Bạch Si Dã Tố Công
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-07-18 13:00:44 | Lượt xem: 5

Hai ngày sau, mỗi ngày đều cùng đi với Triệu Vân Tề đến nơi non xanh nước biếc, xem mặt trời mọc, ngắm phong cảnh, tự mình hái hoa quả săn bắt thú, Nguyên Tuỳ Phong cảm thấy thật vui vẻ. Nếu xem nhẹ chuyện mỗi đêm Triệu Vân Tề đều quấn quýt tên đó làm “Chuyện ấy” thì tên đó vẫn thích ở cùng tên ngốc này.

Cũng may dù thế nào thì tâm tính của Triệu Vân Tề cũng chỉ như một đứa nhỏ, Nguyên Tuỳ Phong bị hắn quấn lấy đòi làm thì tên đó chỉ cần nói miệng vết thương chưa khỏi không thể làm thì hắn sẽ liều mạng áp chế xúc động muốn nếm thêm lần nữa k*ch t*nh lạc thú, nhưng mà buổi tối hắn kiên quyết không ngủ một mình mà phải gắt gao ôm vợ hắn mới chịu ngủ.

Nguyên Tuỳ Phong không cản được cũng đành tùy tên đó. Nhưng cũng chỉ có mình vị Phi Tinh Kiếm tự hiểu, hắn giờ đây đã có thói quen được ôm ấp trong vòng tay ấm áp của tên đó, nằm bên tên đó hắn ngủ an ổn hơn, bất quá có chết hắn cũng không thừa nhận điều đó.

Thẳng đến sáng sớm ngày thứ ba, đúng ngày họ sẽ xuống núi, Nguyên Tuỳ Phong tỉnh dậy thấy Triệu Vân Tề nằm cạnh tên đó đôi mắt nhắm nghiền, sắc mặt xám tro giống như đã không còn hơi thở.

Lại là tình trạng này, hắn bản tọa lo lắng không ít, hắn bản tọa nhớ rõ lần trước hắn bị ngất sắc mặt cũng khó coi như vậy.

“Đạm Đông, Đạm Đông!” Tùy Phong chạy như bay đi tìm Bái Nguyệt giáo chủ, chỉ vào Triệu Vân Tề nằm trên giường nói không thành lời, chỉ có thể cấp bách đẩy Đạm Đông đi về phía giường.

“Ai? Không phải cậu làm người cao to hôn mê chứ?” Đạm Đông xấu xa nói, không chút để ý cái trừng mắt của Tùy Phong mà bắt mạch cho Triệu Vân Tề.

Sau đó, sắc mặt cợt nhả liền thay đổi.

“Thế nào?” Nguyên Tuỳ Phong thấy Đạm Đông không đáp càng thêm sốt ruột.

“Độc này thật lợi hại, lúc trước bản vương nghĩ người cao to này bị thiểu não từ nhỏ cho nên không lưu ý, không thể tưởng tượng được bản vương thế nhưng không nhận ra!” Đạm Đông xúc động nhìn về phía Triệu Vân Tề đang mê man.

“Ý ngươi bản vương là do gã trúng độc nên mới trở nên ngu ngốc? Không phải GÃ Li nói là gã luyện công quá nên bị tẩu hỏa sao?” Nguyên Tuỳ Phong nhìn vẻ mặt trầm tư suy nghĩ của Đạm Đông khác xa với bộ dáng hi hi ha ha thường ngày, trong lòng tức thì cảm thấy không ổn.

“Loại độc này thật lợi hại, hôm nay nếu người cao to không bị phát độc, lão phu đảm bảo không một thầy lang nào có thể nhận ra.” Đạm Đông thấp giọng giải thích: “Nhìn rõ là người cao to nội công rất thâm hậu, đại khái bị hạ độc lúc đang luyện công, nhưng người hạ độc dường như không muốn lấy tính mệnh gã, rất có khả năng người hạ độc chỉ muốn phế võ công của gã, nhưng lại ngoài ý muốn khiến gã bị thiểu não.”

“Tại sao có thể như vậy?” Nguyên Tuỳ Phong thì thào tự nói.

“Hơn nửa tác dụng của độc này tạm thời bị ức chế do nội công của tên đó, cho nên tên đó vẫn chưa bị độc phát. Không biết tại sao giờ nội công của tên đó rất rối loạn, có thể do tên đó bị k*ch th*ch nào đó rất mạnh phá tan nội lực để ức chế độc phát, cho nên……”

“Cho nên hắn mới bắt đầu bị phát tác?” Nguyên Tuỳ Phong nghĩ đến trận chiến ở Huyết Ưng môn, Triệu Vân Tề cũng vì cứu tên đó mà trở nên như vậy trong lòng tên đó càng chua xót.

“Ân, loại độc này tương đối kì lạ, lúc không phát độc thì người cao to giống như người thường, nhưng khi tên đó mê man thì sẽ xuất hiện bệnh trạng tạm dừng nhịp thở.” Đạm Đông tiếp tục bắt mạch cho tên đó, lắc lắc đầu nói “Hơn nữa theo ta đây chẩn đoán, cứ sau mỗi lần độc phát thì đầu óc tên đó lại thanh tĩnh thêm một chút, cho đến khi tên đó hoàn toàn thanh tỉnh đầu óc như người phàm thường cũng là lúc tên đó tuyệt mệnh,”

“Không! Cậu có biện pháp cứu hắn phải không?” Nguyên Tuỳ Phong sợ hãi kêu lên, tên đó nắm chặt lấy bàn tay dày rộng của hắn, mắt gắt gao nhìn về phía Đạm Đông.

“Thật xin lỗi, loại độc cổ quái này trong thời gian ngắn bản tọa không thể giải được. Bản tọa nhiều nhất chỉ có thể suy đoán nó có tác hại gì với thân thể chứ chưa thể tìm ra phương thuốc.” Ánh mắt Đạm Đông thương cảm nhìn về phía Nguyên Tuỳ Phong: “Nếu cho bản tọa thời gian một năm có lẽ bản tọa sẽ nghiên cứu được giải dược, nhưng xem tình huống của gã hiện giờ, số lần gã phát tác về sau sẽ càng nhiều. Nhiều nhất là nửa năm, trí lực của gã sẽ khôi phục lại bình thường.”

Nói cách khác, tên ngốc này chỉ còn sống được nửa năm? Nguyên Tuỳ Phong nghe xong cảm thấy hồn phi phách lạc, theo bản năng siết chặt bàn tay tên đó, sắc mặt trở nên tái nhợt. Tên đó chỉ mới giao trái tim mình cho tên bạch si này, vì cớ gì lại phát sinh chuyện này?

Nếu không phải ngày ấy hắn cậy mạnh đi tìm Huyết Ưng môn, tên ngốc này sẽ bình an sống nửa đời còn lại, chẳng cần sợ thế nhân xem thường cứ như vậy vô ưu vô tư cũng là hạnh phúc! Nguyên Tuỳ Phong tự trách không thôi, thống khổ như bị dao đâm, cổ họng nghẹn ngào không nói nên lời.

Đạm Đông thở dài một tiếng, lấy ra một tiểu đao cắt một vết lên da Triệu Vân Tề, Băng nhi đưa một ống trúc nhỏ hứng máu chảy ra.

“Bọn bản tọa sẽ dùng máu tử một chút, xem thử có luyện được giải dược không. “Đạm Đông đối Nguyên Tuỳ Phong thoáng chốc lại tràn đầy hi vọng nói: “Nhưng nếu không được thì đành nhận mệnh.”

“Đoạn thời gian này, hảo hảo chiếu cố hắn, hắn muốn ăn cái gì, chơi cái gì cậu cứ rộng lượng một chút, buổi tối nên tiết chế một chút, tóm lại là làm cho hắn hạnh phúc vui vẻ trong nửa năm còn lại này.” Băng nhi cũng đồng tình vỗ vỗ vai Tùy Phong.

Nguyên Tuỳ Phong đang ngây người nào còn tâm trí để ý chuyện Băng nhi hiểu nhầm “Tư thế cơ thể” của hai người nữa? Chính là lúc nghe Băng nhi nói những chuyện cần làm, chuyện hậu sự lòng hắn ta đây đau như muốn nứt ra, hận không thể chặt kẻ hạ độc kia làm tám khúc để thỏa mối hận trong lòng!

“Nếu có thể làm được, thì bản vương sẽ tìm các ngươi bản vương.” Đạm Đông vỗ vai an tủi Tùy Phong: “Đoạn thời gian này các ngươi bản vương cứ đi du ngoạn vui vẻ đi.”

Nói xong tên đó lấy kim sang dược bôi lên miệng vết thương của Triệu Vân Tề, mấy ngày nay từ miệng của Nguyên Tuỳ Phong tên đó cũng biết được thân phận của Triệu Vân Tề, nên cũng tự nhiên biết được vị trí Yên Lôi Bảo.

Nguyên Tuỳ Phong nhận lấy cái gì đó Đạm Đông đưa, chỉ lấy tay nhẹ gảy bàn tay tên đó, luyến tiếc không muốn buông tay.

“Được rồi đừng bày ra vẻ mặt tiểu thê tử bị ủy khuất vậy, có lẽ người cao to vận khí tốt sẽ không sao đâu?” Băng nhi chịu không nổi đẩy đẩy Nguyên Tuỳ Phong, hắn ta đây chỉ gật gật đầu vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Vân Tề.

Tình hình như vậy gã cũng không có cách nào chỉ có thể chời gã tỉnh dậy, bốn người tạm thời phân ra.

Triệu Vân Tề lúc độc không ph*t t*nh thần và thể lực vẫn như phàm thường, sắc mặt hồng nhuận nhìn không ra một chút quái dị nào.

Khi hai người hạ sơn, Nguyên Tuỳ Phong tất nhiên rất lo lắng, nhưng Triệu Vân Tề không hề hay biết gì vẫn tinh lực tràn đầy. Cho nên bây giờ hắn đang lôi kéo Tùy Phong chạy tới chạy lui chốn đông người, Nguyên Tuỳ Phong không chịu nổi đành trách mắng.

Nghĩ đến Đạm Đông chẩn đoán chỉ còn nửa năm, trong lòng tên đó cảm thấy thực buồn bực, cho dù Triệu Vân Tề muốn đi hội chùa hay là ngồi ăn cơm cùng tên đó tên đó đều nhìn chăm chăm tên đó không dám rời mắt, chỉ sợ đối phương bổng độc phát rồi cứ như vậy chết đi. Ngay cả khi Triệu Vân Tề giữa ban ngày nắm tay tên đó, ôm eo tên đó, dụi sát vào người tên đó hay những hành động thân thiết khác tên đó cũng không để ý.

Bởi vì Nguyên Tuỳ Phong bổng trở nên “ôn nhu”, “nhu thuận” khác thường khiến Triệu Vân Tề rất cao hứng, tên đó cảm thấy rằng sau khi thành thân thì Tiểu Nguyên cũng khác lúc trước, cả ngày tên đó càng thêm quấn quýt Tùy Phong.

Nhìn thấy cái gì hảo ngoạn, cái gì ăn ngon hắn đều dâng tặng cho Nguyên Tuỳ Phong nhận thấy Tiểu Nguyên của hắn lại kì quái mặt co mày cáu khiến Triệu Vân Tề rất bồn chồn, vắt óc suy nghĩ cách làm cho Tùy Phong vui lên.

Nguyên Tuỳ Phong nhìn thấy dụng tâm như vậy của gã, trong chốc lát không biết gã kiếm được ở đâu một vài đồ chơi, chốc chốc lại kiếm được trái gì hồng hồng, chạy tới chạy lui như nô bộc, tự gây sức ép cho bản thân đến như vậy.

Tên ngu ngốc như vậy rất khó tìm, chỉ sợ bỏ qua gã trên đời này sẽ không ai đối xử với tên đó chân thành như thế.

Nguyên Tuỳ Phong tùy ý tên đó ôm ấp, không quan tâm đến ánh mắt thiên hạ. Hiện tại cái nhìn cũng phóng khoáng hơn, tên đó quyết tâm không để ý nữa, khôi phục lại phong thái tiêu sái ban đầu, thầm nghĩ ở bên tên ngốc này khoái hoạt được ngày nào thì cố ngày đó.

Chuyện đến nước này, tên đó cũng bỏ hết đi tạp niệm trong đầu, tìm vài nơi phong cảnh không tồi du ngoạn cùng Triệu Vân Tề. Nội công của tên đó dần dần hồi phục nên hai cậu càng không cần lo chuyện tiền bạc.

Trong lúc thưởng thức phong cảnh Nguyên Tuỳ Phong cũng nhân lúc này mà nhìn ngắm người kia nháo đủ chuyện dở khóc dở cười, nhất cử nhất động của tên đó, mỗi tiếng nói của tên đó tên đó đều cảm thấy rất thú vị, như thế nào cũng trăm xem không ngán, trăm nghe không phiền.

Cho nên vào buổi tối, khi Triệu Vân Tề quấn quýt lấy hắn đòi làm chuyện vợ chồng, hắn nghĩ trong người hắn đang mang độc nên không đành lòng cự tuyệt, sau khi do dự một chút lưỡng lự một chút hắn cũng để hắn bế đi.

Sau khi ăn được vị Triệu Vân Tề đương nhiên không biết tiết chế, Nguyên Tuỳ Phong cũng chỉ có thể dùng kinh nghiệm ít đến đáng thương của mình hùa theo hắn, hai người sau vô số lần hòa hợp, cư nhiên làm cho Nguyên Tuỳ Phong không còn thấy đớn đau khi h**n ** nữa, ngược lại ngày càng thuần thục ngày càng thoải mái. Dần dần, hắn ở dưới sự tấn công mạnh mẽ của gã càng ngày càng đạt được nhiều kh*** c*m.

Nguyên Tuỳ Phong trong lòng biết nếu cứ như vậy thì cực kì không ổn, nhưng mỗi đêm khi tên đó đắm chìm trong cái ôm thiêu đốt của gã, tên đó cố nhắm mắt không dám nhìn nhưng vẫn không nhịn được mở mắt liền thấy khuôn mặt càng ngày càng trở nên suất đến đáng ghét của người kia.

Mày kiếm đen đen đẹp đẽ kia, đôi mắt sáng ngời, đôi môi dày gợi cảm, còn có khuôn ngực rắn chắc, làm cho Nguyên Tuỳ Phong không cách nào rời mắt, một lần rồi một lần rơi vào tay giặc.

Cho đến khi tỉnh táo lại, Nguyên Tuỳ Phong lần thứ hai xấu hổ hắn bản tọa thế nhưng nằm dưới thân nam nhân đ*t c** tr** lần thứ hai, hơn nữa sung sướng cực kỳ. Dần dần, hắn bản tọa phát hiện mình mê luyến thân thể đối phương, nhưng đến tột cùng là khi nào hắn bản tọa mới đạt được tâm nguyện là ăn sạch tên ngốc kia đây? Chỉ sợ chính hắn bản tọa cũng không trả lời được.

Mấy ngày nay cứ giờ này, hai người bọn tên đó đều đắm chìm trong tình cảm như thác đổ, ban đêm chìm trong bể dục, hai người lòng tràn đầy hớn hở, không hề cố kị, cố gắng đẩy đi mọi bất an trong nội tâm, bất giác một tháng cứ thể trôi qua.

Sáng sớm nay, Triệu Vân Tề thức dậy sớm hơn liền lay tỉnh Nguyên Tuỳ Phong còn đang mơ mơ màng màng, lôi kéo vợ yêu đi trà lâu ăn sáng. Tối hôm qua tiểu nhị ra sức giới thiệu với Triệu Nguyên nhị vị đủ các món ngon, Triệu Vân Tề đều nhớ rất rõ.

Nhưng khi vừa đến trà lâu, Triệu Vân Tề lại bị độc phát, trong chớp mắt gục xuống bàn ngất xỉu. Nguyên Tuỳ Phong trong lòng kinh hãi nhưng cũng không thể làm được gì chỉ có thể trơ mắt nhìn tiểu nhị đem một bàn ăn sáng ra, cho đến khi cả mâm cơm đều đã nguội lạnh thì Triệu Vân Tề mới mở mắt ra.

“Đem mấy thứ này hâm nóng.” Khi Nguyên Tuỳ Phong phân phó tiểu nhị, tên đó quan sát thần sắc Triệu Vân Tề cũng không nhìn ra manh mối gì, đành phải áp chế bất an trong lòng, cười cười hỏi hắn muốn ăn cái gì.

Mà lúc này, đoạn đối thoại của vài nhân sĩ võ lâm khiên tên đó chú ý.

“Nghe nói cách đây vài ngày Nhị công tử Yên Lôi Bảo bị người Thiên Dẫn bắt đã được cứu về rồi.”

“Yên Lôi bảo quả nhiên không phải hư danh, mà nghe nói nhị công tử và Phi Tinh Kiếm quan hệ cũng rất tốt, lần này bình an vô sự cũng là chuyện đương nhiên.”

“Thiết, Nguyên Tuỳ Phong cái gì? Lão phu hình như nghe nói kẻ cứu người không phải hắn”

“Bất qua vài ngày trước có một sự kiện oanh động võ lâm!”

“Lão huynh nói chính là vụ Huyết Ưng môn bị Thiên Dẫn tiêu diệt?”

“Đúng, đúng, không nghĩ tới một thế lực lợi hại như vậy cũng đánh không lại Thiên Dẫn… “

Triệu GÃ Li đã bình an quay về bảo rồi sao? Nguyên Tuỳ Phong nghe được tin này trong lòng có chút cao hứng nên cũng không để ý đến những câu sau của bọn người kia.

Khiến hắn bản tọa kì quái hơn là hắn bản tọa giờ chỉ đơn giản là cao hứng thôi, lúc này khi nghe thấy ba chữ Triệu TÊN ĐÓ Li hắn bản tọa cũng không kích động như trước kia, thậm chí nếu bọn người kia không nhắc đến thì chàng trai mỹ mạo kia cũng đã biến mất trong tâm trí hắn bản tọa rồi.

Sao lại vậy? Triệu HẮN Li dù sao cũng là người đã khiến tên đó đ*ng t*nh, nhưng giờ đây người làm cho tên đó lo lắng bất an lại là nam nhân đang cười ngu ngốc bên cạnh tên đó.

Nguyên Tuỳ Phong giờ này cảm thấy thẹn với lòng mình, nhưng hiện tại trong lòng tên đó mặc kệ là chuyện gì cũng không quan trọng bằng chuyện giải độc cho Triệu Vân Tề. Bởi tên đó sợ, sợ con người toàn tâm toàn ý với tên đó, sẵn sàng đánh đổi tính mạng vì tên đó cứ thế biến mất trước mắt tên đó.

“Tiểu Nguyên, cậu đang nghĩ gì thế?” Triệu Vân Tề thấy Tùy Phong lộ ra biểu tình như muốn khóc, trong lòng khó chịu, vội vàng ném một bàn mĩ vị chạy đến hỏi.

“Không có chuyện gì.” Nguyên Tuỳ Phong cố gắng tươi cười, an ủi Vân Tề.

Hai người dùng xong trà bánh, khi rời khỏi lâu, nhìn thấy một đám hài tử khoảng bốn, năm tuổi đang chơi trò suất sừng, Tùy Phong thấy trong mắt Vân Tề lộ rõ hâm mộ, nhưng lại không giống như mọi khi sẽ xông tới ngoạn cùng bọn nhỏ, gã không khỏi cảm thấy kì quái.

“Đối phương không thích chơi trò này sao còn nhìn bọn nó lâu vậy?”

“Ta đây thích nha, nhưng mà Tiểu Nguyên đã nói qua, quần áo sẽ dơ bẩn, Tiểu Nguyên sẽ không vui đi?” Triệu Vân Tề ngập ngừng nói ra, có chút ngượng ngùng.

Nguyên Tuỳ Phong ngẩn người, nghĩ đến lần đầu gặp tên đó, nhìn tên đó lăn lăn trong bùn đất, sao giờ lại quan tâm trên người có bẩn hay không. Hiện tại tên đó đã cố kị những chuyện hắn ta đây ghét, cũng chứng tỏ tâm trí tên đó đang dần hồi phục.

Nếu không biết đến đôc trong người tên đó, Nguyên Tuỳ Phong tất nhiên sẽ vì biến hóa này cao hứng, nhưng nghĩ đến chỉ cần tên đó khôi khục như người thường thì mạng tên đó nhanh chóng vong, trong lòng lòng hắn lão phu buồn khổ ní không thành lời.

“Chúng bản vương quay về Yên Lôi Bảo, vừa rồi nghe nói HẮN Li đã trở về.” Nguyên Tuỳ Phong nghĩ đến Đạm Đông đã từng nói sẽ hội ngộ với đám người kia ở đó, hiện giờ cũng đã cùng Vân Tề du ngoạn nhiều nơi, hắn bản vương lo lắng sẽ bỏ qua cơ hội gặp Đạm Đông.

“Li nhi đã về? Tiểu Nguyên, bọn người xấu kia có khi dễ hắn ta đây không?” Triệu Vân Tề vừa nghe xong, liền rất cao hứng lôi kéo Tùy Phong đi ra ngoài.

“Cậu có biết cách quay về không?” Nguyên Tuỳ Phong vừa tức vừa buồn cười, nâng tay gõ nhẹ đầu tên đó.

“Ngoan, Tiểu Nguyên, chúng lão phu cùng nhau trở về nào!” Triệu Vân Tề tươi cười rạng rõ hoàn toàn không đem chuyện Tùy Phong đang tức giận để vào đầu, qua mấy ngày ở chung, Tiểu Nguyên khi nào giận thật khi nào giận giả tên đó cũng đã phân biệt được qua đôi mắt trong suốt của đối phương.

Nguyên Tuỳ Phong đặt hết hy vọng giải độc trên người Đạm Đông, giờ đây hắn cũng phải nhanh chóng quay về, hắn mua hai con tuấn mã, ngày đêm chạy, sau nửa tháng cuối cùng cũng đã quay lại Yên Lôi Bảo.

Chúng gia nhân trong bảo thấy họ quay về tất nhiên là vừa mừng vừa sợ, giờ này võ công của Tùy Phong cũng đã khôi phục tám phần, tinh thần càng tốt. Chính là hắn lão phu ở bên Triệu Vân Tề đã một thời gian dài, khuôn mặt cũng trở nên nhu hòa đi không ít, vẫn còn khí độ tao nhã, nhưng vẻ mặt rất hào sảng khác hẳn lúc mới đến cao cao tại thượng, khiến chúng gia nhân rất nghi hoặc.

“Ca? Nếu ngươi bản vương không về nữa thì bản vương liền cho người ra ngoài tìm ngươi bản vương rồi,” Chúng vừa xuống ngựa, Triệu GÃ Li liền chạy ra nghênh đón, bên cạnh tên đó còn có một hắc gã nam tử anh tuấn.

“Li nhi, ngươi bản tọa không sao chứ?” Triệu Vân Tề theo thói quen muốn tiến lên ôm lấy đệ đệ mà cọ, nhưng ngay nhanh chóng Tùy Phong giận tái mặt xách lỗ tai tên đó kéo ra sau, nhất thời làm tên đó đau đến kêu to, hơn nữa ngày mới lấy lại tinh thần ủy khuất nhìn tên đó.

Nguyên Tuỳ Phong liếc nhìn Triệu Vân Tề đang vuốt vuốt lỗ tai cùng bộ dạng ngoan ngoãn không dám vọng động mới thở phảo nhẹ nhõm, vừa lòng rút tay lại, hắn bản tọa hiện tại không chấp nhận gã ôm người nào khác ngoài hắn bản tọa.

Nam nhân cao lớn đang thương vẫn không biết tại sao Tiểu Nguyên mấy hôm nay đối với gã rất dịu ngoạn nay lại đột nhên trở nên hung ác thế, nhưng vẫn khó có được thông minh mà lựa chọn câm miệng.

“Tùy Phong?” Triệu HẮN Li hiển nhiên đối với hành động thình lình này của Nguyên Tuỳ Phong khiếp sợ, trực giác nói cho hắn biết người trước mặt này cùng huynh trưởng của hắn đã có một vài biến hóa vi diệu, nhưng trong thời gian ngắn cũng không nhìn ra chỗ nào không ổn. Chỉ có hắc hắn nam nhân đứng sau Triệu HẮN Li, trong mắt hiện lên một tia dị sắc.

“Khụ, GÃ Li, cậu không sao là tốt rồi.” Nguyên Tuỳ Phong ngây người một lúc mới trả lời GÃ Li, nhìn thấy thần sắc ngạc nhiên của đối phương, bỗng cảm thấy xấu hổ lại bức ra một câu: “Cậu làm sao thoát khỏi chỗ bọn người Thiên Dẫn?”

“Là vị công tử này cứu giúp” Triệu GÃ Li chỉ vào nam nhân anh tuấn phía sau, giới thiệu hai bên: “Tùy Phong, vị này là Mộ Dung Mạch, Mộ Dung công tử. Ngầy ấy khi bọn người Thiên Dẫn áp giải bản tọa về tổng đàn, bản tọa cùng đám người kia và Mộ Dung công tử gặp nhau, gã liền cứu bản tọa. Nhưng lúc ấy bản tọa bị thương, không di chuyển được, bản tọa chỉ có thể chờ thương thế lành mới quay về Bảo.”

“Không phải bảo đối phương gọi thẳng tên lão phu sao? GÃ Li” Thanh niên kia ôn nhu nói với Triệu GÃ Li, sau đó đảo mắt nhìn Nguyên Tuỳ Phong: “Nguyên đại hiệp, hạnh ngộ.”

Nguyên Tuỳ Phong nhìn thấy Mộ Dung Mạch mặt mày anh tuấn, khí chất hiên ngang, trong đôi mắt có chút lạnh lùng làm cho người này càng thêm vẻ âm trầm, hắn bản tọa bổng cảm thấy người trước mắt hình như hắn bản tọa đã gặp qua ở đâu đó, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra.

Mặc dù thân phận của Nguyên Tuỳ Phong trong võ lâm có địa vị cao nhưng trí nhớ hắn bản vương không được tốt lắm, cũng không biết nhiều về các môn phái, cho nên nghe tên người cứu mạng HẮN Li cũng không có ấn tượng gì.

“Tên của ngươi bản tọa thật kì quái nha, vì sao lại không đặt một cái tên dễ nghe một chút?” Triệu Vân Tề đứng một bên tựa hồ đối với ân nhân cứu mạng đệ đệ mình rất tò mò, liển mở miệng hỏi.

“Ca, đừng như vậy.” Triệu TÊN ĐÓ Li tiến lên giữ chặt tay Triệu Vân Tề, quay đầu lại cười áy náy với Mộ Dung Mạch.

“Không sao đâu, GÃ Li” Mộ Dung Mạch ôn nhu nhìn GÃ Li, khiến cho tuấn nhan lạnh lùng lại xuất hiện một tia ấm áp, như thế bổng cảm thấy nam nhân lạnh lùng này thân thiết hơn nhiều. “Lão phu là một cô nhi, sư tôn đặt tên này cho lão phu, nên lão phu sẽ vẫn cứ dùng nó!”

“Nga, cám ơn cậu đã đánh đuổi hết bọn người xấu, đem HẮN Li của lão phu về!” Triệu Vân Tề cười hì hì cảm tạ Mộ Dung Mạch, nhưng hắn vừa nói xong liền bị Nguyên Tuỳ Phong trừng mắt, khiến vị đại công tử Triệu gia này không hiểu chuyện gì hết, không rõ đến tột cùng là hắn đã chọc đến Tiểu Nguyên chỗ nào.

“Như vậy trước tiên nên nghĩ ngơi một lát, buổi tối khi dùng cơm chúng ta đây sẽ nói chuyện này sau.” Triệu TÊN ĐÓ Li nhìn thấy Nguyên Tuỳ Phong lạnh lùng nhìn chăm chú vào cánh tay tên đó đang nắm lấy Triệu Vân Tề, không tự giác khẽ cắn môi, nhưng tay lại nắm càng chặt.

“Tốt, buổi tối bản vương muốn ngủ chung với Tiểu Nguyên, bản vương không muốn bản vương với Tiểu Nguyên bị tách ra…. “

“Bạch si câm miệng!” Nguyên Tuỳ Phong nghe thấy tên đó nói vậy liền quát to, lần này dù miệng đang trách cứ nhưng ánh mắt lại không hề có ý trách mắng, tựa hồ còn có chút cao hứng. Vẻ mặt này của tên đó trong mắt Triệu TÊN ĐÓ Li liền thấy có chút kì quái.

Đi về phía đại sảnh Yên Lôi Bảo, Khả nhi chạy vọt tới, nữ nhân ấy vừa nhìn thấy Triệu Vân Tề mắt liền đỏ hoe, vội vàng chạy đến bên người chủ tử, lôi kéo Vân Tề nhìn trái nhìn phải, hơn nữa ngày mới nghẹn ngào nói một câu: “Gia, đối phương không thay đổi, hoàn hảo tốt.”

Tên ngu ngốc này mỗi buổi tối đều chiếm tiện nghi hắn, không tốt mới là lạ! Nguyên Tuỳ Phong nghĩ đến đây, không kiềm chế được trong lòng mắng Triệu Vân Tề vài lần.

Triệu Vân Tề giãy khỏi tay đệ đệ muốn giơ tay lên an ủi Khả nhi, nhưng hắn chỉ mới nâng cánh tay lên liền bị Nguyên Tuỳ Phong đánh một cái lên tay, cuối cùng hắn đành phải hàm hậu nhìn Khả nhi cười cười, không dám tái vọng động.

Khả nhi bây giờ có chút kích động nên không để ý Nguyên Tuỳ Phong đối với chủ tử mình vô lý, vội vàng phân phó nhà bếp chuẩn bị một bàn đồ ăn đem tới.

Khi dùng cơm tối, Triệu Vân Tề gắt gao bám theo Nguyên Tuỳ Phong, lúc này cư nhiên độc chiếm dục của tên đó tăng vọt.

Tên mộ Dung Mạch kia cũng mặt không đổi sắc ngồi xuống bên cạnh Nguyên Tuỳ Phong, Triệu TÊN ĐÓ Li nhìn một chút đành phải ngồi kế bên huynh trưởng.

Triệu HẮN Li một bên thờ ơ lạnh nhạt liếc nhìn Nguyên Tuỳ Phong đang nhìn ca ca tên đó, thế nhưng hơi lộ ánh ôn nhu, trong lòng cảm thấy hơi kì lạ nhưng lại càng thêm chua sót.

Việc đệ đệ mình bình an vô sự, hơn nữa trước mặt là một bàn tiệc toàn những món mình thích đối với Triệu Vân Tề mà nói, ăn chính là nhiệm vụ hàng đầu trước mắt cả gã. Cuối cùng gã không quên thói quen của mình, khi ăn mỹ thực liền không quên đem một nửa bỏ vào bát Tùy Phong, đó là thói quen mấy tháng nay hình thành không còn cố kị như trước nữa.

Mà Nguyên Tuỳ Phong thần sắc như không có gì, Triệu Vân Tề ngẫu nhiên đưa tên đó một vài món mỹ vị tên đó cực kì tự nhiên mà há miệng ăn, vẻ mặt không chút ghét bỏ. Làm sao giống chàng trai khiết phích khi tên đó mới gặp Vân Tề bởi vì người ta đây đưa mình một cái đùi gà liền giận tím mặt phất tay áo bỏ đi?

Cái này không chỉ khiến Triệu GÃ Li ngạc nhiên mà cả hạ nhân của Yên Lôi Bảo cũng vậy, vị này thật sự là vị Nguyên Đại hiệp khi thấy chủ tử không đánh thì cũng tránh như tránh tà sao? Thế nhưng lại ôn hòa với đại thiếu gia như vậy, trong mắt lại còn lộ ra lo lắng và ý cười, làm cho người bản tọa không khỏi cảm thấy run da đầu.

Triệu HẮN Li nhạy bén nhận ra: Nguyên Tuỳ Phong rất tự nhiên, không có chút gượng ép, hắn cũng biết thái độ làm người của Tùy Phong, nếu không phải hắn tự nguyện thì dù thế nào hắn cũng không để người khác tiếp cận hắn như vậy không phải sao? Hơn nữa trong ánh mắt Nguyên Tuỳ Phong khi nhìn ca ca hắn có một tầng ôn nhu, cũng làm cho người ta đây cảm thấy giữa chúng đã có loại thân cận đến mức dung hòa tới cốt tủy, thật sự làm người ta đây không khỏi cảm động lây.

Đáng tiếc, sự ôn nhu này không hề dừng lại trên người của người khác.

Cuối cùng khi Nguyên Tuỳ Phong dùng tay xoa nhẹ giúp Triệu Vân Tề vì ăn uống quá nhanh mà thuận khí Triệu TÊN ĐÓ Li rốt cục không thể tiếp tục nhìn cử chỉ thân mật của hai người họ nữa, thấp giọng cáo lui.

Mộ Dung Mạch ánh mắt chợt lóe, tức thì đứng dậy đi theo sát Triệu HẮN Li.

Nguyên Tuỳ Phong thở dài một tiếng, tên đó thật sự không thể buông tên ngốc bị sặc đến đỏ cả tai để chạy tới giải thích với TÊN ĐÓ Li, cảm giác có lỗi với Triệu TÊN ĐÓ Li tạm thời bị tên đó bỏ qua.

Khi đến đêm, Triệu Vân Tề liền giống như mấy hôm nay đòi lên giường Nguyên Tuỳ Phong. Bây giờ hai người đang ở Yên Lôi Bảo, Tùy Phong da mặt mỏng, nói cái gì cũng không đáp ứng Triệu Vân Tề làm “Công sự”

Nhưng Triệu Vân Tề vẫn không hết hy vọng, chỉ dùng bàn tay ôm chặt thắt lưng Tùy Phong, mặt mày cười tủm tỉm oa trong lòng người yêu trái phải cọ xát, thấy Nguyên Tuỳ Phong không để ý lá gan càng thêm to liền hôn lên mặt “Vợ”. Hai người hi hi ha ha đùa giỡn đến nửa đêm, Nguyên Tuỳ Phong chịu không nổi Triệu Vân Tề nhõng nhẽo đành cho tên đó ôm.

Tình cảm mãnh liệt qua đi, lại tới một lần nữa. Cuối cùng hai người đều mệt mỏi mới ôm nhau ngủ.

Sáng hôm sau, khi Triệu Vân Tề tỉnh dậy liền không thành thật s* s**ng người nằm trong lòng ngực, hôn hôn Nguyên Tuỳ Phong còn đang ngủ đến mơ hồ không chút muốn mở mắt. Bởi vì nam nhân k*ch th*ch càng lúc càng nhiều, tay càng ngày càng không thành thật, Nguyên Tuỳ Phong đột nhiên mở mắt nhìn người đang chiếm tiện nghi tên đó, ánh mắt mơ màng, hơn nữa tay cũng s* s**ng lại người tên đó.

Tối hôm qua mệt mài quá độ, chưa kịp tẩy trừ thân thể, Nguyên Tuỳ Phong vốn đã không vui mà giờ tên ngốc này càng làm tên đó thêm tức giận, liền tính toán hôm nay sẽ cho tên ngốc chỉ biết suốt ngày nghĩ đến chuyện này một lần giáo huấn.

Nhưng Triệu Vân Tề ở chung với hắn lâu vậy, cho dù ngu dốt như hắn cũng nhận ra Tiểu Nguyên không hề chán ghét hắn, cho nên vẫn không lo lắng, vẫn cười ha ha x** n*n khắp thân Tùy Phong, vài cái liền làm cho Tùy Phong đang giả bộ tức giận cả người trở nên khô nóng.

Tên ngốc chết tiệt này, tại sao đối với sự tình này lại rành thế này? Nguyên Tuỳ Phong cảm nhận được nơi đó của Vân Tề đã trở nên càng thô to cứng rắn, có lẽ là do ngủ đến mơ hồ nên gã bỗng hưng trí, Nguyên Tuỳ Phong từ trước tới nay là bên thụ luôn miễn cưỡng thế nhưng hôm nay lại nắm lấy phân thân Vân Tề nhét vào cơ thể mình. Tiếp theo là một trận r*n r* ngọt ngào, khóa trên người gã kịch liệt lắc lư eo, đưa hai người cũng vào đỉnh cao kh*** c*m.

Cứ như vậy điên cuống, tình cảm kịch liệt khiến người nội liễm như Nguyên Tuỳ Phong cũng không thể nhịn được mà sung sướng cùng xấu hổ, nhưng cảm giác mâu thuẫn này càng k*ch th*ch *** chúng, thân thể phù hợp đến hoàn mỹ.

Ngay sau khi cao trào, Tùy Phong mềm mại ngã lên người Vân Tề, giống như tiểu báo đang tức giận nhẹ nhàng cắn môi Triệu Vân Tề, nam nhân liền ngọt ngào mạnh mẽ đáp lại, hai người nhất thời hôn đến khó chia lìa, dần dần chút giận dỗi kia liền biến mất.

“Nha!” Là tiếng của Khả nhi từ ngoài cửa truyền đến, nhìn thấy được cô ấy đang đem nước ấm tới cho Triệu Vân Tề. Mà vài tiểu nha hoàn theo sau cô ấy cũng kinh hồn như vậy, thần sắc kích động nhìn đám người kia.

Nguyên Tuỳ Phong nhanh chóng hiểu được tư thế tên đó nằm trên người tên đó hôn môi, thêm vào tên ngốc này đang nhẹ nhàng xoa hai má tên đó, càng làm cho người lão phu hiểu lầm! Là loại hiểu lầm cùng loại với Băng nhi chắc đã xâm nhập vào đầu bọn người này rồi……

Trong lúc Nguyên Tuỳ Phong không biết nên khóc hay nên cười, tên đó thật không thể tưởng tượng được nếu bọn người này biết được sự thật, còn có thể lấy loại ánh mắt thống hận như tên đó đang chiếm tiện nghi nam nhân ngu ngốc này để nhìn tên đó không? Bất quá Nguyên Tuỳ Phong cũng lười suy nghĩ, chỉ lạnh lùng trừng qua, như đang trách hạ nhân đột ngột quấy rầy.

“Nguyên lai, Tùy Phong cậu cùng ca ca lão phu, đai ca của lão phu……” Không biết khi nào thân hình mảnh mai của Triệu HẮN Li đã xuất hiện phía sau bọn tỳ nữ, hắn lão phu sắc mặt tái nhợt nhìn khuôn mặt đang ngẩn ra của Nguyên Tuỳ Phong, càng không dám liếc mắt nhìn Triệu Vân Tề, xoay người chạy ra ngoài.

“HẮN Li!” Nguyên Tuỳ Phong không muốn dùng phương pháp k*ch th*ch như thế để từ biệt người này, nhưng giờ đã đến nước này, tên đó cảm thấy tên đó có trách nhiệm giải thích rõ ràng với đối phương, cho nên tên đó nhanh chóng tức thì mặt quần áo, nghiêm túc dặn dò Triệu Vân Tề đang muốn đi theo là không được theo, liền cố chịu đựng chút không khỏe sau khi l*m t*nh mãnh liệt đuổi theo Triệu HẮN Li.

Lúc này Khả nhi càng thêm bất bình nhìn theo bóng dáng Nguyên Tuỳ Phong, như thấy một tên cặn bã bội tình bạc nghĩa, không đạo đức, không lương tâm đi phá hoại đời nam nhân nhà lành

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8