Băng Hỏa Ma Trù
Chương 454: Chân Thần tiến đến
Hi Giới nhìn Niệm Băng, gật gật gật đầu nói:
– Không sai, ngươi bản tọa lợi dụng đủ loại tình thế, làm suy yếu thực lực chỉnh thể của bản tọa. Bản tọa sao không nghĩ đến chứ. Ngay khi bắt đầu quyết chiến, ngươi bản tọa đã lựa chọn phương pháp liều mạng với bản tọa. Tuy nhiên, đây quả thật là biện pháp tốt nhất của ngươi bản tọa. Trận chiến này của chúng bản tọa, thắng bại chưa phân, bản tọa nghĩ, không cần thiết phải tiếp tục đánh nữa-
Niệm Băng cũng cười cười, gật gật gật đầu nói:
– không sai, quả là như vậy. Bây giờ, chúng bản vương cũng nên trở về, chuẩn bị cho trận quyết chiến cuối cùng.-
Hi Giới liếc nhìn Niệm Băng, nói:
– May mắn không thể tồn tại mãi mãi. Nhớ lấy những lời ta đây nói, Thần chi trớ chú vẫn còn tồn tại. Trận quyết chiến này của chúng ta đây, thắng thua cuối cùng phải dùng tính mạng để hóa giải. Chỉ có một bên thác xuống, thì bên kia mới có thể đạt được thắng lợi chính thức. Ngày mai, ngươi ta đây sẽ không còn cơ hội như vậy nữa-
Niệm Băng lạnh lùng nói:
– Vậy để chúng lão phu thấy đi. Dùng sự thật chứng minh mới là sự lựa chọn chính xác nhất-
Hai người đồng thời nhìn đối phương, thân hình lóe lên, biến mất ở trong không trung.
Khi Niệm Băng trở lại trận doanh của mình, thì làm một ít chuyện. Tên đó phân phó một cách đơn giản, rồi nhanh chóng tiến vào trạng thái luyện tập. Trận chiến ngày mai, sẽ không có gì may mắ, sống chết, thắng bại chắc chắn sẽ phân ra.
Trong trận quyết chiến vừa rồi giữa Niệm Băng và Hi Giới, Niệm Băng dựa vào sự bố trí của mình mà chiếm được ưu thế. Từ quyết chiến mà thấy thì Niệm Băng là người thắng. TÊN ĐÓ dựa vào thực lực yếu hơn Hi Giới vài phần, nhờ tác dụng của đủ loại tình thế, nên đánh ngang tay với Hi Giới. Thất Diệu Chi Giác tỉnh và Thôn Diệu, hai người không ai dành được thắng lợi cuối cùng. Niệm Băng tổn thấy bảy vị Đao Hồn, mà Hi Giới thì còn bị thương nặng hơn tên đó. Sau đợt va chạm cuối cùng giữa hai cường giả, đám người kia hầu như tiêu hao hết toàn bộ thực lực. Tinh thần lực, Ma pháp lực của Niệm Băng đều ở trạng thái thấp nhất. Hơn nữa không có được sức mạnh của bảy vị Đao Hồn. Mà Hi Giới mặc dù vẫn còn chút sức lực, nhưng bị bảy luồng hào quang cường đại của Thất Diệu bao phủ, tên đó còn bị thương nặng hơn Niệm Băng rất nhiều. Vào thời điểm đó, đám người kia chỉ có hai sự lựa chọn. Một là tiếp tục chiến đấu. Nếu tiếp tục chiến đấu, thì đám người kia phải làm cùng một việc, đúng là Bạo huyệt. không có năng lượng Bạo huyệt duy trì, đám người kia không có khả nặng tiếp tục phát động tấn công hủy diệt nhằm về phía đối phương. Một khi Bạo huyệt, với tình huống của đám người kia lúc ấy, cùng với việc không có chút may mắn nào, thì hai người đám người kia sẽ không có ai giành chiến thắng. Cuối cùng nhất định sẽ là hai cái xác chết. Nên đám người kia chọn một phương pháp khác, là ngày mai tiếp tục quyết đấu.
Niệm Băng một mình trở về lều vải của hắn bản tọa. Sắc mặt trở nên trắng bệch, hôm nay mặc dù dựa vào trí tuệ chiếm được tiên cơ. Nhưng tiêu hao quá độ khiến cho cả người hắn bản tọa sắp hỏng mất. Mặc dù tình huống của Hi Giới không tốt hơn hắn bản tọa, nhưng từ khi thực lực hắn bản tọa tăng lên, đây là lần đầu tiên hắn bản tọa gặp phải hoàn cảnh này. Niệm Băng rất tự tin vào năng lực khôi phục của mình, nói một cách nào đó, mình có thể xem như một Long Nhân. Sự cường hãn của thân thể không kém gì Hi Giới, Tinh thần lực thì hơn hẳn, nên dễ dàng hơn Hi Giới nhiều. Nhưng, khi Niệm Băng vừa mới tiến vào đặc luyện, chuẩn bị dùng tốc độ nhanh nhất để khôi phục thì hắn bản tọa lại hoảng sợ phát hiện một sự thật, một sự thật kh*ng b*.
Mồ hôi lạnh, từ sống lưng chảy xuống. Nhớ đến ánh mắt đầy hàm ý của Hi Giới khi cùng đối phương tách ra, Niệm Băng không khỏi toát ra nụ cười khổ. Bạn đang đọc truyện tại – http://truyenfull.vn
Hi Giới thật sự không có trí tuệ sao? Một người sống trên một vạn năm, nếu thật sự không có trí tuệ, thì tên đó đã không xứng trở thành một sinh vật trí tuệ, càng không xứng trở thành Vua Chủ Thần.
Lúc Niệm Băng vừa bắt đầu luyện tập, đã phát hiện mình đã sai. Ở một chuyện rất là quan trọng, tên đó đã lựa chọn một phương pháp đối phó rất sai lầm.
Quả thật, nếu phàm thường mà nói, Niệm Băng tuyệt đối sẽ khôi phục năng lực không thấp hơn Hi Giới. Nhưng bây giờ thì lại khác. Lúc hắn bản tọa bắt đầu khổ luyện, đồng thời với việc Tinh thần lực khôi phúc rất nhanh, hắn bản tọa lại hoảng sợ phát hiện. Khí tiên thiên trong không khí rất ít, cơ hồ có thể dùng từ không tồn tại để hình dung. Hắn bản tọa ngay lập tức nhớ đến việc mình phát động siêu cấp Ma pháp Thất Diệu Chi Giác Tỉnh. Ma pháp này mặc dù là cường đại, nhưng cũng phải trả giá đó là hấp thu toàn bộ khí Tiên thiên trong không khí. Hơn nữa cả Đao Hồn, và năng lượng của bảy thanh Thần Đao mới có thể phát huy được thực lực gây phiền toái cho Hi Giới.
Mà lúc bắt đầu luyện tập, Niệm Băng lại phát hiện. Ngoại trừ bảy thanh Thần đao mình thu hồi lại còn có nguyên tố ba động ra, thì Ma pháp nguyên tố trong không khí trở nên rất mong manh. Mong manh đến mức căn bản không đủ để mình hình thành Khí tiên thiên, phát hiện này, rất đáng sợ.
Không thể hấp thu khí Tiên thiên, vậy làm sao mình có thể khôi phục thực lực được chứ? Trận chiến với Hi Giới hôm nay, để cho Niệm Băng phát hiện được rắng, muốn dùng Thật thể Tinh thần lực sát phạt để hủy diệt cường giả tuyệt thế như Hi Giới là không thể nào có khả năng. Nhiều nhất chỉ có thể ảnh hưởng đáng kể đến tên đó mà thôi. Đã không có khí Tiên thiên, vậy có nghĩa là bảy vị Đao Hồn của mình không thể nào khôi phục sức chiến đấu. Cũng có nghĩa là mình cũng không có đủ Ma pháp. Mà tình huống bây giờ mặc dù có ảnh hưởng nhất định với Hi Giới, nhưng ảnh hưởng thấp hơn mình rất nhiều. Bởi vì Hi Giới khổ luyện Đấu khí là chính, đó là tiềm lực phát ra từ trong cơ thể và kết hợp với khí Tiên thiên. Mặc dù không có khí Tiên thiên sẽ có ảnh hưởng rất lớn đối với tên đó nhưng ít hơn nhiều so với mình. Sau một đêm, chênh lệch giữa mình và Hi Giới chẳng những lại một lần nữa xuất hiện, hơn nữa còn lớn hơn. Mình không thể uy h**p được tên đó, mà kế hoạch vốn có của mình sợ rằng cũng rất khó thực hiện được. Nếu sau khi Hi Giới hủy diệt được mình còn có thể bảo trì được hầu hết lực chết đấu, cho dù Thần Chi nguyền rủa của tên đó bị phương pháp đặc biệt của mình hóa giải, thì có lẽ liên quân Ngưỡng Quang Vùng đất cũng rất khó chiếm được bất cứ ưu thế nào với đám Thần Nhân.
Mồ hôi lạnh liên tục chảy ra, mình đang tính toán đến Hi Giới, tên đó sao lại không tính kế với mình chứ? Trái tim Niệm Băng lạnh giá, tên đó biết mình còn rất trẻ tuổi. Tên đó giả bộ không có việc gì xảy ra, cùng với dáng vẻ tự tin, hiển nhiên là để làm cho mưu kế của mình có thể thực hiện được. Nhưng chính thức thực hiện được chỉ là dùng mưu kế để giảm bớt chênh lệch giữa mình và đối phương lại mà thôi. Nhưng mà, đối phương cũng dùng trí tuệ, khiến cho chênh lệch giữa mình và đối phương lại lớn lên. Tình huống như bây giờ, trận chiến ngày mai còn đánh được sao? Ưu thế đáng lẽ nên xuất hiện, bây giờ lại biến thành bất lợi tuyệt đối.
Nhìn hai tay của mình, Niệm Băng xuất hiện vẻ ngây ngốc ngắn ngủi. hắn không biết tiếp theo mình nên làm thế nào mới có thể vãn hồi bại cục này. HẮN tự hỏi, nhưng mà tự hỏi thế nào cũng không có cách giải quyết cục diện trước mắt.
Niệm Băng từ trong tự hỏi ngộ ra trí tuệ của mình đã phát huy tác dụng. Hình dạng của Hi Giới lúc đó không phải là giả bộ. Lúc ấy khi một kích tuyệt thế chấm dứt, thì nếu như mình lựa chọn Bạo huyệt đồng quy vu tận với tên đó mà nói, thì có lẽ, Hi Giới không có biện pháp gì. Nhưng, chính mình lại quyến luyến cuộc sống này, không bỏ được những thứ hiện tại đang có, không bỏ được người thân. Vì vậy, ở tình huống chưa tự hỏi nhiều đã đáp ứng ngày mai tái chiến với Hi Giới. Bây giờ, đã không phải là lúc hối hận, mình còn có chỗ dựa nào nữa chứ?
Trong suy tư, Niệm Băng rất nhanh nghĩ đến Mất mạng Chi cầu và Sinh mệnh chi cầu của mình. Mặc dù cũng không có khí Tiên thiên, nhưng mà, nếu như mình có thể sử dụng năng lượng trong hai quả cầu, thì còn có cơ hội trong trận chiến ngày mai. Nhưng mà, năng lượng sinh mệnh và năng lượng mất mạng đâu dễ điều động chứ? Từ sau khi trở về từ Thần Chi phương trời, mỗi một lần tu đạo Niệm Băng đều thử thăm dò cách sử dụng hai luồng năng lượng vĩ đại này. Sự tồn tại của chúng nó giống như một cái bảo tàng vĩ đại. Nhưng, gã bây giờ có thể dùng cũng chỉ là một ít khí tức sinh mạng phóng ra từ Sinh mệnh chi cầu mà thôi. Muốn khống chế được năng lượng cầu siêu cấp này, cũng không phải Tinh thần lực cường đại có thể làm được. Vì vậy, Niệm Băng mặc dù rất cố gắng, nhưng thủy chung vẫn không có kết quả.
Trong quá trình tưh hỏi, thời gian thường trôi qua rất nhanh. Nửa thời gian sau nhoáng cái đã trôi qua. Niệm Băng bây giờ ngoại trừ cười khổ còn là tuyệt vọng. Hắn bản vương biết, nếu kế hoạch của mình không thể thành công, thì cho dù liên quân Ngưỡng Quang Vùng đất có thể ngăn cản được đám Thần Nhân, sức mạnh hài hòa của đối phương rất vĩ đại, nên rốt cuộc có bao nhiêu người có thể trở lại Ngưỡng Quang Vùng đất cũng là một vấn đề. Bởi vì chính mình sai lầm mới gây ra hậu quả thế này. Niệm Băng biết, trách nhiệm của mình mình không thể không tháo gỡ. Trải qua tính toán, hắn bản vương biết, biện pháp tốt nhất bây giờ, chính là thừa dịp mình và Hi Giới giống nhau, bởi vì thực lực tiêu hao quá lớn, tức thì đánh lén đối phương. Mặc dù không có mình giúp sức nên đối phó đám Thần Nhân càng thêm khó khăn nhưng vẫn tốt hơn so với việc đợi Hi Giới khôi phục rồi tái chiến nhiều.
Nghĩ đến đây, Niệm Băng đứng lên, cho dù bị đời sau mắng chửi, thì để một mình mình thừa nhận đi. Ai bảo mình tạo ra sai lầm này chứ? Hít một hơi thật sâu, Tinh thần lực vừa mới khôi phục một chút đã đủ để hắn hoàn thành những ý tưởng của mình.
Niệm Băng đi ra phía ngoài, khi hắn ta đây vừa đi đến cửa thì tấm rèm bị mở ra. Hai bóng người xinh đẹp quen thuộc xuất hiện trước mặt. Thấy các nàng ta đây, ánh mắt của Niệm Băng trở nên ấm áp, ngay cả hơi thở cũng trở nên bình tĩnh.
Người đến chính là Phượng Nữ và Lam Thần. vẻ mặt hai cô lão phu rất bình tĩnh, nhưng lúc nhìn Niệm Băng lại rất nhiều thâm ý.
– Niệm Băng, huynh muốn đi đâu?-
Người nói chính là Lam Thần, trong âm thanh của cô ấy có thêm vài phần mị hoặc. Cùng với một tư thế tuyệt đẹp, tản mát ra mị lực động lòng người.
Đáng tiếc là bây giờ Niệm Băng đã không có tâm trạng đối với sự xinh đẹp của vợ. Cười khổ một tiếng, kéo hai nữ nhân ấy vào trong lều vải, cúi đầu nói:
– Tính toán của lão phu xuất hiện sai lầm. Trận chiến ngày mai, chỉ sợ là không có một chút cơ hội nào. Cho nên, lão phu bây giờ muốn đi tìm bọn Lạc Nhu, thương lương một chút. Nhanh chóng phát động oanh tạc với Đại quân Thần Nhân-
Phượng Nữ ngạc nhiên nói:
– Tại sao có thể như vậy? không phải huynh đã chuẩn bị trước sao?-
Niệm Băng cũng hơi sửng sốt nhìn Phượng Nữ, nói:
– Cô lão phu sao biết lão phu đã chuẩn bị-
Ánh mắt Phượng Nữ ngay lập tức trở nên quái dị, nói:
– Lúc huynh trở về, rõ ràng có hình dáng như đã tính trước, nhưng mà huynh lúc đó làm sao vậy?-
Niệm Băng cười khổ nói:
– Nàng bản tọa quan sát rất cẩn thận. Quả thật, bản tọa đã sớm có kế hoạch và chuẩn bị. Theo bản tọa nghĩ thì trận quyết chiến ngày mai, bản tọa có cơ hội rất lớn. Nhưng, bản tọa đã sai…-
Tức thì hắn lão phu nói ra tình huống Ma pháp nguyên tố giờ rất thưa thớt và phán đoán của mình cho hai cô ấy biết. Giờ phút này, trong lòng Niệm Băng áy náy nhất. hắn lão phu mong cùng với vợ bàn bạc một chút, xem có biện pháp giải quyết nào tốt nhất không.
Phượng Nữ nhíu nhíu mày, khẽ thở dài một tiếng nói:
– Niệm Băng, thì ra huynh là vì cái này. Dựa theo ý của huynh mà nói, nếu sau một ngày khôi phục, sẽ rất khó có thể thắng được Hi Giới. Vậy thì, chỉ có thể phát động tấn công trước, không để cho Hi Giới cơ hội khôi phục, phải không?-
Niệm Băng gật khẽ gật đầu nói:
– Đây là biện pháp duy nhất mà bây giờ ta đây có thể nghĩ ra, cũng chỉ có thể như vậy. Mặc dù thất tín là điều đáng xấu hổ, nhưng vì tính mạng của cả liên quân Ngưỡng Quang Phương trời, ta đây nguyện ý mang cái tiếng xấu hổ này. Được rồi, chúng ta đây không thể trì hoãn nữa, bây giờ đi mau thôi. Hi Giới chỉ cần khôi phục thêm một chút, thì sẽ có uy h**p lớn hơn nữa đối với chúng ta đây. Trong trận chiến này, còn lại hai tên đó Chủ Thần phải dựa vào hai cô ta đây ngăn cản. Còn đám cao thủ Thần Nhân còn lại thì có bảy Long Vương cùng với Tích Lỗ ca ca, nên chúng ta đây cũng chiếm được một chút ưu thế. Với sự thông minh của Lạc Nhu, chỉ cần lợi dụng tốt Tru Thần Tiễn, chúng ta đây tuyệt đối sẽ giành được thắng lợi-
Vừa nói, Niệm Băng vừa định đứng lên đi tìm Lạc Nhu thì trên vai hắn có thêm hai bàn tay.
Niệm Băng chỉ cảm thấy một cỗ khí tức nặng như núi từ phía sau đè mình xuống, khiến hắn lão phu không thể động đậy. Hắn lão phu không biết ai làm thế này, ngạc nhiên hỏi:
– Thần Thần, nàng lão phu làm gì? Chẳng lẽ nàng lão phu còn có biện pháp tốt hơn sao?-
Lam Thần đặt một tay lên vai Niệm Băng, từ phía sau tên đó đi đến phía trước. Cùng với Phượng Nữ nhìn chăm chú vào mắt Niệm Băng, lắc khẽ lắc đầu nói:
– Ở tình huống này, ta đây còn có biện pháp nào sao? Huynh quả thật đã phạm một sai lầm tối kỵ, đó là đã quá xem thường trí tuệ vạn năm của Thần Nhân. Thực ra, cho dù huynh bây giờ chuẩn bị phát động sát phạt với đám người kia, thì có lẽ đám Thần Nhân cũng đã nghĩ đến. Với sự cẩn thận của Hi Giới, thì lúc này nhất định sẽ cẩn thận đề phòng. Hắn ta đây sẽ không cho huynh quá nhiều cơ hội. Thần Chi nguyền rủa có thể bài trừ, nhưng mà sự nguy ngập của hắn ta đây sẽ có ảnh hưởng không nhỏ đối với liên quân Ngưỡng Quang Phương trời. Ở trong tình huống này, có lẽ thắng lợi sẽ không nghiêng về phía liên quân Ngưỡng Quang Phương trời. Phán đoán của ta đây sẽ không sai chứ?-
Hàn quang lóe lên trong mắt Niệm Băng, nhìn nụ cười mê hoặc của Lam Thần, đột nhiên vẻ mặt biến đổi:
– Cậu không phải là Thần Thần, cậu là ai?-
Ngân quang lóe lên, Tinh thần lung trảo tức thì bao phủ Lam Thần trước mặt. Nếu không phải là sợ phán đoán của mình có thể sai lầm, thì lúc này Niệm Băng đã dùng tinh thần trùng kích. Mặc dù Tinh thần lực của tên đó vừa mới khôi phục một chút, nhưng dùng để oanh tạc thì vẫn có thể làm được.
Hào quang màu bạc nhàn nhạt cũng phát ra từ trong mắt Lam Thần, làn ngân quang nhu hòa đó không hề đối kháng với Tinh thần lực mà Niệm Băng phát ra, mà chỉ nhẹ nhàng ngăn cản Tinh thần lực của hắn ta đây ở bên ngoài. Cả người Niệm Băng như bị điện giật khẽ run lên. Nhất thời hắn ta đây lộ ra vẻ sợ hãi. Khí tức của Lam Thần rõ ràng không đổi, nhưng mà Tinh thần lực của nàng ta đây lại như thủy triều, trên nhân gian này, còn ai có thể đạt được thực lực như thế. Còn ai có Tinh thần lực vĩ đại như vậy? Đáp án chỉ có một
– Đối phương, đối phương là Thiên Hương?-
Niệm Băng nhìn chăm chú Lam Thần ở trước mặt, hắn bản tọa dù thế nào cũng không thể ngờ được, vào giờ phút này, Hắc Ám Thiên Hương lại đột nhiên xuất hiện.
Lam Thần mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng véo vai Niệm Băng một cái:
– Ngươi lão phu còn nhớ lão phu sao, lão phu còn tưởng rằng ngươi lão phu sớm quên lão phu rồi chứ-
Niệm Băng khẽ nhíu mày nói:
– Nữ nhân ấy làm trò gì thế này? Vì cái gì khống chế thân thể vợ bản vương? Tạp Áo đâu? Cậu rời khỏi Thần Chi Đại, chẳng lẽ không sợ ba tên đó Chân Thần kia tìm đến phiền toái sao? Lực lượng của một mình Tạp Áo khẳng định không thể chống nổi ba tên đó đó.-
Thiên Hương đến là tốt hay là xấu Niệm Băng căn bản không biết được. Mặc dù trước mặt Thiên Hương, Hi Giới không đáng kể chút nào, nhưng Thiên Hương đã đến cũng có thể đại biểu ba vị Chân Thần trên Thần Chi phương trời đã di động. Đây chính là những cường giả mà Niệm Băng tuyệt đối không nguyện ý liên quan đến. Ba tên hèn hạ đã có thể hủy diệt cả văn minh của Di Thất Phương trời, thì cũng có thể hủy diệt cả Ngưỡng Quang Phương trời.
– Cám ơn ngươi bản tọa còn nghĩ đến bản tọa, bản tọa không phải ở đây sao? Nhưng mà theo như ngươi bản tọa nói, nếu bản tọa và Thiên Hương tách ra, vậy rất có thể bị hủy diệt-
Tiếng nói bình thản mà quen thuộc vang lên, khí tức sinh mệnh mênh mông làm dịu thân thể Niệm Băng, nhất thời khiến cho tinh thần hắn bản vương rung lên.
Khi Niệm Băng hoảng sợ quay người nhìn lại, chỉ thấy Phượng Nữ đang mỉm cười nhìn mình. Mặc dù nàng ta đây không thay đổi dung mạo, nhưng mái tóc dài đã biến thành màu xanh biếc. Khí tức sinh mệnh mênh mông đang bao phủ lấy người, ngoại trừ Sinh Mệnh Chi Thần Tạp Áo ra thì còn có thể là ai được chứ?
Niệm Băng không thể không bội phục thực lực của siêu cấp cường giả Tạp Áo và Thiên Hương. Các nàng bản vương chẳng những khống chế được thân thể Lam Thần và phòng vệ, còn có thể đưa toàn bộ năng lực vào trong cơ thể hai bà vợ của mình mà không gây ra bất cứ sự tổn thương nào. Tình huống này rất kh*ng b*, Niệm Băng mặc dù tự phụ Tinh thần lực không kém, nhưng còn lâu mới đạt được như vậy.
Nhìn Tạp Áo lại nhìn Thiên Hương, Niệm Băng nhất thời dấy lên một cảm giác quái dị, trầm giọng nói:
– Cho dù các nàng bản tọa đến tìm bản tọa, cũng không cần xâm nhập thân thể vợ bản tọa. Các đối phương làm như vậy, có thể tổn thương đến Linh hồn các nàng bản tọa không?-
Thiên Hương khẽ cười, nói:
– Cậu đó, thật đúng là một tên đa tình. Yên tâm đi, chúng bản vương sẽ không tổn thương Linh hồn của các cô bản vương. Ít nhất là bây giờ-
Niệm Băng biến sắc nói:
– Ý của nàng lão phu là?-
Thiên Hương cười hì hì nói:
– Không có gì, Niệm Băng, kỳ thật chúng lão phu đến đây, là muốn tìm đối phương giúp. Nếu không phải bất đắc dĩ, chúng lão phu cũng sẽ không đến đây tìm đối phương. Ai chà, chúng lão phu cũng không có cách nào khác!-
Niệm Băng ngẩn người, cùng với tính cách không thể nắm bắt được là Thiên Hương, thì hắn nguyện ý nói chuyện với Sinh Mệnh Chi Thần Tạp Áo hơn. Có lẽ cũng bởi vì hắn từng có một đoạn tình duyên trong nước với Tạp Áo. Ánh mắt nhìn về phía Tạp Áo đang khống chế thân thể Phượng Nữ, nói:
– Rốt cuộc là thế nào? Các cô lão phu rốt cuộc gặp phải phiền toái gì, muốn lão phu hỗ trợ cái gì? Các cô lão phu nên biết, với thực lực của lão phu mà nói, không có chút uy h**p gì với ba vị Chân Thần kia-
Tạp Áo thở dài một tiếng một tiếng, Niệm Băng nhìn thấy vẻ bi thương trong mắt nữ nhân ấy:
– Niệm Băng, Thiên Hương nói rất đúng. Chúng lão phu quả thật là bất đắc dĩ mới đến đây tìm đối phương. Nếu còn có biện pháp khác, chúng lão phu nhất định sẽ không lựa chọn như vậy. Chỉ có thể mượn lực lượng của đối phương, chúng lão phu mới có khả năng tiếp tục sinh tồn-
Niệm Băng cả kinh, nói:
– Nghiêm trọng như vậy sao?-
Tạp Áo gật gật gật đầu kiên định, nói:
– Tình huống của ba vị Chân Thần kia cậu ít nhiều cũng biết một chút. Lần trước lúc ở Thần Chi vùng đất bản tọa đã nói với cậu, tổng hợp thực lực của chúng trên hai chúng bản tọa, hoàn toàn có năng lực hủy diệt chúng bản tọa. Nhưng họ lại sợ bị bán Tâm Tình chi Thần dung hợp của chúng bản tọa cắn trả, g**t ch*t hai người trong chúng. Cho nên mặc dù chúng chiếm được thượng phong, nhưng vẫn luôn do dự. Nhưng mấy năm gần đây, ba người chúng vẫn khổ tu, hơn nữa gần đây bản tọa và Thiên Hương thường xuyên có cảm giác bất ổn. Cậu phải hiểu được, chúng bản tọa là Tâm Tình Chi thần, nên cảm giác rất là mẫn cảm. Cảm giác này chỉ có thể đại biểu một chuyện, đó là hai chúng bản tọa sắp gặp phiền toái lớn. Suy đoán đơn giản cũng có thể tìm được đáp án. Bọn Trật Tự Chi Thần có lẽ đã tìm ra được phương pháp đối phó chúng bản tọa. Đúng là như vậy, nên chúng bản tọa bây giờ đang gặp nguy cơ rất lớn. Chỉ sợ trong hai ngày này, chúng sẽ tìm chúng bản tọa tiến hành trận quyết chiến cuối cùng-
Niệm Băng nhìn thấy vẻ bi thương trong mắt Tạp Áo, trong lòng dấy lên cảm giác thương tiếc. mặc dù người con gái này lớn hơn mình không biết bao nhiêu tuổi, nhưng trong mắt Niệm Băng, nàng lão phu rất đáng thương. Nhiều năm như vậy, Tạp Áo và Thiên Hương vẫn vì đối phó với đối thủ mà cố gắng. Vạn năm thời gian cứ thế trôi qua, nhưng tranh đấu vẫn không hề kết thúc. Mà hiện tại, các nàng lão phu còn đang bị uy h**p bởi cái chết. Nhớ đến thân thể mềm mại hoàn mỹ của Tạp Áo, nhớ khuôn mặt động lòng người của nàng lão phu khi uống xong Bách Hoa Lộ mà mình làm ra. Niệm Băng vô ý thức gật khẽ gật đầu, nói:
– Tốt, các cô ấy nói đi, muốn lão phu hỗ trợ thế nào, chỉ cần lão phu có thể làm được, lão phu nhất định sẽ tận lực giúp các cô ấy vượt qua cửa ải khó lần này. Đối với ba vị Chân Thần, lão phu không có chút hảo cảm gì. Nếu có thể hoàn toàn hủy diệt lũ người kia là tốt nhất. Cả văn minh của Di Thất Vùng đất cũng bị hủy diệt trong tay lũ người kia-
Nụ cười trên mặt Thiên Hương mất đi, nhìn Niệm Băng nghiêm mặt nói:
– Nếu như kế hoạch của bản vương và Tạp Áo lần này được ngươi bản vương hỗ trợ mà thành công thì bản vương đáp ứng ngươi bản vương, chúng bản vương nhất định sẽ hủy diệt hoàn toàn ba tên đó, để đáp lại sự trợ giúp của ngươi bản vương đối với chúng bản vương. Chúng bản vương cũng sẽ giúp Ngưỡng Quang Vùng đất các ngươi bản vương giải quyết hoàn toàn vấn đề Thần Nhân, đây có lẽ là chuyện duy nhất chúng bản vương có thể làm cho ngươi bản vương-
Nhìn hào quang không ngừng lóe lên trong mắt Thiên Hương, trong lòng Niệm Băng hơi bất an, nghi hoặc nói:
– Thời gian các cô ấy không phải rất gấp sao? Vậy không cần phải ấp a ấp úng nữa, rốt cuộc muốn lão phu hỗ trợ thế nào, mau nói ra đi. Tuy nhiên, hiện tại ở đây không có khí Tiên thiên, thực lực của lão phu kém hơn lúc bình thường rất nhiều-
Thiên Hương lắc lắc lắc đầu nói:
– Chúng lão phu muốn cậu hỗ trợ, không liên quan đến thực lực của cậu. Cậu còn nhớ Tạp Áo đã từng nói với người, chúng lão phu là hai bán thành phẩm. Lúc trước, khi chúng lão phu được sinh ra, Nhân loại tiến hóa chi phụ sáng tạo ra chúng lão phu đã phát hiện ra vấn đề này. Nhưng mà vì nghiên cứu ra chúng lão phu, nên người dồn toàn bộ tâm trí vào đó. Đến khi người nhớ đến vấn đề này, thì lại không kịp nói ra. Trước khi người chết, chỉ để lại một chữ. Vì chữ này, chúng lão phu đã nghiên cứu mấy vạn năm. Vì sự xuất hiện của cậu, mới khiến chúng lão phu rốt cuộc hiểu được ý nghĩa của chữ này. Cậu nói rất đúng, ở trong một tình huống đặc biệt, chỉ cần năng lượng của lão phu và Tạp Áo hoàn toàn dung hợp, phá vỡ được sự huyền bí của sinh mệnh năng lượng và Thác xuống năng lượng, thì thực lực sẽ thăng hoa trở thành Tình Tự Chi Thần chân chính. Vì vậy thực lực của chúng lão phu trong thoáng chốc sẽ tăng đến cấp 18, trở thành người mạnh nhất. Cậu có biết Nhân loại tiến hóa chi phụ trước khi chết lưu lại cho chúng lão phu chữ gì không?-
Niệm Băng lắc khẽ lắc đầu mờ mịt, vẻ mặt Tạp Áo và Thiên Hương càng kích động, thì cảm giác không ổn trong lòng tên đó càng lúc càng mãnh liệt.
Tạp Áo thở dài một tiếng một tiếng, nói:
– Chữ đó là Dị. Lúc đó, Nhân loại tiến hóa chi phụ dường như muốn nói rất nhiều điều với chúng bản vương. Nhưng mà sinh mệnh lực của người lại tiêu hao quá lớn, mà bản vương lại vừa mới có được Sinh mệnh năng lượng, căn bản không thể nào cứu được tính mạng của người. Cho nên trước khi người chết chỉ lưu lại được chữ này. Bản vương và Thiên Hương đã chịu đựng rất lâu, chúng bản vương không ngừng nghiên cứu sự huyền bí của chữ này. Nhưng không có thu hoạch gì-
Niệm Băng cau mày nói:
– Nhân loại tiến hóa chi phụ đã có phương pháp hóa giải tình huống này của hai nàng bản vương, thì sao không ghi lại một chút gì trước khi người chết? Ngược lại lại biến thành hình dạng như thế này. Làm cho các nàng bản vương mất cả vạn năm cũng không tìm được phương pháp?-
Thiên Hương tức giận hừ một tiếng nói:
– Cậu cho rằng Nhân loại tiến hóa là một chuyện dễ dàng sao. Nhân loại tiến hóa chi phụ nghiên cứu ra chúng ta đây, cùng với Khoa học kỹ thuật Chi phụ nghiên cứu ra ba tên Trật Tự Chi Thần kia đều dùng tâm huyết cả đời mới có thể thành tựu. Trước khi chúng ta đây được sinh ra, Nhân loại tiến hóa chi phụ cũng không biết chúng ta đây xuất hiện vấn đề như thế. Mà sau khi chúng ta đây xuất hiện, tính mạng lực của người còn rất ít. Có lẽ là trong một khắc trước khi chết, người đã tỉnh ngộ ra. Một khắc đó, ta đây và Tạp Áo đều thấy vẻ hiểu ra trên mặt người. Chúng ta đây biết, người đã suy nghĩ minh bạch, nhưng tất cả đều đã chậm. Người chưa kịp nói ra điều mình nghĩ, để thay đổi hiện trạng của chúng ta đây. Mấy vạn năm, mấy vạn năm đã trôi qua, người chỉ lưu lại cho chúng ta đây một chữ-
Niệm Băng tò mò nói:
– Bây giờ các cô ta đây đã hiểu được sao? Vừa rồi ý của các cô ta đây là do ta đây ảnh hưởng, nên các cô ta đây dường như đã hiểu được sự huyền bí của chữ đó-
Tạp Áo và Thiên Hương cùng gật gật đầu, trên mặt hai vị nữa Chân Thần đỏ lên, Tạp Áo nói:
– Đúng thế, chúng ta đây rốt cuộc đã hiểu ra. Chi Phụ lưu lại cho chúng ta đây không phải là một chữ, mà là một từ. Đó là Dị tính, mà không đơn giản chỉ là chữ Dị-
– Dị tính? cô ấy có thể nói rõ một chút hay không?-
Mặc dù cảm giác bất an vẫn tồn tại, nhưng lúc này lòng hiếu kỳ của Niệm Băng càng nhiều hơn. Dù sao, đây là sự huyền bí mấy vạn năm trước mà. Có hai vị nữ Chân Thần ở đây, chuyện Thần Nhân tạm thời không cần lo lắng.
Tạp Áo nói:
– Bản tọa lần trước đã nói với cậu. Sinh mệnh năng lượng và Thác xuống năng lượng là hai năng lượng hoàn toàn khác biệt. Mà bản tọa và Thiên Hương đúng là vì sự khác biệt giữa hai loại năng lượng này nên không thể kết hợp. Khi đó, cậu nói Băng hỏa đồng nguyên Ma pháp của cậu là ở một tình huống đặc thù có thể tiến hành dung hợp. Vì lời cậu nói này, bản tọa và Thiên Hương đã lo lắng rất lâu, cậu đã cùng chúng bản tọa nghiên cứu. Sự thật chứng minh, lý luận mà cậu nói tuyệt đối có thể thực hiện. Lợi dụng Băng hỏa đồng nguyên Ma pháp của cậu, là đặc tính cố định của Ma pháp nguyên tố. Thay đổi đặc tính của chúng nó, khiến cho chúng nó thích ứng lẫn nhau và bảo tồn được năng lực của bản thân, điều này khiến cậu trở thành một gã Băng Hỏa đồng nguyên Ma Pháp sư. Nhưng mà, Sinh mệnh năng lượng và Thác xuống năng lượng của chúng bản tọa cao hơn rất nhiều Băng Hỏa đồng nguyên Ma pháp của cậu. Chúng bản tọa nếu muốn dung hợp hai loại năng lượng này sẽ rất khó khăn. Nhưng tình huống đặc thù mà cậu nói thì vẫn tồn tại. Bản tọa và Thiên Hương đã cẩn thận tự hỏi, cùng với những thứ xảy ra giữa chúng bản tọa và người; cùng với chữ Dị mà Tiến hóa chi phụ lưu lại. Khiến cho chúng bản tọa đã thông suốt, chúng bản tọa đã may mắn, mà chúng bản tọa đã chuẩn bị hết tất cả. Hiện tại, chúng bản tọa ít nhất có năm thành cơ hội trở thành Tâm Tình Chi thần chính thức. Nhưng, việc này cần sự trợ giúp của cậu-
Niệm Băng giật mình nhìn Tạp Áo và Thiên Hương, không dám tin nói:
– Tạp Áo, ý của cô ấy là đã tìm được điểm giống nhau của Sinh mệnh năng lượng và Thác xuống năng lượng? Điều, điều, điều này thật khó tin, cô ấy làm như thế nào?