Băng Phong Chích Dục
Chương 13
-Lão Đại. –Tần Thước cười khổ: -Bản vương đây chẳng mong đối phương tới.
Đồng Hi Diệp nhìn đến cuối dãy hành lang dài, Tần Thước vẫn đang bị trói chặt và treo lên cây xà ngang, gã khẽ lạnh lùng nói:
-Đối phương có biết bộ dạng hiện tại của đối phương khó coi đến thế nào không hả? –Nơi đây là là tổng đường của Long Hổ môn, Đồng Hi Diệp chỉ có một mình, không mang theo vũ khí, gã chậm trãi đi xuyên qua đám thủ hạ của Long Hổ môn, đến bên cạnh Lạc Hải, thản nhiên nói: -Ta đây đã đến rồi, không cần làm khó gã nữa. –Sau đó gã đến bên cạnh Tần Thước và tháo dây trói cho gã.
Lạc Hải hướng về phía thủ hạ đang cầm cây roi của mình, tức khắc một nhát roi hạ xuống, trên cổ tay của Đồng Hi Diệp liền hiện lên vết bầm tím.
Nhưng Đồng Hi Diệp lại giống chư chẳng có cảm giác gì, vẫn chuyên tâm cởi bỏ dây thừng, đỡ Tần Thước xuống đất.
Nhưng nhát roi cứ thế quất liên tục lên người tên đó, không ngừng đánh xuống ngực, bụng và trên lưng, phát ra nhưng tiếng làm người khác đau thắt cả lòng. (trong đó có ta đây)
-Lão Đại…. –Tiếng nói nói chuyện của Tần Thước đều run rẩy cả lên, Đồng Hi Diệp đứng trước mặt gã, mặt vẫn không thay đổi, thay gã nới lỏng dây thừng trên cổ tay ra, sau lưng không ngừng vang lên tiếng roi quất vào da thịt. (lão phu đau lòng quá TT..TT)
-Còn có thể đi không? –Đồng Hi Diệp hỏi hắn.
Tần Thước ngẩng đâu một chút, ánh mắt trở nên hung ác hết sức, ngay lúc một nhát roi đang quất xuống, hắn ta đây thân thủ nhanh nhện chuẩn xác bắt lấy dây roi.
Lạc Hải cười ha hả, vỗ tay nói:
-Thật sự là một mối tình nghĩa cảm động mà, Đồng Tử, cậu định như thế nào để cứu tên đó ra khỏi đây?
Đồng Hi Diệp điềm tĩnh nói:
-Ta đây sẽ không đi, nếu đối phương muốn giết ta đây, hiện tại cứ việc ra tay.
Lạc Hải khẽ nhíu mày và nói:
-Sai rồi. Ta đây biết cậu là Đồng Tử, mà Đồng Tử tuyệt đối sẽ không ngồi chờ chết.
Đồng Hi Diệp hờ hững nhìn hắn:
-Bản tọa sẽ nói cho cậu biết suy nghĩ của bản tọa như thế nào. Có thể lần đàm phán trước bên cạnh bản tọa không có một ai to gan dám làm chuyện cấu kết đó. Chỉ có một kẻ nào đó trong Tứ tiền bối mới dám làm vậy, cấu kết với người ngoài chỉ vì một lý dó duy nhất vì hắn là kẻ có địa vị yếu nhất, thế lực yếu nhất, cũng chỉ có kẻ tên –Mâu Viễn.
Lạc Hải cười to:
-Toàn bộ đều đúng! Đáng tiếc đã sớm bị ngươi ta đây phát hiện thấy một trong Tứ ông lão có kẻ mưu phản, thế nhưng tương kế tựu kế, tự lấy bản thân mình làm mồi nhử dụ hổ khỏi hang, rồi âm thầm an bài người đến đánh trọng thương ta đây, một chiêu này đến nay ta đây vẫn còn bội phục ngươi ta đây.
Chỗ tối một cánh cửa nhỏ mở ra, Mâu Viễn đi đến bên cạnh Lạc Hải, đắc hắn cười nói:
-Đáng tiếc bản tọa đã biết nhược điểm lớn nhất của đối phương chính là tên Tần Thước ngu ngốc này, chỉ cần dùng tên đó áp chế đối phương, cho dù đối phương biết rõ là bẫy cũng sẽ đi, cho dù đối phương ghét ả nữ nhân kia cũng sẽ lấy , cho dù hiện tại đối phương phải chết, đối phương cũng sẽ ngoan ngoãn nhắm mắt lại chờ mũi tắt thở.
-Lão Đại…….Ta đây không đáng để ngươi ta đây…… -Tần Thước ở phía sau cúi đầu, âm thanh nhỏ thấp dủ chỉ mình Đồng Hi Diệp nghe thấy.
Trên mặt Đồng Hi Diệp bỗng hiện lên một nụ cười nhạt nhẽo, nhìn thẳng về phái Lạc Hải:
-Nhưng chắc đối phương không muốn lão phu chết, bằng không Mạnh Sơn Hổ đã sớm ra tay. Đối phương chỉ thị cho hắn: có thể lăng nhục lão phu, tra tấn lão phu, nhưng muốn lão phu vẫn còn sống.
Lạc Hải móc súng ra chỉa về phía Đồng Hi Diệp, nghiêng đầu cuời nói:
-Đối phương cho rằng lão phu sẽ để đối phương sống sao?
Đồng Hi Diệp không thèm nói (nhắc) lại, ánh mắt yên lặng.
Bỗng Lạc Hải chuyển hướng sang Mâu Viễn, giọng nói tựa hồ như bất đắc dĩ và có lỗi:
-Đồng Tử nổi danh cơ trí sắc bén, lời gã nói phần lớn không thể sai được.
Chấn kinh khi thấy tình thế chuyển hướng, Mâu Viễn hoảng sợ sắc mặt trắng bếch cả ra:
-Vì….vì cái gì? –GÃ nhìn đến trước ngực mình bị Lạc Hải bắn thủng một lỗ, gã xoay qua phía Đồng Hi Diệp.
Đồng Hi Diệp lãnh đại đáp:
-Bởi vì bản vương so với cậu có giá trị hơn nhiều.
-Đáp án chính xác. –Lạc Hải vừa nói vừa hạ khẩu súng: -Đồng Tử, tánh mạng của kẻ phản đồ này, xem như là lễ gặp mặt của lão phu.
-Yêu cầu của ngươi lão phu. –Đồng Hi Diệp thoáng nhìn qua cái trừng mắt của Mâu Viễn đang nằm dưới đất, trên mặt tên đó khẽ lóe lên tia chán ghét cùng mỏi mệt.
-Mỗi tháng một lần, tàu của cậu sẽ vận chuyển hàng cho bản vương –Lạc Hải cũng không muốn dài dòng.
Đồng tử của Tần Thước kịch liệt co rút lại một chút, hắn ta đây buột miệng thốt ra:
-Thuốc phiện! –Đồng Hi Diệp Có lần đã nói với tên đó, gã cho dù có chết, cũng không chuyển hàng độc.
-Đồng Tử, cậu cũng nên sửa lại tác phong đi, đã đi vào con đường này còn tính giữ lại vài điểm lương thiện hay sao? –Lạc Hải nở nụ cười vui vẻ nói: – Ở phương diện này cậu thật ngây thơ, quả đúng là nên gọi cậu là một tiểu hải nhi có khuôn mặt tuấn tú a!
Đồng Hi Diệp nắm chặt tay thành nắm đấm, thấp tiếng nói:
-Nếu bản tọa từ chối thì hậu quả sẽ ra sao?
-Lạc Hải cười rộ lên:
-Ngươi bản tọa chẳng có kết cục gì cả, chỉ sẽ phải thưởng thức một màn trình diễn thú vị mà thôi, người yêu quý sau lưng ngươi bản tọa sẽ bị các loại hình cụ âu yếm trên người từng gân từng cốt, từng dây thần kinh, bị xé bụng khi còn sống, và chỉ bị chó ăn sạch nội tạng mà thôi. (bản tọa mún giết thằng này!!!)
Tần Thước cười nói:
-Có thể thưởng thức một kiểu chết mới mẻ như vậy, cũng không tính sống uổng phí một đời. –Hắn bản vương ở phía sau âm thầm kéo áo Đồng Hi Diệp-Lão Đại, đừng cản bản vương.
-Bản tọa đồng ý với đối phương. –Âm thanh của Đồng Hi Diệp, rõ ràng nhưng có vẻ thấp hơn nhiều.
-Lão Đại! Cậu không thể…. –Tần Thước quýnh lên, tiến đến bắt lấy cánh tay của Đồng Hi Diệp, không ngờ phát hiện ra cánh tay của Đồng Hi Diệp đang run lên. Bởi vì cơ thể dùng sức quá độ mà run rẩy, cuối cùng làm tên đó muốn nói mà chẳng nói được thành lời.
Lạc Hải nở nụ cười vừa lòng, nhận văn kiện từ tay thủ hạ :
-Bản tọa biết đối phương sẽ suy nghĩ cẩn thận mà. –Lúc ký văn kiện, Lạc Hại tiến gần sát đến thân thể Đồng Hi Diệp : -Mâu Viễn có câu nói xem ra không thể sai được….Vì Tần Thước, đối phương sẽ tình nguyện xuống địa ngục.
Đồng Hi Diệp lạnh lùng nhìn hắn một cái:
-Chúng lão phu sớm đã đến địa ngục. –“Đúng vậy! Sự thẩm lí và phán quyết của lão phu dành cho ngươi lão phu đã được đề ra, hình phạt dành cho ngươi lão phu, xem ngươi lão phu có thể chạy thoát được hay không?” Đồng Hi Diệp nghĩ.
Lạc Hải không khỏi run sợ một chút, sống lưng lạnh toát, tên đó đột nhiên có loại dự cảm không tốt. Lúc nào đó trong tương lai, điều đó sẽ thành hiện thực, nhưng lúc này đây tên đó chính là một Long Thải Tử oai phong một cõi hắc đạo, tuyệt đối sẽ không cam yếu thế.
Tên đó dựa vào tên đó càng ngày càng gần, giơ tay nắm lấy cằm của Đồng Hi Diệp:
-Nếu địa ngục có một mỹ nhân xinh đẹp như cậu thì không thể tính là xấu rồi. –Ngón tay hắn lão phu ngả ngớn lên trái cổ của gã
Pằng một tiếng, Đồng Hi Diệp gỡ gỡ tay tên đó ra, không nói tiếng nào, nhưng hơi thở của gã lại hơi gấp gáp.
Dù chỉ là một thay đổi nhỏ, nhưng không thể qua khỏi đôi mắt xảo trá của Lạc Hải, hắn bản tọa dùng một tay ôm lấy cổ Đồng Hi Diệp, rồi ghé vào tay gã thì thầm:
-Đồng Tử? Nơi này của ta đây nóng đến vậy sao? Mặt của đối phương, đỏ hồng đến dị thường a! –Lè lưỡi l**m l**m vành tai thiêu đốt của gã, hắn ta đây nhìn gã cười càng sâu: -Nghe nói Phi Yến Minh dựa vào số tiền phi nghĩa mà mua được một loại xuân dược thú vị từ Đông Nam Á, đối phương cũng không cẩn thận quá rồi, cái ả nữ nhân Yến Giai Ny kia đã thèm thuồng đối phương từ lâu rồi a!
-Đồ ẻo lã dụ dỗ, đừng có như con đĩa bám dính lên người lão đại của bản tọa! –Tần Thước đang bị hai tên đó áp chế ở một bên, nhìn thấy những hành động m*n tr*n của Lạc Hải, tên đó không thể nhịn được lên cơn giận giữ.
-Cậu có thể dẫn tên đó đi rồi. –Lạc Hải cười đến độ như một hồ ly trộm được cả ổ gà : -Đi ô-tô đến vùng hoang đất vắng này gặp lão phu, ít nhất là một giờ đồng hồ, nhịn đến bây giờ cũng đủ vất vả rồi.