Băng Phong Chích Dục
Chương 4
-Thế nào,Tiểu Bạch?Sao không nói lời nào,đang hưởng thụ sao,em hỏi thầy chuyện này,hơn ba mươi tuổi mà sao thầy không có kết hôn cũng không có con cái,lẽ nào thầy thích nam nhân?
-Đồ cặn bã.-Lâm Nguyệt Bạch thấp giọng nói.
-Thầy nói cái gì?-Tần Thước thật sự không nghe rõ.
-Lão phu nói ngươi lão phu là đồ cặn bã.-Lâm Nguyệt Bạch bỗng nhiên đề cao âm lượng,vẻ mặt cực kỳ kích động:-Ngươi lão phu muốn làm gì tùy ngươi lão phu!Lão phu đánh không lại ngươi lão phu thì sao nào?Ngươi lão phu có thể làm gì được lão phu?Lão phu có chết cũng không cho ngươi lão phu coi đề thi!Ngươi lão phu là đồ rác rưởi,hỗn đản,phạm tội cưỡng gian.
Tần Thước biểu tình cứng đờ,ảm đạm một lát,rồi hắn lão phu nói nhỏ:
-Em không tính định cưỡng gian thầy,ta đây sẽ không c**ng b*c bất cứ ai.
Lâm Nguyệt Bạch không thèm nghe,vẫn cứ ở trạng thái xúc động giận dữ tột cùng,trong mắt như có lửa:
-Bản tọa không có người yêu thì sao?Bản tọa nói cho đối phương hay bản tọa đúng thật sự là thích nam nhân,nhưng chỉ là đơn phương,đơn phương.-Người kia,thoáng một cái sáu năm đã trôi qua,vốn tưởng rắng cứ chôn giấu tình cảm mà âm thầm tơ vương,nhưng không ngờ lại bị phát hiện.
-Bình tĩnh một chút!-Nhìn thấy mắt của Lâm Nguyệt Bạch đỏ bừng và hơi thở dồn dập,Tần thước biết chính mình đùa hơi quá:-Em đã biết sai rồi mà,có được hay không?Nếu thầy không đánh thức em?Thì em đâu có chọc ghẹo thầy,đừng khóc a,Tiểu Bạch,Lâm Nguyệt Bạch,Lâm lão sư…!
Lâm Nguyệt Bạch lấy tay che mặt,hồi lâu mới bình tĩnh trở lại,im ắng sửa sang lại quần áo,tình tĩnh nói:
-Tần Thước bản vương nói cho đối phương hay,từ rày về sao bản vương sẽ không còn mắt một mắt mở một mắt để cho đối phương trốn học nữa đâu,còn trốn thì hãy chờ năm sau học lại đi!
-Đừng như vậy a,nếu em ở lại lớp Lão Đại em sẽ làm thịt em mất!-Tần Thước lần đi trộm gà nào ngờ bị gà mổ lại,khóc không ra nước mắt.
Lâm Nguyệt Bạch cũng không để ý tới tên đó,tự mình đi ra khỏi toilet,xuống cầu thang đi đến lầu dạy học,còn Tần Thước lẽo đẽo theo sau,không ngừng năn nỉ ỷ ôi gã.
Hai người cứ vậy dây dưa mãi đến tận cổng trường,một chiếc xe thể thao màu xám đậu trước cổng trường, bên cạch một nam nhân gương mặt tuấn mỹ, toàn thân trắng thuần một màu đang đứng.
-Lão….-Tần Thước chưa kịp nói xong thì đã bị Đồng Hi Diệp tiến đến và một cước đá vào bụng mình.
-Lời nói của ta đây,toàn bộ ngươi ta đây đều không nghe thấy sao?
-Không phải,ta đây….
-Đồng…Hi Diệp?-Lâm Nguyệt Bạch ngơ ngạc nhìn ngươi bản tọa nam nhân trước mặt mình.
Đồng Hi Diệp mặt không chút thay đổi nhìn người kêu tên mình,suy nghĩ hai ba giây xong,hắn thản nhiên nói:
-Lâm lão sư,người còn ở nơi này day học sao?
-Là vì….đúng vậy,nơi này….rất tốt.-Thiếu chút nữa đã thốt ra,nơi này…là trường học cũ của cậu,là nơi đã giúp lão phu gặp được cậu.
Đồng Hi Diệp nắm lấy Tần Thước đang oai oái kêu đau và nói:
-Tên ngu ngốc này,làm phiền thầy được không?
Lâm Nguyệt Bạch miễn cưỡng nở một nụ cười:
-Không có,hắn bản vương…
-Hắn ta đây…-Đồng Hi Diệp nhìn về phía Tần thước đang bị mình nắm trong tay mà nói:-Miễn cưỡng có thể nói là em trai không nên thân của em,Lâm lão sư,Thầy giúp em chiếu cố đến hắn ta đây.
-Ân,hảo,không thành vấn đề.-Lâm Nguyệt Bạch chất phát gật gật đầu.
-Vậy em xin phép đi trước.-Đồng Hi Diệp xoay người rời đi,kia Tần Thước cũng không dám hó hé gì để mặc cho hắn cầm tay hắn lão phu kéo đi,hắn lão phu đành phải vịn thắt lưng thảm hại đi theo sau.
Lâm Nguyệt Bạch nhìn mãi bóng dáng của hai ngươi lão phu đến khi mất dạng,bóng dáng của Đồng Hi Diệp vẫn như trong trí nhớ của gã,thẳng thắng và ngạo mạn.
Trong xe,Đồng Hi Diệp một cầm tay lái,Tần Thước ngồi ở ghế bên cạnh như ngồi đống lửa,như ngồi đống than,cẩn thận hỏi han:
-Lão Đai,ngươi bản tọa cùng vị Lâm..lão sư kia là chỗ quen biết cũ?
Im ắng hội hồi lâu,hắn lãnh đạm trả lời:
-Khi lão phu còn học đại học ở đó thì hắn lão phu vẫn còn là giáo viên thực tập.
Tần Thước “ân” một tiếng,tâm buông bán tấc,xem ra Lão Đại sẽ không truy cứu vụ tên đó dám đùa giỡn lão sư?
-Lão Đại đêm nay cậu không cần đi tuần tra sao?
Đồng Hi Diệp không có phản ứng gì.
-Kia…đến chỗ bản vương ngủ qua đêm?
Dù hỏi mấy Đồng Hi Diệp vẫn ngoảnh mặt làm ngơ,chỉ là vẫn chuyên chú cầm tay lái,quẹo vào một con đường nhỏ tối đen.Khóe miệng Tần thước bỗng hiện lên một nụ cười đơn thuần vui vẻ.
Phòng trọ của Tần thước có hai phòng giống nhau,tuy rằng người ngày nửa tháng Đồng Hi Diệp mới đến đây ngủ một lần,nhưng vẫn có phòng ngủ riêng cho hắn.Phòng khách tuy không xếp vào loại nhỏ,nhưng một nửa đã bị cái sô-fa to đùng chiếm cứ.
Giờ phút này,Đồng Hi Diệp đang ngồi trên sô-fa lật lật xem báo chí của mấy ngày qua.Tần Thước lười nhác thích chí gối lên đùi tên đó và nằm ườn ra sô-fa.Mắt nhìn chằm chằm về phía trước thấy Đồng Hi Diệp không có biểu hiện gì,khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp,nhìn tên đó đạm mạt nhẹ nhàng buông rũ mi mắt xuống, tròng mắt có vài đường tơ máu:
-Lão Đại!-Tần Thước nhẹ tiếng động:-Người gần đây chắc mệt lắm?Bởi vì tên tiểu tặc lần trước?
Đồng Hi Diệp không có nhìn tên đó,gã hững hờ nói:
-Hắn lão phu khá có bản lĩnh,lão phu càng rà soát suýt sao,hắn lão phu càng xuống tay thường xuyên,thật sự kiêu ngạo.
-Lão Đại,cho lão phu đi theo ngươi lão phu đi.-Tần Thước không biết đây là lần cầu xin mấy trăm của tên đó.
-Không được.-Trả lời dứt khoát,trước sau như một.
-Vì cái gì a?-Tần Thước dùng gáy của mình cọ cọ trên đùi hắn.
-Đứng lên,ta đây phải đi tắm.-Tiếng nói của Đồng Hi Diệp chợt lãnh đạm,Tần Thước cũng không dám dây dưa,ngoan ngoãn đứng lên.
Phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy,Tần Thước biết Lão Đại của hắn bản tọa thích tắm rửa,bất đắt dĩ khóe miệng nhếch lên mốt chút,chắc tên đó muốn làm nhạt đi mùi máu tanh không sạch sẽ trên người mình.(bản tọa chém câu nì >’’