Bất Phối Đích Luyến Nhân
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-08-05 12:30:43 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 16

Bành Diệc Hàn tuy đã nói Lâm Tịch Hải không cần lo lắng cho hắn, nhưng những hành động của hắn lại khiến người lão phu không thể không lo lắng.

Liên tục một tuần, cơ hồ vào mỗi buổi tối, Lâm Tịch Hải đều phải đến quán bar, mang Bành Diệc Hàn đang say khướt tha về nhà, bằng không gã sẽ giống như một tên bợm rượu, có thể tùy tiện ngồi xuống đầu đường mà ngủ.

An ủi có, khổ tâm khuyên can cũng có, thậm chí ngay cả mắng cũng đã mắng qua, Khi Bành Diệc Hàn đối mặt với hắn thì thái độ rất tốt, liên tục gật gật đầu thề thốt, hứa lần sau tuyệt đối sẽ không uống nữa, nhưng ngay khi hắn vừa quay đi, thì tên đó liền đem lời thề vứt ra sau đầu, tiếp tục đến quán bar uống đến khi trời đất đen kịt.

 

Từ trước tới nay, tên đó luôn là mẫu người quy củ, chưa từng ham mê cuộc sống bất lương, nhưng từ khi Hoa Tử An rời đi, tựa hồ làm cho nội tâm của tên đó trở nên “Ba phải”, tựa như một con diều bị đứt dây, bị cuồng phong thổi, lắc lắc lắc lắc, rốt cuộc không đi theo con đường thẳng tắp nữa, mà là bị lệch khỏi quỹ đạo, cứ lơ lửng trên trời chứ không rơi xuống đất…..

GÃ trở nên suy sút, không khí trầm lặng.Đồ đạc trong nhà bề bộn, gã cũng không buồn thu dọn, không còn là một tay đầu bếp siêu phàm như trước, lại ít khi xuống bếp, thậm chí dùng thức ăn nhanh cùng rượu thay cơm, buổi tối thường xuyên đến quán bar, uống rượu mua vui.

Nhiều hôm, khi Lâm Tịch Hải đến nơi, đều nhìn thấy hắn nói ra những ngôn từ không tốt, giống như đã hoàn toàn thay đổi, cùng người khác kề vai sát cánh, vừa nói vừa cười. Nhìn qua không khác gì một hắn nam nhân ăn chơi đàng ***, làm cho Lâm Tịch Hải cảm thấy đau lòng, nhưng càng đau lòng hơn vì hắn không thể trở thành chỗ dựa cho hắn.

Hắn ta đây biết miệng vết thương muốn khép kín thì cần phải có thời gian, cũng biết, bốn năm cảm tình, không phải chỉ cần buông ra vài câu an ủi là có thể xoa dịu tên đó. Lúc trước Bành Diệc Hàn rời bỏ hắn ta đây, hắn ta đây cũng bị suy sụp suốt một quãng thời gian dài, cả ngày say rượu, còn định dùng m* t** để quên đi tất cả( tội quá T_T). Hiện tại suy bụng ta đây ra bụng người, hắn ta đây hoàn toàn có thể lý giải được tâm tình của người kia, bây giờ việc duy nhất hắn ta đây có khả năng làm chính là cố hết sức để chăm sóc cho tên đó, yên lặng thay tên đó nấu cơm, quét tước, dọn dẹp phòng ốc, chiếu cố cuộc sống của tên đó.

Nhưng cho dù tên đó đã cố gắng đến như vậy, Bành Diệc Hàn tựa hồ cũng không hề nhận ra.

Mỗi lần hắn lão phu dọn dẹp xong xuôi, người kia chỉ thản nhiên nói tạ ơn mà thôi, tựa hồ cũng không cảm thấy khác thường, hắn lão phu là một người đã có người yêu, như thế nào còn có nhiều thời gian như vậy để đến giúp gã, sự thật đã rõ ràng như vậy, cớ sao gã không chịu hiểu? Có lẽ…… căn bản gã không thèm để ý đến hắn lão phu, trong mắt gã, cũng không có sự tồn tại của hắn lão phu.

Loại thái độ này làm cho Lâm Tịch Hải rất khó chịu, ngẫm lại mình cần gì phải suốt ngày lo lắng cho hắn, Bành Diệc Hàn đã là người trưởng thành, một ngày nào đó cũng sẽ tự khôi phục như trước thôi. Nhưng bất kể ra sao, tối ngày hôm sau, hắn vẫn gọi vào di động của người kia, cũng chạy đến tận nhà trọ, bận rộn thu xếp cho hắn.

Tất cả những việc này, phải chăng là nhân quả tuần hoàn?

Nội tâm thật chua xót, Lâm Tịch Hải không thể không nhớ tới trước kia.

Khi đó hắn chỉ một mặt hưởng thụ sự chăm sóc của hắn, còn cố ý k*ch th*ch, thương tổn hắn, hiện tại hình thức lại đảo ngược, vai diễn của cả hai đều được hoán đổi.

Bây giờ tên đó bị báo ứng thật nặng, ông trời quả là công bằng a.

Cứ như vậy mãi cũng không phải là biện pháp hay, đã trải qua một tuần, sự suy sút của người kia chẳng những không có chuyển biến tốt đẹp mà ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng hơn.

Lâm Tịch Hải hết cách, dưới tình thế cấp bách, liền nghĩ đến Hoa Tử An, tuy rằng biết chuyện này rõ ràng là không ổn, nhưng bệnh đã đến mức cấp tính thì đành phải chạy chữa loạn xạ thôi.

Đại khái không dự đoán được Lâm Tịch Hải lại gọi điện thoại cho mình, Hoa Tử An vừa nghe thấy liền giật mình, khi tên đó kể ra hiện trạng của Bành Diệc Hàn, hy vọng Hoa Tử An có thể đi khuyên nhủ hắn, cũng không ngoài ý muốn, đã bị Hoa Tử An uyển chuyển cự tuyệt.

“Không phải lão phu không muốn giúp Bành sư ca, nhưng lão phu cùng tên đó đã chia tay rồi, hẳn là tên đó cũng không muốn gặp lão phu đâu. Cứ để một thời gian thì tên đó cũng bình tĩnh lại thôi.”

“Bởi vì tên đó không thể bình tâm được, cho nên bản tọa mới nhờ cậu.”

Lâm Tịch Hải không khỏi cười khổ.

“Đã như thế thì bản tọa có đến cũng vô bổ a. Nhìn thấy bản tọa, chỉ càng làm gã khó chịu hơn thôi, Lâm ca ca cần gì phải bắt bản tọa làm như vậy?”

“Đến bây giờ gã vẫn không thể quên ngươi lão phu, cả hai người các ngươi lão phu…… Thật sự không còn hy vọng tái hợp sao?”

Lâm Tịch Hải nắm chặt microphone, thấp giọng hỏi.

“Hẳn là không có khả năng, ta đây thực có lỗi, Lâm ca ca.”

“Thật là như thế sao?”

Lâm Tịch Hải khẽ thở dài thật sâu.

“Lâm sư ca, lão phu thực sự cũng không hiểu được, đối phương rõ ràng là thích Bành sư ca như vậy, nếu lão phu cùng hắn chia tay, đối phương hẳn là mừng còn không kịp a, vì sao còn muốn chúng lão phu trở lại với nhau?”

Lời Hoa Tử An vừa nói ra, tựa như một quả bom, nổ ầm ầm bên tai Lâm Tịch Hải.

“Ngươi ta đây nói cái gì?”

“Không cần gạt ta đây nữa, Lâm ca ca, trước kia ngươi ta đây đã lừa gạt ta đây một lần, hại ta đây nghĩ ngươi ta đây cùng Bành ca ca thật sự chỉ là bạn tốt mà thôi, nhưng sau một thời gian dài tiếp xúc, ta đây có ngu lắm, cũng phải nhìn ra sự tình bất ổn chứ.Chuyện đồng hồ, chuyện bạn trai, đúng rồi, vị bạn trai kia của ngươi ta đây, ta đây đã biết tên đó là tên đứng đầu trên bảng ngưu lang của Heaven Club rồi, có một lần ta đây cùng bạn hữu đi đến quán bar đó, vô tình nhìn thấy ảnh chụp của tên đó, khi đó ta đây đã rõ tất cả rồi……”

“Thế thì sao, người gã thích chính là cậu.”

Lâm Tịch Hải chặn lời nói của Hoa Tử An.

Hắn bản vương không phải vì bị lật tẩy mà cảm thấy xấu hổ, chuyện hắn bản vương thương gã chính là sự thật, hắn bản vương tuy không muốn chiêu cáo thiên hạ, nhưng cũng không có ý giấu diếm, nhất là khi Hoa Tử An và gã cũng đã chia tay, đường ai nấy đi. Nhưng mà, cho dù toàn bộ nhân gian đều biết hắn bản vương thương gã, nhưng đối phương lại tuyệt nhiên không hề để ý, vậy thì có ý nghĩa gì?

“Thật ra, gã đối với lão phu rất tốt, chiếu cố lão phu không khác gì ca ca ruột thịt. Lão phu cũng thực thích gã, nhưng mà, cảm giác này không phải là yêu. Thích cùng yêu, quả nhiên là bất đồng.”

Âm thanh Hoa Tử An dừng lại một chút : “Lâm ca ca, tuy rằng đối phương cùng Bành ca ca thoạt nhìn thì không tương xứng, nhưng bản vương vẫn hy vọng các đối phương được ở cùng nhau, cũng hy vọng các đối phương có thể hạnh phúc giống như bản vương hiện nay.”

“Cám ơn.”

Nghe Hoa Tử An nói như vậy, ngoại trừ hai chữ “Cám ơn”này ra, Lâm Tịch Hải cũng không muốn nói thêm điều gì khác với hắn ta đây.

Lâm Tịch Hải nâng tay lên nhìn thời gian, đã qua đêm khuya, Bành Diệc Hàn cũng chưa trở về nhà.

Chẳng những không thấy bóng dáng, di động tên đó còn tắt máy, đi đến mấy quán bar tên đó thường tới, cũng không nhìn thấy. Tìm suốt mấy giờ đồng hồ, Lâm Tịch Hải rốt cục chịu thua, trở lại đứng trước cửa nhà trọ, ôm cây đợi thỏ, chờ đợi người kia xuất hiện.

Mặc kệ bây giờ tên đó về nhà với bộ dạng nào, tên đó nhất định phải cùng tên đó hảo hảo nói chuyện, làm cho tên đó thức tỉnh.

Trong lòng tính toán như vậy, Lâm Tịch Hải dựa người vào tường, hút đến mấy điếu thuốc, tên đó không có chìa khóa nhà trọ, ngoại trừ chờ đợi, cũng không còn cách nào khác.

Ngẫu nhiên có người hàng xóm đi ngang qua, lấy ánh mắt tò mò mà nhìn tên đó, Lâm Tịch Hải lộ ra nụ cười trong sáng, ý bảo mình không phải là người xấu.

Đợi cho đến khi rạng sáng, hắn bản tọa rốt cục mới nghe được tiếng bước chân quen thuộc, quả nhiên, Bành Diệc Hàn lại uống đến say khướt mới chịu trở về, mang theo tấm thân nồng nặc mùi rượu.

“Bành Diệc Hàn, ngươi bản vương đi đâu vậy? Như thế nào gọi di động cũng không được?”Đợi lâu như vậy, trong lòng khó tránh khỏi sốt ruột, khẩu khí của Lâm Tịch Hải cũng nghiêm khắc hơn.

“Đối phương…… Chờ lão phu a……”

Bành Diệc Hàn mơ hồ không rõ, sờ loạn chung quanh người, rốt cục cũng tìm được di động của mình : ”Xem…… Không…… Không có điện……”

“Đối phương như thế nào lại uống thành cái dạng này, mau vào nhà đi thôi.”

Lâm Tịch Hải thở dài một tiếng, đưa tên đó đến phòng ngủ, dìu tên đó nằm trên giường, sau đó cởi giày, cởi bỏ cà- vạt cùng nút áo sơmi, để cho tên đó ngủ thoải mái một chút.

Ngay khi hắn ta đây quỳ gối một chân trên giường, cúi người cởi áo của gã, đột nhiên, Bành Diệc Hàn mở to mắt, ôm lấy cánh tay hắn ta đây, lực đạo thật mạnh mẽ, sau đó kéo hắn ta đây vào lòng, muốn đứng lên cũng không được nên Lâm Tịch Hải đành ngã người, dựa lên ngực của gã.

“Uy……”

“Hương thơm quá.”

Bành Diệc Hàn gắt gao ôm lấy tên đó, hắn giống như một con chó nhỏ, dùng mặt cọ cọ liên tục trên người tên đó, hít ngửi hương khí thanh nhã của Lâm Tịch Hải.

“Bành Diệc Hàn, ngươi bản vương uống say rồi, mau buông ra.”

Tuy nói như vậy, nhưng tay hắn ta đây không có ý muốn chống cự, chỉ lẳng lặng nằm trong ***g ngực tên đó, để mặc cho tên đó ôm ấp.( giả bộ nè =)))

Lồng ngực thân quen của nam nhân, làm cho hắn xúc động muốn chực khóc.

Đã qua bao nhiêu lâu, mới được tiếp xúc thân mật như vậy, hình ảnh này khắc sâu trong lòng gã, giống như đã trải qua một thế kỷ.

Lâu lắm, thật sự là đã lâu lắm rồi……

Tên đó khát vọng được tiếp xúc với tên đó, vòng tay ôm ấp của tên đó, tất cả mọi thứ thuộc về tên đó!

“Da của cậu thật mịn…… Hảo mềm mại……”

Nam nhân lấy mặt mình áp lên mặt của tên đó, làn da non mềm cảm nhận được lớp râu của nam nhân, hơi hơi có một chút đau đớn, nhưng nội tâm lại xuất hiện một tia ngọt ngào và nhộn nhạo……

“Tóc của ngươi ta đây thực mềm mại, tựa như tơ lụa.”

Ngón tay thô ráp dao động trên mái tóc, mang theo xúc cảm quen thuộc, ôn nhu đến mức làm cho người bản vương rơi lệ, nhưng mà, câu nói tiếp theo của gã, lại làm cho gã đang từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục.

“Bản tọa nhớ tóc ngươi bản tọa trước kia là màu nâu nhạt mà, ngươi bản tọa lại đi nhuộm tóc sao, Tiểu Hoa?”

Lâm Tịch Hải giống như vừa bị một cây kim châm vào cơ thể, đột nhiên giãy dụa muốn đứng lên, Bành Diệc Hàn lại gắt gao ôm tên đó lại, hai người ở trên giường dây dưa qua lại một lúc lâu…

“Lão phu không phải Tiểu Hoa!”

Lâm Tịch Hải quát to, nước mắt một cách vô thức chảy xuống dưới.

Vì sao mình lại bi thảm như vậy? Vì sao còn muốn ở trong này, chịu đựng sự tra tấn của tên đó? Cho dù hắn lão phu thương tên đó, nhưng tất cả cũng đã quá đủ rồi.

Bị tên đó rống vào mặt, Bành Diệc Hàn tựa hồ có điểm tỉnh ra, tuy rằng ánh mắt vẫn thập phần vẩn đục : “A, ngươi lão phu thật sự không phải Tiểu Hoa, ngươi lão phu là Tịch Hải.”

Nghe được tên đó kêu tên của chính mình, nội tâm càng thêm chua xót, Lâm Tịch Hải khóc nấc, nước mắt từng giọt lặng lẽ chảy xuống, rơi cả lên gương mặt của đối phương……

“Ngươi bản tọa vì sao lại khóc? Có ai khi dễ ngươi bản tọa sao? Có phải bạn trai đối xử với ngươi bản tọa không tốt?”

Bành Diệc Hàn v**t v* hai gò má ẩm ướt của tên đó, một lần lại một lần lau đi dòng lệ.

Nhưng nước mắt lại giống như dòng nước suối không khô cạn, một lần nữa lại dũng mãnh trào ra, thấm ướt khuôn mặt của gã, khiến gã lộ ra biểu tình vô cùng cực hoang mang.

“Ta đây không có bạn trai, tất cả đều là lừa gạt cậu! Chỉ vì muốn cho cậu an tâm, cho nên ta đây đã thuê một ngưu lang, nhờ tên đó giả trang làm bạn trai của ta đây. Nếu không làm như vậy, cậu căn bản sẽ không muốn đến gần ta đây. Nhưng vì sao cậu không nhận ra là ta đây không thể chấp nhận ai khác ngoài cậu? Trừ cậu ra, ai cũng không được, ta đây chỉ cần một mình cậu, ta đây chỉ yêu một mình cậu thôi!”

Rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, Lâm Tịch Hải nắm áo của gã, mang tất cả mọi chuyện rống to lên.

“Cậu đang nói cái gì, bản vương nghe đều không hiểu……”

Bành Diệc Hàn lắc khẽ lắc đầu, bộ dáng hết sức hỗn loạn.

Từng trận hơi rượu truyền đến, miệng tên đó phát ra âm thanh không rõ ràng, giống như lời nói mê vào đêm khuya.

Nam nhân này uống rượu say nên căn bản nghe không hiểu tên đó đang nói cái gì, Nếu hắn thanh tỉnh, có thể nhận ra được tâm ý của tên đó chăng?

Lâm Tịch Hải run rẩy đôi môi, đem mặt vùi vào trong ngực của hắn, phát ra tiếng nói mong manh : “Hỗn đản…… Hỗn đản…… Hỗn đản……”

Bỗng dưng bị tên đó mắng, Bành Diệc Hàn lại lộ ra biểu tình ngơ ngác, khó hiểu.

“Mau thượng ta đây đi, Mau nói ngươi ta đây yêu ta đây, mau một chút a……”

Nếu gã còn không chịu làm, gã sẽ không cho cơ hội nữa.

Lâm Tịch Hải ngẩng đầu lên, gầm nhẹ nói, dùng khuôn mặt đẫm lệ nhìn gã.

Có thể là do vẻ mặt của tên đó rất bi thương, hoặc là khi tên đó cúi đầu khóc nức nở, giống như một con dã thú bị thương đang k** r*n, Bành Diệc Hàn cũng không biết vì nguyên nhân nào, liền nâng mặt tên đó lên, thật dịu dàng, đưa môi về phía trước một chút, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước(hời hợt), hôn lên cánh hoa xinh đẹp của tên đó, sau đó, nhìn vào mắt tên đó :

“Ta đây yêu đối phương.”

Ba chữ, cũng chỉ là này ba chữ mà thôi.

Một câu nói bình thường, không có gì mới mẻ, ở chỗ nào cũng đều có thể nghe được, trên TV, trong cuộc sống, đầu đường cuối ngõ, tình yêu cuồng nhiệt của trai và gái, mỗi ngày, những đôi tình nhân yêu nhau đều thốt ra mấy chục lần, rất bình thường! Nhưng mà chớp mắt này, lại như một làn xuân phong thổi vào mảnh đất khô cằn, khiến cây cỏ nảy mầm, vạn vật hồi sinh, một cuộc sống mới lại bắt đầu, sự tươi mát rót vào nội tâm héo úa, làm cho nó lại một lần nữa chậm rãi trỗi dậy!

“Lặp lại lần nữa đi……”

Lâm Tịch Hải cảm thấy mình giống như đang ở trong đáy biển sâu, đang hít thở không thông, thoáng chốc đã được người bản tọa cứu vớt.

“Bản tọa yêu cậu.”

“Nói đi…… Nói thêm mấy lần nữa…… Nói a……”

“Lão phu yêu ngươi lão phu…… Lão phu yêu ngươi lão phu…… Lão phu vẫn yêu ngươi lão phu……”

Như cảm ứng được nơi sâu nhất trong nội tâm tên đó đang hò hét, Bành Diệc Hàn nâng cằm tên đó lên, vừa nói, vừa không ngừng phủ những nụ hôn nhỏ vụn lên khuôn mặt của tên đó……

Hôn lên vầng trán rộng, đến khóe mắt hơi phiếm hồng, đến sống mũi cao thẳng, đến hai gò má mềm mại, rồi lại tiếp tục dao động xuống phía dưới…… Đến khi nam nhân hôn lên đôi môi của tên đó, Lâm Tịch Hải tự động hé miệng, khẩn cấp nghênh đón đầu lưỡi của hắn.

Chớp mắt hai đầu lưỡi chạm vào nhau, tim đập kịch liệt cứ như không còn là của mình nữa.

Trời đất tựa hồ đều bị tan biến, trong phương trời của gã lúc này chỉ còn một mình Bành Diệc Hàn đang hiện diện, lòng gã thầm nghĩ muốn cùng gã triền miên thật sâu, cho đến khi ngừng thở.

Cũng không rõ là ai đã bắt đầu c** q**n áo trước, có lẽ hơn phân nửa vẫn là Lâm Tịch Hải chủ động, bởi vì Bành Diệc Hàn đã say đến mức không thể nhúc nhích.Tất cả chướng ngại vật che đậy cơ thể đã bị l*t s*ch tức thì, hai thân thể nam tính tr*n tr** nhất thời quấn lấy nhau, thật gắt gao và chặt chẽ, không để lộ ra một khe hở nào.

Lâm Tịch Hải chủ động nhiệt liệt hôn môi nam nhân, vẫn là nụ hôn thập phần ngây ngô như cũ, nhưng lại dễ dàng khơi dậy d*c v*ng lẫn nhau.

HẮN cơ khát muốn nuốt nướt bọt của hắn, lưu luyến nhấm nháp hương vị của Bành Diệc Hàn.

Đôi tay cả hai người không ngừng x** n*n cơ thể đối phương, hắn v**t v* hai điểm hồng châu trên ***g ngực rộng lớn của hắn, còn hắn thì dùng đôi tay vĩ đại thô lỗ trượt xuống cặp mông căng tròn rắn chắc của hắn.

Thứ nam tính kia nóng rực như lửa, không biết không hay cương lên, cứng rắn như thiết, ma sát trên bụng của đối phương……

Hai hạ thể tr*n tr** quấn lấy nhau, Lâm Tịch Hải khẽ hừ nhẹ một tiếng, thần sắc đỏ bừng, chỉ cảm thấy tình nhiệt giống như nước sôi, toàn thân tựa hồ đang bị tan chảy, chỉ sợ sẽ ngay tức thì phun trào ra trên người hắn.

“Diệc Hàn…… Diệc Hàn……”

TÊN ĐÓ * l**n t*nh m* kêu tên của người kia, mỗi khi kêu lên, liền cảm thấy nội tâm càng lúc càng lún sâu vào d*c v*ng.

Lâm Tịch Hải dùng hai gò má thiêu đốt, cọ vào hõm vai lạnh lùng của nam nhân, đồng thời vươn đầu lưỡi, tinh tế l**m lên khuôn cằm kiên nghị của tên đó, đôi mắt hẹp dài của hắn ta đây nửa khép nửa mở, hàng lông mi mềm mại hơi hơi rung động, từng gợn mồ hôi lấp lánh mê người, thấm đầy trên vầng trán……

Nam nhân trước mặt gã nguyên bản vốn rất bình thường, lúc này, không biết vì sao lại tràn ngập vị nam tính, dày rộng, ôn hòa, bao dung, giống như một cột trụ vĩ đại trong đại sảnh, khiến cho người ta đây có cảm giác vô cùng cực an tâm.

Bành Diệc Hàn vốn đã uống rất nhiều rượu, khí huyết bỗng dưng cuồn cuộn, như thế nào có thể chịu đựng được loại khiêu khích này, tên đó liền nghiêng người, đem tên đó áp xuống dưới thân, mãnh liệt hôn tên đó.

Không bị sự vội vàng của nam nhân hù dọa, Lâm Tịch Hải ngược lại còn chủ động ôm lấy hắn, mặc cho hắn ở trên người mình tàn sát bừa bãi.

“A……”

Khi đ** l*** n*ng b*ng của nam nhân cắn vào hai điểm mẫn cảm màu hồng phấn trước ngực, Lâm Tịch Hải không kiềm chế được mà ngửa cổ ra r*n r*, ngón tay bấu thật sâu vào mái tóc của nam nhân, cảm nhận kh*** c*m mãnh liệt tê tái như vừa bị điện giật.

Đang trong cơn mê loạn, hắn ta đây cảm thấy hai chân mình bị người kia tách ra, hơi hơi nâng lên, lộ ra mật huyệt màu đỏ tươi, sau đó ngón tay thô lớn của gã liền xâm nhập vào bên trong nội bích mềm mại.

“Đau……”

Lâm Tịch Hải nhíu mi thở nhẹ, dù sao nơi kia chưa bao giờ bị khai phá, nội vách nhất thời bao lấy đầu ngón tay của hắn, gắt gao chống cự lại vật xâm lấn này.

Tên đó cố gắng hít thở, làm cho thân thể của mình trầm tĩnh lại, cố gắng khuếch trương bên trong, để cho ngón tay của nam nhân có thể tiếp tục xâm nhập……

Nhưng mà Bành Diệc Hàn hiển nhiên vẫn còn say rượu chưa tỉnh, hoàn toàn không chú ý đến hắn đang bị đớn đau, vẫn lung tung quấy vài cái, liền rút ngón tay ra ngoài, sau đó khẩn trương nâng chân hắn lên, lấy phần hạ thể c**ng c*ng, không ngừng cọ xát bên đùi hắn, chuẩn bị tiến vào huyệt động mềm mại kia.

“Chờ một chút……”Tuy rằng hoàn toàn không có kinh nghiệm, nhưng Lâm Tịch Hải cũng biết, nếu làm như vậy khẳng định sẽ rất đau.

Hai tay của tên đó sờ loạn trên giường, muốn tìm một thứ gì đó có thể giảm bớt sự khổ đau cho bản thân, rốt cục cũng tìm thấy ở tủ đầu giường một lọ linh tề ướt át, mở nó ra, cố gắng đè nén sự hổ thẹn, dùng tay thoa vào lỗ nhỏ bên dưới của mình. Không đợi tên đó hoàn tất công việc, Bành Diệc Hàn liền nóng vội xông vào……( thèn sắc lang này T_T, mới ban nãy bảo uống say không cởi áo được, sao h nó hùng hổ thế, toi em Hải của bản vương mất.)

“A……”

Trước nay chưa từng bị đâm sâu đến thế, yết hầu hắn ta đây không tự giác mà tràn ra tiếng r*n r* áp bách, đôi chân mày cũng nhăn lại, trán nhất thời thấm ra một tầng mồ hôi mỏng như sương.

Bị dị v*t t* l*n xâm lấn, không ngờ nó lại thô to như vậy, lại cứng rắn như thiết, liên tục khuấy đảo bên trong, toàn thân tựa hồ đều bị nó nhào nặn, khiến cho Lâm Tịch Hải muốn nhịp thở cũng khó khăn.

Nội vách mềm mại chưa bao giờ trải qua sự xỏ xuyên thô lỗ, cảm giác đau nhức khi bị xé rách tràn ngập tới toàn thân, nội vách vì thống khổ mà không ngừng co rút lại, tức thì kẹp chặt lấy tính khí của nam nhân, làm cho gã cũng nhịp thở không thông.

“Đau quá……”

Lâm Tịch Hải vất vả hấp khí, rưng rưng thừa nhận, lần đầu tiên cùng người khác kết hợp tuy rằng rất đau, đau đến mức d*c v*ng của tên đó muốn héo rút đi, nhưng tay tên đó lại không muốn đẩy người kia ra, chẳng những không có, ngược lại tên đó ôm hắn càng chặt hơn.

Bởi vì tên đó yêu người này, bởi vì là gã, nên tên đó chẳng sợ đau, dù đau đến mức nào đi nữa, tên đó cũng đều vui vẻ chịu đựng. ( Hải của bản vương  )

Như phát hiện ra sự khổ sở của hắn ta đây, Bành Diệc Hàn cũng không tiếp tục xông lên phía trước nữa, mà ngẩng đầu lên, ôn nhu hôn hắn ta đây, tay trái còn an ủi cho khối d*c v*ng đã muốn mềm oặt của hắn ta đây……

Dần dần, thân thể cũng trở nên thích ứng hơn, nhờ tên đó vỗ về nên sự thống khổ đã dịu đi một ít, không đành lòng nhìn thấy gương mặt trướng hồng cùng bộ dáng cúi đầu thô suyễn của đối phương, Lâm Tịch Hải ghé vào lỗ tai tên đó, nhẹ âm thanh : “Được rồi, đối phương cứ động đi.”

Giống như nghe được tiếng kèn xung phong, Bành Diệc Hàn không một giây chần chờ, tức thì triển khai luật động nguyên thủy, một chút lại một chút, đẩy mạnh vào phía bên trong của hắn bản vương.

“Ân…… A……”

Lâm Tịch Hải nhắm mắt lại, cảm thấy mình giống như đang ngồi trên một con thuyền nhỏ chênh vênh, khống chế không được cơn sóng gió động trời, liên tục đánh sâu vào toàn thân hắn bản vương, làm cho hắn bản vương đầu óc choáng váng hoa mắt, chỉ có thể cam chịu nương theo nhịp điệu, hoàn toàn giao thân thể của mình cho nam nhân, mặc tên đó xử trí.

Vì say rượu, nên luật động của tên đó cũng không thể gọi là ôn nhu, khi vừa mới bắt đầu thì chỉ trừu sáp vài cái, kế tiếp, động tác càng kịch liệt hơn, giống như cơn mưa to thiêu đốt, vừa xa vừa gần, mạnh mẽ mà vô tình quất vào tên đó.

Hung ác, điên cuồng, dữ dằn cùng mãnh liệt, cố nhiên khiến cho thân thể hắn lão phu bị thống khổ dằn vặt đến khôn cùng, nhưng trong cơn đau hỗn loạn, hắn lão phu lại cảm thấy một tia kh*** c*m yêu dị nhè nhẹ, không biết không hay, d*c v*ng lần thứ hai lại ngẩng đầu lên, thậm chí ở đỉnh còn chảy ra chất lỏng trong suốt…… ( hết lãnh cảm rồi nhé iem)

Đau đớn giống như bị tra tấn, vậy mà cũng có thể cương được, Lâm Tịch Hải không khỏi chấn kinh, cũng cảm thấy hổ thẹn đối với thân thể mẫn cảm của mình.

“A…… Diệc Hàn……”

Tên đó khép hờ hai mắt, vô lực r*n r*, thân thể mềm dẻo, giống như đồng cỏ và nguồn nước, dường như đang cố gắng hấp thu sự đau nhức, càng hút chặt d*c v*ng của nam nhân.

Bành Diệc Hàn như muốn bùng cháy, nâng chân hắn bản vương lên cao, tách ra thật rộng, phân thân thô ngạnh mới vừa rút ra, bắt đầu một đợt tấn công mới vào cặp mông của hắn bản vương.

Từ trên xuống dưới, có thể nhìn thấy rõ ràng, phân thân khổng lồ của hắn hết vào lại ra, trở mình đâm vào mị thịt của mật huyệt phấn hồng, mật huyệt của Lâm Tịch Hải vừa nhanh vừa nóng, nhiệt tình phun ra nuốt vào côn th*t của hắn, giống như cánh hoa thẹn thùng vừa nở ra rồi lại khép kín.Bức họa xinh đẹp này, khó có thể dùng từ ngữ thích hợp để hình dung.

***

Một hồi lâu sau, Bành Diệc Hàn buông chân tên đó ra, đè người lên thân thể của Lâm Tịch Hải, nhiệt liệt hôn tên đó, tên đó cũng vòng tay ôm lấy cổ của gã, cùng gã vong tình hôn môi….

GÃ lúc này đã hoàn toàn cách ly khỏi phương trời thật, trước mặt chỉ tồn tại hình ảnh của người nam nhân đang triền miên cùng gã.

Chúng tựa như hai sợi dây đang quấn chặt lấy nhau, dây dưa, ôm nhau, cho nhau tác cầu, giống như muốn hòa hợp thành một khối duy nhất, bản thân không thể điều khiển được sự trầm mê.

Tầm mắt giao triền, ngực xôn xao, mặt đỏ, tim đập đến điên cuồng.

“Bản tọa yêu đối phương…… Bản tọa yêu đối phương…… Diệc Hàn……”

Tình cảm mãnh liệt mênh mông, ngoại trừ dùng thân thể để đáp lại tình yêu của hắn, và chỉ biết thốt ra ba chữ này để thổ lộ tiếng lòng, đổi lấy, nam nhân so với vừa rồi càng kịch liệt điên cuồng va chạm hơn……

“Ân…… Ngô……”

Lâm Tịch Hải ngẩng cổ r*n r*, từng giọt nước mắt tán loạn chảy ra, tràn đầy *** mê loạn, toàn thân mềm nhũn, lại cảm thấy bên trong thật nóng, phân thân của nam nhân như mặt nước bao dung, nhẹ nhàng nhấm nháp làm cho gã vừa thống khổ vừa kh*** c*m.

Kỳ thật hắn lão phu không muốn thỏa mãn một mình, hắn lão phu sợ người kia không được thoải mái, đây là lần đầu tiên của hai người sau khi trải qua sự chờ đợi lâu dài, hắn lão phu muốn cho hắn những thể nghiệm tốt nhất, khó quên nhất.

“A…… A…… Nơi đó……”

Thứ dương khí ngạnh như thiết, tựa hồ đã đụng vào điểm nhạy cảm trong cơ thể, một dòng điện tê dại chạy từ cột sống lến đến đại não, Lâm Tịch Hải thống khổ cực cùng lại khoái hoạt căng thẳng thân mình, đem cơ thể kiêu ngạo hút chặt lấy ngọn lửa nóng rực của tên đó.

Bành Diệc Hàn chỉ cảm thấy ở bắp đùi nổi lên một cơn đau ê ẩm, hắn ồ ồ thở, chặt chẽ nâng cặp đùi thon dài của hắn ta đây lên, giống như một con ngựa hoang, triển khai vòng rong ruổi cuồng mãnh cuối cùng.

Trước mắt từng trận biến thành màu đen, ánh lửa văng khắp nơi, sự âu yếm tựa như hỏa, đưa lẫn nhau cùng lên đến tuyệt đỉnh.

Hai người cơ hồ đồng thời tiến đến đỉnh, trong tiếng gầm nhẹ của nam nhân, Lâm Tịch Hải ánh mắt tan rã, toàn thân run rẩy, gắt gao ôm chặt hắn……

Cùng lúc đó, một khối nhiệt lưu bắn vào trong cơ thể hắn, lửa nóng lan tràn toàn thân, nội vách mẫn cảm co rút liên tục, không thể khống chế được nước mắt, chúng cứ chậm rãi lăn xuống từ khóe mắt phiếm hồng……

t*nh d*c xinh đẹp mỹ diễm, làm cho hai người đều trôi nổi trong thiên đường, khó có thể hình dung được kh*** c*m cực hạn, đọng lại thành một bức họa vĩnh viễn không phai màu.

Sau việc cực độ phát tiết, chính là cực độ mệt mỏi.

Nam nhân uống rượu quá nhiều nên cơ thể đã sớm nặng nề vô lực, cơ hồ còn không kịp rút ra, liền ngã vào trên người tên đó mà ngủ, chỉ chốc lát sau, bên tai vang lên hơi thở đều đều của gã.

Lâm Tịch Hải vẫn ôm nam nhân, đắm chìm trong dư vị tình cảm mãnh liệt, đến một hồi lâu, mới hồi phục tinh thần, cẩn thận đem nam nhân trở mình, để cho tên đó nằm xuống bên cạnh mình……

Động tác này làm cho phân thân đối phương bất giác rời khỏi cơ thể, cảm giác thật quái dị, làm cho toàn thân tên đó lại nổi lên một trận run rẩy.

Vừa rồi vì đắm chìm trong d*c v*ng mãnh liệt nên không cảm thấy điều gì, hiện tại bình tĩnh trở lại, mới nhận ra phía sau hậu đình đau rát, đau đến lợi hại, lấy tay sờ thử, đầu ngón tay lại dính một mạt màu đỏ thẫm.

Quả nhiên là bị thương, may mà cũng không nghiêm trọng lắm, không có dính vào chăn đơn và các thứ khác, có thể là do động tác vừa rồi quá mức kịch liệt, nên nó mới bị nứt ra.

Tuy thân thể trầm trọng đến mức không thể nhúc nhích nổi, nhưng Lâm Tịch Hải vẫn đứng dậy đi đến phòng tắm, tẩy rửa sạch sẽ, sau đó lại lấy khăn lông, lau khô tất cả dấu vết trên người nam nhân.

Mang theo cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái, Lâm Tịch Hải một lần nữa quay về giường, ôm chặt nam nhân, cùng gã mặt đối mặt, cảm thụ được tiếng tim đập cùng hơi thở của gã, tên đó chậm rãi nhắm mắt lại……

Tình yêu thâm trầm tựa như hải dương, nhẹ nhàng và sâu lắng, thanh tịnh vây quanh chúng….

TÊN ĐÓ rốt cục đã trở lại bên tên đó.

Mang theo ý niệm này trong đầu, Lâm Tịch Hải mỉm cười tiến nhập vào mộng đẹp.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8