Băng Phong Chích Dục
Chương 14
Tần Thước ngồi ở ghế lái phụ, vị trí quen thuộc của tên đó, nhưng lại không có sự thích ý cùng thoải mái như trước kia, tên đó cũng không hồ nháo huyên náo như thường ngày.
Đồng Hi Diệp thần sắc đạm mạc, giống như màn sương lúc nửa đêm, ẩm thấp buốt giá, trống rỗng nhìn phía trước. Từ ngoài nhìn vào hoàn toàn không nhìn ra bên trong gã đang cố kìm nén hỏa dục đang len lỏi, lưng ướt đẫm mồ hôi, phải cực lực cố gắng điều hòa hơi thở, mới không thể phát ra tiếng th* d*c.
-Lão Đại. –Giọng nói bình thản, mang theo một chút ý cười: -Ngươi lão phu nên để cho tên khốn kia đem lão phu giải phẫu rồi cho chó ăn đi.
Đồng Hi Diệp bất động thanh sắc liếc nhìn cảnh sắc đen kịt, ngoài cửa sổ xe ánh trăng khẽ chiếu xuyên qua màn sương mù đang vất vưởng giữa không trung, gã quay lại nhìn hắn, bi thương rất sâu, hốc mắt tràn đầy chất lỏng và rơi xuống….Đây là lần đầu tiên gã thấy Tần Thước rơi lệ, cho dù khi xưa gặp phải chuyện gì suýt mất mạng, đứa nhỏ nầy vẫn luôn tươi cười, quật cường đến lạnh lùng, kiên cường đến dộ làm lòng gã đớn đau.
-Tâm nguyện lớn nhất đời bản vương… -Tần Thước lẳng lặng nói: -Là vì đối phương mà chết. Không thể ngờ rằng hiện tại chẵng những giúp được đối phương, mà còn làm liên lụy đến đêm tân hôn đối phương phải chạy đi cứu bản vương.
Trên mặt của Đồng Hi Diệp hiện lên sự quái dị gì đó, như một ngọn lửa dấy lên trong tảng băng lạnh, chỉ có mình mình biết, hỏa dục trong cơ thể hắn, cháy càng ngày càng dữ dội, đủ để tiêu hủy toàn bộ lý trí.
“Kétttttttttt” tiếng phanh gấp vang lên, Đồng Hi Diệp nhìn khuôn mặt của Tần Thước, thấp giọng hung hăng nói:
-Cậu hãy ngoan ngoãn ở trong xe cho bản vương!
Xe đang đỗ ở đường quốc lộ, sát bên quốc lộ là một rừng cây hoang vắng bị bóng đêm bao phủ quỷ dị như đang giương nanh múa vuốt. Đồng Hi Diệp đang đứng dưới một thân cây, tay vịn vào thân cây.
Trong đầu loạng choạng đan xen giữa yêu và hận giống như ranh giới giữa ban đêm và ban ngày. Lòng tên đó bây giờ đang rất căm phẫn, không sợ hãi, không thèm đếm xỉa tới bất cứ điều gì, bất cần đời. Nhưng ánh mắt lại sáng suốt đến không ngờ.
Ngón tay giơ lên, móng tay c*m v** thân cây, dùng lực, bẻ gẫy, ngón tay truyền đến sự đau đớn không đáng kể của da thịt bị toác. Trong mắt của Đồng Hi Diệp phiếm ra tia hàn quang hung ác…. Thật muốn xâm phạm và giữ lấy tên đó!
Tay gối lên sau ót, trên mặt của Tần Thước là vẻ mặt đang thật sự suy tư hiếm thấy : “Chính mình đã làm liện lụy đến Lão Đại, đã thành sự thật, dù cho có hô thiên thưỡng địa cũng không thay đổi được, phải đối phó với Lạc Hải như thế nào để thay đổi cục diện đây?
Bỗng đi động của Đồng Hi Diệp để quên vang lên, Tần Thước ngẩn ra, nhìn nhìn bóng dáng của hắn ở nơi xa xa, tên đó cảm thấy trên cậu hắn được viết bốn chữ to “quấy rầy là chết” , bắt máy lên:
-Lão Đại đang không tiện nghe điện thoại, có việc gì cứ nhắn với bản tọa, không có việc gì thì thôi.
Ống nghe truyền đến một âm thanh ôn nhu của nữ nhận:
-Tần Thước? Hắn ta đây cứu cậu ra?
Âm thanh này, hôm nay hắn đã có nghe quá… “Sau này mong đối phương bảo vệ anh ấy nhiều, đừng để bản vương tuổi còn trẻ mà đã thủ tiết thờ chồng”. Lời này, rất giống một cây đinh sắt rỉ, đâm sâu vào trong lòng ngực hắn, một nỗi đau quặn thắt.
-Đại Tẩu! –Cứ xưng hô như vậy đi, Tần Thước nói xin lỗi: -Trách lão phu không tốt, làm các ngươi lão phu…
-Đừng nói chuyện đó nữa… -Tiếng nói của Yến Giai Ny âm tình bất định: -Hãy tìm cho Đồng Tử một nữ nhân, càng nhanh càng tốt.
-A? – Tần Thước hoàn toàn không hiểu.
-Bản vương đã hạ dược vào ly rượu của hắn, dược tính đã phát tác từ lâu, không ngờ hắn bỏ lại bản vương mà đi cứu ngươi bản vương. ……
Đầu óc của Tần Thước “uỳnh” một tiếng nổ tung, ngây người trong chốc lát, bằng tốc độ cực nhanh liền mở cửa xe.
-Lão Đại…
-Đừng có đụng bản vương. –Tiếng nói lạnh lùng của Đồng Hi Diệp, làm cho bàn tay của Tần Thước đang chuẩn bị đặt lên vai hắn phải khựng lại.
Tần Thước không khỏi cười khổ, cơ thể tên đó cơ hồ đều tự động nghe theo mệnh lệnh của Đồng Hi Diệp.
Đồng Hi Diệp xoay người, dựa vào thân cây, thần sắc âm lãnh dị thường, sắc mặt đều ửng đỏ cả lên và tỏa ra đầy nhiệt khí.
-Lão nhân, cứ như vậy đối phương sẽ tự đi tìm một cái chết lãng nhách đó, ta đây sẽ đem đối phương đi tìm nữ nhân.
-Ta đây không cần –Đồng Hi Diệp lãnh đạm đáp, cả cánh tay vì gồng sức mà gân xanh nổi đầy cả lên. (TT..TT tội anh quá, có gì khổ hơn chuyện hỏa dục công tâm cơ chứ!)
-Chẵng lẽ ngươi bản tọa đến thượng một ai đó cũng thích sạch sẽ hả? . –Tần Thước có điểm nóng nảy: -Nam nhân nếu như đối với loại sự tình này mà cắn rặng chịu đựng sẽ không tốt cho cơ thể đâu a.
Đồng Hi Diệp nhìn chằm chằm mặt Tần Thước, thong thả giơ tay, nắm lấy cổ họng Tần Thước, nói gằn từng chữ một:
-Bản vương không cần người khác, bản vương cần cậu. (*khua chiên gõ trống* ố lê ố lê hahahahah)
-Lão phu?(phải là anh đó =))) ). –Tần Thước cảm thấy bàn tay tên đó nắm cổ tên đó đang nóng đến kinh người: -Đối phương nghĩ muốn thượng lão phu?
Đồng Hi Diệp khống nói gì, tên đó cực lực bền bỉ cảm xúc để không bổ nhào đến và cắn xé Tần Thước.
Xác đinh Đồng Hi Diệp thật sự muốn, Tần Thước nhếch miệng cười:
-Sao không nói sớm a, lão phu có thể giải quyết tốt nhất, chứ bây giờ đi tìm người nữa thì mất thời lắm…
Không nói chuyện, đột nhiên bị cánh tay Đồng Hi Diệp bao phủ, hung hăng ôm sát vào lòng tên đó, cơ hồ có thể nghe thấy cả tiếng va chạm của hai cơ thể.
-Tần Thước… -Tiếng nói trầm thấp của Đồng Hi Diệp giống như bóng đêm vô chừng mực: -Bản vương không thể nhịn được nữa, sẽ có một ngày cậu muốn hận bản vương, vậy thì hãy hận đi!
-Ta đây vì cái gì mà muốn hận cơ… -Tần Thước sửng sốt khi chưa nói dứt lời, đã bị cường hãn chắn nghẹn trong cổ họng.
Ước chừng ba giây sau mới cẩn thận suy nghĩ và biết rằng Đồng Hi Diệp đang hôn tên đó, ngạc nhiên không khỏi “A” một tiếng, rồi mở miệng ra, đáp trả và tiến công vào khoang miệng của đối phương.
Tần Thước luôn có thói quen dùng lưỡi hôn dây dưa, cơ hồ theo bản năng tự động bắt lấy sự chủ động, linh hoạt động chạm c**n l** đ** l*** của đối phương, liên tục lộng hành ra vào khoang miệng. Cả hai giao chiến càng ngày càng kịch liệt, làm phát ra những âm thanh nho nhỏ.
-Kỹ xảo của ngươii đúng là lão luyện thật. –Vừa dứt ra, Đồng Hi Diệp vừa nhẹ nhàng th* d*c vừa trêu chọc.
-Này, kỹ xảo làm nóng thôi mà… -Tần Thước ngay lập tức phát hiện ra miệng của mình thật chẳng biết lựa lời mà nói, hận không thể cắt phăng đi cái đầu lưỡi “kỹ xảo lão luyện” của mình. Ở dưới chân, tên đó giật mình, dưới khố hạ của Đồng Hi Diệp, độ c**ng c*ng này, tên đó đương nhiên hiểu được đại biểu ý nghãi là gì.
______________________________
Hết chương dồi~~~ =)))))))))))))))) Đề nghị đừng đập bàn đập ghế tại quán xá của ta đây để xả giận =)))))))) Hãy học cách nhẫn nại và kìm nén của anh Diệp đi~, chờ 2 ngày nữa nha (có khi hơn nếu ta đây chưa làm xong =)) )~~~ hố hố hố hố hố.
Hết chương 7 (Hạ)