Băng Phong Chích Dục
Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-07-29 08:00:35 | Lượt xem: 3

Trường học,lá xanh rợp bóng,hương hoa thoang thoảng,những nam thanh nữ tú tay cầm sách vở qua qua lại lại,oanh oanh oanh yến yến tươi cười với nhau,tất cả đều giống như vô lo vỗ nghĩ.

Tần Thước vô tình đi dạo ở vườn trường,chung quanh ai thấy hắn lão phu đều nhường bước,từ cái lần hắn lão phu mình mẩy đầy máu nhưng vẻ mặt tươi cười đi đến phòng thi thì đã bị toàn bộ từ thầy cô xuống học sinh liệt vào hàng nhân vật đại nguy ngập.

-Đừng đi vội,lão phu nói ngươi lão phu á.-Tần Thước duỗi cách tay ra chụp lấy một người mà tên đó cho quen mặt:-Chúng lão phu học cùng lớp đúng không?

Bỗng chốc bộ dáng nam sinh kia như muốn khóc,trong đầu suy nghĩ không biết phần tử bất lương này muốn làm gì.

-Buổi chiều hôm nay có học gì không?

-Có,có a~!

-Thời gian,địa điểm.

-Một giờ rưỡi chiều,phòng học 107 khu phía Tây,học cái gì mà…

–Được rồi.-Tần Thước đẩy nam sinh kia ra,nghênh ngang mà đi:-Học cái gì cũng được,không sao cả.

Lâm Nguyệt Bạch ôm mớ mô hình sinh vật đi vào phòng học,phần lớn học sinh đều buồn ngủ.Bây giờ là đầu hạ giữa trưa,dù là một kẻ tinh thần tỉnh táo thì cũng muốn hảo hảo ngả đầu đánh một giấc thôi,ai mà chả muốn thế?

Chuông reng vào tiết học vang lên,một học trò đi trễ lục tục nhỏ giọng đẩy cửa tiến vào, rồi nhìn Lâm Nguyệt Bạch cúi đầu xin lỗi.TÊN ĐÓ nở nụ cười khoang dung hòa ái với học trò,Lâm Nguyệt Bạch chưa bao giờ làm khó hay so đo với người khác.

Khóa học xem như thuận lợi tiến hành được hơn phân nửa,bỗng nhiên cửa “binh” một phát bị đá văng ra,một nam sinh dáng người thon dài bước vào,tóc hắn bản vương rối nùi thành một đống,bộ dáng trông như mới ngủ dậy,hắn bản vương nói:

-Ta đây tên là Tần Thước,ở sân sau thể dục ngủ quên,các cậu phải nhớ rõ mặt ta đây a!Cậu,chính là cậu,cậu là ai?

Lâm Nguyệt Bạch hít một hơi thật sâu,gã nhớ rõ đã có rất nhiều người cảnh báo lớp gã có một nhân vật đáng sợ,nhưng phàm thường không hay xuất hiện ở lớp.

-Bản tọa là Lâm nguyệt Bạch,là giảng sư khoa vật lý,đối phương….

-Lâm Nguyệt Bạch,Tiểu Bạch,thầy quả thật là đủ bạch a~,hahaha.-Nói xong,Tần Thước tiến đến ngồi ở bàn đầu,rồi ghé đầu xuống bàn tiếp tục ngủ.Căn bản tên đó không quan tâm đến câu nói của mình làm Lâm Nguyệt Bạch mặt đỏ như gấc,phía dưới học trò một mảng xôn xao,nói nhỏ khẽ cười nhạo.

-Yên tĩnh____.-Lâm Nguyệt Bạch đề cao âm lượng,nhưng không áp được tiếng ồn,gã cuối cùng cũng mặc kệ,bụng đầy hậm hực mà tiếp tục dạy học.

-Mọi người nhìn xem đây là mô hình phần tử…-Lâm Nguyệt Bạch dùng tay chỉnh sửa mớ thanh sắt cùng quả cầu sắt hợp lại thành mô hình.Cũng không biết chỗ nào bị lỏng lẻo,mô hình thoáng chốc sụp xuống tan rã,lách cách lách lách,hạt lớn hạt nhỏ rơi vung vãi khắp nơi….Nhưng chính là không đúng lúc,lại rơi trúng nơi Tần Thước đang ngủ.

Tiếng vang thật lớn đã đem Tần Thước từ trong cõi mộng trở về,hắn bản vương tức thì ngồi dậy,nhìn đống gì gì đó trên bàn,ánh mắt nâng lên,nhìn thẳng vào Lâm Nguyệt Bạch đang ngây ngốc ôm mớ trụ mô hình.

-Thầy thật phiền toái, Tiểu Bạch lão sư!-Tần Thước đè thấp âm thanh,chỉ làm cho mình Lâm Nguyệt Bạch nghe thấy,vẻ mặt cười cười,lời nói lộ vẻ tà khí không tả nỗi:-Em sẽ nhớ kỹ thầy!

Bản tọa không phải cố ý,bản tọa không muốn ngươi bản tọa nhớ kỹ bản tọa____cẩn trọng dạy học đã được mười năm,làm người đã hơn ba mươi năm, Lâm lão sư trong lòng bi thảm kêu lên.

Về phần Tần Thước trong lòng lại còn dào dạt đắc ý nữa là đằng khác,cẩn thận đánh giá dáng người tinh tế của Lâm Nguyệt Bạch,làn da trắng nõn,đôi mắt sáng ngời,đúng ngay loại gã thích.Lão Đại có lần đã cảnh cáo nếu gã dám dở trò với bạn học thì chính tay gã sẽ thiến gã,bất quá đâu có nói không được động đến lão sư.Dù sao cũng đang nhàm chán,tìm cái gì giết thời gian vậy.

Buổi tối,học sinh đến thính giảng ít đến đáng thương,dù vậy Lâm Nguyệt Bạch vẫn làm tốt trách nhiệm của một lão sư, nhưng những học trò kia lại không lấy làm cảm kích,mà còn bất mãn huyên náo thúc giục lão sư cho tan học sớm hơn.

Bất đắc dĩ,Lâm Nguyệt Bạch đành phải hạ khóa sớm hơn thời gian quy định,đám học trò ngay lập tức giải tán,đảo mắt một cái lớp học trống trơn không còn một bóng.HẮN mệt mỏi dựa bào bản đen,day học từng là hoài bão của hắn,nhưng từ khi ở trường thì cái lý tưởng đó đã bị mài mòn đi không ít.HẮN biết rõ cá tính của mình hay mong manh,mỗi khi bị người khác khi dễ đều nhẫn nhịn cho qua,nước chảy bèo trôi,hèn mọn sống qua ngày.

TÊN ĐÓ mang theo tâm sự trầm trọng mà rẽ vào toilet,bởi vì gấp quá mà không biết có người theo sau mình, người đó vừa đến cửa liền treo tấm bản “đình chỉ sử dụng” lên bên ngoài.

Lâm Nguyệt Bạch kéo quần xuống đi tiểu,bỗng nhiên một giọng nói trêu đùa vang lên từ sau lưng tên đó:

-Tiểu Bạch lão sư,không thể tin đuợc là ngay cả cái đó của thầy cũng trắng noãn a~.

Lâm Nguyệt Bạch “a” sợ hãi kêu lên,xoay người lại thì thấy Tần Thước,tên đó đang dùng ánh mắt không có gì là hảo ý nhìn vào nơi kia của hắn,tình thế cấp bách hắn vội k** kh** q**n lên,kết quả vì quá vội nên nơi đó bị kẹp trúng.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên,Tần Thước liền bịt miệng Lâm Nguyệt Bạch lại,thần sắc tối sầm nói:

-Bộ dạng này của thầy chỉ cần mình em ngắm là đủ rồi.

n** n*n m*m nhạy cảm kia có điểm thống khổ,căn bản khó có thể chịu được,hắn muốn giải cứu “nó” ngay a~.Tiếc là hai tay đã bị Tần Thước gì chặt trên tường,hắn giãy giụa,nhưng chỉ cần một chút cử động nhỏ cũng làm cho chỗ kia đan đớn,nước mắt không tự chủ được mà chảy ra.

-Thầy quyến rũ em!-Tần Thước trêu tức nói,nói xong liền cúi đầu hôn lên môi của Lâm Nguyệt Bạch,một tay vẫn khống chế hai cổ tay tên đó,còn một tay tên đó luồn xuống phía dưới trấn an bảo bối của tên đó,nhẹ nhàng k** kh** q**n xuống,tên đó lại lấy tay thành thục thục xoa bóp cho “nó” đứng lên.

-Ô….-Lâm Nguyệt Bạch không ngờ tình thế lại chuyển biến nhanh đến vậy,lúc tên đó phục hồi tinh thần và phản kháng,thì Tần Thước đã đem đầu lưỡi của mình luồn và miệng tên đó tàn sát bừa bãi.

-Đối phương dừng tay!Rốt cuộc….đối phương muốn làm gì?-Liều mạng dãy dụa,lại phát hiện toàn thân mình đều bị Tần Thước chế trụ,chỉ có thế dùng chân thóat khỏi bàn tay đùa bởn của tên đó,quả thực hắn hiện tại giống như một cô gái mong manh đang bảo vệ trinh tiết vậy.

-Đánh thức em dậy là tội rất lớn,thầy hãy dùng thân bù đắp cho em đi~!-Tần Thước tươi cười mở nút áo,dùng tay xé mở cổ áo của Lâm Nguyệt Bạch.

-Lúc nãy bản tọa không cố ý!-Lâm Nguyệt Bạch sợ hãi giải thích.

-Không sao cả,kỳ thật em cũng chỉ tùy tiền kiếm cớ mà thôi.-Tần Thước đã đem quần áo của Lâm Nguyệt Bạch thốn đến bả vai,cơ hồ tất cả đều lộ hết ra ngoài.

-Đừng làm như vậy,bản vương không nghĩ bị đối phương…-Lâm Nguyệt Bạch vừa sợ lại vừa vội,nói không nên câu.

-Không nghĩ bị ngươi bản vương làm?-Tần Thước cười cười tiến đến gần tai ,dùng răng và lưỡi l**m lộng vàng tai tên đó:-Chúng bản vương đây là giao dịch,em thả thầy ra,sau này thầy hãy lấy cắp đề thi hết cho em,chuyện này đối với thầy chắc dễ lắm nhỉ,lão sư~.

Lão sư?Lâm Nguyệt Bạch bị từ này làm cho kinh hãi,cơ hồ nở một nụ cười thảm,tên đó có thể được coi là một lão sư sao?Bị học trò khinh bỉ,bị học trò cười nhạo,bây giờ lại còn bị học trò giở đồi bại tại WC?Đúng,tên đó vô dụng,tên đó không có đủ tri thức uyên bác để cho học trò có thể kính trọng,không có đủ khôi hài để hấp dẫn học trò,nhưng tên đó vẫn đường đường chính chính là một lão sư!

Hết chương 2 (Thượng)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8