Bạch Quỷ Nương Tử
Chương 43
Trong Thanh Phong sơn, tại một đồng cỏ thường được các môn sinh tập luyện lúc này đang được sử dụng lam nơi diễn ra vòng loại của đại hội.
Các khán đài để tỷ thí hay khảo nghiệm để qua vòng loại đều được dựng cach nhau một khoảng cố định.
Qua mấy lượt thi, cuối cùng năm người cũng đên lượt, tử tên đó Khương Họa Thần thi kiếm, hồng tên đó Hoa Vân Lan thi cầm, Hoàng Tâm Liên thi họa.
Một hồi tỷ thí, đấu kiếm, thi họa, so cầm. Làm cho ai nấy đều ngạc nhiên không ngơt lời khen ngợi, vừa nể phục vừa ghen tị.
Các lão sư được tuyển ra để chấm điểm cũng không ngớt lời khen ngợi, luôn miệng “yêu nghiệt, yêu nghiệt…”
Khác hẳn lũ người kia, cac trưởng môn đang quan sát lũ người kia nhíu chặt chân mày “lũ người kia đây là muôn làm gì?”.
Đặc biệt là Long Độc nhất vô nhị thì không ngừng nói thầm trong lòng “hai người các cậu bao giờ mới về, mau về nhanh đi”.
Vòng loại được tiến hành trong ba ngày. Trong ba ngày này, Bạch Tuyết Linh vẫn luôn ở trong phòng tu đạo để mau chong phá vỡ phong ấn.
Cho đến khi trời tối hẳn, nữ nhân ấy mới từ từ mở mắt ra, nhìn săc trời ở ngoài. Bạch Tuyết Linh đứng dậy ra khỏi phòng.
Ngắm nhìn các vì sao và mặt trăng, cô ta đây không khỏi nở nụ cười tự giễu, trong lòng bỗng chua sót:
– Là phúc không là họa, là họa không thể tránh…đúng là đồ ngốc…
Nhìn hai bàn tay mình, nàng bản tọa không khỏi tự giễu, trên môi nhếch mép. Bỗng nhiên trước mặt nàng bản tọa xuât hiện hình ảnh của hắn bản tọa, nàng bản tọa không khỏi lắc lắc đầu:
– Ha ha sát thần…bản vương và đối phương…không co kết quả đâu…
Nữ nhân ấy đứng trong sân một lúc rồi trở về phòng tiêp tục tu luyện.
****
Trong khi đó, Hàn Thiên Phong và Quân Hiên đang trên đường về Thanh Phong sơn. Trong chốc lát, hắn thấy tim mình như thắt lại, cùng cảm giác bất an lo lắng dâng lên trong lòng.
Đã xảy ra chuyện gì? Linh nhi, chờ lão phu, Linh nhi…
– Sư thúc, đi nhanh hơn nữa.
Nghe hắn bản tọa nói thế, Quân Hiên nhìn hắn bản tọa bằng ánh mắt ai oán như nói “đây là tốc độ nhanh nhất rồi”.
Hắn bản tọa quăng mắt lạnh về phía Quân Hiên. Thấy vậy, hắn bản tọa rùng mình.
– Bản vương biết rồi.
Trời hỡi, có ai làm sư thúc như hắn bản vương chứ, hắn bản vương chỉ là mê cờ nên quên mất thời gian thôi, có cần đối xử vơi hắn bản vương như vậy không? Hắn bản vương là sư thúc của thằng nhãi này cơ mà…Haiz…Thê đạo thay đổi…haiz,…..