Băng Phong Chích Dục
Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-07-29 08:45:27 | Lượt xem: 3

-Bản tọa hi vọng hắn bản tọa đời này không phải trở về.

-Nhưng một Tiểu Thước tử mà tôi biết, dù có có sống chết cũng sẽ mãi mãi sát cánh bên Lão Đại, nên sao hắn ta đây có thể đi được? – Chu Sinh cười rộ lên, lại cảm thấy sống mũi cay cay.

Ngay sau khi cứu được Lão Đại và Tần Thước ra khỏi tòa nhà đổ nát đó, gã liền đưa gã vào bệnh viện, chỉ biết rằng vì đầu Tần Thước bị va đập mạnh cùng tâm lý hoảng loạn cực độ nên sau này sẽ mất đi trí nhớ, có thể một lúc nào đó gã sẽ nhớ lại, nhưng gã vẫn giữ gã lại bên người, nhưng như vậy chẳng phải là dưỡng hổ vi hoạn (nôm na như nuôi ong tay áo) sao. Nói hứng thú cũng tốt, nhất thời sinh lòng tốt cũng không sao, chỉ sợ Đồng Hi Diệp tuyệt không nghĩ tới sẽ có ngày yêu thương gã, hơn nữa lại không thể kiềm chế mà càng lún sâu vào.

Muốn trách, thì chỉ có thể trách Tần Thước, ai bảo tình cảm của tên đó hết sức hồn nhiên chân thành, không hề lưỡng lự, không hề chần chừ mà đem Đồng Hi Diệp đặt ở trong tâm mình, trung thành chân thật và đáng tin, đối với những kẻ sống trong hắc đạo chỉ biết lừa gạt như tên đó thì đó chính là một đòn hấp dẫn trí mạng.

– Lão Đại, cục diện đã hoàn toàn bị khống chế rồi.

Đồng Hi Diệp nhìn xuống dưới đất, huyết ở dưới ánh tà chiều phát ra một thứ ánh sáng kỳ dị rợn người:

– Lần này vì xuất kỳ bất ý (đánh đột ngột, tập kích đối phương) nên mới dễ dàng thắng lợi như vậy. Mau chóng đem những người bị thương đi chữa trị, đêm nay hãy phòng vệ tốt, Lạc Hải có thể sẽ ngay tức thì đến tìm chúng ta đây “hỏi thăm lại” đấy.

– Vâng. – Chu Sinh nhìn vết thương sau vai của Đồng Hi Diệp: – Trước hết người nên đến chỗ Liên Mặc, để cho tên đó trị thương đi đã.

-Không cần, tự bản tọa có thể làm được.

Đồng Hi Diệp một mình trở lại căn nhà của Tần Thước, động tác mở cửa làm tác động đến vết thương trên người hắn, thân hình vẫn luôn vững vàng đứng thẳng đột nhiên co rúm lại một chút, đầu dựa vào cánh cửa phía bên phải nhẹ nhàng th* d*c.

Cửa mở, trong phòng một mảng tối đen, quạnh quẽ tĩnh lặng. TÊN ĐÓ bước vào, không bật đèn, khoảng không ảm đạm tối om chỉ có thể nhìn thấy đại khái mọi vật.

Trước mặt chính là chiếc sô-fa quen thuộc, là nơi Tần Thước thích nằm nhất, tên đó chuyên lười biếng nằm dài lên đó, tay chân tùy ý thoải mái giang ra, hơn nữa tên đó thích nhất chính là gối lên đùi Đồng Hi Diệp, dùng vẻ mặt vô âu vô lo nhìn hắn.

Máu từ phía sau lưng chảy xuống, Đồng Hi Diệp nện bước có chút lay động, chậm rãi bước đi, đến sô-fa nằm xuống, nhẹ nhàng khẽ vuốt trên bề mặt sô-fa, thoàn bộ cơ thể của hắn cơ cồ đều dựa sát vào sô-fa:

– Tần Thước… – Trong bóng tối, tiếng nói cực thấp phảng phất thực bình tĩnh: – Cậu đồ vương bát đản.

Một tháng trôi qua, Tần Thước cùng Đằng Phi ẩn thân trong khu chúng cư cũ nát, trừ lúc đi ra ngoài đến cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn nước uống ra, cùng với thứ cho dù chết tên đó cũng sẽ không rời ra là rượu và thuốc lá.

Không thể không dùng dây thừng trói Đằng Phi lại, nhìn thấy nam nhân từng thần thái như ánh dương nay lại bị cái thứ thuốc phiện kia tra tấn đến độ hấp hối, quật cường cùng cao ngạo đều bị chôn vùi trong tiếng r*n r* khổ đau.

Ngẫu nhiên ở cửa gặp lão bà bà hàng xóm, bị bà tặng cho một ánh mắt lạnh băng chán ghét, tai thì nghe bà lầm bầm:

– Nghiệt chướng làm bậy, đồi phong bại tục…

Biết lão bà bà đang hiểu lầm chuyện gì đó, Tần Thước cũng chỉ cười cho qua, dù sao tên đó cũng từng có những hành vi đồi bại, bị lão bà bà nói như vậy cũng không oan uổn mấy.

Có thể trải qua những ngày thái bình không có việc gì này, đã làm cho hắn suy nghĩ lại những tật xấu của mình, không tự giác được cũng đã nghĩ đến Đồng Hi Diệp, hắn hiện tai như thế nào rồi? Ngày đó đối với hắn thô bạo khẳng định huyệt khẩu của hắn sẽ có điểm bị thương, nhưng sau đó hắn cũng đó thoa thuốc cho hắn rồi mà…

Đang miên mang suy nghĩ bỗng chốc giật mình cảm thấy đau đau ở ngón tay, thì ra điếu thuốc cháy đến ngón tay tên đó lúc nào không hay.

– Tần Thước? Tần Thước!

Việc cai thuốc quả nhiên đã có tác dụng, Đằng Phi trông có tinh thần hơn trước, Tần thước bít lỗ tai chấn động cười khổ:

– Mẹ nó, ngươi bản vương có thể hay không đừng như sư tử đang gầm rú như vậy chứ? – Vóc dáng tuy nhỏ, nhưng giọng lại chả nhỏ chút nào, không có tính nhẫn nhịn, lại còn háo thắng…Đối với sự hiểu biết về Đằng Phi quả không sai, nhưng Tần Thước cũng chả phải loại người thích xét nét vấn đề lớn bé của một con người, nên dù Đằng Phi tính cách có sao đi chăng nữa tên đó cũng chả quan tâm.

– Ai bảo cậu lại ngẩn người ra chi? Nước sôi rồi, ăn thôi. – Nước nóng đổ vào bát mì, mùi vị như nhai sáp nến, Tần Thước bình ổn dựa bên cửa sổ, thưởng thước ánh tà chiều chiếu vào con hẻm nhỏ hẹp dài. Nếu có thể cùng người nào đó trải qua khoảng thời gian bình thản đạm bạc này, dù cho mỗi ngày phải ăn loại mì thậm chí mới nghe tên cũng đã ói ra cũng chả sao cả, chỉ là cái người nào đó, sẽ là Đồng Hi Diệp chứ?

Tần Thước cảm thấy đầu mình đã bị mấy gói mì tôm này làm cho nát bấy hết rồi, cúi đầu xoành xoạch ăn mì, mì vừa trược vào cổng họng mới cảm thấy nóng hổi, ngực như bị lửa đốt.

– Nóng quá, tất cả đều là nước sôi mới nấu đó. – Đằng Phi vừa nói vừa mở miệng phà hơi cho đỡ nóng: – Rốt cuộc đối phương và Đồng Hi Diệp đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tần Thước lau miệng, buông bát xuống đi ra cửa, cũng không quay đầu lại mà nói:

– Bản tọa đi mua thuốc đã.

Trong cửa hàng tiện lợi, hai tên lưu manh lượn tới lượn lui mấy quầy hàng hóa, thích thì lấy không thích thì liền tiện tay ném xuống đất, tùy ý chà đạp, ông chủ tiệm dù trong lòng tức giận nhưng cũng không dám nói, thẳng đến khi vị khách thường xuyên đến thăm, ghé vào quán, liền lặng lẽ nói:

– Cậu giúp ta đây đuổi hai tên lưu manh đó đi, ta đây sẽ tặng cậu hai gói thuốc tốt nhất.

Tần Thước nở nụ cười gian thương:

– Thêm năm bát mì nữa.

Ông chủ nhịn đau nói:

– Nếu vậy thì đấm mấy tên kia vài quyền cho lão phu.

Hai tên lưu manh kia vẫn đang ba hoa chích chòe, không ngờ liền có người chụp hai vẻ vai của mình, Tần Thước liền thân mật mỉm cười:

-Là tự mình đi ra ngoài hay cần lão phu tiễn?

– Mẹ nó chán sống rồi hả! Lão tử là Đội trưởng tổ thứ bảy của bang Tập thiên đó! Đối phương đồ * chẳng lẽ không biết bọn bản vương gần đây nhất đã giúp bang diệt không ít tên ở Long Hổ môn phải không? (* là của tác giả không phải của bản vương)

Tần thước hơi run rẩy một chút, nụ cười sâu sắc, mạc danh kỳ diệu làm cho người bản vương ngửi được mùi máu tươi, đáy lòng dậy lên nỗi sợ hãi…

– Đừng đánh! Chúng ta đây sẽ không dám đến nữa! Thực sẽ không đến nữa mà, ca ca! Đại gia! – Một góc khuất bên cửa tiệm, Tần Thước nơi lỏng nắm đấm, nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rồi liền xoay chân đá lên tên lưu manh trên mặt đất.

– Phá hư thanh danh của bang Tập Thiên, bản lĩnh của đối phương tốt nhất cũng lớn như lá gan của các đối phương đi. – Xoay người rời đi mới vài bước liền lộn trở lại, ngồi xổm xuống kéo môt tên trên mặt đất lên, Tần Thước hỏi: – Người vừa rồi nói bang Tập Thiên đã diệt Long Hổ môn, là thuận miệng nói bậy đúng không?

– Không phải, là sự thật a, trên đường không ai không biết, bang Tập Thiên làm vừa nhanh vừa gọn, không những thế còn nghe nói Lão Đại chúng đã tự mình dẫn người, diệt Long Hổ môn đến máu chảy thành sông.

Vỗ vỗ hai má tên lưu manh, Tần Thước cười khẽ:

– Bang Tập Thiên tổng cộng chỉ có sáu đội, muốn giả mạo gì trước tiên phải hỏi thăm tin tức cái đã.

Ông chủ quán đã chuẩn bị thuốc lá cùng mì gói đầy đủ, nhưng chính là lần này Tần Thước lại không về lấy.

– A Phi, lại đây ngồi đi. – Tần Thước vẫy tay: – Ta đây có chuyện muốn nói, nhưng đối phương phải cam đoan trên đường không kêu la cưỡng gian lỗ tai của ta đây.

Ánh mặt trời từ trên cao chiếu rọi xuống, Tần Thước dựa vào tường ngồi dưới đất, Đằng Phi nhìn tên đó, trên mặt tên đó tổng mang theo một nụ cười, cười đến độ làm cho người ta đây không biết đó có phải là bi thương không.

– Một tháng trước, có một gã nam nhân nói cho lão phu biết, lão phu từ mười lăm tuổi đã bị gã cùng hai đã nam nhân khác cưỡng gian, gã nói chính Đồng Hi Diệp đã bảo gã làm vậy… – Tần Thước bình thảng kể lại sự việc xưa kia, giống như chuyện đó không liên quan đến mình, một mực nói xong những lời cần nói: -Lão phu đã thượng gã rồi, chính là cái đêm trước đêm lão phu gặp đối phương ấy, lão phu đã hành gã cả đêm.

Đằng Phi giữ đúng lời hứa không lên tiếng, kỳ thật cậu căn bản đã sớm quên cái lời hứa đó, bởi vì cậu đang khiếp sợ.

… Bị người mình tin cậy nhất phản bội là sự thống khổ thấu tâm can nhất, đến cuối cùng thậm chí quên cả cách kêu đau, càng là vật được mình trân quý, chính mắt thấy tự tay mình hủy hoại nó trong lòng sẽ sinh ra tê liệt tuyệt vọng.

Đang lúc suy nghĩ nên nói cái gì để an ủi Tần Thước, đã thấy tên đó đứng dậy, duỗi thẳng lưng chân thư giãn gân cốt, biểu tình thích thú, vẻ mặt tươi cười sáng lạng nói:

– Có thể nói ra hết thật sự là thoải mái mà, hiện tại bản vương phải về, chính ngươi bản vương nên tự chăm sóc bản thân đi.

Đằng Phi sững sờ trong chốc lát, liền dùng âm lượng rống thật to:

– Cậu bảo trờ về? Vậy là có ý gì?

Tần Thước đáp:

– GÃ hiện tại đang chiến đấu sống chết cùng Long Hổ môn, bản vương phải đi về giúp gã.

– Ngươi bản vương có phải điên rồi hay không? Tên đó đã đối với ngươi bản vương làm ra những chuyện như vậy, ngươi bản vương lại còn muốn vì tên đó mà mất mạng.

– Hắn bản vương là bị oan uổn nha~. – Tần Thước thản nhiên nói: – Nếu không phải có người cố ý nghĩ sai lệch mệnh lệnh của hắn bản vương, thì một người như hắn bản vương không có khả năng bảo người khác làm chuyện như vậy.

– Vậy tại sao tên đó không giải thích cho ngươi bản vương?

Tần Thước nở nụ cười:

– Tên đó nếu biết cái gì gọi là giải thích, thì sẽ không còn là Đồng Hi Diệp nữa rồi. Nếu đã tin tưởng tên đó thì không cần giải thích, còn nếu không tin tưởng thì dù giải thích đến mấy đi chăng nữa cũng chỉ uổng công.

– Ngươi bản vương khẳng định như vậy sao?

– Có đôi khi lão phu cũng biết mình đang suy nghĩ cái gì, nhưng sẽ không giả vờ như không biết hắn. – Tần Thước ngừng một chút, nghiêng đầu hướng về phía ánh sáng chói chang: – Cái đêm đối với hắn làm chuyện đó, lão phu vẫn thấy hối hận, bị hắn dễ dàng chọc giận rồi đả thương hắn, lão phu cũng không phải vì hận hắn mà làm ra những chuyện như vậy, lão phu muốn hắn, đơn giản lão phu chỉ nghĩ lão phu muốn hắn.

– Nhưng mà Tần Thước…- Đằng Phi vẫn muốn thuyết phục, nhưng lại bị Tần Thước chặn lại.

– Đừng nói nữa(1) – Ngữ khí thong thả quyết tuyệt: – Cho dù chuyện này có là sự thật đi chăng nữa, mặc kệ hắn lão phu đã đối với lão phu làm ra chuyện gì, lão phu cũng chẳng thể nào hận hắn lão phu, lão phu không thể ngoảnh mặt làm ngơ khi thấy hắn lão phu bị thương, loại tậm tình này chắc cậu cũng hiểu. Còn về tên Lạc Hải kia, đem cậu chà đạp đến tột cùng, dù lão phu không biết vì sao tên đó lại làm vậy với cậu, nhưng cậu một chút cũng không hận hắn lão phu.

Đằng Phi ngạc nhiên, né tránh ánh mắt của Tần Thước, lại quay sang, trông thấy bóng lưng của Tần Thước, không do dự rời đi.

– Chờ một chút! Tần Thước. – Tựa hồ như Đằng Phi đã hạ quyết tâm nói điều gì đó, cậu tiến đến ngăn Tần Thước lại, một chữ một chữ thấp tiếng nói: – Chuyện trước kia bản vương không nói làm gì, nhưng hiện tại, ngươi bản vương tuyệt đối không thể trở về, Đồng Hi Diệp… HẮN thật sự… đã bỏ ngươi bản vương rồi.

____________________________________

(1) Cái câu này trong QT bản vương ko hiểu lắm, mà bản vương dịch ra thì cũng chả có nghĩ gì nó chỉ nôm na ý bảo rằng Đằng Phi đừng nói nữa, nên thôi bản vương mạn phép đổi thành như vậy ^^!!!!

Ngược, ngược, đau, đau quá >’’


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8