, vì hắn bản tọa mà chết trong mộng.

Trong đầu bản vương trống rỗng,
tình cảnh này, giống như đã từng quen biết… Hắn bản vương khẽ nhếch cái cằm tinh
xảo đến hoàn mỹ, hơi mỉm cười nhìn chăm chú vào bản vương, ưu nhã thanh tuyệt
hướng về phía bản vương vươn tay ra, thanh tiếng nói thúy tinh khiết trong trẻo
như châu như ngọc : “Theo bản vương đi”. Tay hắn bản vương thon dài, trơn bóng như ngọc,
tinh tế tuyệt đẹp, ngọc cốt băng cơ. Bản vương quay đầu lại một chút thoáng
nhìn Lưu Hương, nhẹ nhàng mà lui một bước tránh khỏi hắn bản vương.

Tên đó
chậm rãi thu lại tươi cười, dung nhan tuyệt mỹ lộ ra khí tức nguy ngập,
từ trong mắt tên đó lan ra một loại băng giá hủy thiên diệt địa, không khí
đột nhiên lạnh xuống! ! Tên đó nghiêm mặt lạnh tựa như tuyết Trường Bạch
sơn, lạnh lùng mà thét to: “Hỉ nhi!”. Một người phụ nữ lướt người đi
tới, giống như ma quỷ xuất hiện trước mặt bản vương, bản vương sợ đến thiếu chút nữa
ngửa mặt lên trời té xuống đất, bản vương trái tim yếu đuối của bản vương, trải qua
chấn động của Trụy Lạc ma, lại thêm cái chấn động này nữa, thiếu chút
nữa bệnh tim tái phát. Không khỏi mắng to một tiếng: “Đệt! Muốn hù chết
lão tử a ! ! !”. Trụy Lạc ma kia lạnh lùng mà nhìn bản vương: “Đánh cho bản vương!”

Hỉ Nhi kia liền yểu điệu đi tơi , một thân quần dài xanh nhạt như mộng như ảo. Bản tọa không khỏi thầm khen, thế nhưng thời điểm nữ nhân ấy đi tới trước mặt
bản tọa, bản tọa khen không nổi nữa . Nữ nhân ấy tay đang cầm, cầm, khụ khụ, cầm một cây mây! ! ! Bản tọa lui về sau mấy bước, đây, đây, làm cái gì vậy?.

Nữ nhân ấy ta đây đi tới trước mặt ta đây, một tay túm lấy ta đây, tư thế yểu điệm mà giơ tay
lên, nặng nề ở trên cái mông của ta đây đánh một , đau rát dấy lên lửa dận
của ta đây. Ta đây xông tới, sử dụng Băng ma pháp, nữ nhân ấy ta đây lại nghiêng người
tránh thoát, cũng không đánh trả. Phía trước từ trong ngọn lửa Trụy Lạc
ma ánh mắt lạnh băng: “Đánh tiếp! !”. Thế là trên mông của ta đây lại trúng
một roi. Ta đây tức thì vọt tới bên người Lưu Hương, kéo kéo vạt áo của
hắn: “Lưu Hương, cứu mạng, cứu mạng! ! !”.

Trên ngọn lửa Trụy
Lạc ma sắc mặt càng thêm băng lãnh, nhưng lại yêu dã mị hoặc, nghiêng
trời lệch đất: “Tiếp tục đánh!”. Yêu nữ được gọi là Hỉ Nhi tiếp tục xông đến, lại nặng tay nện thêm một roi. Lưu Hương đứng im bất động, ta đây gần
như có chút tuyệt vọng, hai mắt đẫm lệ mông lung mà nhìn bóng dáng tuyệt đẹp chìm trong biểm lửa, ta đây một bên nức nở một bên mắng: “Trụy Lạc ma , tên hỗn đản nhà đối phương! !” Sau đó, chợt nghe nghe mọi người lảo đảo hít
một ngụm khí lạnh. Tên đó mặt không biểu cảm, chỉ là hơi đảo mắt qua, trong không khí có một loại lực lượng chập rãi tràn ngập, làm cho sợ hãi cùng hèn mọn của con người không còn chổ che giấu, Lưu Hương có chút cứng
ngắc. Ta đây hoảng sợ nhìn tên đó, ngay lúc tên đó chuẩn bị mở miệng , ta đây quán
triệt tỉnh ngộ.

Yêu nữ phía trước đang hướng tới, lão phu liều mạng
bất chấp đau nhức cấp tốc vọt tới trước mặt tên đó, làm ra bộ dáng cực kỳ
thống khổ: “Lão phu sai rồi, lão phu biết sai rồi, lão phu về sau không dám nữa đâu…” Đôi mắt đẹp khẽ nâng, sắc mặt tạm hòa hoãn, nhưng vẫn như cũ khiến người lão phu tâm hồn khiếp sợ. Tên đó từ trên ngọn lửa bay đến, tư thái phiêu dật như
tiên. Tên đó chậm rãi vươn tay, tay ôn nhu, đẹp đến độ nhìn thấy mà giật
mình, lão phu thức thời mà đi tới phía trước, ngẩng đầu nhìn chung quanh, ánh mắt mọi người đều tụ lại trên người lão phu, nhịn cười đến mức khuôn mặt méo mó, lão phu che mặt, trời ạ, hình tượng của lão phu a…

Hắn bản tọa nắm lấy tay bản tọa , cảm xúc mềm mại, lại có một tia mất hồn. Bản tọa từ lúc sinh ra đến bây
giờ mới hiểu thế nào là sợ hãi đến tột cùng, có trời mới biết hắn bản tọa có thể ngược chết bản tọa hay không nha. Trong hỗn loạn, bản tọa một bên nắm chặt Lưu
Hương, bấu gắt gao, một bên thét chói tai: “ Cứu mạng a ————” Hắn bản tọa hừ
lạnh một tiếng, rõ ràng cứ như vậy mang theo cả Lưu Hương bay lên trời,
để lại bên dưới một đám người mắt như muốn rớt ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8