Bạch Si Dã Tố Công
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-07-18 13:00:46 | Lượt xem: 4

“HẮN Li” Nguyên Tuỳ Phong vội vã đuổi theo Triệu HẮN Li, gắt gao giữ lại cánh tay đối phương.

Triệu GÃ Li dù không muốn nhưng vẫn quay đầu lại nhàn nhạc liếc nhìn Tùy Phong, thiếu niên trẻ luôn luôn trầm ổn nay cư nhiên trở nên tán loạn, nhìn thấy như vậy áy náy trong lòng Nguyên Tuỳ Phong càng thêm sâu, nhưng nghĩ đến nụ cười quen thuộc của Triệu Vân Tề luôn làm cho tim gã ấm áp cùng với thân ảnh vì gã mà nhảy xuống hồ sâu, trong lòng gã lại dâng một sức mạnh, rốt cuộc giương mắt nhìn thẳng vào mặt của GÃ Li, nghiêm túc nói.

“Thực xin lỗi.”

“Lão phu không hiểu, lão phu thật sự không hiểu! Người vì sao lại đối xử với lão phu như vậy?” Triệu GÃ Li bỗng giương mắt nhìn Nguyên Tuỳ Phong, nói: “Tùy Phong, đối phương hẳn là đang đùa giỡn thôi phải không, đối phương sao có thể trong thời gian ngắn liền như vậy, như vậy…. ”

“Vì cái gì? Bản vương có chỗ nào không tốt, đối phương chỉ nhất thời loạn tâm thôi phải không?” Triệu HẮN Li bước lên phía trước, nắm lấy cánh tay Tùy Phong.

“HẮN Li! Không phải là lỗi của đối phương, là lỗi của lão phu, thật xin lỗi đối phương! Lão phu thực có lỗi với đối phương.” Nguyên Tuỳ Phong nhìn ánh mắt tan rã của HẮN Li, cảm thấy càng khổ sở, tên đó không nghĩ đến HẮN Li luôn có thái độ mập mờ, như gần như xa lại thực sự coi trọng tình cảm mơ hồ lúc trước của đám người kia như vậy.”

“Vậy cậu vì sao lại muốn ở chung với sư ca bản tọa, mà lại không chọn bản tọa?” Triệu HẮN Li khi nói những lời này, âm thanh đột nhiên đề cao một chút, vẻ mặt có chút kì quái, không rõ là là phẩn nộ hay thương tâm.

“TÊN ĐÓ Li, dung mạo, cách ăn nói, học thức, khí độ của cậu đều siêu phàm, chớ không nói đến bây giờ Vân Tề tâm trí lại như trẻ con nên tất nhiên tên đó không có chỗ nào bằng cậu, chỉ sợ trên đời này cũng không ai xứng với cậu. Bản vương cùng một chỗ với cậu cũng từng kính cậu, thương cậu, nghĩ muốn tiếp cận cậu, nhưng vẫn không thể thân mật. Nhưng mà đối với ca ca cậu….. “

Lúc Nguyên Tuỳ Phong vội vã giải thích, lại nghĩ đến tiếng nói tươi cười của Triệu Vân Tề, trong người càng thấy có sức mạnh hơn: “Ta đây không biết nên nói với đối phương như thế nào, nhưng Vân Tề tên đó thực đặc biệt. TÊN ĐÓ tốt với ta đây lắm, vì ta đây trả giá rất nhiều, ta đây không thể”

“Bản vương mặc kệ lúc đó các đối phương phát sinh chuyện gì, nhưng Tùy Phong chẳng qua là đối phương đang cảm kích sư ca bản vương thôi, chứ không phải là yêu, kia không phải là tình yêu!” Triệu HẮN Li như thấy được một tia hy vọng, vội vàng bắt lấy người trước mặt nói.

“Ta đây cũng không biết đó có phải là yêu hay không, bất quá mỗi khi ở bên ca ca ngươi ta đây ta đây đều cảm thất thực vui vẻ, rất khoái nhạc, cũng đặc biệt…. hạnh phúc.” Nguyên Tuỳ Phong vì bị TÊN ĐÓ Li bức bách nên hảo hảo xem kĩ lại nội tâm mình, cũng nhận ra vài chuyện trước kia mình không dám thừa nhận.

“Cho tới bây giờ bản vương mới phát hiện bản vương không muốn Vân Tề tốt với bất kì người nào ngoài bản vương, bản vương không muốn hắn tươi cười trong sáng vui vẻ với người khác, bản vương cũng không muốn người hắn cả ngày bám chặt lại không phải bản vương. Nếu là tên ngốc kia….cho dù hắn có làm chuyện khác người cũng khiến bản vương cảm thấy thú vị… . Ha hả…. Tóm lại, bản vương thật tình muốn ở bên Vân Tề, mặc kệ người khác nói gì bản vương vẫn muốn”

Nói xong câu cuối cùng, cơ hồ là Nguyên Tuỳ Phong đang chỉm đắm trong xúc cảm của mình câu nói như đang thì thầm, GÃ Li một bên nghe được tâm đều lạnh. Mặc dù Nguyên Tuỳ Phong không hiểu được tình cảm với Triệu Vân Tề là gì, nhưng đó là tình yêu! Hơn nữa đã thân mật đén cực điểm, không thể dứt bỏ, một tình yêu không cách nào chia sẻ!

Triệu GÃ Li cảm thấy ông trời cho tên đó một trò đùa quá lớn, tên đó chưa bao giờ nghĩ đến sau khi Triệu Vân Tề biến thành điên khùng, vẫn còn có người yêu hết lòng vị huynh trưởng của tên đó, mà không phải là đồng tình che chở.

Tên đó nhìn ra được, khi nói điều này đuôi mắt Tùy Phong khẽ cong hạnh phúc, lưỡng tình tương duyệt đều hiện lên mặt.

Kết quá vẫn là Triệu Vân Tề thắng tên đó, tên đó vẫn không thắng được cả một tên ngu ngốc!

Triệu HẮN Li nghĩ đến đây, bỗng bình tĩnh lại, lời nói trở nên lạnh lùng. HẮN thả ra hay tay đang nắm lấy tay Nguyên Tuỳ Phong lùi về sau hai bước, gương mặt bình tĩnh đến làm người bản vương cảm thấy kì quái.

“HẮN Li, mặc kệ như thế nào, ta đây cùng với sư ca ngươi ta đây đều xin lỗi ngươi ta đây, nhưng mà Vân Tề cho đến giờ hắn vẫn không biết chuyện trước kia của chúng ta đây, suy nghĩ của hắn thực đơn thuần, cho nên ngươi ta đây đừng trách hắn…. “

“Đối phương yên tâm, lão phu sẽ không.” Triệu HẮN Li ngưỡng mi lạnh lùng nhìn Nguyên Tuỳ Phong, giống như một người xa lạ.

“GÃ Li……”

“Ta đây muốn một mình tĩnh lặng trong chốc lát!”

Nguyên Tuỳ Phong trầm mặc, tên đó vốn không giỏi ăn nói, nhìn bộ dạng hiện giờ của TÊN ĐÓ Li hiện giờ tuy rằng biết có gì đó không ổn nhưng lại không biết nói gì nữa, nhưng tên đó cảm thấy giải thích như thế cũng coi là rất rõ ràng rồi, cuối cùng dùng ánh mắt xin lỗi nhìn thật sâu TÊN ĐÓ Li, xoay người không chút do dự đi về phòng Vân Tề.

Cư nhiên chính là như vậy!! Cư nhiên chính là loại kết cục hoàn toàn ngoài kế hoạch của tên đó. Triệu TÊN ĐÓ Li nhìn theo bóng Tùy Phong đi xa, đột nhiên cười to.

Chẳng lâu trước đó hắn ta đây tưởng hắn ta đây có thể nắm Tùy Phong trong tay, chỉ có điều này hơn huynh trưởng hắn ta đây, nhưng không ngờ được thời gian hắn ta đây đắc ý thực ngắn ngủi!

“Vì sao cho dù cậu điên khùng vẫn không chịu buông tha lão phu? Vẫn có thể vượt qua lão phu?” Triệu TÊN ĐÓ Li cuồn tiếu đứt quảng, trong tiếng nói cươi vang hai dòng lệ nóng từ khóe mắt chậm rãi chảy dài, đọng lại bàn tay tên đó.

“Mộ Dung. Đối phương đang cảm thấy buồn cười phải không? Lão phu thật không ngờ người cuối cùng Tùy Phong chọn vẫn là tên đó!! Vì sao trên đời ai cũng đối xử với lão phu như vậy?” Triệu TÊN ĐÓ Li không hề để ý mình đang rơi lệ đầy mặt trước người khác, thậm chí kích động đến ôm thật chặt đối phương: “Lão phu không cam lòng, lão phu như thế nào cũng không cam lòng! Tùy Phong, tên đó là của lão phu!”

Mộ Dung không nói gì chỉ ôm lấy GÃ Li, để thiếu niên lang mọi khi kiên cường ở trong lòng gã khóc thật thống khoái, nhưng khoảnh khắc rối loạn trong lòng, sát khí lạnh buốt trong mắt càng tăng thêm.

Mà bên kia Nguyên Tuỳ Phong quay về phòng của Vân Tề, nhìn thấy tên ngốc vẫn còn bọc chăn vù vù ngủ, hồi tưởng lại cảnh khó xử lúc nãy của hắn ta đây với TÊN ĐÓ Li mà hiện tại phần eo bắt đầu đau sót, Nguyên Tuỳ Phong không khỏi tức giận, một cước đá tỉnh Vân Tề.

Bởi vì trong phòng tạm thời không có hạ nhân, cho nên Nguyên Tuỳ Phong đỉnh đạc kêu Vân Tề mát xa cho tên đó. Kì thật đây là việc Vân Tề thích nhất, tên đó cũng không để ý chỗ bị Tùy Phong đá đau hay không, ngay lập tức chạy ra khỏi ổ chăn ấm áp, bắt lấy Nguyên Tuỳ Phong vào ***g ngực thân thiết ôm ấp.

“Bạch si, nếu cậu khôi phục, trở lại phàm thường cậu vẫn đối xử với lão phu thế này không?” Nguyên Tuỳ Phong nghĩ trong lòng, con cậu đen gắt gao nhìn Triệu Vân Tề đến ngẩn người.

“Tiểu Nguyên, khi nào chúng ta đây thành thân? Ta đây còn muốn nhìn thấy cảnh thú cậu vào cửa a!” Triệu Vân Tề gần đây phiền não nhất vẫn là chuyện làm sao để đổi cách gọi Tiểu Nuyên thành lão bà. Sáng sớm nay hắn đã nghĩ đến cảnh đem Tiểu Nguyên mặc thật đẹp đi khoe với mọi người.

“Ngốc cả ngày chỉ biết mấy chuyện này? Trước mắt dưỡng hảo người cậu đi rồi tính sau.” Tùy Phong hạ xuống áy náy với HẮN Li, lại nghĩ đến độc mà Vân Tề mắc phải, lại trở nên thật lo lắng.

Nếu thật sự có một ngày tên ngốc này chết trước mặt hắn bản tọa, hắn bản tọa phải làm sao đây?

“Tiểu Nguyên, cơ thể bản tọa thực sự tốt mà, bản tọa còn có thể mang ngươi bản tọa ra bờ sông bắt cá. Triệu Vân Tề nói xong liền kéo Tùy Phong ra ngoài.

“Đối phương dám xuống nước thử xem!” Nguyên Tuỳ Phong quát lớn, nếu Vân Tề độc phát ở trong nước, kia chẳng phải là tự mình tìm tử lộ sao?

“Không đi thì không đi nữa, vậy Tiểu Nguyên phải đi ra ngoài với ta đây nha.” Triệu Vân Tề thấy tên đó nóng giận, không dám năn nỉ nữa, chỉ ghé vài người tên đó cọ cọ.

“Khụ khụ.” lúc Khả nhi đi vào, khằng giọng một tái. Triệu Vân Tề đương nhiên không chút để ý, nhưng Tùy Phong thì không khỏi đỏ mặt chút, nhẹ nhàng đẩy hắn ra, nhất thời làm cho người cao to rất để ý.

“Gia của bản vương, cậu thanh tịnh chút đi, coi chừng Nguyên công tử không quan tâm đến cậu nữa a.” Khả nhi nói đầy hàm ý với Triệu Vân Tề, đồng thời cặp mắt to tròn linh hoạt đánh giá khắp người Tùy Phong, thế nhưng thấy vị Phi Tinh kiếm này trời không sợ đất không sợ trong lòng trở nên khiếp sợ.

“Kia đi thôi.” Nguyên Tuỳ Phong đáp ứng đề nghị lúc nãy của hắn, khiến cho nam nhân cao to rất cao hứng, dưới sự giúp đỡ của Khả nhi lung tung rửa mặt, kích động kéo tay Tùy Phong hướng cửa mà đi.

“Nguyên công tử, ngài đừng để gia nhà lão phu lạc mất nữa nha, chiếu cố tên đó nha.” Khả nhi nhịn cười đề cao giọng dặn dò, khẩu khí đương nhiên, khiến cho Tùy Phong cảm thấy xấu hổ.

Nhưng Vân Tề nắm tay tên đó rất chặt, rất ấm áp khiến tim tên đó nóng lên, như ma xui quỷ khiến tên đó nghiên người khẽ khẽ gật đầu với Khả nhi, theo Vân Tề đi về phía trước.

Ở ngoài Vân Tề ngoạn đến cao hứng, Tùy Phong tự thuyết phục mình chỉ là tên ngốc này tràn đầy năng lượng thôi, khi trở lại Yên Lôi Bảo nếu không phải tên đó đã khôi phục được tám phần công lực sợ cũng chịu không nổi.

Nhưng ngay khi cùng Triệu Vân Tề bước vào viện, Tùy Phong đột nhiên phát hiện một cỗ chưởng lực cực kì sắc bắn bổ về phía hắn ta đây. Tự như bản năng, không đợi Tùy Phong tấn công thì Triệu Vân Tề đã giơ tay đón chưởng, một cỗ kình lực trong tay hắn ta đây b*n r*, trực tiếp va chạm với lực lượng tập kích.

Hai cổ chưởng phong ở giữa không trung gặp nhau, cuối cùng tự nhiên là quái lực của Triệu Vân Tề thắng, không chỉ chặn được sát phạt mà còn phát lực một chưởng đánh văng hắc tên đó nhân ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Là tên đó? Nguyên Tuỳ Phong từ một chưởng nhận ra tên này là tên ám toán tên đó ở Huyết Ưng môn. Tên đó không khỏi cảm thấy thực kì quái, nhưng tên đó không muốn Vân Tề sử dụng nhiều nội lực nên ngay lập tức rút kiếm nghênh địch, sau mấy chiêu tên đó cảm thấy thật quen thuộc, tĩnh tâm nghĩ lại, trong lòng càng cảm thấy quá kì lạ. Bởi tên đó thấy người này hình như là người Thiên Dẫn môn bắt đi Triệu HẮN Li.

“Hôm nay Thiên Dẫn ác đồ đối phương làm sao trà trộn được vào Yên Lôi bảo?” Nguyên Tuỳ Phong bá bá đâm kiếm về phía hắc hắn nhân đâm vào ba điểm thượng, trung hạ đường, cũng đồng thời điểm huyệt Vân Tề không cho nam nhân này tiếp tục làm loạn.

Tên bịt mặt kia dường như đã biết được sự lợi hại của Tùy Phong, hư hoảng một kiếm xoay người bước đi. Nguyên Tuỳ Phong thấy người Yên Lôi Bảo đã đến đang bảo vệ Vân Tề, mới yên lòng đuổi theo hắc tên đó nhân.

Nguyên Tuỳ Phong biết bọn người Thiên Dẫn luôn suất quỷ nhập thần, tra thế nào cũng không ra chút manh mối nào, cho nên gắt gao đi theo người nọ, không chút thả lỏng nào.

Lúc này, hắn không khỏi căm hận độc trước kia, nếu giờ hắn khôi phục hoàn toàn công lực thì mấy kiếm vừa rồi hắn tin chắc sẽ làm đối phương bị thương, không lo đối phương không bó tay chịu trói.

Vừa suy nghĩ thì Tùy Phong đã đuổi theo tên bịt mặt đến sau núi Yên Lôi Bảo, đối phương bỗng biến mất. Nguyên Tuỳ Phong là kẻ tài cao gan cũng lớn, đâu thèm để ý đến quy củ gian hồ phùng lâm mạc nhập, khi tiến vào khu rừng, cẩn thận nghe động tĩnh ở đây, tiếp tục nhanh đi tới.

Bỗng dưng, trước mắt hắn có bóng đen xoẹt qua, hình như có một người chạy về phía phiếm đá. Xem ra thân ảnh người nọ cũng không giống người lúc nãy, nhưng bóng dáng người nọ cực kì quen mắt, Nguyên Tuỳ Phong nhíu mày, bởi với nhãn lực của hắn thì không tốn nhiều công hắn đã nhận ra đó là Triệu HẮN Li.

Không biết đã trễ thế này GÃ Li lên núi làm gì nữa? Cái tên Thiên Dẫn kia có làm hại đến tên đó không? Nghĩ đến đây, Tùy Phong cảm thấy có chút lo lắng. Mặc dù bây giờ tên đó đối với GÃ Li không có tình ý, nhưng vẫng có chút thẹn với tâm, cho nên tức thì xông về phía trước, đợi lúc tên đó truy đến sau tảng đá lại không thấy một bóng người.

Trong lúc sửng sốt loạn ấn tay, bất giác chạm vào một cỗ cơ quan, tảng đá trước mắt tên đó bổng nhiên mở ra, lộ ra một sơn động âm u có một cái cầu thang kéo dài xuống dưới.

Nguyên Tuỳ Phong hơi hơi do dự liền bước về phía trước, sau khi vào tảng đá phía sau đóng lại, hắn bản vương đem nội lực dồn xuống chân nên khi đi cũng không có tiếng động, không tới một khắc hắn bản vương đã tới nơi cuối, trước mắt cũng sáng hơn.

Xuất hiện trước mắt hiến hắn là một gian phòng có đốt nến, nhìn ánh lửa như thế có thể nhận ra rằng nơi đây thiết kế xảo diệu, thông gió làm tinh tế.

Nguyên Tuỳ Phong thấy được phòng này rất sạch, bên trong dụng cụ đồ dùng đầy đủ, có một vị lão nhân đang dùng bút vẽ tranh, phía trước có một lò hương thơm ngát lượn lờ, nào có thân ảnh Triệu TÊN ĐÓ Li đâu?

“Xin hỏi…. “Nguyên Tuỳ Phong vừa nói ra, lão nhân ngay lập tức quay đầu lại, nhìn vẻ mặt mờ mịt của vị khách này, đối phương vẻ mặt có chút kích động.

“Người thanh niên, cậu hẳn không phải thủ hạ của Li nhi chứ?” Lão nhân buông bút, đánh giá Nguyên Tuỳ Phong: “Lão phu là Triệu Tông Duệ.”

***

“Ngài là Triệu bảo chủ?” Nguyên Tuỳ Phong lắp bắp kinh hãi: “Không phải là GÃ Li nói ngài đi thăm bạn hữu sao?”

“Li nhi nói như vậy sao? Ha hả, cũng khó trách, tên đó không thể nói ra ngoài là tên đó đem thân sinh phụ phân của của mình cầm tù mà phải không?” Triệu Tông Duệ mỉm cười thởi dài: “Chẳng lẽ thiếu hiệp không nhận ra khí huyệt của lão phu bị phong, một thân tuyệt kỹ như một trò đùa sao?”

“Nhưng vì sao GÃ Li lại làm việc bất hiếu như vậy? Này không giống thái độ làm người của gã a.” Nguyên Tuỳ Phong thì thào tự nói.

“Bản vương cũng không còn cách nào, ai bảo cha bản vương nửa năm trước đã biết, là bản vương đợi khi ca ca luyện công liền bỏ độc gã khiến gã trở nên si ngốc chứ.” Tiếng nói của Triệu GÃ Li từ phía sau truyền đến, quả nhiên người kia là gã.

Nguyên Tuỳ Phong thấy gã thần sắc tự nhiên, biết là đối phương cố ý dẫn mình đến đây, trong lòng càng khó hiểu. Nhưng thình lình nghe chàng trai thanh nhã nói ra những lời đáng sợ như vậy làm gã trở nên khiếp sợ.

“Vì sao?” Nguyên Tuỳ Phong cuối cùng cũng tỉnh ngộ, hắn ta đây nghĩ đến loại độc ác độc trên người Vân Tề nhất thời nổi giận: “Hắn ta đây là thân sinh ca ca của đối phương mà! Hắn ta đây yêu thương đệ đệ như vậy, đối phương sao có thể hại hắn ta đây?”

Khi nói chuyện, hắc tên đó nhân tập kích Vân Tề lúc trước cũng xuất hiện bên người TÊN ĐÓ Li, khi lấy khen che mặt ra Nguyên Tuỳ Phong nhận ra đó là Mộ Dung Mạch.

“Bản vương cũng không muốn để cậu biết nhanh thế. Bất quá bản vương cũng không ngờ Mộ Dung lại ở sau lưng bản vương đi đánh chết ca ca, cũng thế thôi, có lẽ là ý trời.” Triệu TÊN ĐÓ Li thần sắc như thường, cũng không đem giận dữ của Tùy phong để trong lòng.

“Li, nói chuyện này với tên đó để làm gì chứ?”

“Không được, ta đây còn muốn Tùy Phong giúp ta đây hoàn thành một việc, không cho tên đó biết được tiền căn hậu quả thì làm sao hoàn thành?” Triệu TÊN ĐÓ Li chặn lại lời khuyên của Mộ dung Mach.

“Các người?” Nguyên Tuỳ Phong cúi đầu suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện, rốt cục bừng tỉnh đại ngộ: “Nguyên lai đối phương cũng là người Thiên Dẫn môn?”

“Vậy đối phương chỉ đoán đúng một nửa, bản tọa là người Thiên Dẫn, nhưng không phải là môn nhân.” Triệu HẮN Li kiêu ngạo nhìn chằm chằm tùy Phong.

“Lúc lão phu bị vây tù lão phu cũng mới biết được hóa ra Li nhi là một trong những người sáng lập thế lực Thiên Dẫn hãm hại võ lâm”

Triệu Tông Duệ đi đến bên Tùy phong đang lộ vẻ kinh hách, lắc lắc đầu cười khổ: “Bản tọa tới bây giờ cũng không ngờ được.”

“Còn có nhiều chuyện đối phương không ngờ hơn nữa” Mộ Dung lạnh băng nói.

“Nói như vậy, lúc trước ngươi bản vương giả vờ bị Thiên Dẫn tập kích là để bản vương giúp ngươi bản vương loại trừ tử địch của ngươi bản vương?” Nguyên Tuỳ Phong hiểu ra thì thào hỏi: “Kia tin tức những thế lực liên quan đến Thiên Dẫn cũng là ngươi bản vương cố ý tung ra?”

“Không tồi, đương kim võ lâm bát đại thế lực cũng chả đáng sợ gì, địch của bản vương chỉ có ba thế lực. Huyết Ưng môn nhân số nhiều, cũng khó giải quyết, mà Bái Nguyệt Giáo nhiều loại độc vật muốn lũ người kia tự nguyện rời khỏi trung nguyên thật khó.” Triệu HẮN Li ôn nhu nhìn Tùy Phong. “Ít nhiều thì khi đó tâm của Tùy phong còn trên người bản vương, đầu tiên đối phương sẽ hung hăng hướng Huyết Ưng giáo đòi người, sau đó lại cùng ca ca thực hiện hẹn ước với Bái Nguyệt Giáo, Thiên Dẫn bọn bản vương mới loại được hai chướng ngại vật chỉ còn một đối thủ thì bản vương cũng sẽ không mất quá nhiều công sức thu thập.”

Nếu như là lúc trước khi chưa cùng Vân Tề lưỡng tình tương duyệt à nghe những lời này, Nguyên Tuỳ Phong chắc chắn sẽ tức giận, nhưng bây giờ dù bị TÊN ĐÓ Li tính kế tên đó cũng không quan tâm, tên đó chỉ muốn giải độc cho Vân Tề thôi.

“Ngày hôm đó dùng ám khí đánh lén ngươi lão phu không phải là chủ ý của Li!” Mộ dung Mạch lạnh lùng nhìn chằm chằm Tùy phong: “Đó chỉ là chủ ý của lão phu thôi.”

“Cho bản vương giải dược!” Nguyên Tuỳ Phong quay đầu bình tĩnh nhìn Triệu GÃ Li, giờ phút này thấy được đối phương với gã cũng không chân thành, nên cảm thấy hai người đều huề nhau.

“Nếu đối phương muốn thì theo lão phu.” Triệu HẮN Li nói xong lấy tay ấn lên tường một cái, thạch bích lui ra hai bên, một cánh cửa hiện ra.

Nguyên Tuỳ Phong khẽ gật đầu với Triệu Tông Duệ, ý bảo chờ tên đó quay lại cứu, liền nhấc chân đí theo Triệu TÊN ĐÓ Li vào cái mật đạo kia.

“Nhanh lấy ra đi!” Vừa mới đến nói, Tùy Phong liền thúc giục.

“Ngươi lão phu liền nhẫn tâm vậy sao, thật không nghĩ đến tình cảm lúc trước của chúng lão phu sao?” HẮN Li bổng nhẹ nhàng nói khẽ bên người Tùy Phong.

“Cậu kết giao với lão phu cũng là kế hoạch của cậu, huống hồ cậu hạ độc thủ với huynh trưởng của mình như vậy, chúng lão phu còn có gì để nói?” Nguyên Tuỳ Phong bình thản nói.

“Tùy Phong, mặc kệ cậu có tin hay không dù quả thật lão phu có lợi dùng tình cảm của cậu với lão phu, nhưng mà…. “

“Đừng dài dòng nữa, lấy ra đi!” Nguyên Tuỳ Phong không khách khí đánh gãy lời nói của HẮN Li, với tên đó nếu Vân Tề không sao thì HẮN li vẫn là tri kỷ của tên đó.

“Xem ra ngươi ta đây đối với sư ca ta đây quả thật thâm tình! Ta đây thật không rõ, đến tột cùng gã có điểm nào tốt? Vì cớ gì tất cả các người đều nghĩ đến hắn ta đây!” Triệu GÃ Li cười băng lãnh: “Vị mẹ một lòng hướng phật kia của ta đây sau khi phát hiện ra chuyện này, một mình dọn ra ngoài ở, coi như không muốn thấy mặt ta đây, còn dùng mạng mình uy h**p ta đây không được tiếp tục xuống tay với tên ngu ngốc kia…. “

“Không được gọi gã ngu ngốc!” Nguyên Tuỳ Phong nghe vậy không khỏi tức giận, gã giờ đây nhớ lại vẻ mặt của Trữ Diệp Lam khi nói chuyện với gã ngày đó, mới hiểu hết được ngọn nguồn sự việc. Hiện giờ nghe thấy những lời miệt thị Vân Tề như vậy gã rất không thoải mái.

“TÊN ĐÓ chính là thế! Hiện giờ tên đó bị điên khùng nên không lộ ra, ngươi bản vương không biết được bản chất của tên đó là một nam nhân đê tiện!”

“Đối phương vì sao lại căm hận ca ca đối phương?” Nguyên Tuỳ Phong nhìn khuôn mặt đột nhiên tức giân đến điên cuồng của TÊN ĐÓ Li, tên đó cảm thấy được Vân Tề thật sự thương yêu người trước mặt khiến tên đó đôi khi còn ghen tỵ nữa mà.

“Xem ra, các cậu đều bị hắn lừa dễ dàng như vậy. Ngay cả khi tên đó ngu si, điên khùng các cậu vẫn chiếu cố hắn như vậy. Trước kia toàn bộ hạ nhân đều bái phục hắn, ở bên ngoài hắn thường hành hiệp trượng nghĩa nên ai cũng kính phục, lão phu mặc kệ tên đó có hảo tâm thật không hay là chỉ cố kiếm thanh danh thôi. Lão phu chỉ biết trong cái nhà này, cha thiên vị hắn, chưa bao giờ liếc nhìn lão phu một cái, cũng không tin vào năng lực của lão phu.” Triệu HẮN Li nói đến đây dần bình ổn lại cảm xúc.

“Nhưng gã đối đãi với lão phu tốt hết sức, hơn phân nữa võ đạo này đều do gã dạy, gã đối với lão phu ôn nhu chăm sóc, quan tâm đầy đủ, so bất cứ người nào trên đời xứng với chức ca ca, tên đó luôn làm lão phu cảm thấy ấm áp, tốt đến làm cho lão phu cảm thấy: Chỉ cần gã ở bên, lão phu đều có thể chịu đựng được tất cả bất bình, nhưng mà…. “

“Nhưng sao?” Nguyên Tuỳ Phong nghe đến nhập thần, không kiềm chế được ngạc nhiên truy vấn.

“Nhưng tất cả đều là giả, gã tốt với bản vương, gã tốt bụng, toàn bộ đều là giả dối!”

“Đối phương sao có thể cực đoan như vậy… “

“Mọi chuyện gã đều chiều bản tọa, đều dung túng bản tọa, nhưng chỉ có tuyệt kỹ gia truyền thân phụ truyền dạy, gã vì sao không chịu dạy cho bản tọa?’ Triệu GÃ Li hờ hững cười: “Kì thật bản tọa cũng không thực sự cần thứ này, cũng không mơ ước chức vị bảo chủ, bản tọa chỉ là muốn chứng minh, gã có thực sự là một ca ca tốt, là đối với bản tọa thật tâm chứ không không phải là hư tình giả ý lấy danh!”

Nguyên Tuỳ Phong lúc này không biết nên mở miệng thế nào.

“Hừ, mặc ta đây cầu hắn thế nào, hắn vẫn không chịu dạy ta đây. Khi đó ta đây liền hiểu được: HẮN đề phòng ta đây, hắn đối ta đây như huynh đệ bất quá để tránh ta đây uy h**p chức vị bảo chủ của hắn thôi. Từ đó về sau, ta đây thấy được nụ cười giả tạo của hắn liền cảm thấy ghê tởm!” Triệu HẮN Li lành lạnh nói: “Cho nên ta đây không cầu bất kì kẻ nào, tự mình thành lập một thế lực, chống lại võ lâm.”

Nguyên Tuỳ Phong trầm mặc, hắn tuy rằng cảm thụ của Triệu HẮN Li, theo lời kể của đối phương hắn có thể đoán ra tuổi thơ không được đẹp của HẮN Li, nhưng dù có đánh chết hắn cũng không tin tên ngốc kia là người như đối phương nói.

“Sao, cậu không tin ta đây?” Triệu TÊN ĐÓ Li nhìn thần sắc Nguyên Tuỳ Phong, châm chọc nhíu nhíu đôi mày thanh tú “Cũng đúng thôi, vì hiện tại cậu chỉ thấy được một nam nhân ngốc nghếch không chút tâm cơ. Cho nên ta đây thà rằng hắn ta đây vĩnh viễn như vậy ở bên ta đây, chỗ nào cũng không được đi! Cũng đừng mong cưới vợ sinh con.”

Cho nên chuyện nữ nhân được đưa đến để làm vợ Vân Tề đột nhiên chết giờ cũng có thể giải thích đi?

“Giải dược!” Tùy Phong áp chế cảm xúc trong lòng, lại đưa tay ra, đột nhiên tên đó cảm thấy choáng vàng, tất cả nội lực đều biến mất, đầu óc bắt đầu mê muội. Tên đó nghiêng ngã lão đảo bước vài bước, mong manh tựa vào ghế, kinh dị nhìn ánh mắt lạnh lùng của GÃ li đang nhìn tên đó.

“Đừng lo lắng, hiện tại cậu chỉ là tạm thời không nhúc nhích được thôi, bởi vì khi cậu vào đây đã hít phải khói ở mật thất này nên giờ không hoạt động được là tự nhiên thôi.” Triệu HẮN Li ôn nhu nhìn Nguyên Tuỳ Phong bất động, khẽ cười.

Nguyên Tuỳ Phong mới nhận ra, Triệu Tông Duệ lúc trước cũng bị HẮN Li hạ nhuyễn cân táng nên mới bị nhốt ở đây.

“Bản tọa đã từng nghĩ rằng, cậu là người đặt biệt nhất, bởi cậu là người đầu tiên đem ánh mắt đặt trên người bản tọa chứ không phải là hắn. Chỉ cần cậu đáp ứng bản tọa một việc bản tọa sẽ giao ra giải dược.”

“Nói!” Nguyên Tuỳ Phong không muốn phí lời với người này.

“Lát nữa, Mộ Dung sẽ dẫn ca bản vương tới đây, đối phương phải nói rõ với tên đó “Đối phương sẽ không thương hắn nữa, đối phương chỉ để ý đến bản vương! Hơn nữa sau khi ca ca bản vương phục hồi không cho đối phương xuất hiện trước mặt hắn!” Triệu HẮN Li nhìn Tùy Phong gằn từng tiếng: “Nếu không bản vương sẽ hủy đi viên giải dược duy nhất này, người kia nhất định phải chết!”

Nói xong, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân quen thuộc, Nguyên Tuỳ Phong biết GÃ Li muốn mình thành kẻ “Vô ơn bạc nghĩa” cho dù bạch si sau này khôi phục lại thần trí cũng sẽ hết sức thống hận mình, như vậy người trước mắt cũng sẽ trở lại làm đệ đệ nhu thuận trước mắt Vân Tề.

Đột nhiên gã hồi tưởng lại thần thái của GÃ Li khi đối đãi với Vân Tề, lúc này mới tỉnh ngộ: Chỉ sợ Triệu GÃ Li cũng không thấy rõ tâm ý của mình.

“Li nhi, đối phương có thấy Tiểu Nguyên đâu không?”

Ngoài cửa vang lên tiếng gọi của Triệu Vân Tề, cũng khiến nội tâm Tùy Phong giao chiến dữ dội. Nhưng đến khi hắn nhìn thấy mặt Vân Tề, trong lòng nhất thời tràn ngập nhu tình, không còn băng khoăn gì nữa. Chỉ nguyện tên ngốc này bình an, chuyện về sau để sau này tính.

Nghĩ xong, Nguyên Tuỳ Phong cắn răng nhìn về phía Triệu TÊN ĐÓ Li.

Lập tực một thân hình mền mại lại gần, Nguyên Tuỳ Phong cảm thấy trầm xuống, phản xạ ngẩng đầu, thấy Vân Tề đang bị kích động há to miệng, thấy mình nhu tình vô hạn hôn môi TÊN ĐÓ Li, sắc mặt đại biến.

“Oa, Tiểu Nguyên, ngươi bản tọa sao cùng HẮN Li ngoạn hôn nhẹ?” Triệu Vân Tề chấn kinh trong chốc lát sau đó siết chặt tay vọt tới trước mặt Nguyên Tuỳ Phong, nghĩ dùng tay đẩy hai người đang “Triền miên” ra

Triệu TÊN ĐÓ Li ánh mắt vi tà, cố ý vô tình liếc mắt Tùy Phong một cái, khiến hắn bản vương không thể lạnh lùng nói với Vân Tề “Không được lại đây!”

Triệu Vân Tề đứng lại nhưng vẫn không cam lòng nhìn Nguyên Tuỳ Phong nói: “Tiểu Nguyên, ngươi bản vương đã đáp ứng chỉ hôn nhẹ với bản vương thôi mà, ngươi bản vương là vợ của bản vương a…..”

***

“Ca, hắn bản vương chỉ đùa giỡn với cậu thôi, cậu tin là thật sao?” Triệu TÊN ĐÓ Li thực vừa lòng khi thấy Triệu Vân Tề sau khi nghe xong lời này hai mắt mở to, vẻ hoàn toàn không thể tin được, nên càng thêm thân mật dính một chỗ với Tùy Phong.

Hai người họ tướng mạo đều tuấn mĩ, tựa như một bức tranh đẹp, sợi tóc giao triền thân mật, mà Triệu GÃ Lai lại che mất vẻ mặt khó xử của Tùy Phong, khiến cho đám người kia có vẻ đằm thắm thân thiết khó chia lìa.

Triệu Vân Tề chỉ thấy đầu ong một tiếng, ngực nhói đau khó chịu, trái tim đau đến lạ thường.

“Nan…. chẳng lẽ Tiểu Nguyên muốn làm vợ Li nhi?” Triệu Vân Tề khó khăn tiến lên, không giống ánh mắt Tùy Phong thường ngày, không khỏi vừa vội vừa giận một phen đẩy hai người ra, ấn đầu vai Tùy Phong: “Cậu là vợ của lão phu a! Lão phu không muốn Tiểu Nguyên làm vợ người khác…. “

“Ngu ngốc buông tay!” Nguyên Tuỳ Phong nhìn thấy Triệu TÊN ĐÓ Li ở phía sau hơi lung lay tay, giữa hai ngón tay kẹp một viên thuốc màu đỏ, làm như sắp phá hủy. Lòng tên đó quýnh lên, vội vàng áp chế kích động trong lòng nhìn Triệu Vân Tề thành tình hoàng loạn mà lạnh băng nói: “Ta đây sẽ không ở cùng cậu nữa, từ nay về sau ta đây không muốn gặp lại cậu nữa!”

“Vì sao? Vì sao vậy? Tiểu Nguyên, chúng lão phu vẫn đang hảo hảo mà…. “

“Bởi vì, bản vương không thích ngươi bản vương! Ngươi bản vương xem lại mình đi bộ dạng vừa ngốc vừa xuẩn, bản vương sao có thể ở chung với ngươi bản vương chứ. Lúc trước chẳng qua là bản vương muốn báo đáp ân cứu mạng của ngươi bản vương thôi.” Nguyên Tuỳ Phong chịu đựng tâm can thống khổ, trái lương tâm nói: “Hiện tại đã quay về Yên Lôi Bảo, bản vương tất nhiên là phải ở bên TÊN ĐÓ Li”

“Lão phu không muốn Tiểu Nguyên bên cạnh người khác!” Triệu Vân Tề thấy Tùy Phong không phải đùa, nhất thời gấp đến ch** n**c mắt: “Tiểu Nguyên chúng lão phu quay lại ngọn núi kia đi, cậu lại tốt với lão phu, cậu sẽ lại cùng lão phu một chỗ phải không?”

“Ở đâu cũng vậy thôi, hiện tại ta đây chỉ muốn ở bên HẮN Li!” Tùy Phong thấy Vân Tề khổ đau như thế, trong lòng cũng thống khổ cực cùng, nhưng nhớ đến tính mạng của bạch si, tên đó đánh quyết tâm không nhìn đến: “Ngươi ta đây còn không mau cút đi!”

Nói xong, Nguyên Tuỳ Phong liền phát hiện ra gã có thể động, liền kéo qua GÃ Li, gắt gao cầm tay gã, đồng thời cúi đầu xuống, nếu không gã sẽ liếc nhìn mặt Vân Tề, bởi gã biết nếu gã lại nhìn khuôn mặt tức giận điên cuồng rơi lệ đầy mặt thì khó đảm bảo gã sẽ không mền lòng mà nhào vào ***g ngực của gã, hảo hảo giải thích với gã.

Mà Triệu HẮN Li dường như biết tâm ý của hắn lão phu, đưa đầu mình nhẹ tựa vào vào hắn lão phu, lại đưa tay nhẹ nhàng v**t v* hai má xinh đẹp của hắn lão phu.

“Oa, bản tọa không xem, bản tọa không xem! Bản tọa cũng không muốn Tiểu Nguyên làm vợ Li nhi!” Triệu Vân Tề chỉ thấy như bị ai đó đánh cho một cú, mắt thấy Tùy Phong từ từ nhắm mắt đứng bên đệ đệ mình, hoàn toàn không để ý tới hắn, làm hắn đau lòng muốn chết, miệng lung tung kêu vài tiếng xoay người chạy ra ngoài cửa.

Nguyên Tuỳ Phong trơ mắt nhìn hắn chạy đi như cơn lốc, bên ngoài lại vang lên vài tiếng lách lách, nhất định là tên ngốc này đạp vào đâu rồi, hắn rất khổ đau đi?

“Giải dược.” Nguyên Tuỳ Phong tự bắt mình thu hồi tình cảm, xoay mặt lạnh lùng nhìn Triệu HẮN Li nói: “Cậu vừa lòng chưa? Bản tọa đã đáp ứng thì bản tọa sẽ làm được! Chỉ cần cậu giải xong độc kia, bản tọa, bản tọa sẽ không gặp lại hắn nữa!” Nói xong trong lòng càng đau sót, nước mắt cũng tràn ra.

“Ta đây đương nhiên sẽ đưa. Nhưng phải là lúc cậu rời đi Yên Lôi bảo.”

“Cậu gạt bản tọa?”

“Yên tâm, cho dù lão phu có hận tên đó đến thế nào đi nữa thì tên đó vẫn là huynh trưởng của lão phu. chỉ cần cậu tuân thủ lời hứa thì lão phu sẽ không để tên đó chết! Võ công lão phu dù không bằng cậu, nhưng việc hủy viên thuốc này lão phu hoàn toàn làm được.”

Triệu GÃ Li nói xong rời đi, chỉ để lại mình Tùy Phong đứng nơi đó tĩnh lặng thật lâu.

Triệu Vân Tề đi tới đâu đá cây đổ tới đó, điên cuồng chạy thật lâu sau núi mới dừng lại, hắn bổ hơn mười đại chưởng lên đại thụ, hận không thể phát tiết mọi thống khổ trong lòng, cho đến khi đôi tay đã đánh gãy không biết bao nhiêu đại thụ mới dừng tay.

Độc lại phát tác, Triệu Vân Tề té trên mặt đất không nhúc nhích, tỉnh lại đã thấy Triệu TÊN ĐÓ Li đăm chiêu ngồi bên cạnh.

“Li nhi?” Triệu Vân Tề nghĩ đến Tiểu Nguyên yêu quí của mình thích đệ đệ mình, chớp mắt mặt liền khóc tang, nhưng gục đầu xuống suy nghĩ chốc lát tên đó liền vực dậy tinh thần.

“Ca, đối phương muốn đi đâu?” Triệu TÊN ĐÓ Li không ngời Vân Tề biến hóa nhanh như vậy, chỉ ngay lập tức dấu đi sự lo lắng tên đó không muốn thừa nhận, trong giây phút có chút trở tay không kịp.

“Lão phu muốn đi tìm Tiểu Nguyên!” Triệu Vân Tề hờn dỗi nhìn cánh tay GÃ Li đang nắm lấy mình, chạm trúng miệng vết thương, không thể nhịn được khẽ rên.

“Ngươi ta đây còn muốn tìm hắn? Mọi người sẽ xem thường ngươi ta đây!” Triệu TÊN ĐÓ Li nắm chặt lấy bàn tay ca ca, cũng không quản Triệu Vân Tề càng thống khổ.

“Bản vương mặc kệ! Dù Tiểu Nguyên thích ngươi bản vương, những Tiểu Nguyên cũng chỉ có thể làm vợ của bản vương thôi!” Triệu Vân Tề ngang ngược, như một đứa trẻ bướng bỉnh: “Chỉ cần bản vương hảo hảo nắm lấy Tiểu Nguyên, hảo hảo nhìn hắn, chỉ cần bản vương toàn tâm toàn ý đối tốt với Tiểu Nguyên, hắn sẽ thay đổi hắn sẽ muốn làm vợ bản vương!”

“Đối phương?!” Triệu TÊN ĐÓ Li chán nản.

“Cho dù là Li nhi, bản tọa cũng sẽ không đem Tiểu Nguyên tặng cho đối phương. Mấy thứ khác bản tọa đều có thể cho Li nhi trừ tên đó!” Triệu Vân Tề bỉu môi bất bình nhìn đệ đệ, gã nghĩ đến thân thể gã hằng đêm ôm ấp, nghĩ đến Tùy Phong lúc nhăn mày, lúc tươi cười, khi nổi giận, cho dù đôi lúc có đánh gã nhưng lúc kề cận lại rất dịu ngoan, làm sao có thể làm gã hết hy vọng được chứ.

“A di đã nói rồi, nam nhân đã cưới vợ thì phải tốt với vợ! Tiểu Nguyên đã là vợ của bản vương, mặc kệ tên đó thích người nào, chỉ cần tâm ý của bản vương với tên đó không thay đổi là được!”

Triệu GÃ Li xanh mặt, gã nguyên bản nghĩ tâm tính đơn thuần của Triệu Vân Tề chỉ cần bị Nguyên Tuỳ Phong đã kích thì sau này sẽ không muốn thấy gã nữa, không ngờ chấp niệm của gã đối với gã không hề thay đổi.

“Ha ha ha, nói cho cùng, không hổ là người cao to!” Theo thanh cười sang sảng phu thê Đạm Đông đi vào trước mặt huynh đệ Triệu gia, phía sau còn dắt theo Nguyên Tùy Phòng mặt đầy nước mắt

“Cảm động đi? Nếu không phải bổn giáo chủ thiên tư thông minh, trước tiên luyện giải dược sau đó tìm các đối phương, vừa vặn chặn con ruồi mất mất đầu này đang chạy ra ngoài, chỉ sợ bỏ qua mất cơ hội nghe bày tỏ cảm động rồi!”

Đạm Đông vỗ vỗ bả vai Nguyên Tuỳ Phong, cười hì hì: “Để gã ăn giải dược, qua ba ngày sẽ hoàn toàn khôi phục.”

“Bạch si!!” Nguyên Tuỳ Phong chỉ mới vừa nói một câu, đã bị Triệu Vân Tề kéo vào vòng tay ôm ấp, không chịu buông tay.

“Tiểu Nguyên đừng làm vợ Li nhi được không?” Triệu Vân Tề đem mặt áp vào má Tùy Phong, không tự giác chảy đầy nước mắt nước mũi cọ vào lòng người trong lòng. Nhưng Tùy Phong lại không hề chán ghét, lấy tay mạnh mẽ ôm lại Vân Tề, cố gắng hấp khí mới không để nước mắt tiếp tục lăn xuống.

“Ngu ngốc, khó coi chết đi được.” Nguyên Tuỳ Phong hơn nữa ngày mới nói được một câu, nghe xong lời vừa rồi của hắn, hắn không thể tiếp tục gạt tên ngốc này nữa, hơn nữa Đạm Đông cũng đã luyện ra giải dược.

“Tiểu Nguyên đối phương nói a, đối phương nói đối phương thích lão phu nhất, chỉ làm vợ của mình lão phu?” Triệu Vân Tề nghĩ lại lúc trước HẮN Li dựa vào người thân mật với tên đó, nội tâm quấn quýt đòi Tùy Phong cam đoan: “Đối phương nói, đối phương nói đi!”

“Ân, hỉ…… Hoan……” Nguyên Tuỳ Phong không lay chuyển được Triệu Vân Tề, nhớ lại lúc nãy làm tên ngốc này thống khổ, liền cố nhịn đỏ mặt nói, sau đó vừa giận vừa xấu hổ mạnh ôm lấy Vân Tề.

Triệu Vân Tề không chút nào để ý, hắn nghe thấy hắn bản tọa nói dù rất nhỏ, nhưng vẫn làm cho hai mắt hắn tỏa sáng, ôm chầm lấy hắn bản tọa hôn thật sâu lên môi hắn bản tọa, cực kỳ vui vẻ chỉ kém không khoa chân múa tay thôi.

“Các cậu, thật tốt nha!” Triệu TÊN ĐÓ Li cắn răng rút kiếm đâm đến.

“Hay là cậu muốn cùng chúng lão phu liều mạng?” Đạm Đông ngạc nhiên.

Khi nói chuyện, Mộ Dung Mạch nhảy đến bên người TÊN ĐÓ Li, lạnh lùng nhìn đoàn người Triệu Vân Tề.

“Cho dù thêm người giúp đỡ cũng vậy thôi.” Băng nhi cười duyên nói.

“Để chúng đi đi thôi.” Nguyên Tuỳ Phong thấy Đạm Đong cho Vân Tề uống dược, bây giờ tâm tình tên đó dị thường phấn khởi, chỉ cần tên đó không sao là tốt rồi, cho nên không muốn khó xử bọn TÊN ĐÓ Li nữa.

“Ai cần ngươi ta đây giả hảo tâm!” Triệu GÃ Li ngạo mạn nói, nào biết Băng nhi lại dẫn ra thêm một người, người ấy lại là mẹ gã Trữ Diệp Lam.

“Nương? Cậu sao lại đi với chúng?” Triệu HẮN Li cảm thấy ngạc nhiên nhưng ngay lập tức lại bình thản nhìn Triệu Vân Tề đang ngẩn người ôm Tùy Phong.

“Đối phương tên xú tiểu gia hỏa này! Không có việc gì lại làm ra nhiều chuyện như vậy, hại bản vương cùng Đông Tử vì tìm giải dược khổ sở biết bao!” Băng nhi nũng nịu: “Đông Tử biết muốn luyện giải dược cần đến một năm, chỉ còn thiếu một loại dược u đàm thôi. Chúng bản vương tìm kiếm khắp nơi đều không thấy, bọn bản vương tính đi Yên Lôi bảo nói tin này cho người cao to, không ngờ gặp được Trữ phu nhân… “

“Lão phu đã biết, nương nhất định là ở trong tối trồng u đàm, lão phu sao lại quên nữ nhân ấy là học trò dược vương chứ.” Triệu HẮN Li lạnh lùng đánh gãy lời Băng nhi quay đầu nhìn Trữ Diệp Lam: “Trong lòng đối phương đứa con vợ chính của phu quân đối phương quan trọng hơn lão phu nhiều.”

“Li nhi, ngươi bản tọa sao lại có ý nghĩ này?” Trữ Diệp Lam công lực không bằng hai người Đạm, Băng cho nên lúc nãy đã mệt đến thở hồng hộc, nhưng khi nghe những lời này của TÊN ĐÓ Li biểu tình cô bản tọa trở nên lạnh lùng, căn bản không kịp đau lòng mà thốt ra: “Ngươi bản tọa là con bản tọa, bản tọa sao không quan tâm ngươi bản tọa. Nguyên nhân chính là như thế, bản tọa không muốn thấy ngươi bản tọa hối hận cả đời, cho nên phải hết sức tìm thuốc gải cho Vân Tề, ngươi bản tọa cũng biết nếu tên đó vì ngươi bản tọa mà chết ngươi bản tọa sẽ hối hận cả đời.”

“Lão phu hận tên đó đến tận xương tủy thì sao lão phu phải thống khổ cực cùng?” Triệu TÊN ĐÓ Li nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt lạnh lùng trong trẻo nhìn về phía Triệu Vân Tề vẫn không biết gì cười ha hả, ngay lập tức quay mặt đi.

“Li nhi đã đến mức này đối phương quay đầu đi.” Âm thanh của Triệu Tông Duệ đột nhiên vang lên phía sau TÊN ĐÓ Li và Mộ Dung Mạch.Nguyên lai vừa nãy nói chuyện với Nguyên Tuỳ Phong, Đạm Đông đã biết được nơi Triệu lão nhân bị nhốt, vì tên đó thông thạo vu độc thuật nên dễ dàng đi vào động đầy mê hương nghênh ngang dẫn người ra, còn thuận tay giải khí huyệt bị phong bế của Triệu Tông Duệ.

“Tốt lắm, giờ cả nhà đã đoàn tụ, thật đáng mừng!” Triệu HẮN Li thấy Triệu Vân Tề nhan chạy đến bên người cha lão phu, còn lớn tiếng giới thiệu vợ mình, ngay lập tức bị Nguyên Tuỳ Phong giáo huấn. Bên kia càng sầm uất thì càng làm cho HẮN li thêm thống hận.

“Li nhi, những năm gần đây vi phụ suy nghĩ lại, bản tọa trước kia đối với ngươi bản tọa quả thật rất bất công. Hiện giờ nhà bản tọa đã qua sóng gió ngươi bản tọa cũng đừng cố chấp, mau giải tán tổ chức kia của ngươi bản tọa, chúng bản tọa sẽ không giận ngươi bản tọa… “

“Thực buồn cười! Bản tọa thật không ngờ cha đại nhân cao cao tại thượng sau khi bị giam cầm lại nói điều này.” Triệu HẮN Li đánh gãy lời Triệu Tông Duệ “Bản tọa có Thiên Dẫn và Mộ Dung là đủ rồi! Chuyện cậu nói, cậu để cho mình đi. Bản tọa không muốn nhìn khuôn mặt giả dối của cậu cũng giống như hắn, rõ ràng là hận không thể làm bản tọa biến mất mà lại giả vờ yêu thương bản tọa cực kì. Bản tọa thà cậu giống như trước kia đối đãi hà khắc với bản tọa, cũng như ngày ấy hắn kiên quyết không chịu dạy bí tịch ấy cho bản tọa.”

“Li nhi! Cậu thật sự hiểu lầm ca ca cậu rồi! Lão phu thật không ngờ cậu vì nguyên nhân này thống hận Vân Tề. Bí truyền của Bảo chúng lão phu chính là đem toàn bộ võ công của bảo chủ đời trước truyền hết lên người kế thừa, cho nên lão phu mới dễ dàng bị cậu bắt như vậy.” Triệu Tông Duệ nghe xong lời này không khỏi lắc lắc đầu cười khổ: “Nhưng cậu cũng biết cậu trời sinh song mạch câu âm, nếu cường luyện công pháp chí dương của Triệu gia, không quá hai năm cậu sẽ chết.”

“Đối phương nói bậy! Sao lại thế được?” Triệu GÃ Li sửng sôt, ngay lập tức kích đông: “Cha, đối phương đang giúp ca ca giải vây phải không? Nếu là vậy, vì sao ca không sớm nói cho ta đây?”

“Thằng nhóc, đối phương cũng biết dị mạch này khiến đối phương không thể làm cho bất kì cô gái nào mang thai.” Đạm Đông làm như một người tối quyền uy nhìn xuống kẻ đang thần tình khiếp sợ: “Lấy cá tính săn sóc người của người cao to, nhất định là không muốn đệ đệ gã yêu thương biết chuyện này, không ngờ đối phương lại mắc phải bệnh không tiện nói này.”

“Cho nên tên đó mới dù thế nào cũng không chịu nhả ra!” Triệu TÊN ĐÓ Li thần sắc bất ổn tiến về phía trước hai bước, vẻ mặt lã chả chực khóc khiến cho Triệu Vân Tề nãy giờ toàn bộ tâm trí đặt trên người Tùy Phong cũng nóng vội. TÊN ĐÓ mới vừa buông Tiểu Nguyên ra, TÊN ĐÓ Li đã đứng trước mát tên đó, nâng mắt nhìn tên đó.

Trong hai mắt đẫm lệ mông lung, Triệu HẮN Li đột nhiên nhớ rõ người luôn ở bên bồi hắn lão phu, dạy hắn lão phu biết chữ đọc sách, dạy hắn lão phu kiếm thuật quyền pháp là nam nhân giả dối trong lòng hắn lão phu sao? Hơn nữa đã có lúc hắn lão phu nửa đem bị bệnh, nhưng phụ mẫu ra ngoài, cũng là nam nhân này tìm đại phu, cực nhọc cả đêm canh giữ bên giường hắn lão phu, không hề nghỉ ngơi, cả đêm không ngủ chiếu cố hắn lão phu, cả ba ngày đều không chợp mắt.

Tiếp theo, hắn bản tọa đột nhiên nhớ lại: Lúc bị thân phụ trách phạt gần đây nhất, nam nhân này đã ôn nhu ôm hắn bản tọa, dẫn hắn bản tọa đi hội chùa chơi, khi trở về cầm giúp hắn bản tọa rất rất nhiều mức quả…..

Thời điểm kia sao mình có thể ngoan độc kiên quyết nhân lúc gã luyện công hạ độc gã? Nếu có sai sót gì, ca ca gã còn có thể đứng đây ôn nhu ôm gã dỗ dành gã sao? Triệu GÃ Li cảm thấy long đau xót, liên tục rơi nước mắt làm cho Vân Tề lo lắng cuống cả lên.

“Li nhi, đối phương đừng khóc. Ca ca không khi dễ đối phương nga, đối phương muốn cái gì ca ca cũng cho mà. Nhưng mà……. Nhưng mà chỉ có Tiểu Nguyên là không được thôi. Bởi vì tên đó là vợ của ca ca, về sau khi nào đối phương có vợ đối phương sẽ biết.”

“Ca, xin lỗi, xin lỗi.” Triệu TÊN ĐÓ Li rốt cục không thể nhịn được nữa, nhào vào lòng tên đó thất thanh khóc rống lên, làm cho Triệu Vân Tề không biết làm sao cả chỉ có thể không ngừng dỗ dành đệ đệ, tình huống thế này có nghĩa là đệ đệ không còn muốn vợ hắn bản tọa nữa hắn bản tọa không?

Nghĩ đến đậy, Triệu Vân Tề nhẹ nhàng vỗ lưng đệ đệ, ngay lập tức quay đầu nhìn Tùy Phong, gã nhìn thấy Tùy Phong tuy nhăn mày tựa hồ có chút không vui nhưng cũng không trừng gã cũng không lại véo lỗ tai gã, lúc này càng cao hứng.

Kế tiếp Đạm Đông cho Vân Tề ăn giải dược, làm cho nam nhân tinh lực siêu cường phải ngủ suốt ba ngày.

Triệu GÃ Li giải tán Thiên Dẫn vào buổi chiều thứ ba, thăm Vân Tề sắp tỉnh, sau đó yên lặng rời đi.

Nguyên Tuỳ Phong không ngăn tên đó, tên đó biết trong khoảng thời gian ngắn TÊN ĐÓ Li không thể đối mặt với bạch si khi thanh tỉnh. Vả lại đi theo TÊN ĐÓ Li còn có vị kia, Mộ Dung Mạch sẽ vĩnh viễn chỉ nhìn TÊN ĐÓ Li, cho nên Nguyên Tuỳ Phong lựa chọn trầm mặc.

Triệu Tông Duệ giờ đã tu tâm dưỡng tính mới nhận ra mình lúc trước đối với đứa con nhỏ này quá bất công nên mới tạo thành cục diện bây giờ. Cho nên khi chuyện của đứa con cả và Tùy Phong, cũng chỉ khẽ thở dài một tiếng: số phận, sau đó cũng không nói gì thêm.

Nhưng mặc kệ mấy người này thờ ơ lo âu chuyện gì thì Nguyên Tuỳ Phong vẫn thực vui vẻ. Hiện giờ Triệu Vân Tề khác hẳn khi xưa, tinh thần sáng láng, tư thế hiên ngang, mày kiếm anh tuấn, hai mắt hữu thần, khuôn mặt anh tuấn cương nghị nhìn hết sức tôn quý, ai nhìn cũng không chuyển mắt được càng nhìn càng thấy thích.

Duy chỉ có một chút không hoàn mỹ đó là trí nhớ của tên đó có chút lộn xộn ngay cả Đạm Đông tên đó cũng vô pháp nhớ ra.

May mà Triệu Vân Tề vẫn chưa quên gã đã cưới vợ, mặc dù đối với chuyện gã làm sao cưới Tùy Phong gã đều mơ hồ, nhưng mỗi khi thấy vị Phi Tinh kiếm tuấn mỹ kia gã lại thấy rất thân thuộc, tình yêu thân thuộc lại ấm áp có tăng chứ không giảm.

Nhưng mà ở lúc mọi người đang vui vẻ, Tùy Phong lại nảy ra một chủ ý.

Tới một buổi b*** nọ hai người chân chính bên nhau, Nguyên Tuỳ Phong khó được tâm tình tốt khơi mào tính sự, đương nhiên lần này là tên đó ngông nghênh nhào lên mình Triệu Vân Tề đang giật mình không thôi.

Gắng sức âu yếm ***g ngực rắn chắc cùng những điểm mẫn cảm của hắn, liên tục hôn lên da thịt màu lúa mạch của hắn, Tùy Phong có chút đắc ý nhìn nam nhanh ngay tức thì bị hắn làm cho * l**n t*nh m*, nhất thời nhớ đến oán niệm ngày xưa bị ăn, tiếp theo hắn sẽ thực hiện chuyện vui hắn đã muốn làm từ rất lâu.

“Tùy Phong, bản tọa sao lại thấy…. cảm thấy…. có chút là lạ….” Triệu Vân Tề v**t v* Tùy Phong đang nằm trên người hắn, chó chút mê hoặc hoang mang nhìn tình nhâ: “Lúc trước… chúng bản tọa…. thật sự là như vậy sao?”

“Đương nhiên!” Nguyên Tuỳ Phong trả lời có lệ, tiếp tục chuyên tâm tấn công.

Nhưng ngay sau đó một bản tay hữu lực nắm lấy song chưởng của Tùy Phong, xoay người một cái liền đem Phi Tinh kiếm đã nhuốm màu *** đè dưới thân, sau đó kề sát thân hình rực lửa vào.

“Cậu ảo tưởng cái gì?” Nguyên Tuỳ Phong vừa giận vừa sợ, miệng xém nữa gọi ra cách xưng hô trước đây với gã.

“Tùy Phong, bản tọa không thể nhịn được! Cho dù…. Nguyên lai là cậu…. đối bản tọa… làm loại sự tình này… Hô!” Triệu Vân Tề vội vàng hô, cũng không biết đột nhiên học từ đâu, chắc ngựa quen đường cũ tách hai chân tên đó ra xen vào.

Trong sự suy sụp tuyệt vọng của gã, gã đem lửa nóng cứng rắn của mình xâm nhập vào dũng đạo nhỏ hẹp: “Hiện tại ta đây cũng hiểu được…. Làm như vậy chúng ta đây sẽ… Thoải mái!”

Còn có thiên lí sao?

Nguyên Tuỳ Phong cắn răng đón nhận kịch liệt xâm nhập, nhưng cũng cảm thấy rất vui sướng, rốt cục không thể làm gì khác ngoài trở mình xem thường mình—–

Vì sao tên này dù là ngu ngốc hay không hắn bản tọa vẫn là người bị ăn sạch đây?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8