Bạch Quỷ Nương Tử
Chương 42
Thời gian trôi qua rất nhanh, hôm nay đã tới ngày tổ chức đại hội Hoa Tiên.
Đai hội Hoa Tiên được tổ chức nhằm cho các học viện tu tiên, những người có căn cốt tu tiên không trong bất kỳ các học viện nào hay tất cả bán yêu bán tiên… nói chung không phải người bình thường đều có thể tham gia.
Đại hội được tổ chức nhằm thi đấu về cầm, kỳ, thư, họa, võ thuật, hắn, độc thuật. Tất nhiên không chỉ đơn giản như vậy mà những hạng mục này khi thi đều phải dùng đến pháp thuật.
Mỗi hạng mục đều có giải thưởng và danh hiệu riêng, người tham gia có thể đăng ký một hay tất cả các hạng mục. Tất nhiên danh hiệu hoa tiên thuộc về người đứng đầu tất cả các hạng mục.
Quyền lợi khi có giải cũng rất nhiều, đặc biệt là được các tiên nhân nhận làm học trò là điều kiện tiên quyết.
Mà đối với Bạch Tuyết Linh cô ấy mà nói cái đại hội này chỉ là thứ vớ vẩn di mấy tên rảnh rỗi bày ra nên cô ấy chẳng có hứng thú. Nhưng điều làm cô ấy chú ý là người tới tham dự đợt này.
Lũ người kia mà cũng muốn tham gia cái trò vớ vẩn này sao? Nếu vậy thì thật khiến nữ nhân ấy hết chỗ nói, thần tộc sa sút đến vậy sao?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, trước khi hồi phục hoàn toàn thì cô bản vương không nên đối đầu với họ thì hơn. Cho nên tốt nhất cứ đóng đô ở đây là được.
***
Ngoài cửa Thanh Phong sơn, hàng dài người đến tham dự đang bắt đầu thi vòng loại. Trong đại điện, Long Độc nhất vô nhị cùng các trưởng môn khác đang quan sát.
Mỗi tội làm cho tên đó lo lắng là tại sao đến gio82 vẫn không thấy sư đệ muội và đồ đệ của tên đó đâu. Không phải hai người này gửi thư nói là chắc chắn trước đại hội sẽ đến sao, sao đến giờ vẫn chưa thấy mặt nữa?
– Ồ, có vẻ đại hội năm nay nhiều nhân tài đây.
Một trong số các trưởng môn nói. Nhìn vào hình ảnh trong không trung nói.
Khoảng không trước mặt những người này là hình ảnh từ cuộc thi đang diễn ra. Họ thông qua nhưng hình ảnh này mà tìm những nhân tài trong cuộc thi.
Cho nên nếu những người đó không thắng thì cũng sẽ được cân nhắc như người khác. Có thể nói đây cũng là giám sát nhất cử nhất động của người khác.
– Đúng vậy, năm nay có vẻ nhiều nhân tài đây. – Một người khác phụ họa
***
Nơi diễn ra cuộc thi, mọi người ai nấy đều vừa hưng phấn vừa lo sợ. Tuy chỉ có năm người là nhàn nhạt nhìn tất cả.
– Ca ca, ngươi bản vương xem mấy người chúng, thật là giống mấy con khỉ. – Cô gái áo lam vui vẻ nói
– Tiểu Liên, không được nói bừa.
Chàng trai mặc tử gã nghiêm mặt nói với thiếu nữ trẻ.
Nhìn qua năm người này đúng là tuấn nam mỹ nữ. Tử tên đó nam tử được gọi là sư ca kia tên Khương Họa Thần nhìn anh tuấn nghiêm nghị, bên cạnh là thanh tên đó nam tử tên Khải Thiên luốn mang theo nụ cười dịu dàng bên môi, kế đó là bạch tên đó nam tử tên Lăng Hải Vân trầm mặc ít nói.
Thiếu nữ trẻ lam gã tên Hoàng Tâm Liên là muội muội nhỏ tuổi nhất trong số năm người, bên cạnh là thiếu nữ trẻ hồng gã nhìn qua dịu dàng như nước.
Nói chung tổ hợp năm người này làm cho người khác cũng phải ngước nhìn. Nam anh tuấn tiêu soái, nữ dịu dàng đáng yêu. Nhưng không ai biết chúng như thế nào lợi hại, như thế nào tàn nhẫn.