Băng Hỏa Ma Trù
Chương 455: Dung hợp tính mạng và thác xuống

Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:00:50 | Lượt xem: 6

TÊN ĐÓ đương nhiên biết năng lượng sinh mệnh và năng lượng mất mạng cao tới mức nào, chỉ một trong hai thứ đó cũng có thể khiến cho Tạp Áo và Thiên Hương đạt tới cấp mười bảy. Mà mình lại có được Băng Hỏa đồng nguyên, nếu không tính các thực lực khác thì bây giờ nhiều nhất mới chỉ tới cấp mười ba mà thôi, thực sự cấp bậc còn kém quá xa. Bởi vì chênh lệch trình độ như vậy, nếu muốn dung hợp năng lượng sinh mệnh và năng lượng mất mạng thì còn khó khăn hơn gấp trăm lần so với Băng Hỏa đồng nguyên. Bởi vậy, nghe Tạp Áo và Thiên Hương nói đã tìm được phương pháp, trong lòng Niệm Băng tràn ngập nghi hoặc và hiếu kỳ.

Sắc mặt Tạp Áo hơi ửng đỏ, nhẹ nhàng khẽ gật đầu nói:

– Đúng vậy, chúng bản vương quả thật đã tìm được. Năng lượng sinh mệnh và năng lượng thác xuống mặc dù bao hàm tất cả mấy loại năng lượng, nhưng vẫn có một loại không bị bao hàm. Là Tâm tình chi thần, chúng bản vương biết rất rõ, tâm tình đúng là một hình thức biểu hiện của năng lượng. Mà trong tâm tình, có duy nhất một thứ mà dù sống hay chết cũng hoàn toàn không thể bị ảnh hưởng, đó là yêu. Ngươi bản vương có mấy vị thê tử, bản vương nghĩ ngươi bản vương nhất định hiểu được tình yêu có sức mạnh vĩ đại tới mức nào. Đối diện với tình yêu chân chính thì sống hay chết đều có thể bị khinh thường. Cũng bởi vậy mà chúng bản vương mới cho rằng trước sức mạnh của tình yêu, tất cả các loại năng lượng đều không hề xung đột, kể cả năng lượng sinh mệnh và năng lượng thác xuống cũng vậy. Đơn giản mà nói, tình yêu chính là điểm tương thông giữa hai loại năng lượng hoàn toàn khác biệt là năng lượng sinh mệnh và năng lượng thác xuống.

Niệm Băng giật mình nhìn Tạp Áo và Thiên Hương. GÃ không thể ngờ rằng đáp án lại như vậy: tình yêu chính là điểm tương thông giữa năng lượng sinh mệnh và năng lượng thác xuống. GÃ hoảng sợ nhìn Tạp Áo và Thiên Hương, lòng thấy đã hiểu được chút gì đó, ánh mắt cũng trở nên trầm lắng hơn:

– Nói thẳng với lão phu xem, có phải ngay lần đầu tiên nhìn thấy lão phu, các đối phương đã bắt đầu có mưu đồ đối với lão phu rồi không?

Thiên Hương lạnh lùng nói:

– Cậu có thể cho là như vậy. Khi đó, chúng bản vương đã nghĩ tới khả năng quan hệ hai giới. Nhưng chúng bản vương vẫn chưa chắc chắn rằng tình yêu chính là điểm tương thông quan trọng. Chúng bản vương nghĩ rằng đó là tình cảm của nhân loại, cho nên Tạp Áo mới khiến cậu tới Thác xuống chi sơn tìm bản vương. Nhờ đủ loại tình huống mà chúng bản vương dần dần hiểu được sự huyền bí trong đó.

Đạo quang của Niệm Băng lại trở nên lợi hại:

– Như vậy có nghĩ là khi ở trên Bỏ mạng chi sơn, cậu bị tinh thần lực của ta đây tấn công bị thương cũng là giả bộ sao?

Thiên Hương nhìn thật sâu vào mắt Niệm Băng nói:

– Tinh thần lực của cậu quả thật cường đại hơn rất nhiều so với tưởng tượng của chúng lão phu. Lúc ấy quả thực lão phu đã bị giật mình, nhưng nếu nói bị thương thì không có khả năng đâu. Dù sao lúc đó chênh lệch của cậu với chúng lão phu cũng quá lớn. Cũng khi đó, chúng lão phu mới chắc chắn nhất định phải lựa chọn cậu làm người dung hợp Tình Tự chi thần chúng lão phu. Cậu có tình cảm phong phú, khi đó cậu lại vừa mới hôn làm cho chúng lão phu có thể cảm nhận được đầy đủ cảm giác của tình yêu. Mặc dù khi đó cậu vẫn chưa thực sự có tình yêu. Thẳng thắn nói cho cậu, ngay cả lúc sau khi Tạp Áo giúp cậu khôi phục sinh mệnh lực và phát sinh quan hệ thân thể với cậu, cũng là do chúng lão phu muốn biết sức mạnh tình yêu mới cố ý hấp dẫn cậu. Tâm chí cậu vô cùng cực kiên nghị. Nếu không phải do chúng lão phu dùng ít thủ đoạn đặc biệt thì cậu và Tạp Áo hoặc là cậu với hai chúng lão phu cũng sẽ không phát sinh loại quan hệ này.

Chẳng trách khi ở Sinh mệnh chi hồ (hồ Sinh mệnh) mình lại bị xúc động như vậy, cảm giác lại mãnh liệt như vậy. Nguyên do mình đã sớm mắc bẫy của Sinh Mệnh chi thần và Mất mạng chi thần. Niệm Băng không khỏi cảm thấy có chút bi ai. Tự mình vẫn cảm thấy thông minh nhưng đối với mấy kẻ đã sinh tồn cả trên ngàn năm thì chẳng là gì cả.

Ánh mắt Tạp Áo càng trở nên bi thương:

– Lần đó, lão phu chính thức cảm nhận được tư vị của tình yêu. Cho tới tận bây giờ, lão phu vẫn có thể nhớ rõ từng khoảnh khắc đã diễn ra. Lão phu và Thiên Hương là đồng thể song hồn (2 linh hồn trong cùng 1 thể xác), lão phu có thể cảm nhận được, đương nhiên tên đó cũng có thể. Sau bao nghiên cứu và tìm tòi của chúng lão phu, rốt cuộc cũng tìm được tình yêu là điểm tương thông giữa sinh mệnh và thác xuống. Bởi vậy, chúng lão phu đến đây vì nguy cơ sắp xảy ra. Vốn lão phu và Thiên Hương cũng không muốn làm tổn thương gì đối với ngươi lão phu. Dù sao, ngươi lão phu cũng là nam nhân duy nhất mà chúng lão phu đã yêu, nhưng chúng lão phu lại không thể đến được với nhau. Không thể biến thành Tâm Tình chi thần chính thức, kết cục của chúng lão phu chỉ có chết. Vì tâm nguyện vĩ đại tiến hóa của nhân loại, vì sự chiến đấu đã cả vạn năm của chúng lão phu, tất yếu phải có sự hy sinh. Niệm Băng, thực sự xin lỗi, chúng lão phu muốn chính là mượn thân thể của ngươi lão phu để hoàn thành quá trình dung hợp này.

Niệm Băng nhàn nhạt nhìn Tạp Áo, nói:

– Ta đây hiểu rồi, đó gọi là phá rồi lập, sự dung hợp của các ngươi ta đây sợ rằng sẽ lấy ta đây làm trung tâm tiến hành. Khi các ngươi ta đây hoàn thành dung hợp thành Tâm Tình chi thần, vì là môi giới dung hợp nên đương nhiên ta đây sẽ bị tiêu vong mất. Bởi vậy, các ngươi ta đây mới cảm giác có chút khó xử. Lần này tới tìm ta đây, các ngươi ta đây đã hạ quyết tâm, ta đây đây còn có thể nói gì được nữa? Trước mặt hai vị chân thần, ta đây căn bản không có năng lực phản kháng.

Nói xong những lời này, tên đó tự cười giễu. TÊN ĐÓ vốn đã coi Tạp Áo và Thiên Hương là bạn hữu của mình, hơn nữa, bởi vì đã từng phát sinh quan hệ với Tạp Áo nên trong lòng tên đó vẫn còn có chút cảm thụ bất thường. Nhưng bây giờ tên đó mới hiểu được, nguyên lai mình chỉ là công cụ lợi dụng của Tạp Áo và Thiên Hương mà thôi. Các cô ấy giúp mình khôi phục lại sinh mệnh lực, trợ giúp mình tăng thực lực lên, cũng giống như việc nuôi lợn cho béo. Các cô ấy tìm đến với mình chỉ để thu hoạch mà thôi. Thấy ánh mắt lạnh lùng, thản nhiên của Niệm Băng, trong lòng Tạp Áo và Thiên Hương đều không khỏi có chút đau xót, cả hai nữ nhân cùng cúi đầu, Thiên Hương nói:

– Niệm Băng, nếu được lựa chọn, chúng ta đây thực sự không hy vọng sẽ xảy ra như vậy. Thực sự xin lỗi.

Niệm Băng lạnh nhạt cười, nói:

– Không vấn đề, các đối phương đã quyết định rồi, ta đây không có khả năng thay đổi được gì nữa cả. Cho dù lúc trước ta đây biết rõ các đối phương muốn lợi dụng ta đây, ta đây cũng không có biện pháp gì để thay đổi chuyện này. Dù sao, khi đó ta đây cũng đang trong trạng thái bán tử (chết một nửa) rồi, tính mạng của ta đây là do các đối phương cấp cho. Bây giờ các đối phương muốn bắt trở về, ta đây có thể không cho sao? Ta đây cũng chẳng có thực lực để làm như vậy. Bất quá, vì chúng ta đây cũng từng có một đoạn lộ thủy nhân duyên, ta đây muốn xin các đối phương mấy việc. Chỉ cần các đối phương đáp ứng, ta đây nhất định sẽ toàn lực phối hợp với các đối phương để hoàn thành quá trình dung hợp. Ta đây nghĩ, là môi giới, sự phối hợp của ta đây đối với các đối phương chắc chắn sẽ có hiệu quả trợ giúp nhất định.

– Lộ thủy nhân duyên? Niệm Băng, cậu nói khó hiểu quá.

Tạp Áo ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập phức tạp nhìn Niệm Băng.

Niệm Băng cười thản nhiên:

– Lão phu thực sự không nghĩ ra nỗi phương pháp nào khác để hình dung. Có lẽ đây là lời giải thích tốt nhất. Chẳng lẽ chúng lão phu lúc đó không phải là lộ thủy nhân duyên sao? Bây giờ cũng chẳng cần phải tranh luận về vấn đề này nữa. Lão phu chỉ muốn biết, các đối phương có nguyện ý đáp ứng mấy việc của lão phu hay không?

Tạp Áo hít một hơi thật sâu, đi đến bên người Niệm Băng, ấn vào vai hắn ta đây nói:

– Đối phương nói đi. Chỉ cần chúng bản tọa có thể làm được, nhất định chúng bản tọa sẽ tận lực giúp đối phương hoàn thành.

Niệm Băng nhìn thật sâu vào mắt Tạp Áo, ánh mắt hắn đầy thâm ý, tựa như muốn chui vào tận nội tâm của Tạp Áo:

– Kỳ thật, bản vương muốn xin các cậu một số việc, đối với các cậu thì đều rất đơn giản. Đầu tiên, các cậu vừa nói, nếu hoàn thành dung hợp Tâm Tình chi thần, đối phó xong với ba hắn chân thần kia, có thể giúp chúng bản vương giải quyết sự uy h**p của thần nhân đối với liên quân Ngưỡng Quang nhân gian chúng bản vương. Bản vương hy vọng các cậu có thể thực hiện lời hứa này. Dù sao, nhân gian này đã không thể chịu nổi một lần cuộc chiến tranh giống như Thần Di đại chiến như vậy nữa. Nếu tiếp tục như vậy sẽ có một nền văn minh bị hủy diệt, có lẽ mấy vạn năm nữa cũng chẳng thể khôi phục nổi. Bản vương nghĩ, lúc trước các cậu nói muốn được sinh hoạt như phàm nhân là thật. Vì tương lai của chính các cậu, xin các cậu hãy chắc chắn hoàn thành việc này.

Tạp Áo và Thiên Hương cùng gật gật đầu. Tạp Áo nói:

– Cậu yên tâm đi, những thần nhân đó vốn không nên tồn tại trên nhân gian này. Nói cho cậu một bí mật, thân nhân vốn đúng là có Trật tự chi thần do ba tên kia cố ý bồi dưỡng ra vì muốn tuyển chọn kẻ trợ lực tối cường trong nhân loại cho chúng. Chỉ là thời gian đề thăng của nhân loại quá dài, hơn nữa trong nhân loại lại tràn ngập các chủng loại nguy ngập và các tính chất không xác định. Chỉ riêng tính cách của con cậu đã là rất khó nắm bắt. Bởi vậy mà bọn chúng đã thất bại. Đối với mấy thần nhân vốn không nên tồn tại này, chúng bản vương đương nhiên sẽ phải xử lý. Niệm Băng, chúng bản vương cam đoan sẽ giúp cậu tiêu diệt ba hắn chân thần sau khi hoàn thành dung hợp. Cậu còn tâm nguyện nào khác nữa không?

Niệm Băng hít một hơi thật sâu, nói:

– Ta đây chết đi, có lẽ sang mang đến cho Ngưỡng Quang phương trời một ít ảnh hưởng. Tâm nguyện thứ hai, đó là muốn các đối phương thay thế ta đây, cân bằng mối quan hệ của các đế quốc trên Ngưỡng Quang phương trời. Ta đây chán ghét chiến tranh, chỉ có hòa bình mới là phương trời tốt đẹp nhất. Ta đây nghĩ, với thực lực của các đối phương, nhất định có thể làm tốt hơn ta đây nhiều.

Thiên Hương nhíu mày, nói:

– Chuyện này mặc dù hơi phiền toái một chút, nhưng chúng ta đây có thể đáp ứng cậu. Với sức mạnh của chúng ta đây, muốn cân bằng các mối quan hệ của các nước, chỉ cần dùng chút thủ đoạn và thực lực áp bách là đủ. Có lẽ sẽ không nhiều phiền phức lắm đâu.

Niệm Băng mỉm cười nói:

– Đối với các đối phương thì xử lý những phiền toái đó chỉ là chuyện rất đơn giản. Tâm nguyện thứ ba của lão phu lại càng đơn giản hơn, sau khi lão phu chết đi, nhờ các đối phương tiêu trừ nỗi nhớ lão phu trong lòng ba vị thê tử của lão phu. Có lẽ việc này người khác không thể làm nổi, nhưng với chung cực năng lượng sinh mệnh và thác xuống của các đối phương, cộng với tinh thần lực vĩ đại sau khi Tâm tình chi thần giác tỉnh (sinh ra), chuyện này cũng chẳng có gì là khó khăn. Lão phu không muốn các thê tử vì cái chết của lão phu mà quá bi thương, thậm chí còn có thể làm những việc ngốc nghếch. Lão phu chỉ mong các cô lão phu có một cuộc sống mới, cho dù có quên lão phu thì các cô lão phu cũng sẽ có một cuộc đời mới. Chỉ cần các cô lão phu có thể hạnh phúc, lão phu cũng chẳng còn mong gì hơn nữa cả. Cả cha mẹ lão phu bên kia, lão phu cũng mong các đối phương giúp đỡ tương tự. Có lẽ, với không chế của Tâm Tình chi thần các đối phương, có thể làm giảm bớt bi thương của họ. Các đối phương hoàn toàn có thể nghĩ biện pháp nói với lũ người kia, bởi vì lão phu và Hi Giới đánh nhau tiêu hao quá nhiều năng lượng, bị thương nặng mà chết. Lão phu chỉ có tổng cộng ba điều kiện này thôi.

Tạp Áo nhìn Niệm Băng, khẽ thở dài nói:

– Có lẽ đây chính là tình yêu của nhân loại, vì cuộc sống hạnh phúc của người yêu, cho dù quên mình cũng không hề gì. Niệm Băng, tình yêu của cậu thực sự khiến cho bản tọa rất hâm mộ, các thê tử của cậu quả thật là hạnh phúc!

Thiên Hương tiếp lời nói:

– Đáng tiếc, chúng ta đây không thể đáp ứng điều kiện cuối cùng này của ngươi ta đây. Giải quyết việc của cha mẹ ngươi ta đây ở bên kia thì dễ thôi. Cái chết của ngươi ta đây sẽ làm lũ người kia bi thương nhưng chúng ta đây chắc chắn có thể khống chế được tâm tình của lũ người kia, khiến cho họ dần dần khôi phục. Nhưng trong ba vị thê tử của ngươi ta đây thì chỉ có thể tiêu trừ trí nhớ của Long Linh thôi. Còn Phượng Nữ và Lam Thần thì không được.

Niệm Băng trong lòng chấn động, vẻ mặt không còn bình tĩnh nữa, hoảng sợ nói:

– Chẳng lẽ mình ta đây làm môi giới còn chưa đủ sao? Các đối phương chẳng lẽ còn muốn làm thương tổn thê tử của ta đây sao?

Tạp Áo ảm đạm nói:

– Là sinh vật đã tồn tại hàng vạn năm, chúng bản tọa sẽ không làm chuyện gì vô nghĩa. Chúng bản tọa xâm chiếm thân thể các thê tử của ngươi bản tọa đương nhiên là có dụng ý. Bản tọa và Thiên Hương đều là năng lượng thể, cho dù có thể cảm nhận được tình yêu của ngươi bản tọa nhưng không có thân thể thì cũng rất khó có thể giao lưu tình ái với ngươi bản tọa để đạt tới dung hợp thành Tâm Tình chi thần. Trong quá trình dung hợp, chúng bản tọa phải nhờ thân thể hai vị thê tử của ngươi bản tọa. Thẳng thắn mà nói, những điều kiện của ngươi bản tọa đều chẳng khó khăn gì, dễ dàng hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng bản tọa. Ngươi bản tọa là một tên đó ma pháp sư Băng Hỏa đồng nguyên. Mặc dù bây giờ thực lực của ngươi bản tọa đã có thể theo đuổi nhiều phương diện, nhưng chẳng biết sẽ phát sinh biến hóa vào lúc nào. Còn hai vị thê tử của ngươi bản tọa đều là phượng hoàng tồn tại duy nhất, cao quý mà cường đại, một băng một hỏa. Thân thể các nàng bản tọa và ngươi bản tọa vừa may lại là phù hợp. Sở dĩ thực lực của ba người các ngươi bản tọa có thể tăng lên rất nhanh chính là có quan hệ rất lớn với việc trao đổi năng lượng băng hỏa. Hai loại năng lượng sinh mệnh và thác xuống của chúng bản tọa rất bá đạo, rất dễ làm hư hỏng thân thể ngươi bản tọa trong quá trình dung hợp. Nhưng nếu là thân thể của hai vị thê tử ngươi bản tọa làm vật dẫn, thì sẽ không còn tồn tại hiểm nghèo nữa, khả năng thành công của chúng bản tọa sẽ trở nên cao hơn rất nhiều. Hơn nữa còn có thể khiến hai linh hồn của bản tọa và Thiên Hương tách ra khỏi thân đồng thể. Chỉ có như vậy, chúng bản tọa mới có cơ hội thành công. Bởi vậy, các thê tử của ngươi bản tọa không thể bị tiêu trừ trí nhớ sau khi sống lại lần nữa.

Trái tim Niệm Băng lại kịch liệt nhảy dựng lên, thấy Tạp Áo và Thiên Hương định xâm nhập thân thể của Phượng Nữ và Lam Thần, trong lòng hắn ta đây không khỏi nổi sóng. Hắn ta đây có thể không quan tâm tới tính mạng của mình, dù sao tính mạng của hắn ta đây cũng đã mấy lần từ bên bờ vực nguy ngập nhất trở về, nhưng hắn ta đây lại không thể không quan tâm tới tính mạng của các thê tử. Hắn ta đây tuyệt không muốn những nữ nhân mà mình yêu thương nhất bị một chút thương tổn nào.

Thiên Hương khẽ thở dài một tiếng:

– Niệm Băng, vốn chúng bản tọa có thể đáp ứng đối phương. Dù sao đến lúc đó đối phương đã chết đi, linh hồn cũng biến mất, không thể cảm nhận được gì ở ngoại giới nữa cả. Nhưng chúng bản tọa lại không muốn lừa dối đối phương nên mới nói thật cho đối phương biết. Việc chúng bản tọa phải làm là không chế thân thể hai vị thê tử của đối phương, cùng đối phương tiến hành hợp thể. Như vậy, linh hồn của đối phương và các nàng bản tọa giao hòa khi yêu, còn chúng bản tọa dựa vào tình yêu của các đối phương mà tùy nghi di chuyển, dung hợp hai loại năng lượng sinh mệnh và thác xuống khi băng hỏa của các đối phương giao hòa, khiến cho chúng bản tọa chính thức trở thành Tâm Tình chi thần.

Niệm Băng đột nhiên cao giọng:

– Sau khi nghi thức đó chấm dứt, Thần Thần và Phượng nữ sẽ biến thành bộ dạng gì?

Tạp Áo than nhẹ một tiếng, nói:

– Có lẽ linh hồn của các cô bản tọa cũng biến mất theo đối phương. Chúng bản tọa cũng chưa hề kinh nghiệm qua loại dung hợp này, cũng không biết sẽ phát sinh điều gì. Tinh thần lực và ma lực của đối phương đều đã là môi giới để chúng bản tọa dung hợp thì đương nhiên sẽ phải biến mất. Còn bản tọa và Thiên Hương ở lại, sau khi biến thành Tâm Tình chi thần sẽ tiếp tục sử dụng thân thể Phượng Nữ và Lam Thần, trở thành con người mới của các cô bản tọa. Có lẽ đối phương nên hiểu theo một nghĩa nào đó, các cô bản tọa không hề chết đi mà quả thật là thu hoạch được một sinh mạng mới.

– Thối lắm, linh hồn đã chẳng còn, các cô lão phu sao có thể vẫn là Phương Nữ và Thần Thần được? Các ngươi lão phu, các ngươi lão phu rất hèn hạ, chẳng lẽ không còn biện pháp nào khác sao? Lão phu có thể chết, lão phu có thể phối hợp với các ngươi lão phu, nhưng lão phu cầu xin các ngươi lão phu không được làm thương tổn thê tử của lão phu.

Thiên Hương khẽ lắc đầu nói:

– Xin lỗi Niệm Băng, mặc dù lão phu và Tạp Áo vì đã cùng người có một đoạn lộ thủy nhân duyên mà sinh ra ý yêu thương, nhưng tình yêu của chúng lão phu đối với đối phương không sâu sắc như của thê tử đối với đối phương. Trong trường hợp này, cần thiết phải lợi dụng thân thể các cô lão phu, huống chi, khi chúng lão phu thực sự trở thành Tâm Tình chi thần sẽ phải tách ra. Thân thể hoàn mỹ như hai vị thê tử này của đối phương quả thực quá hiếm hoi trên nhân gian này, cho nên chúng lão phu đã quyết định phải làm như vậy. Đối phương không cần nhiều lời, sự tình đã quyết rồi, không thể thay đổi được nữa.

Niệm Băng nhìn các cô bản vương, trong mắt tràn ngập hận ý:

– Bây giờ bản vương mởi hiểu, nguyên lại mấy chân thần các ngươi bản vương đều là cá mè một lứa, cả ba hắn Trật Tự chi thần kia nữa. Các ngươi bản vương cũng chẳng tốt đẹp gì đâu. Tạp Áo, Thiên Hương, Nếu các ngươi bản vương thực sự phải làm như vậy, đừng trách bản vương toàn lực phá hỏng quyết định của các ngươi bản vương. Dù sao cũng là chết, bản vương dù có chết cũng sẽ không cho các ngươi bản vương đạt mong ước đâu.

Thiên Hương lạnh nhạt nói:

– Niệm Băng, cậu đúng là quá xem thường chúng lão phu. Mặc dù chúng lão phu bây giờ chỉ có thể dung hợp thành một nửa Tâm Tình chi thần, nhưng đối với cậu mà nói thì như thế là đủ rồi. Có thể khống chế tâm tình của cậu, chúng lão phu có thể điều khiển cậu làm rất nhiều chuyện. Huống chi, trước mặt cậu là hai vị thê tử, chắc chắn là cậu phải có tình cảm với các cô lão phu, lại được năng lực của chúng lão phu k*ch th*ch, chắc chắn không thể không bộc phát. Bởi vậy, cho dù cậu không phối hợp cùng chúng lão phu, chúng lão phu cũng có thể hoàn thành quá trình dung hợp. Nói cho cậu những điều này, chỉ là muốn cho cậu hiểu được hết thảy sự thật. Chúng lão phu cũng không muốn làm như vậy, nhưng chúng lão phu thực sự không còn lựa chọn nào khác. Vì sinh tồn, ai còn nói rõ cái gì đúng, cái gì sai nữa? Có lẽ cậu sẽ vĩnh viễn hận chúng lão phu khi linh hồn tan biến, nhưng chúng lão phu cũng không thể thay đổi suy nghĩ của mình được. Thực xin lỗi Niệm Băng, chúng lão phu còn có thể cam đoan với cậu là sẽ không làm thương tổn Tiểu Long trong người cậu. Các điều kiện đã đáp ứng lúc trước, chúng lão phu cũng sẽ hoàn thành.

Niệm Băng toàn lực thúc dục tinh thần lực của mình, nhưng gã rõ ràng cảm giác được hai tay đang tự bóp chặt vai, từ trong ngực, năng lượng sinh mạng và bỏ mạng hoàn toàn khác biệt đồng thời tản mát ra. Toàn thân bị kiềm hãm, nhất thời toàn bộ năng lực bị phong ấn, ngoại trừ nói chuyện ra thì bây giờ gã chẳng thể làm được gì nữa.

Hai giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt Tạp Áo:

– Niệm Băng, thực xin lỗi. Bản tọa sẽ vĩnh viễn nhớ rõ Bách Hoa Lộ của đối phương, Đối phương là nam nhân đầu tiên trong cuộc đời bản tọa, cũng là nam nhân cuối cùng. Cho dù bản tọa trở thành Tâm Tình chi thần thì điều này cũng vĩnh viễn không thể thay đổi. Mặc dù đối phương cũng không phải là một con người hoàn mỹ, nhưng đối phương có một trái tim tràn ngập yêu thương. Niệm Băng, chúng bản tọa phải bắt đầu rồi. Rất nhanh hết thảy sẽ chấm dứt, đối phương sẽ không cảm thấy thống khổ gì, linh hồn của đối phương sẽ biến mất trong đỉnh cao cực lạc.

Thiên Hương nói:

– Kỳ thật, lão phu thực sự hâm mộ ba vợ chồng các cậu. Khi cậu thỉnh cầu chúng lão phu buông tha Phượng Nữ và Lam Thần, linh hồn các cô ấy cũng một mực thỉnh cầu chúng lão phu, lấy tính mạng của mình để đổi lấy tính mạng của cậu. Đáng tiếc, việc này không thể được.

Niệm Băng cười thê lương:

– Chẳng lẽ ông trời nhất định muốn ba vợ chồng chúng ta đây phải đồng sinh cộng tử sao? Nếu thực sự là như vậy, ta đây còn có biện pháp sao? Tạp Áo, Thiên Hương, các ngươi ta đây có biết bây giờ ta đây đang suy nghĩ gì không? Trước kia, ta đây quả thật vẫn phi thường thống hận ba tên Trật Tự chi thần kia, nhưng bây giờ ta đây lại hết sức hy vọng bọn chúng có thể ngay lập tức xuất hiện. Các ngươi ta đây ly khai Thần Chi vùng đất, ta đây không tin chúng lại không hề có cảm giác. Là đối thủ lớn nhất, mỗi một hành động của các ngươi ta đây có lẽ đều nằm trong giám thị của bọn chúng.

Trong giây phút nguy nan này, Niệm Băng thấy trong ánh mắt Tạp Áo và Thiên Hương vừa bi thương vừa kiên định, hiểu rằng không thể kích động được tâm tình của các nàng bản vương. Bây giờ, muốn giữ mạng sống chỉ có thể dựa vào trí tuệ của chính mình. Mặc dù khả năng thành công gần như bằng không, nhưng vì tính mạng của các thê tử của mình, hắn bản vương không thể không thử xem. Tuy nhiên câu trả lời của Tạp Áo đã nhanh chóng khiến hắn bản vương rơi vào tuyệt vọng:

– Niệm Băng, khi chúng lão phu tới tìm ngươi lão phu thì đều đã bố trí tất cả rồi. Ngươi lão phu không cần phải nói thêm gì nữa, làm như vậy sẽ chỉ làm ấn tượng tốt của chúng lão phu đối với ngươi lão phu mất đi mà thôi. Lúc ly khai Thần Chi vùng đất,lão phu và Thiên Hương đã dùng hai loại năng lượng sinh mạng và thác xuống ngưng kết thành hình dáng bản thể của chúng lão phu. Theo khí tức năng lượng, ba bọn chúng chắc chắn sẽ rất khó phát hiện. Hơn nữa bọn chúng đang ẩn tu tới lúc khẩn yếu, cho dù có phát hiện cũng phải hoàn thành tu luyện của chính mình xong mới có thể truy đuổi chúng lão phu. Khoảng thời gian này đã đủ cho chúng lão phu hoàn thành quá trình dung hợp hôm nay rồi. Niệm Băng, thực xin lỗi.

Khí lưu màu đen lạnh như băng trong tay Thiên Hương phát ra, cuốn lấy mỗi bộ phận thân thể Niệm Băng. Tạp Áo buông tay ra, đứng ở một bên nhìn Niệm Băng, nước mắt không ngừng chảy xuống. Thiên Hương và Tạp Áo nguyên bổn là nhất thể, tâm tình của các cô bản tọa đều không khác gì nhau, chỉ là tính cách của Thiên Hương rõ ràng là kiên cường hơn Tạp Áo một chút. Dưới tác dụng của khí lưu màu đen lạnh như băng kia, Niệm Băng chỉ cảm thấy toàn thân truyền đến từng cơn buốt giá. Áo bào ma pháp sư trên người hóa thành bột biến mất, lộ ra thân hình cao lớn, cường tráng. Trước mặt thê tử mà không mặc quần áo thì đương nhiên không sao, nhưng bây giờ lại có tới bốn nữ nhân đang nhìn mình, Niệm Băng quả thực rất bực tức. Nhưng trước mặt chân thần, hắn bản tọa có thể làm được gì?

Khí lưu màu đen biến mất, Tạp Áo và Thiên Hương đồng thời đi đến trước mặt Niệm Băng. Nhìn bề ngoài thì các cô ấy là Phượng Nữ và Lam Thần, nhưng vẻ mặt của các cô ấy lại là của Tạp Áo và Thiên Hương. Hai thân thể mềm mại tràn ngập tính đàn hồi dán lên người Niệm Băng. Niệm Băng chỉ cảm thấy khoảng không trước mặt biến đổi, sau một khắc, tên đó đã nằm thẳng cẳng trên giường. Hào quang nhàn nhạt phân biệt từ cơ thể Tạp Áo và Thiên Hương phát ra. Thông qua ảnh hưởng của quả cầu sinh mạng và bỏ mạng, Niệm Băng có thể nghe được rõ tiếng tim đập dồn dập của các cô ấy. Phượng Nữ và Lam Thần vốn không mặc quần áo. Từ khi đạt tới phượng hoàng đệ bát biến, các cô ấy có thể dùng năng lượng ngưng kết thành quần áo đẹp nhất trên người, hơn nữa cũng không hao phí nhiều năng lượng lắm. Đây là dị năng của chủng tộc phượng hoàng, phượng hoàng có vũ mao hoa mỹ, mà quần áo trên người các cô ấy cũng như phượng vũ vậy. Theo quang ảnh nhàn nhạt, hai bộ váy dai màu lam, hồng từ từ biến mất. Hai thân thể mềm mại, một nóng rực, một băng giá áp vào ngực Niệm Băng. Tạp Áo và Thiên Hương đã có vẻ khẩn trương, các cô ấy thậm chí hơi ngừng lại một khắc, cũng không biết sẽ phải làm gì nữa.

Niệm Băng nhớ trên phương trời lưu truyền một câu nói: là nữ nhân khi bị cưỡng gian, nếu biết rằng phản kháng là phí công vô ích thì không bằng lựa chọn việc hưởng thụ. Cuối cùng, cho dù chỉ là hưởng thụ thì cũng đáng giá hơn rất nhiều so với việc phản kháng để rồi vong mạng. Ít nhất, lưu lại tính mạng thì còn có cơ hội trả thù. Nhưng chính mình bây giờ lại không giống một nữ tử. Có lẽ mình cũng có thể lựa chọn hưởng thụ. Dù sao, bất kể là hai vị thê tử của mình hay là Tạp Áo và Thiên Hương thì đều là nữ nhân cực phẩm. Nhưng sau khi hưởng thụ thì mình cũng vong mạng. Một cảm giác nóng rực từ bụng dưới truyền đến, Niệm Băng thực có chút bội phục chính mình. Mặc dù tính mạng đang bị uy h**p, vậy mà do ma sát với thân thể mềm mại, hoàn mỹ của Phượng Nữ và Lam Thần, thân thể mình vẫn sinh ra kh*** c*m kịch liệt. Tạp Áo và Thiên Hương đã nắm tay nhau lại không biết từ khi nào, một cỗ khí lưu màu hồng nhạt bao phủ cả phòng. Nó không hề có cảm giác gì mạnh mẽ nhưng trong thoáng chốc đã đem đến bên trong trướng bồng một lại cảm giác kỳ dị. Phảng phất như hết thảy đều trở nên nhạy cảm hơn, nhưng hết thảy cũng trở nên mơ hồ hơn, tựa như không còn là trong trướng bống nữa mà đang ở trong một khoảng không khác vậy.

Giọng nói của Tạp Áo vang lên trong tim Niệm Băng:

– Chúng bản vương phải bắt đầu rồi. Mặc dù trong lĩnh vực tâm tình này, chúng bản vương chỉ là bán Tâm tình chi thần, nhưng đối với cậu mà nói thì như vậy cũng là đủ rồi. Không cần có ý đồ phản kháng, như vậy chỉ làm cậu cảm thấy càng thêm thống khổ cực cùng. Hãy nằm im đi, nếu có thể, chúng bản vương sẽ tận lực bảo lưu linh hồn của Phượng Nữ và Lam Thần. Sau này tìm được thân thể thích hợp sẽ giúp các cô ấy chuyển thân. Sau khi chính thức trở thành Tâm Tình chi thần, chúng bản vương sẽ có năng lực đó. Nguồn: http://truyenfull.vn

Nghe Tạp Áo nói xong những lời này, Niệm Băng mới cảm nhận được rõ ràng sự bi thương của Tạp Áo là thật. Cô ấy quả thật vì sự đối xử của mình mà sinh ra tình yêu, mặc dù không biết tình yêu này sâu đậm mức nào nhưng cuối cùng thì nó thực sự tồn tại.

– Cảm ơn ngươi bản tọa, Tạp Áo. Mặc dù ngươi bản tọa không đưa ra câu trả lời thuyết phục cho bản tọa, nhưng bây giờ có lẽ đó là tin tức tốt nhất với bản tọa rồi. Bản tọa sẽ không phản kháng, vì thê tử bản tọa có thể sống sót, bản tọa sẽ tận lực phối hợp với các ngươi bản tọa hoàn thành quá trình dung hợp. Trước khi chết có thể được yêu các lão bà của bản tọa một lần, có lẽ bản tọa là người hạnh phúc nhất trong số những người sắp chết.

Tâm tình rốt cuộc yên ổn một chút, Niệm Băng phát hiện cảm giác của mình càng trở nên mẫn cảm. Nghĩ thông suốt hết thảy, trái tim tên đó ngược lại càng trở nên thư thả rất nhiều. Chỉ có trợ giúp thật tốt Tâm Tình chi thần dung hợp, linh hồn của Phượng Nữ và Lam Thần mới có thể chịu ảnh hưởng ít nhất trong quá trình dung hợp, nhờ vậy mà có hy vọng sống sót. Việc này đối với Niệm Băng, không thể nghi ngờ đó là điều hạnh phúc nhất. Bởi vậy, tên đó không hề lựa chọn phản kháng, mà lựa chọn phối hợp. Nhắm mắt lại, tên đó không muốn chờ đợi việc mà tất cả mọi người đều mong muốn, chỉ dụng tâm cảm thụ từng biến hóa nhỏ nhất trên thân thể hai vị thê tử. Trong ý niệm của tên đó, Tạp Áo và Thiên Hương không còn tồn tại. Mặc dù Phượng Nữ và Lam Thần chỉ còn có thân thể nhưng ý nghĩ yêu thương trong lòng Niệm Băng vẫn không ngừng tràn ngập. Niệm Băng biết, đây là cơ hội cuối cùng mình có thể biểu đại tình yêu của mình đối với các cô ta đây. Tên đó không giữ lại cái gì cả, hoàn toàn biểu đạt tình yêu say đắm của mình với các cô ta đây. Chỉ có tâm tình tồn tại, mặc dù thân thể Niệm Băng không thể di chuyển nhưng toàn thân tên đó tên đó đều tràn ngập ba đ*ng t*nh ái. Khi Tạp Áo và Thiên Hương hoàn thành một nửa tâm tình lĩnh vực, các cô ta đây đột nhiên sửng sốt phát hiện rằng lĩnh vực đó căn bản không hề có tác dụng gì. Mục đích của các cô ta đây chính là muốn kích đ*ng t*nh yêu và d*c v*ng trong lòng Niệm Băng, nhưng bây giờ các cô ta đây lại giật mình phát hiện, ý nghĩ yêu thương từ Niệm Băng phát ra thực sự mãnh liệt, không ngờ còn sinh ra ảnh hưởng mạnh hơn nhiều so với nửa tâm tình lĩnh vực của các cô ta đây. Tại sao lại như vậy? Tình yêu của một con người sao có thể đạt tới trình độ như vậy? Khi đó, bởi vì ý nghĩ yêu thương tăng lên quá độ, ý thức của Niệm Băng cũng không còn thanh tĩnh nữa. Cấm chế trong chớp mắt bị giải trừ, Niệm Băng khôi phục lại được năng lực hành động. Tên đó mở rộng vòng tay, ôm hai thê tử vào lòng. Đừng nói vì tên đó đã hoàn toàn phóng thích ý nghĩ yêu thương trong lòng mình nên không còn thanh tỉnh, cho dù là tên đó có thanh tỉnh thì trước mặt hai vị chân thần cũng chẳng thể có cơ hội nào cả.

Tạp Áo và Thiên Hương trong lồng ngực Niệm Băng đồng thời cảm nhận được một luồng ý nghĩ yêu thương cực kỳ mênh mông cuồn cuộn đánh sâu vào nơi sâu nhất của linh hồn, gợi nhớ lại hồi ức của các nàng lão phu. Hai vị chân thần cùng rùng mình. Trong giây phút mấu chốt làm bán Tâm Tình chi thần, ý thức của các nàng lão phu đều thanh tĩnh phi thường. Các nàng lão phu đều biết quá trình dung hợp đã bắt đầu. Việc này sẽ quyết định hai người mình có hy vọng chiến thắng được ba tên đó chân thần kia hay không. Thật cẩn thận, các nàng lão phu tùy ý để Niệm Băng khẽ v**t v* thân thể Phượng Nữ và Lam Thần, thu liễm hoàn toàn năng lượng sinh mạng và năng lượng mất mạng, cảm thụ đầy đủ tâm tình yêu thương đang thăng hoa. Chỉ có làm cho tâm tình của các nàng lão phu đạt tới cấp bậc thăng hoa cực điểm, vượt trên sinh tử, lúc đó mới có thể băt đầu dung hợp chính thức Tâm Tình chi thần. Niệm Băng lúc này đã quên hết thảy, trong tim hắn chỉ còn m* t** tình yêu, trong bữa tiệc cuối cùng của đời mình, ngay cả hắn cũng có chút chấn kinh. Không ngờ mình lại có tình yêu mênh mông say đắm như vậy. Trong lòng tràn ngập thân ảnh Phượng Nữ và Lam Thần, còn có cả Long Linh, ý nghĩ yêu thương đối với các nàng lão phu không ngừng sinh ra. Tình yêu quả thực là một loại năng lượng, không những thế còn trên cả ảnh hưởng của tâm tình. Dưới tác dụng của ý nghĩ yêu thương đồ sộ do Niệm Băng phát ra, thân thể Phượng Nữ và Lam Thần dần dần có phản ứng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8