Băng Hỏa Ma Trù
Chương 457: Đỉnh cao của tình yêu là gì?
– Đúng vậy, chúng lão phu đều còn sống. Bởi vì đúng khoảnh khắc cuối cùng, chúng lão phu rốt cuộc đã hiểu được cái gì là ý nghĩa của tình yêu, hiểu được tại sao quá trình dung hợp thành Tâm Tình chi thần chúng lão phu bị thất bại.
Trong giọng nói của Thiên Hương có chút bất đắc dĩ, nhưng không hề có cảm giác bất mãn.
Niệm Băng tò mò hỏi:
– Rốt cuộc là vì cái gì?
Thiên Hương khẽ thở dài nói:
– Bởi vì chúng bản tọa không nên lợi dụng chàng. Đây là sai lầm lớn nhất. Chỉ khi đạt tới đỉnh cao của tình yêu, Tâm Tình chi thần mới có thể hoàn mỹ dung hợp. Mà trạng thái đỉnh cao của tình yêu chính là dâng hiến, đó mới là chân lý của tình yêu! Còn chúng bản tọa lại chỉ muốn đoạt lấy mà thôi, bởi vậy nên chúng bản tọa phải thất bại. Còn tình yêu của chàng với Phượng Nữ và Lam Thần lại chính thức thăng hoa tới thực lực dâng hiến. Thẳng thắn mà nói, bản tọa và Tạp Áo phi thường đột ngột, nhưng trong lòng chúng bản tọa lại thấy có chút may mắn. Sau khi chúng bản tọa hiểu ra, đều đồng thời hạ quyết tâm, nếu tiếp tục như vậy thì toàn bộ sẽ bị hủy diệt, nhưng nếu thay đổi phương pháp một chút thì chỉ có hai chúng bản tọa bị hủy diệt mà thôi. Chàng biết không? Nương theo chàng khi đạt tới đỉnh cao của tình yêu, bản tọa và Tạp Áo rốt cuộc cũng đạt tới thực lực cao nhất của tình yêu, chúng bản tọa không chỉ dâng hiến tình yêu của mình mà cả toàn bộ năng lượng của chúng bản tọa. Khi đó, chúng bản tọa nghĩ, cho dù là dâng hiến cả tính mạng mình cũng là đáng giá. Bởi vậy, Tâm Tình chi thần đã chính thức sinh ra.
Niệm Băng trợn mắt, há hốc mồm, nói:
– Ngươi lão phu, ngươi lão phu đừng nói với lão phu rằng, lão phu bây giờ trở thành…
Thiên Hương bật cười nói:
– Nhìn mặt chàng kìa! Đúng vậy, bản vương có thể khẳng định, bản vương và Tạp Áo đều đã dâng hiến hết cho đối phương. Bây giờ đối phương đã hấp thu toàn bộ năng lực của chúng bản vương, cũng đã hoàn toàn dung hợp với năng lượng tình yêu khi thăng hoa, trở thành Tâm Tình chi thần tuyệt đối hòan mỹ.
Niệm Băng mở to mồm tới mức không thể nào to hơn. HẮN không thể ngờ mình lại có thể trở thành Tâm Tình chi thần. Sao có thể như vậy được? Nhưng nghe ý tứ của Thiên Hương thì dường như không hề nói giỡn.
Tạp Áo nói:
– Thiên Hương nói đúng đó. Khi chúng ta đây hiểu được đỉnh cao của tình yêu là dâng hiến, chúng ta đây rốt cuộc đã hiểu được ban đầu Cha của Nhân Loại đã sai ở đâu. Người đã sai lầm khi chế tạo chúng ta đây đều là nữ. Nếu chúng ta đây là một nam, một nữ, có lẽ từ vài vạn năm trước chúng ta đây đã lĩnh ngộ thành Tâm Tình chi thần chính thức rồi. Nhưng chúng ta đây đều là nữ nhân, bất kể sử dụng thủ đoạn nào, cũng không thể thành công luyện tập được tới cảnh giới chí cao kia. Còn chàng, vì là người yêu của cả hai chúng ta đây, nên được chúng ta đây dâng hiến tất cả. Chàng đã hấp thu toàn bộ năng lượng của chúng ta đây, trở thành một vị thần chân chính.
Niệm Băng thì thào:
– Vậy, vậy tình hình của các nữ nhân ấy thì sao? Dâng hiến toàn bộ năng lực cho bản vương, các nữ nhân ấy chẳng phải…
Tạp Áo mỉm cười nói:
– Yên tâm đi, chúng ta đây không chết đâu. Tình yêu chân chính là dâng hiến cho nhau. Mặc dù chúng ta đây mất đi năng lượng, nhưng qua đó lại biến chàng thành thần. Với năng lực của chàng, lúc nào cũng có thể khiến chúng ta đây tái sinh. Mặc dù mất đi năng lực nhưng chúng ta đây còn có thể trở thành những nữ nhân phàm thường. Có thể nói, bây giờ chúng ta đây đã trở thành một bộ phận của thân thể chàng. Mặc dù mất đi năng lực cường đại, nhưng chúng ta đây lại vĩnh viễn ở bên cạnh chàng. Từ nay về sau chàng sẽ không thể nào từ bỏ chúng ta đây được, cho dù chàng là Tâm Tình chi thần.
Niệm Băng cười khổ nói:
– Đây có coi là cưỡng ép ta đây không? Còn Thần Thần và Phượng Nữ không việc gì chứ?
Thiên Hương nói:
– Chúng lão phu mặc kệ. Dù sao khi chàng tiếp nhận năng lực của chúng lão phu thì cũng đồng thời tiếp nhận tình yêu của chúng lão phu rồi. Điều này vĩnh viễn sẽ không thay đổi. Yên tâm đi, hai vị thê tử của chàng không hề gì đâu. Bởi vì chàng chinh phạt cả đêm, khiến các nữ nhân ấy rất hổ thẹn. Các nữ nhân ấy chỉ cần nghỉ ngơi đầy đủ sẽ không ảnh hưởng gì đến thân thể cả. Trời sáng rồi, lão phu nghĩ giờ cũng là lúc chàng nên đối mặt với thần nhân rồi.
Niệm Băng vội la lên:
– Nhưng tại sao bây giờ ta đây dường như đã mất tất cả năng lực. Không có khiếu huyệt và ma pháp lực, ta đây chiến đấu thế nào đây? Còn Áo Tư Tạp đi đâu mất rồi?
Tạp Áo nói:
– Hình thái năng lượng của con rồng trong thân thể chàng quả thật rất quái lạ. Khi chàng hấp thu hai loại năng lượng của chúng bản vương, tên đó rõ ràng cảm nhận được năng lượng vĩ đại ba động, tức thì hấp thu một ít rồi ngủ say luôn. Bản vương nghĩ, khi tên đó tỉnh, có thể lại trở thành kẻ cường đại nhất long tộc. Tên đó đi theo chàng quả thật cũng thu được lợi ích không nhỏ. Cho nên việc chàng mất đi ma pháp lực bây giờ không còn quan trọng nữa. Chàng đã là thần chân chính rồi, còn cần ma pháp làm gì? Còn cần các khiếu huyệt làm gì? Nhớ rõ nhé, năng lực của Tâm Tình chi thần chính là tâm tình, khống chế hết thảy tâm tình, kể cả tâm tình của sinh vật. Có thể là nhân loại, có thể là động vật, có thể là thực vật, thậm chí cả tâm tình của sỏi đá, chàng cũng có thể nắm giữ. Đồng thời chàng cũng đã nắm giữ tất cả các loại thiên tượng trên đại lục. Chỉ cần chàng muốn là có thể hủy diệt mọi thứ trong chớp mắt. Cho nên chúng bản vương mới nói Tâm Tình chi thần là hoàn mỹ. Thứ gì cũng có tâm tình tồn tại, cho dù là một ma pháp nguyên tố nhỏ nhất. Bây giờ chàng đã đạt tới mức tối cao mà tất cả các tu luyện giả có thể đạt tới. Chàng muốn gì là có thể làm được cái đó. Cho nên, sử dụng năng lực của mình như thế nào, phải xem nhận thức của chàng ra sao.
Niệm Băng cúi đầu, nhìn đôi tay mình, nghe Tạp Áo nói xong, tên đó đột nhiên có cảm giác hết thảy sự tình trong thiên hạ dường như đều nằm cả trong tay mình. Thực sự là một cảm giác vi diệu. Theo lời Tạp Áo, hết thảy mọi thứ trên thế gian đều có tâm tình, dù là thứ nhỏ nhất cũng có tâm tình và mình đều có thể không chế biến thành các trạng thái bất đồng. Còn vô tình cũng chỉ là tương đối mà thôi.
Thiên Hương cổ vũ hắn bản vương:
– Hãy đi đi, Tâm Tình chi thần vĩ đại của chúng bản vương, hãy để nhân gian này được chàng chiếu rọi.
Niệm Băng nhẹ nhàng gật gật đầu:
– Cảm ơn các nữ nhân ấy đã dâng hiến cho bản tọa. Bản tọa không thể ngờ nổi một ngày nào đó, chính mình lại đột nhiên biến thành thứ mà bản tọa không tin là tồn tại nhất. Sức mạnh của tình yêu dâng hiến quả thực là vĩ đại. Năng lượng cấp mười tám rốt cuộc mạnh tới mức nào? Có lẽ bây giờ bản tọa thực sự có thể hủy diệt đám thần nhân kia rồi.
Tạp Áo nói:
– Chàng không phải chỉ đối mặt với đám thần nhân đơn giản kia đâu. Ân oán giữa chúng bản tọa và ba tên Trật tự kia cả vạn năm nay cũng đã đặt cả lên người chàng rồi. Nhưng cũng không cần phải lo lắng. Bản tọa đã cảm giác được rằng bọn chúng đã phát hiện được bù nhìn của chúng bản tọa, và đang rời Di Thất phương trời đi tìm chúng bản tọa. Bởi vì chúng bản tọa đã biến mất nên khi bọn chúng tìm tới được đây thì nhất định cũng phải mất thời gian.
Niệm Băng cẩn thận đắp lại chăn cho Phượng Nữ và Lam Thần. TÊN ĐÓ cảm nhận được trong lòng hai vị thê tử của mình cùng có một tâm tình, đó chính là sự vui vẻ ngọt ngào. Nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt kiều diễm của các cô ấy:
– Ngủ đi, ngủ ngon nhé. Khi các nữ nhân ấy tỉnh lại, hết thảy đều đã kết thúc.
Lần lượt hôn lên trán từng cô ấy, Niệm Băng rốt cuộc cũng đi ra khỏi trướng bồng. Một đêm, chỉ ngắn ngủi trong một đêm mà đã xảy ra biến hóa lớn đến như vậy. Mặc một trường bào trắng đơn giản, Niệm Băng lại một lần nữa xuất hiện. Không khí hớn hở tiếp đón tên đó, phóng mắt nhìn, hết thảy đều như sinh cơ bừng bừng, các loại tâm tình khác nhau khiến cho Niệm Băng thấy được một nhân gian tuyệt vời khác. Đó là một nhân gian kỳ diệu chỉ mình tên đó thấy được, nhân gian do tâm tình tạo thành. Tâm tình khác nhau tạo ra quang mang khác nhau, mỗi loại tâm tình đều không ngừng biến hóa. Tâm tình của các chiến sĩ có chúng căng thẳng mà lo lắng, chúng đều đang rất bận rộn.
– Không cần lo lắng, tất cả rồi sẽ ổn thôi.
Niệm Băng vô thức nói ra một câu. Đột nhiên, tên đó thấy một cỗ tử quang nhàn nhạt từ thân tên đó lan ra, trong chớp mắt bao trùm toàn bộ quân doanh cả liên quân Ngưỡng Quang phương trời. Ánh mắt mọi người đều hướng về chỗ Niệm Băng, tâm tình chúng đều ngay lập tức xuất hiện ba động rất nhỏ. Sự lo lắng dần dần biến mất, thay vào đó là một loại cảm giác mừng rỡ. Cảm giác này khoan khoái phi thường. Thấy trên mặt mọi người đều toát lên nét tươi cười, chính Niệm Băng lại hoảng sợ. Tên đó khong hề cảm giác được trên người mình phát ra năng lượng ba động nào, nhưng sự thật đang diễn ra trước mắt. Thông qua biến hóa trong tâm tình của những người này, tên đó đột nhiên cảm giác được, mỗi người đều nghe được tiếng nói dù rất nhỏ của mình.
– Thấy sao? Chỉ một ý thức nhỏ của chàng cũng có thể thay đổi tâm tình của người khác. Đây chính là sức mạnh của thần. Mỗi một loại tâm tình đều là vũ khí có tính sát thương tốt nhất. Khi tâm tình đạt tới cực điểm thì sẽ sinh ra biến dị.
Từng đạo linh quang hiện lên trong đầu Niệm Băng. Đối diện với sự thực trước mặt, tên đó rốt cuộc đã hiểu được huyền bí của Tâm Tình chi thần. Đám thân ảnh quen thuộc dần dần xuất hiện trước mặt Niệm Băng. Trên mặt mỗi người đều có vẻ ngạc nhiên. Họ đều đã nghe được tiếng nói của Niệm Băng, đã cảm nhận được biến hóa trong tâm tình mình. Nhưng chúng đều không rõ, tiếng nói của Niệm Băng đột nhiên xuất hiện trong sâu thẳm trái tim họ là từ đâu mà tới. Nhìn những gương mặt quen thuộc không ngừng xuất hiện, Niệm Băng mỉm cười. Tên đó đột nhiên phát hiện, cảm giác nắm giữ hết thảy mọi thứ trong tay không giờ lại tuyệt vời như vậy.
Băng Linh và Dung Thiên đến trước mặt Niệm Băng nhanh nhất. Lũ người kia đều ngạc nhiên phát hiện, trên người con mình vốn phát ra khí thế cường đại đột nhiên biến mất hết, thay vào đó là một loại cảm giác vô cùng cực hài hòa. Nụ cười của hắn lão phu trông như làn gió xuân ấm áp.
– Niệm Băng, con không sao chứ?
Băng Linh ân cần hỏi. Không thể chăm sóc con mình từ nhỏ vẫn là nỗi thống khổ trong lòng cô bản vương. Mà bây giờ, thực lực của con cô bản vương lại càng khiến cô bản vương cảm thấy trách nhiệm thêm nặng nề, tùy thời đều có thể bị đè nặng.
Niệm Băng mỉm cười, khẽ lắc đầu nói:
– Mẹ, xin người cứ yên tâm. Con không việc gì. Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Hắc Ám long vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư cũng tới bên cạnh Niệm Băng, bình tĩnh thấp tiếng nói:
– Niệm Băng, đối phương đã có biện pháp đối phó với thần chi trớ chú (lời nguyền rủa của thần linh). Vậy cũng không cần quyết chiến với Hi Giới nữa. Toàn quân chúng bản tọa đột kích, có thể nắm chắc chiến thắng. Cánh tay lúc trước Tà Nguyệt lưu lại cho chúng bản tọa cũng nên sử dụng luôn lúc này. Mặc dù đó là thứ vô cùng cực tà ác, nhưng theo tà ác thì tà ác, theo chính thì là chính. Khi bắt đầu đại chiến, bản tọa còn do dự không biết có nên dùng hay không, nhưng giờ là lúc nên dùng rồi.
Niệm Băng than nhẹ một tiếng, nói:
– Tạp Tiệp ca ca, huynh đem cánh tay của Tà Nguyệt lại cho bản tọa.
Tạp Tiệp Áo Tây Tư không hề do dự, trong tay cường giả, những gì tà ác cũng có thể phát huy tác dụng lớn nhất, quang mang trong tay chợt lóe, cánh tay Tà Nguyệt đã bị gã dùng hắc ám ma pháp phong ấn, đưa tới trước mặt Niệm Băng. Đột nhiên, Tạp Tiệp Áo Tây Tư ngạc nhiên nhìn cánh tay Tà Nguyệt đang bị mình nắm giữ nhẹ nhàng bay lên, tựa như đã mất đi trọng lượng, trôi nổi trong không trung, màu xám đen trên cánh tay nhìn qua lại càng tăng thêm vài phần khí âm tà.
Niệm Băng nói:
– Thứ tà ác như thế này vốn không nên tồn tại, nó đại biểu cho mất mạng vô tận. Hãy đi đi, khôi phục lại diện mạo vốn có của ngươi bản vương.
Khí lưu màu tím nhạt nhẹ nhàng bao phủ cánh tay màu đen xám. Cánh tay bắt đầu xảy ra biến hóa, bị làn quang mang màu tím xâm nhập, cánh tay xám đen kịch liệt run rẩy. Da thịt vốn màu sắc dữ tợn bắt đầu dần dần trở nên trắng nõn. Chỉ trong thoáng chốc, cánh tay Tà Nguyệt vốn từng chuẩn bị để đối phó với cường giả lại trở nên không khác gì cánh tay người thường, chỉ là vì không có máu nên có vẻ hơi nhợt nhạt. Quang mang màu tím biến mất, một cơn gió thoảng qua, cánh tay vỡ tan thành bụi, vốn có lực tấn công tà ác, giờ này đã không còn tồn tại. Không ai rõ Niệm Băng bây giờ có loại năng lực gì, bởi vì chúng đều không hề cảm giác được năng lượng nào ba động. Nhưng Niệm Băng lại chân thực làm được việc hủy diệt thứ tà ác kia một cách hoàn mỹ. Ánh mắt mỗi người càng trở nên nghi hoặc.
Môi khẽ mỉm cười, Niệm Băng nói:
– Lão phu biết bây giờ mọi người đêu đang nghi ngờ lão phu có năng lực gì. Nhưng mà bây giờ không còn thời gian để giải thích với mọi người nữa, Hi Giới đang chờ lão phu rồi. Chờ lão phu giải quyết xong đám thần nhân phiền tóai này xong sẽ giải thích cẩn thận cho mọi người. Khi đó mọi người tự nhiên sẽ minh bạch hết thảy. Nhu nhi, chỉnh quân đi. Nhiệm vụ hôm nay của các người chỉ là quan sát cuộc chiến thôi.
Giọng Niệm Băng rất bình thản, nhưng trong đó toát ra sự tự tin cường đại. Tất cả cường giả của Ngưỡng Quang phương trời đều ý thức được một điều, đó là Niệm Băng đã khổ luyện lên một tầng cao mới. Sự vui sướng lan tràn khắp nơi. Thân hình Niệm Băng nhẹ nhàng bay lên, không hề có nguyên tố ba động, hắn ta đây tựa như một chiếc lông chim, chậm rãi bay về hướng chiến trường. Nắm giữ tâm tình của khoảng không, việc bay lượn đối với hắn ta đây quả thực là việc quá đơn giản. Khi Niệm Băng bay đến chiến trường, Hi Giới toàn thân quang mang lóng lánh kim sắc đang đợi hắn ta đây. Tinh thần Hi Giới trông rất tốt. Nhìn bề ngoài, dường như hôm qua hắn ta đây không hề trải qua một trận đại chiến. Thấy Niệm Băng chậm rãi bay tới, trong mắt hắn ta đây toát ra khí phách mãnh liệt và niềm tin tất thắng.
– Ta đây tới muộn. Thực sự sơ ý quá.
Niệm Băng mỉm cười nhìn Hi Giới.
Hi Giới lạnh nhạt nói:
– Không, là lão phu đến sớm. Chúng lão phu quyết chiến trận này, chấm dứt càng sớm không phải càng tốt sao?
Hai ngày không có thực vật và nước uống, đối với đại quân thần nhân đã có ảnh hưởng nhất định. Mặc dù đám người kia đều có thực lực vượt xa người thường, nhưng dù sao cũng là thân máu thịt. Đương nhiên, trận chiến này chấm dứt càng sớm càng có lợi đối với đám thần nhân.
Niệm Băng gật gật đầu, nói:
– Đúng vậy! Chấm dứt càng sớm càng tốt. Hi Giới, có một tin tức rất tốt đối với cậu, không biết bản vương có nên nói với cậu không?
Hi Giới ngẩn người, nói:
– Tin tức tốt đối với bản vương? Cậu đừng nói là cậu đã không thể khôi phục được thực lực để quyết chiến cùng bản vương đấy nhé. Nếu cậu nhận thua, có lẽ chỉ có thể bảo trụ tính mạng của chính mình thôi. Đương nhiên, bản vương cũng không ngại bổ sung thêm một tên đó chủ thần vào thần giới. Cậu đã có đủ tư cách đó.
Niệm Băng lắc lắc đầu cười khổ, nói:
– Vốn bản tọa không bao giờ tin rằng có thần tồn tại. Nhưng lúc này bản tọa không thể không tin. Cậu tính kế rất chính xác, bởi vì hôm qua thi triển Thất Diệu chi giác tỉnh khiến ma pháp nguyên tố trong không khí trở nên mỏng manh phi thường, cho nên ma pháp lực của bản tọa quả thực chưa khôi phục.
Hi Giới lạnh nhạt cười nói:
– Vậy tính sao bây giờ? Cậu vẫn còn cơ hội lựa chọn. Cường giả vốn chỉ nên đứng bên phe chiến thắng. Chỉ cần cậu đồng ý gia nhập thần nhân, bản tọa có thể đáp ứng cho cậu trở thành người thống trị tối cao dưới tay bản tọa.
Niệm Băng lắc lắc đầu, nói:
– Áp lực của d*c v*ng quyền lực vạn năm một khi phóng thích quả nhiên là phi thường đáng sợ. Hi Giới, đối phương đã đi vào một vòng luẩn quẩn. Kế của đối phương mặc dù chính xác, nhưng người tính không bằng trời tính! Thần nhân vốn không nên tồn tại trên đại lục này, các đối phương cuối cùng cũng phải tiêu vong. Mà hôm nay chính là ngày đó.
Hi Giới cười lạnh lùng một tiếng, nói:
– Nói như vậy, cậu vẫn muốn dù ma pháp lực chưa khôi phục vẫn miễn cưỡng quyết chiến một trận với bản vương à? Cậu chỉ tự chuốc lấy diệt vong mà thôi.
Niệm Băng mỉm cười:
– Thực sự là như vậy sao? Ma pháp đối với ta đây đã không còn quan trọng nữa. Vĩnh viễn không được khinh thường đối thủ của ngươi ta đây. Hi Giới chủ thần đại nhân, hãy nhìn kỹ vầng thái dương trên bầu trời đi, bởi vì đây là lần cuối cùng ngươi ta đây được nhìn thấy ánh sáng của nó.
Hi Giới nổi giận quát lớn, tên đó biết không thể nào mời chào Niệm Băng được. Đã như vậy thì có nói thêm cũng là vô nghĩa. Dẫn năng lượng cường đại trong ba khiếu huyệt bộc phát trong thoáng chốc, một đoàn quang mang kim sắc chói mắt phóng ra, kim quang tản ra vây lấy Niệm Băng. Tên đó không muốn để cho Niệm Băng dùng phương thức chạy trốn kỳ dị kia làm mình mất đi cảm nhận vị trí của đối thủ. Khi lâm chiến, mặc dù đã tính kế trên đối phương nhưng Hi Giới không hề dám khinh thường đối thủ của mình. Niệm Băng lơ lửng không hề di chuyển, mắt nhìn quang mang kim sắc bao vây quanh mình, tên đó vẫn mỉm cười như trước. Phảng phất như đây không phải là cuộc chiến mà đang gặp mặt tri kỷ vậy. Tâm thần Hi Giới có chút căng thẳng, tên đó đột nhiên phát hiện, Niệm Băng đang lơ lửng toàn thân đều là sơ hở nhưng chính vì toàn là sơ hở lại khiến tên đó có chút cảm giác bất an. Tên đó phảng phất nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy ba vị chân thần kia.
Thời gian không bao lâu, trong tiếng kinh hô của liên quân Ngưỡng Quang phương trời, đám quang mang kim sắc thuận lợi trói buộc thân thể Niệm Băng. Kim quang đồ sộ tràn ngập lực sát phạt cường hãn, cho dù là kim loại cứng rắn nhất trên nhân gian này cũng sẽ bị ép nát thành bột. Nhưng Niệm Băng không phải kim loại, hắn đã nói với Hi Giới rằng hắn tin trên nhân gian này thực sự có thần tồn tại, đó là thật.Không xuất hiện quang mang và ma pháp ba động, kim quang tới trước mặt Niệm Băng đột nhiên dừng lại. Bất luận HI Giới cố gắng thế nào, có phát ra đấu khí cường đại đến đâu cũng không thể tiến thêm chút nào. Khi hắn hơi ngẩn người thì kim quang đột nhiên biến mất không chút báo trước. Niệm Băng vẫn lơ lửng ở đó, từ khi bắt đầu đối diện với Hi Giới đến giờ, hắn vẫn chưa hề di động. Nhưng lúc này tim Hi Giới lại trầm xuống, hắn không biết rốt cuộc điều gì đã phát sinh nhưng hắn thực sự cảm giác được rằng Niệm Băng dường như đã không còn là đối thủ đã dùng ma pháp cường đại đối kháng với mình ngày hôm qua nữa.
Niệm Băng than nhẹ một tiếng, nói:
– Quả thật không thể phí thời gian nữa. Hi Giới, lão phu muốn nói một tin tốt cho ngươi lão phu, ba hắn chân thần viện trợ cho ngươi lão phu sắp đến đây ngay bây giờ. Đáng tiếc là ngươi lão phu sẽ vĩnh viễn không cách nào gặp được họ lần cuối. Hay đi đi, đem theo hy vọng xa vời trong giấc mộng của ngươi lão phu và tất cả lũ thần nhân đi khỏi đại lục này. Có lẽ, nếu ngươi lão phu còn có thể tái sinh, ngươi lão phu nên lựa chọn một cách sống khác.
Khí lưu màu tím tràn ngập phát ra, lần đầu tiên Hi Giới thấy Niệm Băng tản mát ra quang mang như vậy. Năng lượng trong Hoàng cực huyệt trong thoáng chốc tăng lên tới cực điểm. Nhưng khi quang mang màu tím kia tiến tới, tên đó chợt hoảng sợ phát hiện, bất luận là ngăn cản của Hoàng cực huyệt hay Phương giáp huyệt của mình đều không hề có tác dụng ngăn cản nào đối với quang mang màu tím kia. Đó không phải là sát phạt của tinh thần lực mà là một loại năng lượng kỳ quái, khiến tên đó cảm thấy rất sợ hãi. Quang mang màu tím tiến đến, cũng không hề giống với tưởng tượng của Hi Giới, không gây thương tổn cho thân thể tên đó, nhưng chỉ trong thoáng chốc ngắn ngủn lại khiến cảm giác sợ hãi trong lòng tên đó tăng lên cực điểm.
Cực hạn của sợ hãi là gì? Là sự hủy diệt.
Trong tất cả các cảm xúc, trừ tình yêu ra, tất cả cực hạn của tâm tình đều là hủy diệt. Niệm Băng đã hiểu điều này nên hắn chỉ dùng năng lực nguyên thủy nhất mình mới tìm được của Tâm Tình chi thần, đốt lên nỗi sợ hãi trong lòng Hi Giới.
– Hả!
Giữa tiếng kêu gào chật vật, sắc mặt Hi Giới trong chớp mắt biến thành trắng bệch. Hắn lão phu nhìn Niệm Băng, sự sợ hãi trong lòng đã phá hủy ý chí và thân thể hắn lão phu. Năng lượng tâm tình cường đại cũng không hề gây ra ảnh hưởng gì khác nữa.
Niệm Băng khống chế năng lượng tấn công của Hoàng cực huyệt, hóa giải tấn công của Hi Giới. Còn bây giờ, hắn lại dễ dàng khống chế tâm tình của Hi Giới. Thấy tim gan của Hi Giới đang kịch liệt nứt vỡ, Niệm Băng khẽ thở dài một tiếng, nói:
– Hãy đi đi, đi vĩnh viễn. Tay cậu đã nhuốm máu quá nhiều, cả lũ thần nhân thủ hạ của cậu cũng vậy. Mặc dù lão phu có năng lực thay đổi tính cách của các cậu, nhưng linh hồn tội ác của các cậu cũng nên bị trừng phạt. Muốn biết lão phu dùng cái gì để đối phó với các cậu không? Đáp án chính là tâm tình, mà lão phu chính là Tâm Tình chi thần. Thần chân chính!
Tiếng nói của Niệm Băng chỉ mình Hi Giới có thể nghe được. Đây cũng là tiếng nói cuối cùng trên nhân gian này tên đó được nghe. Thân thể Hi Giới cũng không tan nát, cũng không bị năng lượng nổ vỡ thành bụi. Trong nỗi sợ hãi hoàn toàn mất đi tính mạng lực của tên đó, thân thể giống như một thiên thạch rơi xuống, nằm giữa chiến trường của hai bên. Từ đầu đến cuối, Niệm Băng thậm chí còn không hề nhấc tay, vậy mà Chủ thần chi vương (Vua của chủ thần) dù đã khôi phục được bảy thành thực lực vẫn bị giải quyết một cách đơn giản. Năng lượng của Tâm Tình chi thần quả thực là kh*ng b*.
Trên bầu trời đột nhiên trở nên âm u hẳn lên, nhưng không phải vì xuất hiện mây đen ngăn cản ánh mặt trời. Ngăn ánh mặt trời cũng là mây, nhưng lúc này là đám mây màu máu dày đặc. Niệm Băng thoáng nhìn huyết quang trên không trung, tên đó biết lời nguyền rủa của thần linh (thần chi trớ chú) sắp tới. Dưới lời nguyền này thì kể cả là thần nhân cũng không thể kháng cự. Ở phía dưới, Ngân thần Sắt An và Tam Tác chi thần Lộ Tác cùng lúc hét lớn một tiếng, không tiến lên mà mau chóng lùi lại, bay nhanh về phía xa, muốn thóat ly khỏi phạm vi bao phủ của đám mây máu (huyết vân). Tốc độ của đám người kia đã tăng tới mức cao nhất kể từ trước tới giờ. Huyết vân đem theo lời nguyền rủa, nhưng cũng mang theo oán hận của Huyết chi tế điện, Phách thần Cuồng Quân cũng chết vì lời nguyền rủa này. Quang mang màu máu từ trên không trung rơi xuống, mỗi đạo quang mang đều dễ dàng lấy đi sinh mạng của một thần nhân, cho dù là hai vị chủ thần Sắt An là Lộ Tác đã mau chóng chạy trốn cũng không ngoại lệ. Thực lực của đám người kia căn bản không đủ để chống lại lời nguyền rủa cường đại như vậy. Hi Giới đã thất bại, còn đám thần nhân của tên đó cũng đang lâm vào quá trình bị hủy diệt.
Liên quân Ngưỡng Quang đại lục giật mình nhìn những gì đang xảy ra, huyết vân dừng lại giữa chiến trường, chính giữa hai phe Ngưỡng Quang đại lục và thần nhân, biến thành Băng Hỏa lưỡng trọng thiên, một bên là ngạc nhiên quan sát, bên kia lại tràn ngập bỏ mạng vô tận. Niệm Băng thấy số lượng thần nhân không ngừng giảm đi, không khỏi khẽ thở dài một tiếng, nói:
– Có lẽ chỉ có chết mới đủ để chuộc tội của các cậu. Linh hồn tội ác của các cậu sẽ được thanh tẩy trong luân hồi. Tạm biệt thần nhân, tạm biệt Thần chi phương trời.
TÊN ĐÓ cũng không hề có cảm giác hưng phấn, cảm nhận tâm tình hoảng sợ của lũ thần nhân trước khi chết, Niệm Băng không khỏi toát ra vẻ mặt khổ sở. Trong không khí, tinh thần ba động nhàn nhạt sinh ra, ánh mắt Niệm Băng nhất thời có chút khẩn trương hẳn lên, một giọng nói rõ ràng và quen thuộc vang lên từ bốn phương tám hướng:
– Tạp Áo, Thiên Hương, nếu không có lời nguyền máu (huyết chi trớ chú) chỉ dẫn, có lẽ chúng lão phu vẫn không thể tìm được các ngươi lão phu.
Không trung đột nhiên vỡ ra một khe hở, ba đạo thân ảnh xuất hiện giữa không trung. Cảnh tượng kỳ dị này nhất thời khiến cho liên quân Ngưỡng Quang vùng đất xao động. Ba người xuất hiện, người cầm đầu tướng mạo anh tuấn, mặt tươi cười, là Trật Tự chi thần. Bên trái hắn lão phu cũng là một hắn thanh niên. Nếu nói tướng mạo Trật Tự chi thần là anh tuấn thì tướng mạo của hắn lão phu thậm chí còn hoàn mỹ hơn, đáng tiếc là trong dung mạo của hắn lão phu là thêm nét nhu mị nữ tính. Bên phải của Trật Tự chi thần là một hắn tráng hán (thanh niên to khỏe), thân cao hơn ba thước. Thân thể hắn lão phu rất khó dùng ngôn ngữ để hình dung, mức độ cường tráng hoàn toàn vượt qua khả năng mà thân thể người thường có thể đạt tới. Chỉ cần liếc mắt cũng có thể cảm giác được trong đó chứa đựng sức mạnh hủy diệt cường đại.
– Trật Tự chi thần, Thời Gian chi thần, Hủy Diệt chi thần. Chào các ngươi bản tọa.
Niệm Băng lặng lặng nhìn ba vị chân thần trước mặt. Hi Giới không thể so sánh được với chúng. Đến Tạp Áo và Thiên Hương cũng
Trật Tự chi thần nhìn Niệm Băng lơ lửng giữa không trung, không khỏi cẩn thận hỏi:
– Là đối phương? Chính đối phương dẫn động lời nguyền máu sao?
Niệm Băng thoáng nhìn vài thần nhân cuối cùng sắp biến mất dưới đám huyết quang, nói:
– Có thể coi như vậy đi. Hi Giới đã đánh cuộc với ta đây, đánh cuộc trước lời nguyền máu. Đáng tiếc, gã đã thua, thua toàn bộ đám thần nhân.
Trật Tự chi thần hiển nhiên cũng không vì Hi Giới và đám thần nhân chết mà nổi giận, tên đó nhìn Niệm Băng, vẫn mỉm cười như trước:
– Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà đến cả Hi Giới cũng bị hủy diệt trong tay cậu. Bất quá, ta đây rất khó tin rằng cậu có thực lực như vậy. Gọi Tạp Áo và Thiên Hương ra đi. Vừa rồi ta đây đã cảm giác được khi tức bán Tâm Tình chi thần của các cô ấy. Chuyện giữa Ngưỡng Quang vùng đất của nhân loại các cậu và đám thần nhân này đã giải quyết xong, cũng nên giải quyết luôn chuyện của chúng ta đây và các cô ấy ấy. Đã vạn năm trôi qua, rốt cuộc chúng ta đây cũng phải tìm tự do cho bản thân.
Niệm Băng giơ tay chỉ vào ngực mình, mỉm cười, nói:
– Tạp Áo và Thiên Hương ở trong tim ta đây, các cậu muốn vào đó tìm các nàng ta đây sao?
Trật Tự chi thần nhíu mày, nói:
– Thằng nhóc, đừng tưởng rằng các cậu chiến thắng lũ thần nhân là cậu có thể nói giọng đó với bản tọa. Đừng nói là cậu, cho dù cả Di Thất phương trời cũng vậy, bản tọa có thể dễ dàng hủy diệt tất cả văn minh của nhân loại các cậu. Gọi Tạp Áo và Thiên Hương ra đi. Mấy con kiến nhỏ các cậu có thể rời đi, bản tọa cũng không hứng thú lấy mạng các cậu.
Thời Gian chi thần bước tới bên cạnh Trật Tự chi thần, nói giọng đắc ý với Niệm Băng:
– Hãy đi đi, gọi các nữ nhân ấy ra. Lão tri kỷ đã đến, các nữ nhân ấy còn cần phải ẩn núp sao?
Niệm Băng lạnh nhạt nói:
– Hủy diệt một nền văn minh đối với các đối phương có lẽ là chuyện dễ dàng. Nhưng các đối phương có biết để sáng tạo ra một nền văn mình phải mất bao nhiêu thời gian không?
Ánh mắt Trật Tự chi thần trở nên buốt giá, vầng thái dương trên không trung phía sau gã đột nhiên biến thành đỏ như máu. GÃ nhàn nhạt nói:
– Ánh mặt trời có trật tự của chính mình, nhưng ta đây lại có thể thay đổi điều đó do ta đây khống chế. Vậy, cậu hãy đi đi. Có lẽ xuống dưới đấy, Hi Giới còn có thể cùng cậu chiến một trận.