Băng Hỏa Ma Trù
Chương 456: Tâm Tình chi thần hoàn mỹ

Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:00:54 | Lượt xem: 7

Trên da thịt mềm mại của hai nữ nhân dần dần xuất hiện một tầng hồng đỏ mê người. Thân thể mềm mại của Phượng Nữ càng trở nên nóng rực hơn, còn kiều thân của Lam Thần cũng nóng dần lên. Tạp Áo và Thiên Hương ngạc nhiên phát hiện rằng mặc dù lúc này đây, các cô ấy đang khống chế thân thể Phượng Nữ và Lam Thần, nhưng bên trong linh hồn bị phong bế của các cô ấy lại không ngừng phát ra ý nghĩ yêu thương. Với thực lực chân thần của mình lại không thể nào phong ấn nổi luồng ý nghĩ yêu thương này phát ra, dần dần kết hợp với ý nghĩ yêu thương của Niệm Băng, không ngừng giao lưu, thăng hoa. Niệm Băng nhắm hai mắt, dụng tâm cảm thụ tình yêu của hai vị thê tử. Tên đó đương nhiên biết, đó không phải là đến từ Tạp Áo và Thiên Hương. Trong ý niệm của tên đó, hai vị chân thần đã không còn tồn tại nữa. Ý nghĩ yêu thương không ngừng mãnh liệt thăng hoa khiến cho động tác của Niệm Băng dần trở nên kịch liệt thêm. Thân thể kết hợp đương nhiên là rất mỹ diệu, nhưng trong giờ khắc này, khí tức tình yêu phát ra lại đưa đám người kia tiến vào một thực lực trước đây chưa từng có. Niệm Băng dần dần quên mất mình đang làm gì, nhắm mắt lại, đem thân thể hoàn toàn phó mặc cho bản năng điều khiển, vẫn không ngừng phóng thích ý nghĩ yêu thương của mình như trước, không ngừng giao lưu tình ái trong tĩnh lặng cùng hai vị thê tử.

Tạp Áo và Thiên Hương cũng dần dần trở nên hưng phấn. Dưới tác dụng kh*ng b* của năng lượng tình yêu, hai cỗ năng lượng sinh mệnh và bỏ mạng của các cô ta đây cũng dần dần xuất hiện biến dị. Các lĩnh vực vốn bất đồng bắt đầu dần dần quá trình kết hợp. Còn thân thể Niệm Băng đúng là môi giới để các các cô ta đây kết hợp. Quả cầu sinh mệnh và quả cầu bỏ mạng trước ngực Niệm Băng tản ra quang mang hắc và lục sắc nhàn nhạt, khí tức sinh mệnh và bỏ mạng từ bài xích nhau dần biến thành phân biệt không can thiệp vào nhau. Máu trong cơ thể Niệm Băng tựa hồ đã bị rực cháy, kịch liệt sôi trào. Mặc dù Niệm Băng, Phượng Nữ và Lam Thần đều không quá cảm giác được biến hóa của thân thể, hòan toàn chìm đắm trong cảm thụ h**n **, nhưng vẫn Tạp Áo và Thiên Hương thì khác. Cả hai đang khổ cực chịu đựng từng đợt, từng đợt song khóai cảm mãnh liệt đánh tới. Các cô ta đây chiếm cứ thân thể Phượng Nữ và Lam Thần, đương nhiên có thể thông qua thân thể họ mà cảm nhận rõ ràng được quá trình thăng hoa cực lạc của tình ý nam nữ lũ người kia. Là Tâm Tình chi thần, các cô ta đây biết mình tuyệt đối không thể trầm luân trong nh*c d*c. Nhưng thân thể Niệm Băng lại giống như một khối nam châm, không ngừng hấp dẫn linh hồn các cô ta đây. Mỗi lần tên đó trùng kích đều rất đơn giản nhưng mạnh mẽ, không hề hoa lệ nhưng ý yêu thương mãnh liệt không ngừng bốc lên trong bán tình tự lĩnh vực, sinh ra k*ch th*ch mãnh liệt.

Nếu không phải Tạp Áo và Thiên Hương đang trong trạng thái luyện tập khẩn trương, có lẽ các cô ấy sẽ phải cười khổ. Bởi vì các cô ấy phát hiện ra rằng, cả hai hợp lực chế tạo ra bán tâm tình lĩnh vực này không giống như là dùng trên người Niệm Băng, ngược lại càng giống như dùng trên người chính lũ người kia hơn. Không ngừng dao động thân thể, tản mát ra một cỗ khí tức dâm mỹ, Tạp Áo và Thiên Hương thấy Niệm Băng căn bản không hề biết mệt mỏi. Hơn nữa, mỗi lần gã trùng kích đều mang theo ý nghĩ yêu thương đồ sộ, không chỉ có giao lưu với Phượng Nữ và Lam Thần mà còn không ngừng trùng kích vào linh hồn của Tạp Áo và Thiên Hương. Linh hồn Phượng Nữ và Lam Tuyệt kỹ qua nhịp cầu tình yêu này hoàn toàn liên thông với Niệm Băng. Được ý nghĩ yêu thương của Niệm Băng ngày càng phát triển xoa dịu, mặc dù linh hồn các cô ấy bị phong ấn nhưng vẫn không phong ấn được ý nghĩ yêu thương trong lòng các cô ấy, càng lúc càng tăng cường khiến trái tim của các cô ấy và Niệm Băng càng thêm kết hợp. Lam Thần và Phượng nữ đều nguyện ý vì người mình yêu mà dâng hiến hết thảy. Tình yêu của các cô ấy tiến vào thân thể Niệm Băng, bảo vệ linh hồn Niệm Băng. Mặc dù chỉ là bảo vệ trong tình yêu tự nhiên nhưng vẫn đối mặt với hai cường địch là Tạp Áo và Thiên Hương.

Tạp Áo và Thiên Hương muốn cắt đứt liên lạc giữa Niệm Băng và Phượng Nữ cùng Lam Thần, bởi vì tốc độ thăng hoa của ý nghĩ yêu thương đám người kia thực sự rất kh*ng b*, khiến cho hai vị chân thần này phải chịu đựng trùng kích ngày càng mãnh liệt. Nhưng các nàng bản tọa lại không dám mạo hiểm như vậy. Dù sao, trong tình yêu không ngừng đề thăng kia, hai loại khí tức năng lượng sinh mệnh và thác xuống cũng trở nên ngày càng nhạt, tựa như bị loại năng lượng tình yêu vô hình kia hấp dẫn. Mỗi lần khiên dẫn đều làm cho Tạp Áo và Thiên Hương cảm giác tiếp cận nhau hơn, cảm giác tâm tình càng trở nên chân thực hơn. Thậm chí cả bán tâm tình lĩnh vực mà hồng nhạt kia cũng bốc lên ý nghĩ yêu thương, khiến cho quá trình dung hợp của hai loại năng lượng sinh mệnh và thác xuống càng trở nên tức thì. Hiển nhiên, phán đoán của các nàng bản tọa là tuyệt đối chính xác: loại tình yêu này không thể có tác dụng ước thúc gì đối với năng lượng sinh mệnh và thác xuống. Năng lượng sinh mệnh và thác xuống đang không ngừng dung hợp. Có thể nói, chính là Tâm Tình chi thần đang không ngừng dung hợp. Mỗi một ý nghĩ yêu thương tăng lên cũng khiến cho quá trình dung hợp này càng trở nên nhanh hơn và hoàn mỹ hơn.

Sinh mệnh tinh hoa của Niệm Băng thủy chung vẫn chưa hề phóng thích, trong quá trình yêu thương, mỗi lần hắn lão phu trùng kích đều mang theo toàn bộ ý nghĩ yêu thương hướng vào nơi sâu thẳm nhất của linh hồn Phượng Nữ và Lam Thần. Mỗi lần đều khiến cho ý nghĩ yêu thương của mình trùng kích thật sâu vào trong linh hồn của Tạp Áo và Thiên Hương. Tạp Áo và Thiên Hương cơ hồ cùng đồng thời xuất hiện biến hóa, kh*** c*m và năng lượng tình yêu mãnh liệt trùng kích khiến ý nghĩ yêu thương trong lòng các nàng lão phu đối với Niệm Băng đã bắt đầu thăng hoa. Mới đầu, các nàng lão phu còn tận lực kháng cự nhưng Tạp Áo và Thiên Hương mau chóng phát hiện, ý nghĩ yêu thương của Niệm Băng hoàn toàn không có địch ý, chỉ tản mát ra năng lượng tình yêu mà thôi. Được năng lượng tình yêu của hắn lão phu xoa dịu, chính họ có thể được dẫn đến khoái hoạt vô tận mà không hề bị ảnh hưởng bởi nỗi khổ đau. Khi ý nghĩ yêu thương sâu trong lòng hắn lão phu và lòng họ liên kết, hai vị chân thần rốt cuộc cũng hiểu được vì sao mà năng lực của các nàng lão phu cũng vô pháp phong ấn nổi tình yêu của Phượng Nữ và Lam Thần đối với Niệm Băng.

Đó là cảm giác mỹ diệu nhất trên nhân gian, được nhịp cầu tình yêu kết nối, khiến cho hết thảy đều tựa như trở nên không còn quan trọng. Cảm giác tuyệt vời đó khiến thân thể Phượng Nữ và Lam Thần do các nữ nhân ấy khống chế đồng thời phát ra tiếng r*n r* động lòng người, thực sự quá đẹp. Điều khiến Tạp Áo và Thiên Hương kinh hỉ hơn chính là mặc dù tình yêu trong lòng các nữ nhân ấy và Niệm Băng tương liên nhưng lại không thể ảnh hưởng tới trạng thái thanh tỉnh của các nữ nhân ấy. Ngược lại càng trở nên thanh tỉnh, việc nắm chắc năng lượng sinh mệnh và năng lượng bỏ mạng càng trở nên rõ ràng. Mà sau khi các nữ nhân ấy từ bỏ việc ngăn cản năng lượng tình yêu của Niệm Băng trùng kích thì quá trình dung hợp của năng lượng sinh mệnh và năng lượng bỏ mạng càng trở nên nhanh hơn so với trước nhiều lần. Dưới tình huống này, các nữ nhân ấy đồng thời quyết định hoàn toàn mở ra ý nghĩ yêu thương của mình đối với Niệm Băng.

Đây là một loại trao đổi đặc thù, không một tiếng động nhưng lại là loại trao đổi mỹ diệu nhất trên phương trời. nh*c d*c và tình yêu kết hợp dần dần xuất hiện trạng thái mất cân bằng. nh*c d*c biến thành một môi giới đơn giản, không hề quan trọng nữa mà trao đổi ý nghĩ yêu thương lẫn nhau trong tâm linh càng trở nên tuyệt vời động lòng người.

Ý nghĩ yêu thương trong Niệm Băng tựa hồ không ngừng tăng lên, dường như vĩnh viễn không có điểm cuối. Dần dần, ý nghĩ yêu thương của Tạp Áo và Thiên Hương đối với Niệm Băng đạt tới một mức độ sâu sắc hơn. Ý nghĩ yêu thương của hắn bản vương có vẻ như nhỏ nhoi nhưng lại không ngừng thăng hoa, khiến trong óc các nàng bản vương đều nhớ lại từng chuyện, từng chuyện đã phát sinh với Niệm Băng. Mỗi một cảnh tượng đều trở nên rõ ràng dị thương. Các nàng bản vương càng ngày càng phát hiện Niệm Băng hoàn mỹ như thế nào, cũng không phải là tuyệt đối hoàn mỹ, thậm chí cả khuyết điểm của hắn bản vương cũng được lĩnh vực năng lượng tình yêu vây quanh, trở thành không còn là khuyết điểm nữa.

Một cỗ bi ai sâu sắc cùng xuất hiện trong lòng Tạp Áo và Thiên Hương. Các cô ấy đều phát hiện thấy lỗi lầm của mình, cũng không phải là lỗi lầm trong quá trình dung hợp Tâm Tình chi thần. Bây giờ, năng lượng sinh mệnh và năng lượng mất mạng đã tiếp xúc rất ít, đang trong quá trình giao dung. Hiển nhiên, đã chính thức bắt đầu dung hợp. Điều khiến Tạp Áo và Thiên Hương có cảm giác bi ai chúng là vì tình yêu của Niệm Băng. Khi họ cảm giác được tình ý yêu thương nồng đậm tuyệt vời trong sâu thẳm linh hồn, họ cũng nghĩ tới một vấn đề. Tình yêu của Niệm Băng không phải xuất hiện vì các cô ấy. Ý nghĩ yêu thương của Niệm Băng chính là đặc biệt nhằm vào thê tử của hắn. Khi đó, Tạp Áo và Thiên Hương mặc dù muốn khắc chế nội tâm bi ai của chính mình, nhưng trong cảm giác cực kỳ tuyệt vời đó, các cô ấy hoảng sợ phát hiên, thân là bán Tâm Tình chi thần như các cô ấy lại không thể nào khống chế được tình cảm của chính mình. Trong đầu hoàn toàn tràn ngập tình yêu của Niệm Băng đối với thê tử của mình, cùng với cảm giác mãnh liệt của Niệm Băng, tình yêu của các cô ấy đối với Niệm Băng lại càng thăng hoa hơn trước. Nhưng cấp độ thăng hoa của tình yêu càng cao thì các cô ấy lại càng trở nên bi thương hơn.

Tạp Áo và Thiên Hương đột nhiên hiểu được một vấn đề. Các nữ nhân ấy hoảng sợ phát hiện ra rằng, từ giờ trở đi, cho dù năng lượng sinh mệnh và năng lượng thác xuống do các nữ nhân ấy khống chế đang thăng hoa tới một mức rất cao dưới tác dụng của ý nghĩ yêu thương, đang hòan toàn dung hợp. Tính mạng của các nữ nhân ấy đã cũng đã gắn với bi ai vô tận. Là Tâm Tình chi thần, các nữ nhân ấy đều hiểu, một loại tâm tình khi đến cực điểm sẽ sinh ra năng lượng vĩ đại đến mức nào. Tình yêu cực hạn có thể trợ giúp các nữ nhân ấy biến thành Tâm Tình chi thần chính thức, nhưng bi ai cực hạn lại có thể hoàn toàn hủy diệt các nữ nhân ấy. Tạp Áo và Thiên Hương mặc dù không hiểu rốt cuộc mình đã sai ở đâu, nhưng các nữ nhân ấy đều biết mình đang đi dần đến vực sâu hủy diệt. Lúc này, tâm tình các nữ nhân ấy đã hoàn toàn không thể khống chế được nữa. Mặc dù các nữ nhân ấy có năng lực rời khỏi ngực Niệm Băng, chấm dứt quá trình dung hợp này, nhưng như vậy thì năng lượng sinh mệnh và năng lượng thác xuống khi rời xa sẽ khiến Niệm Băng chết ngay ngay lập tức. Mà các nữ nhân ấy giờ đã thăng hoa tới gần thực lực yêu thương của Phượng Nữ và Lam Thần, khiến các nữ nhân ấy không được phép làm như vậy. Nếu các nữ nhân ấy thực sự làm như vậy, cũng có nghĩa sẽ khiến nỗi bi ai trong lòng tăng tới cực điểm mà ngay lập tức bị hủy diệt.

Lúc này, Tạp Áo và Thiên Hương đều đang tới một hoàn cảnh không thể dừng lại được. Các nữ nhân ấy chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi việc tiếp tục phát triển. Một mặt thừa nhận khóai cảm cực hạn, một mặt thừa nhận bi ai vô tận. Trong Băng Hỏa lưỡng trọng thiên này, nỗi thống khổ cực cùng của các nữ nhân ấy khó có thể tưởng tượng được. Nhưng hết thảy chỉ các nữ nhân ấy mới có thể cảm giác được. Cùng trở nên thanh tĩnh, các nữ nhân ấy đều hiểu rằng năng lượng sinh mệnh và năng lượng bỏ mạng khi thực sự hoàn toàn dung hợp cũng sẽ không sinh ra Tâm Tình chi thần chính thức. Bởi vì khi đó, Niệm Băng sẽ vì bị các nữ nhân ấy xâm chiếm mà hoàn toàn phóng thích linh hồn biến mất, còn các nữ nhân ấy vì cái chết của Niệm Băng sẽ trở nên cực điểm bi thưong dẫn tới hủy diệt. Cuộc dung hợp này không có người thắng, có thể nói chỉ hoàn toàn là thất bại.

Thân thể Niệm Băng vẫn như trước, dựa theo bản năng không ngừng tiếp xúc thân mật với Phượng Nữ và Lam Thần. Còn ý nghĩ yêu thương của gã đã khiến tâm linh của gã hoàn toàn mê muội. Tạp Áo và Thiên Hương biết rõ hết thảy mọi việc phát sinh, nhưng gã lại hoàn toàn không biết. GÃ chỉ muốn làm một việc, đó là trước khi mình bị hủy diệt phải đem dâng hiến tất cả tình yêu của mình cho thê tử. Mục tiêu này rất đơn giản, đó chính là lý do vì sao gã hoàn toàn không hề giữ lại một chút tình ý nào mà hòan toàn phát ra hết. Trái tim Tạp Áo và Thiên Hương không ngừng phát sinh biến hóa phức tạp. Cực hạn kh*** c*m khiến các nữ nhân ấy một lần nữa tới đỉnh, còn năng lượng sinh mệnh và năng lượng thác xuống vẫn không ngừng dung hợp, càng trở nên giao dung. Quả cầu thác xuống từ trong ngực gã đi ra kết hợp cùng với quả cầu sinh mệnh. Nếu không phải trong lòng sinh ra tâm tình bi thương đặc biệt này thì quá trình dung hợp tuyệt đối là hoàn mỹ.

Nhưng Tạp Áo và Thiên Hương thấy, những điều này dường như đã không còn quan trọng nữa. Thậm chí cả mục tiêu quan trọng nhất của họ là hủy diệt ba hắn chân thần kia tựa như đã biến thành hư ảo. Đúng vậy, với năng lượng tình yêu khổng lồ trước mặt như vậy, còn gì có thể thay thế nổi cảm giác của các cô bản tọa. Mục tiêu của các cô bản tọa giờ chỉ còn một thân ảnh, đó chính là Niệm Băng.

Tốc độ phóng thích năng lượng tình yêu của Niệm Băng lại càng tăng lên, nhưng thân thể tên đó dần dần trở nên chậm lại. Trong lòng Tạp Áo và Thiên Hương cùng trở nên căng thẳng, bởi vì các cô bản vương đều biết, Niệm Băng sắp đến chỗ tối hậu. Mà trong thoáng chốc khi tinh hoa của tính mạng phóng ra thì cũng là lúc năng lượng Tâm Tình chi thần hoàn toàn dung hợp. Nhưng Tình Tự chi thần chân chính cũng chỉ có thể xuất hiện trong tích tắc mà thôi. Tâm trạng bi thương và kh*** c*m của Tạp Áo và Thiên Hương gần như hỏng mất rồi, và cả sự bền bỉ trong đau đớn của các cô bản vương cũng vậy. Đột nhiên, Phượng Nữ và Lam Thần mà các cô bản vương đang khống chế cùng kịch liệt rung rẩy. Ý nghĩ yêu thương của Niệm Băng đột nhiên bộc phát phun ra như núi lửa. Còn trong miệng tên đó cũng phát ra một tiếng rên nhỏ, cuộc chạy nước rút trong thoáng chốc trở nên kịch liệt hẳn lên.

Lúc này, Niệm Băng và Phượng Nữ đã hoàn toàn kết hợp, còn Lam Thần thì dán chặt vào sau lưng tên đó. Ba người hoàn toàn chìm đắm trong tình ý yêu thương nồng đậm. Rốt cuộc cũng tới lúc tối hậu, rốt cuộc cũng tới sức mạnh tối cao của tình yêu. Nhưng đồng thời cũng là hủy diệt cuối cùng. Tạp Áo và Thiên Hương tràn ngập trong tình ý yêu thương của Niệm Băng, tình yêu trong lòng các nữ nhân ấy đối với Niệm Băng đột nhiên thăng tới một sức mạnh hoàn toàn mới. Trong khoảnh khắc đó, các nữ nhân ấy đột nhiên hiểu được sâu trong nội tâm của mình, các nữ nhân ấy cũng hiểu được mình đã sai ở đâu, đã hiểu được thế nào là tình yêu đích thực và thế nào là Tình Tự chi thần chân chính. Trong chớp mắt, nỗi bi ai và nỗi thống khổ cực cùng vô cùng cực trong lòng Tạp Áo và Thiên Hương hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại kh*** c*m mênh mông, đúng là đỉnh cao của cực lạc. Những giọt nước mắt chân thật cùng chảy xuống từ đôi mắt của Phượng Nữ và Lam Thần. Nhưng lúc này, đó không phải nước mắt của các nữ nhân ấy mà chính là của Sinh mệnh chi thần Tạp Áo và Bỏ mạng chi thần Thiên Hương. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.Truyện FULL

Quá trình dung hợp rốt cuộc cũng tới lúc kết thúc. Niệm Băng gầm nhẹ một tiếng, rốt cuộc cũng đạt tới mục tiêu, phóng ra những gì tinh hoa nhất của mình. Bên trong trướng bồng, luồng khí lưu màu đỏ dần dần tan đi, biến thành quang mang màu tím nhạt, giống như quang mang tử la lan cao quý nhất. Màu tím nhạt trở nên đậm dần. Ý nghĩ yêu thương của Niệm Băng cũng nương theo đó mà biến mất, cả ý thức của Tạp Áo và Thiên Hương cũng vậy. Bên trong trướng bồng bây giờ chỉ còn quang mang tím nhạt bao phủ, run rẩy phát ra hương vị cao quý đặc biệt.

Đảo Lỗ đang giảng dạy cho một số nhân tài ải nhân thuộc hạ của mình một số vũ kỹ đặc biệt. Bây giờ tên đó có chút không yên lòng, bởi vì tên đó biết rõ, trận chiến ngày mai sẽ kinh hiểm tới mức nào. Với thực lực gần tới cấp mười bốn của tên đó đánh giá, tổng hợp thực lực của Niệm Băng mặc dù rất mạnh nhưng chưa chắc đã là đối thủ của Hi Giới. Hôm nay có thể đánh ngang tay đã khiến tên đó thực sự giật mình. Nhưng tên đó lại không biết trong trận chiến ngày mai, Niệm Băng có thể phát huy loại chiến đấu lực nào. Đột nhiên, Đảo Lỗ cảm giác được tinh thần lực của mình kịch liệt dao động. Một cỗ cảm giác mãnh liệt khiến từ mắt tên đó phát ra quang mang. Tên đó dõi ánh mắt về phía doanh trướng của Niệm Băng ở phía xa. Tinh thần lực của tên đó mặc dù không cường đại nhưng để quan sát đơn giản thì vẫn có thể làm được. Nhưng tên đó lại phát hiện bên trong doanh trướng của Niệm Băng tràn ngập khí tức chết chóc, dường như không còn một sinh mệnh nào tồn tại. Trong lòng Đảo Lỗ có chút bối rối. Tên đó đương nhiên biết năng lượng sinh mệnh của Niệm Băng cường đại tới mức nào. Năng lượng sinh mệnh của Niệm Băng biến mất chỉ có thể nói lên một điều. Chẳng lẽ sinh mệnh tên đó đã kết thúc? Chẳng lẽ trong trận chiến ngày hôm qua với Hi Giới, Niệm Băng đã chịu những thương thế không thể chữa khỏi sao?

Ánh bình minh từ phía đông xa xa mọc lên, vầng thái dương dần đem ánh sáng chiếu rọi khắp mặt đất. Nhưng trong lòng Đảo Lỗ lúc đó chỉ còn băng giá. Niệm Băng đã chết, đối với hắn không phải là mất đi cường giả mạnh nhất có thể ngăn cản địch nhân, mà là mất đi huynh đệ thân thiết nhất, đồng bạn tốt nhất! Đảo Lỗ gầm lên một tiếng, chấn ngã mấy tộc nhân mới thu nạp, thân hình lóe lên, lão về phía doanh trướng của Niệm Băng.Cảm nhận được năng lượng sinh mệnh của Niệm Băng không chỉ có mình Đảo Lỗ. Cùng lúc đó còn có những người thân cận nhất của Niệm Băng. Một trong đó là Miêu Miêu. Ngoại trừ Niệm Băng ra, trên Ngưỡng Quang phương trời có nữ nhân ấy là tinh thần lực mạnh nhất. Khi khí tức sinh mệnh của Niệm Băng bị đứt đoạn thì nữ nhân ấy là người đầu tiên cảm nhận được. Bởi vậy nữ nhân ấy là người tiến đến doanh trướng của Niệm Băng đầu tiên. Khi nữ nhân ấy tiến vào doanh trướng của Niệm Băng liền gặp Cát Lỗ. Sau đó, cha mẹ của Niệm Băng và bảy vị long vương gần như chạy tới cùng một lúc. Trong ánh mắt lũ người kia đều tràn ngập hoảng sợ, và cũng không dám tin, nhưng cũng không còn bi ai nữa vì tất cả đều bị dọa cho giật mình.

Khi mọi người đang chuẩn bị phá trướng xông vào thì đột nhiên một cỗ năng lượng ba động từ bên trong lều vải truyền đến. Luồng năng lượng ba động phi thường ôn hòa, v**t v* trong lòng mọi người, Thậm chí người dễ xúc động nhất là Đảo Lỗ cũng muốn nhảy thẳng vào trong trướng bồng. Năng lượng cũng không mạnh lắm, từ trong trướng bồng tản ra vừa ôn hòa vừa đặc biệt hoan lạc lan tràn trong lòng mọi người nhưng lại khiến trái tim họ đều trở nên bĩnh tĩnh lại. Tiếng động của Niệm Băng có vẻ mệt mỏi truyền ra từ bên trong doanh trướng:

– Cảm ơn mọi người quan tâm, ta đây không việc gì. À, vừa rồi ta đây đã có tiến cấp nên năng lượng chỉ tạm dừng trong phút chốc mà thôi. Nhờ Lạc Nhu chỉnh quân, sau đó ta đây sẽ ra ngoài tiến hành trận quyết đấu cuối cùng với Hi Giới.

Âm thanh của Niệm Băng đã hóa giải nghi hoặc trong lòng mọi người, khiến mọi người đều hiểu được mình chỉ bị lo hão mà thôi. Sau đó mọi người dần dần tản đi. Chúng đều biết trong trận chiến hôm qua Niệm Băng đã phải nỗ lực thế nào. Để gã nghĩ thêm chừng nào tốt chừng đó. Chung quanh doanh trướng của Niệm Băng lại yên lặng trở lại. Còn Niệm Băng đang ngồi ngẩn người trong doanh trướng. Toàn thân tr*n tr**ng, gã ngơ ngác nhìn thân thể mình và hai vị thê tử đang quấn vào nhau, còn cả mùi hương nhàn nhạt của hai cô ta đây. Hơi thở của hai cô ta đây đều rất bình ổn, mỗi lần hít thở đều khiến song nhũ đầy đặn phập phồng.

Lão phu đang nằm mơ sao? Chẳng lẽ đây hết thảy đều chỉ là mộng cảnh?

Niệm Băng lầu bầu trước khi tiến vào trong con hôn mê ngắn ngủi. Dường như tên đó đã hôn mê cả thế kỷ nhưng thực sự tên đó mới chỉ mê man trong chớp mắt mà thôi…

“Không, đây không phải nằm mơ!”

Niệm Băng tỉnh lại rất nhanh, ý thức càng trở nên tỉnh táo. Nếu là nằm mơ, vậy Phượng Nữ và Lam Thần trước mắt là thế nào đây? Nhưng nếu hết thảy đều là thật thì theo lời Tạp Áo và Thiên Hương, mình đã chết rồi mới đúng. Nhưng tại sao tất cả đều rất thật xuất hiện ở đây vậy? Niệm Băng không hiểu, trong lòng gã tràn ngập nghi hoặc. Nhưng khi gã dùng ý thức tự kiểm tra năng lượng cơ thể thì càng trở nên hoảng sợ. Ý niệm vừa động, Niệm Băng cũng không hề cảm giác được tinh thần lực của mình biến hóa. Toàn bộ nội thể đều hiện ra trong óc gã, tất cả năng lượng trong cơ thể đều biến mất, Đây không giống như kiểu suy yếu sau khi quyết chiến trở về ngày hôm qua mà là một loại cơ thể trống rỗng, mất hết. Máu chảy ổn định trong mạch máu nhưng không hề có một tia năng lượng ba động nào xuất hiện. Nhưng điều khiến Niệm Băng sửng sốt hơn chính là các khiếu huyệt mình đã vất vả tu đạo không ngờ cũng biến mất. Sinh mệnh chi cầu và Mất mạng chi cầu đều không thấy đâu, còn Tây Kinh huyệt trên bụng và Phương Giáp huyệt trên lưng đã hoàn toàn biến mất. Thậm chí cả hai huyệt Thiên Nhãn, Hoàng Cực cũng không còn, tất cả giống như người phàm thường vậy. Cái cảm giác này đã lâu thật lâu rồi Niệm Băng mới có lại.

Ma pháp nguyên tố trong không khí bởi vì thiên địa thất diệu chi giác tỉnh mà trở nên rất mỏng manh, hết thảy quả thật đều giống như đang mơ. Niệm Băng bây giờ cũng không còn cười nổi nữa. Bởi vì năng lượng biến mất hết nên cũng không hề cảm thấy đau đớn gì. Ít nhất thì bây giờ mình vẫn còn sống, tốt hơn nhiều so với chết, cho dù mình bây giờ chẳng còn năng lực gì nữa. Bên trong trướng bồng, hương khí nhàn nhạt hòa với khí tức dâm mỹ khiến Niệm Băng bất giác liếc nhìn hai vị thê tử của mình. Các cô ấy bây giờ là Phượng Nữ và Lam Thần, hay là Tạp Áo và Thiên Hương? Trong quá trình dung hợp, Niệm Băng chỉ nhớ rõ rằng mình phóng xuất ý nghĩ yêu thương và cảm nhận được điều mỹ hảo nhất trên nhân gian. Nhưng sau khi mất đi tri giác, gã cũng không biết điều gì đã xảy ra. Trong quá trình dung hợp rốt cuộc đã xuất hiện biến cố gì? Ít nhất, gã là một trường hợp quá đỗi hiếm có. Đứng lên, vươn tay vươn chân một chút, Niệm Băng phát hiện cảm giác hư nhược đã nhẹ đi rất nhiều, toàn thân nhẹ nhõm, quá đỗi thoải mái. Sau trận quyết chiến hôm qua trở về, xuất hiện cảm giác quá đỗi mệt mỏi, có phải vì thế mà năng lực của gã cũng biến mất?

Có đúng vậy không? Niệm Băng thực sự muốn hỏi, nhưng bây giờ tên đó lại không biết hỏi ai. Đánh thức Phượng Nữ và Lam Thần dậy sao? Nhìn các nữ nhân ấy đang ngủ ngon lành, Niệm Băng thực sự không đành lòng gọi. Tên đó chấn kinh phát hiện, trong lòng mình không hề có hận ý đối với Tạp Áo và Thiên Hương, ngược lại còn có chút thương tiếc các nữ nhân ấy. Đã mấy vạn năm, để chiến thắng đối thủ mà các nữ nhân ấy đã ít nhiều chịu sự cô độc và tịch mịch. Niệm Băng nhìn Phượng Nữ và Lam Thần, tên đó bây giờ hơi sợ hãi, nếu các nữ nhân ấy tỉnh lại thì mình sẽ phải âu yếm các thê tử mình thế nào đây?

– Niệm Băng

Một âm thanh nhu hòa dọa cho Niệm Băng nhảy dựng lên. Hắn bản vương bước tới một bước, nhìn xung quanh tìm kiếm nơi phát ra tiếng động

– Là ai? Ra đi

– Đồ ngốc. Lão phu ở trong tim ngươi lão phu đó! Chẳng lẽ ngươi lão phu không nhận ra giọng lão phu sao?

Âm thanh nhu hòa giống như tiếng bách linh điểu quá đỗi mỹ diệu, khiến cho tâm thần Niệm Băng ổn định lại một ít.

– Hả! Thiên Hương, là ngươi lão phu sao? Ngươi lão phu nói gì, ngươi lão phu đang ở trong tim lão phu? Đây là nghĩa làm sao?

Giọng nói Thiên Hương vẫn nhu hòa như trước:

– Đồ ngốc. Trong tim đối phương thì là trong tim đối phương. Còn có nghĩa gì khác nữa à? Có phải bây giờ trong lòng đối phương tràn ngập nghi hoặc phải không?

Niệm Băng khẽ gật đầu nói:

– Đúng vậy! Ngày hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu và Tạp Áo cuối cùng có thành công không. Chẳng phải các cậu nói lão phu sẽ chết sao? Nhưng bây giờ lại vẫn sống khỏe đây, mặc dù đã mất đi toàn bộ năng lực.

Nói tới đây, tên đó không khỏi ngậm ngùi. Năng lực của tên đó là do tên đó khổ tu hơn mười mấy năm, mấy lần dùng tính mạng đổi lấy cơ duyên. Đột nhiên mất đi, muốn nói một câu thôi cũng không được. Tên đó bây giờ đã tỉnh lại, ý niệm cũng trở nên chân thực.

– Đồ ngốc! Được tiện nghi còn đòi hỏi nhiều. Ngươi bản tọa đúng là một tên tiểu gia hỏa ngốc nghếch!

Tiếng nói của Thiên Hương vẫn bình thường nhưng trong đó lại tràn ngập ý nghĩ yêu thương. Trong lòng Niệm Băng, tên đó vẫn luôn cảnh giác đối với Thiên Hương, nhưng giờ đây, nghe xong những lời này, trong lòng tên đó trở lên ấm áp, thỏai mái nói không nên lời:

– Nhưng sao lại thế này?

Hắn bản vương lại tự hỏi thêm lần nữa.

– Chúng ta đây có thể nói là đã thành công mà cũng có thể nói là đã thất bại.

Tiếng nói của Tạp Áo vang lên, vẫn bình thản như trước, nhưng lại như đang an ủi trái tim của Niệm Băng. Ý nghĩa yêu thương vô hình trong đó, Niệm Băng hoàn toàn có thể cảm giác được rất rõ.

Sao lại như vậy? Đại lục này thay đổi rồi sao? Tối hôm qua còn muốn lợi dụng tính mạng mình để hoàn thành dung hợp rồi tách thành hai nữ nhân, bây giờ lại ôn nhu như thê tử của ta đây vậy. Trong lòng Niệm Băng có cảm giác hơi buồn cười, lòng hiếu kỳ lại càng tăng lên.

Thiên Hương nói:

– Bản tọa giải thích cho ngươi bản tọa đây. Quá trình dung hợp ngày hôm qua, ngay từ đầu đã phi thường thuận lợi. Ngươi bản tọa phối hợp rất tốt với chúng bản tọa khi dung hợp, không chờ bán tâm tình lĩnh vực của chúng bản tọa phát huy tác dụng, ngươi bản tọa đã tiến vào trạng thái rất tốt. Ngươi bản tọa dùng tình yêu của mình xoa dịu linh hồn Phượng Nữ và Lam Thần. Còn năng lượng sinh mệnh và năng lượng mất mạng của chúng bản tọa cũng nhờ ý nghĩ yêu thương của ngươi bản tọa mà tăng lên rất nhiều trong quá trình dung hợp. Hôm nay, chúng bản tọa thấy chấn kinh vì chúng bản tọa cảm thấy chúng bản tọa bị phong ấn trong linh hồn của Phượng Nữ và Lam Thần. Thậm chí cũng phát ra ý nghĩ yêu thương giống như ngươi bản tọa. Bởi vì linh hồn bị phong ấn nên ngươi bản tọa không thấy rõ được ý nghĩ yêu thương của các nữ nhân ấy. Hơn nữa, dưới ảnh hưởng của tình yêu của ngươi bản tọa, ý nghĩ yêu thương của các nữ nhân ấy càng trở nên mãnh liệt hơn.

– Chờ một chút.

Niệm Băng cau mày nói:

– Ngươi bản vương nói như vậy, ý nghĩ yêu thương dường như là một loại năng lượng. Chẳng lẽ tình yêu cũng là một loại hình thái năng lượng sao?

Tạp Áo thở dài một tiếng một tiếng, nói:

– Vốn chúng bản tọa đã có chút nghi ngờ, nhưng sự thật đã chứng minh. Tình yêu quả thật là một loại hình thái năng lượng đặc biệt. Hơn nữa, dường như còn là một loại năng lượng phi thường cường đại. Bản tọa thấy thất bại, bởi vì loại năng lượng này đã vượt qua cả năng lượng do bản tọa và Thiên Hương tạo thành. Ý nghĩ yêu thương của đối phương phát ra, không chỉ xoa dịu các thê tử của đối phương, vì chúng bản tọa chiếm cứ thân thể các cô bản tọa mà cũng chịu ảnh hưởng rất lớn. Ngày từ khi bắt đầu, chúng bản tọa còn tận lực ngăn cản ý nghĩ yêu thương của đối phương xâm nhập, nhưng dù sao trong lòng chúng bản tọa cũng tồn tại tình yêu đối với đối phương. Sau khi ý nghĩ yêu thương của đối phương không ngừng tăng lên, chúng bản tọa rốt cuộc cũng không ngăn cản nổi. Đó không phải là năng lượng tấn công vật lý, cũng không phải là năng lượng tinh thần xâm nhập, thật sự không biết đường nào để ngăn. Khi chúng bản tọa nghĩ bị đối phương hại thì lại ngạc nhiên phát hiện, ý nghĩ yêu thương của đối phương hoàn toàn không có ý gì bất lợi đối với chúng bản tọa, ngược lại còn phi thường nhu hòa, gây cho chúng bản tọa rất nhiều cảm giác tuyệt vời. Nhưng sau đó chúng bản tọa hiểu, tình yêu của đối phương không phải nhằm vào chúng bản tọa, mà mầm mống thất bại chính là ở đó mà ra. Trong lòng chúng bản tọa đồng thời xuất hiện hai loại tâm tình. Một loại là yêu đối phương, một loại đúng là bởi vì sắp phải thương tổn đối phương mà sinh ra bi ai. Chúng bản tọa phát hiện, nếu tiếp tục như vậy, khi hoàn thành dung hợp, chúng bản tọa cũng sẽ vì vô tận bi ai mà chết, cùng chết với đối phương.

– Huyền bí như vậy sao? Bi ai cũng có thể giết người? Vậy tại sao tất cả chúng ta đây bây giờ đều vẫn sống?

Niệm Băng trợn tròn mắt nói.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8