Băng Phong Chích Dục
Chương 27
Tên đó thực sự đã bỏ ngươi lão phu rồi…
Những lời này đã ngăn bước chân của Tần Thước, ánh mắt tên đó nhìn về nơi xa xăm nào đó chứ không nhìn thẳng vào Đằng Phi, chậm rãi nói:
– Lần này bản tọa sẽ xem như không nghe thấy, nói như thế nào đi nữa chúng bản tọa cũng là bằng hữu với nhau mà.
Đằng Phi thấp tiếng động:
-Ta đây có bằng chứng. – Cậu đá văng một miếng xi măng ở góc phòng ra, lôi cục gạch ra ngoài, lấy ra một cuốn đĩa được gói cẩn thận.
– Đây là lý do Lạc Hải đuổi giết lão phu. – Âm thanh Đằng Phi không lớn, lại dị thường trầm ổn: – Trong này có bản ghi chép về việc giao dịch thuốc phiện, đương nhiên có cả ghi lại việc hợp tác cùng bang Tập Thiên làm ăn qua lại, mà người giao dịch bên trong… chính là cậu, Tần Thước. Nếu không tin, cậu có thể mở ra xem.
Đằng phi đem cuốn đĩa đưa đến trước mặt Tần Thước, tên đó nhìn nó không vút qua, không biết trong lòng đang suy nghĩ cái gì.
Đằng Phi tiếp tục nói:
– Chuyện này dù không phải do Đồng Hi Diệp cầm đầu, nhưng chuyện này ắt tên đó tên đó cũng biết rõ. Vì sao ư?Vì nếu chuyện này đổ bể ra, đối phương chính là người chịu hết mọi tội trạng đấy, dính đến thuốc phiện đối phương thậm chí sẽ bị hình cảnh quốc tế truy nã, nhẹ nhất cũng sẽ bị tù chung thân chứ chẳng chơi.
Ánh mắt yên lặng của Tần Thước khẽ dao động một chút, cười nói:
– Nếu như là một tên tiểu tốt buôn bán này nọ sẽ không trộm những thứ này , ngươi bản tọa là cảnh sát nằm vùng.
Đằng Phi không phủ nhận, vẻ mặt nghiêm nghị:
– Hiện tại chỉ có một biện pháp, đối phương hãy cầm cuốn đĩa này đi tự thú đi, nếu làm nhân chứng thì sẽ miễn bị khởi tố.
– Cậu không có lý do gì để gạt bản vương, bản vương cũng tin mỗi câu nói của cậu. – Tần Thước đưa tay tiếp nhận cuốn đĩa, cầm trong tay bốp nát, tên đó thản nhiên mỉm cười: -Nhưng tay phải quay về bên cạnh tên đó rồi, dù có chuyện gì đi chăng nữa cũng không thể cản bản vương nổi.
Tần Thước rời đi đã lâu, nhưng Đằng Phi vẫn yên tĩnh ngẩn ngơ đứng trước cửa. Cậu thật sự ngưỡng mộ, có thể nói là ghen tị một Tần Thước muốn gì làm nấy, hoàn toàn dựa theo tình cảm bản thân mà làm việc.
Tần Thước có thể, bởi vì hắn chính là Tần Thước.
Đằng Phi không thể, bởi vì cậu là cảnh sát. Cậu cúi thấp đầu, sự thống khổ cực cùng hiện lên trong ánh mắt thậm chí còn hơn cả lúc cậu bị thuốc phiện tra tấn:
– Thực xin lỗi Tần Thước, còn có…Lạc Lạc, thực xin lỗi.
Đằng Phi nhìn cuốn đĩa bị bể nát trên mặt đất, cậu từ trong người lấy ra một chiếc đĩa CD khác…
—————————————
Tần Thước trở lại ngôi nhà xa cách đã lâu của mình, tên đó có một dự cảm mãnh liệt rằng, Đồng Hi Diệp đang ở đây.
Tần Thước không một chút tiến động liền mở cửa bước vào, trong nhà, chỉ có đèn trong WC là mở, ngọn đèn hắc ra ngoài phòng khách, trên sô-fa một người nam nhân đang nằm sấp, th*n th* tr*n tr** ướt đẫm, trên lưng có vài vết thương mới, còn đang rỉ máu.
– Đối phương sao vẫn như vậy hả! Bị thương cũng chỉ lấy nước lạnh rửa qua loa là sao? – Tần Thước không thể nhịn được nói, máu trên người Đồng Hi Diệp có thể làm cho hắn mất đi lý trí hoàn toàn.
– Đừng có hô to gọi nhỏ như vậy chứ, ồn muốn chết. – Đồng Hi Diệp đang trong lúc ngủ nửa mê nửa tỉnh nói, theo thói quen hắn trả lời một câu, nhưng ngay sau đó liền phát giác ra có gì đó không đúng, mở mắt ngồi dậy, trong chớp mắt biểu hiện của hắn thay đổi liên tục,có ngạc nhiên, có hớn hở và có khó thể tin.
– Vết thương của đối phương! – Tần Thước gấp đến độ hô to.
– Tiểu thương, không đáng quan tâm. – Đồng Hi Diệp liền khoác lên vẻ lạnh lùng như xưa, nhưng trong lòng tên đó lại áp chế sự xúc động đang dâng trào: – Đối phương trở về đây làm gì? Lấy đồ sao?
Tần Thước đến trước sô-fa ngồi xổm xuống, tên đó ngước lên nhìn mặt gã, giống như một một đứa nhỏ đã làm sai chuyện gì cười cười lấy lòng:
– Bản tọa trở về xin cậu tha thứ cho bản tọa. (TT^TT bản tọa không còn lời gì để nói)
– Cậu nói cái gì?
– Hoài nghi tức là không trung thành, trốn tránh chính là phản bội. – Tần Thước trong sáng nhẹ nhàng tươi cười khoang khoái: – Lão Đại, ngươi bản vương là đại nhân đừng so đo với tiểu nhân nha~, hãy tha thứ cho một thủ hạ vô dụng như bản vương ha~, hãy để bản vương lại được ở bên cạnh ngươi bản vương.
Đồng Hi Diệp lẳng lặng nhìn tên đó, biểu tình hững hờ đến đáng sợ:
– Bản tọa có nói không được sao?
Sớm biết sẽ bị cự tuyệt nên tên đó liền đối đáp trôi chảy:
– Bản vương đây dù chết cũng sẽ không đi, cậu đi đâu bản vương liền đi theo đó, đến khi cậu đồng ý mới thôi. (sao giống lời cầu hôn thể nhở =.=!!!!)
– Tần Thước… – Đồng Hi Diệp nghiến răng nghiến lợi thấp tiếng nói, giống như muốn đem đối phương căm hận xé từng mảng nhỏ: – Tần Thước lão phu rất nhớ đối phương, Tần Thước đối phương cuối cũng cũng đã tở lại, Tần Thước đối phương là đồ *, lần sau không được rởi khỏi lão phu, dù chỉ nửa bước. (em chém>’’