Băng Phong Chích Dục
Chương 12
Lúc xếp hàng chúc rượu, Tần Thước vẫn không kìm nỗi sự hoảng sợ trong lòng, cũng không nghe thấy phía trước nói điều gì, mọi thứ đều khó khăn với tên đó, loáng cái đã tới phiên tên đó đứng trước mặt chúc rượu Đồng Hi Diệp.
-Lão Đại, lão phu chúc cậu phúc như Đông Hải, thọ tựa Nam Sơn. –Tần Thước không cần (phải) nghĩ ngợi liền nói, làm cho Chu Sinh đang đứng ở bên cạnh tên đó miệng phun đầy rượu, chung quanh ai nấy đều cười nghiêng ngả:
-Đây là hôn lễ, đối phương chúc thọ làm cái quái gì?
-Này….. –Tần Thước vẻ mặt xấu hổ, cúi đầu hạn sao trên mặt đất không có cái lỗ để cho tên đó chui xuống. (ai bảo anh nói mừ hem suy nghĩ chi, đúng như anh Diệp nói, có dịch thể mà không có não =))))))
Thật không ngờ Đồng Hi Diệp lại giơ tay tiếp nhận lấy ly rượu của tên đó, một hơi uống sạch, rồi thản nhiên nói:
-Trên đời này không có gì quan trong bằng tính mạng cả. (ồ ồ anh chữa cháy cho em kìa 0..0)
Yến Giai Ny đưa tay tự nhiên khoát lên vai Đồng Hi Diệp, cô ấy hướng Tần Thước khẽ cười và nói:
-Sau này mong đối phương bảo vệ anh ấy nhiều, đừng để ta đây tuổi còn trẻ mà đã thủ tiết thờ chồng.
-Này…đương nhiên. – Tần Thước khẽ gật đầu, nhường vị trí cho người tiếp theo, tên đó tiến đến một khóc khuất trong phòng, bàn quang hết mọi thứ, lấy tay chùi chùi vết rượu đổ trên áo mình.
Tiếng di động vang lên, bên trong truyền đến một tiếng nói xa lạ lo lắng:
-Tần ca, chuyển máy cho Lão Đại dùm em chút, có mấy người ở đây uống rượu gây sự, nháo loạn không ngừng.
-Mẹ nó,cậu là đứa nào, chuyện nhỏ như vậy mà cũng cần đến Lão Đại sao? Cậu không biết hôm này là ngày cưới của Lão Đại hả? Một đời người có mấy lần kết hôn chứ? –Tần Thước dùng lời lẽ giáo huấn tên đó đàn em ngu ngốc không biết thời điểm là gì.
-Nhưng tụi em thật sự không xử lý được mà. –Cùng với giọng nói ủy khuất, xem lẫn vào đó là những tiếng ly chai thi nhau bể nát.
-Cậu ở khu nào? Bản tọa sẽ đến đó. –Tần Thước lướt qua bàn tiệc rượu của Đồng Hi Diệp, liền nói.
-Tần Thước, đối phương muốn đi đâu vậy? –Vừa bước ra khỏi cửa Tần Thước liền gặp ngay nụ cười tà mị của một trong Tứ ông lão, Mâu Viễn.
-Không có gì, Mâu tiền bối, người đừng cho Lão Đại lão phu biết lão phu rời đi a. –Tần Thước trả lời qua loa, rồi sau đó xoay người bỏ đi.
-Hảo hảo, người trẻ tuổi làm việc gì cũng thưởng thân thần bí bí hết cả nha. –Mâu Viễn Cười cười híp mắt, trong đáy mắt lóe lên một tia hàn quang tràn đầy đắc ý cùng ngoan độc. Đồng Hi Diệp, người thông minh như đối phương, sao lại lưu một kẻ ngốc như hắn bản vương ở trong lòng ?
Sau buổi tiệc hôn lễ, hơn mười bàn tiệc bây giờ chỉ còn lại cơm thừa canh cặn, một mảng bừa bãi không tả nỗi, quạnh quẽ cùng trống rỗng.
Căn phòng to như vậy mà chỉ còn lại có hai người, cả hai ngồi gần nhau, tay cầm chai rượu tự rót tự uống.
Trương Bằng thản nhiên nói:
-Năm nay ngươi bản tọa được bao nhiêu tuổi rồi?
Chu Sinh hắc hắc cười nhẹ:
-Chỉ nhớ rằng làm việc trong bang đã được hai mươi ba năm rồi, gia đình còn không có thì ai mà nhớ ngày sinh cơ chứ, nên chả biết năm nay đã được bao nhiêu tuổi.
Trương Bằng vài phần đắc ý cười nói:
-Bản vương còn nhớ rõ bản vương so với cậu lớn hơn ba, bốn tuổi gì đó.
Chu Sinh không cho là đúng liền nhún vai:
-Nhưng số lượng vết thẹo trên người bản vương so với đối phương không ít hơn đâu.
Đám người kia đều là một cái huynh đệ vào sinh ra tử hầu hạ dưới trướng cha của Đồng Hi Diệp, trước kia chỉ nhờ vào sự nhiệt huyết , nghĩ đến những vết thương do đạn bắn, đao chém cảm thấy cuộc sống thật tiêu sái, không hề quay đầu lại nhìn thời tuổi trẻ, cứ thế mà tiến tới, cũng không thể nào quay lại quá khứ được.
-Tiểu Diệp thật không ngờ đã kết hôn, lão phu còn nhớ rõ năm tên đó năm tuổi bộ dáng khóc lóc khi bị chó rượt.
Chu Sinh ngà ngà trong men rượu, khẽ nở nụ cười, tên đó tằng hắng giọng một cái rồi khẽ hát một điệu Tần xoang(1):
-Mắt thấy tên đó mới đến, mắt thấy tên đó rời khỏi cao lầu, mắt thấy tên đó lấy Kiều Nga, ba tuổi thấy đã già, cuộc sống làm cho tốt đây, ha ha ha ha ha. (câu cuối chém đẹp)
Hai người kề vai sát cánh bỗng chốc ngây ngốc cười rộ lên, nói chuyện đều mơ hồ không rõ.
Trương bằng khẽ nấc một tiếng:
-Chúng bản vương nhìn thấy tên đó lớn lên, biết rõ tên đó có nhiều chuyện không ổn. Tên đó nếu thích Tần Thước, vì cái gì lại không muốn có nó? Dù sao Tần Thước đối với tên đó luôn luôn một lòng một dạ.
Chu Sinh tức giận nói:
-Không có người nam nhân nào lại không muốn đem người mình yêu thương áp chế ở dưới thân cả, Tiểu Diệp nhẫn nhịn đã bao lâu? Chỉ sợ tên đó đã vượt thực lực của sự nhẫn nhịn rồi! (chém)
Đêm khuya, mây đen thông thả phiêu du, ánh trăng lãnh đạm dần đần ngưng trọng, chiếu sáng vào một con hẻm nhỏ, một nam nhân mình đầy thương tích cuối cùng cũng không ngăn cản nỗi mà ngã xuống. Máu không ngừng chảy ra từ hốc mắt, khóe miệng của hắn, nhỏ xuống mặt đất, hai tay hắn bị hai người kẹp chặt lấy, rồi kéo hắn đến trước mặt Lạc Hải.
Lạc Hải, Đại đường chủ của Long Hổ môn, tuổi cũng chỉ mới ba mươi nhưng người đời sợ và kính nể hắn gọi là “Long thái tử gia”, có thể tưởng tượng ra hắn là một tay tàn nhẫn đầu thủ đoạn lão luyện như thế nào. Sắc mặt hắn trắng bệch như bị bệnh, khóe mắt trời sinh đã nhếch lên, trên trán những lọn tóc đen tuyền khẽ phiêu động, tà mị đến nói khôn nên lời. Giơ tay nâng khuông mặt người nam nhân lên, nửa khuôn mặt bị tóc che khuất, cả mái tóc đều bị mồ hôi và máu làm cho bết lại rối bời, hắn khẽ đánh giá gương mặt cương nghị, đường nét rõ ràng của người kia:
-Tần Thước, vây, đuổi, lấp, ngăn đúng một tiếng ba mươi phút, một mình ngươi bản tọa chọi với mười tay đấm chuyên ngiệp, không ngờ ngươi bản tọa hạ gục đến bảy tên. Bản tọa thật sự đánh giá cao tài năng của ngươi bản tọa đấy, xem ra trước kia bản tọa đã đánh giá thấp ngươi bản tọa rồi.
-Cậu rất để ý lão phu, Long thái tử gia. –Tần Thước nghiêng mắt tránh né, hắn lão phu thật sự không thích bị Lạc Hải đụng chạm cho lắm, tựa như con độc xà bò quang eo, ngoan độc tiến về phía trước.
-Biết rõ chạy không thoát, sao còn cố tự chuốt lấy nhiều thống khổ như vậy cơ chứ? –Âm thanh Lạc Hải nhẹ nhàng mềm mại, giống như tiếng nói nỉ nôi chăm sóc ôn nhu của một người tình, nhưng tay tên đó lại nắm lấychỗ xương bị gãy bên tay trái của Tần Thước.
Tần Thước rõ ràng đang cố kìm nén cơn đau, nhưng miệng lại cười rộ lên:
-Nếu mục tiêu của ngươi lão phu chỉ là mình lão phu, thì ngay từ đầu không có phí công phí sức bắt sống lão phu mà không giết.
-Ngươi bản vương quả thật đúng như lời đồn, luôn suy nghĩ đến Đồng Tử. –Lạc Hải lộ vẻ khen ngợi, trên tay càng gia tăng thêm lực đạo tra tấn chỗ bị gãy xương của Tần Thước.
Trên trán Tần Thước rịn đầy mồ hôi, nhưng gã vẫn tươi cười không thay đổi:
-Gây náo loạn đêm tân hôn của người khác, sớm muộn gì cũng sẽ bị báo ứng.
-Nga? –Lạc Hải khẽ nâng mi. –Sẽ bị báo ứng gì?
Tần Thước một phen nhìn Lạc Hải từ trên xuống dưới, nhếch miệng cười nói:
-Ngươi ta đây cái loại ẻo lã chuyện dụ dỗ, bị người khác trên giường thao đến chết đi sống lại là kết cục hợp lý nhất.
Lạc Hải sắc mặt âm u, thấp tiếng nói:
-Đối phương cho là? Ai có lá gan làm chuyện đó?
Dù toàn thân chồng chất đầy vết thương, nhưng Tần Thước vẫn nghênh ngang tươi cười:
-Ít nhất cũng có một, ở trong đầu ta đây đang nghĩ ra vài tư thế dành riêng cho ngươi ta đây.
-Hỗn đãn! –Lạc Hải không thể nhịn được một quyền hung hăng đánh thẳng vào mặt của Tần Thước.
Tần Thước nghiêng đầu phun ra một ngụm máu, nói:
-Đủ cay đủ thú vị, ta đây thích.
Lạc Hải nắm lấy tóc Tần Thước, lạnh lùng cười rộ lên:
-Hiện tại cậu cứ việc dùng võ mồm cho thoải mái đi, bản tọa sẽ không mắc bẫy chiêu khích tướng để giết giết cậu đâu. Hãy kiên nhẫn chờ vị Lão Đại tướng mạo xinh đẹp của cậu tự động đi tới hang cọp đi a!Luận đến khoảng sự hấp dẫn của nam nhân, ai qua nổi “Lãnh huyết Đồng Tử” cơ chứ?
Lần này, đến lượt Tần Thước xanh mặt, cúi đầu, không hề nói thêm một câu nào, chính là chỉ đem hàm răng nghiến càng ngày càng chặt, như muốn cắn nát đi tất cả. (chém)
(1) Tần xoang : đúng như tên gọi của nó là điệu hát ra đời đời từ thời nhà Tần cách đây 2.000. Ngày nay điệu hát này vẫn rất được người dân vùng Thiểm Tây, Trung Quốc thích dùng. Cũng có sách bảo rằng điệu hát này ở vùng Tần Dĩnh.
Và từ đây về sau, sẽ bắt đầu cao trào đẫm máu (ở nhìu nghĩa=)))))) a~~~ ^^~ Các vị nhớ đón xem hố hố hố hố
Hết chương 6 (Hạ)