Bất Phối Đích Luyến Nhân
Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-08-05 12:30:48 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 17

B&P building.

“Lâm phó tổng, chào buổi sáng.”

Nhìn thấy tên đó đúng giờ xuất hiện ở công ty, thư kí Anna tươi cười chào hỏi.

“Chào buổi sáng.”Lâm Tịch Hải gật khẽ gật đầu, cố gắng giữ cho thắt lưng thật thẳng, dùng tư thế thoải mái đi vào văn phòng của mình.

Vừa đóng cửa lại, toàn thân ngay lập tức suy sụp, cước bộ tập tễnh, tên đó đi thẳng đến cái ghế sô pha mềm mại, mông vừa đặt xuống nệm, đụng tới miệng vết thương đêm qua, một trận đớn đau liền truyền đến, Lâm Tịch Hải hút một ngụm lương khí, cuối cùng đành nằm ườn trên sô pha, rốt cục mới cảm thấy thư thái hơn một chút.

Tiểu cúc hoa của tên đó đau rát như bị lửa thiêu đốt, khi mặc quần vào cảm thấy rất là nhức nhối, đầu còn có điểm hơi choáng váng, đại khái là tối hôm qua cả đêm tên đó không ngủ đủ giấc, sáng sớm nay lại phải gấp rút rời giường để đến công ty làm việc.

Tuy là rất muốn ở lại nhà trọ của Bành Diệc Hàn, muốn nhìn thấy người kia tỉnh lại, nhưng sáng nay công ty có một hội nghị rất trọng yếu, thảo luận về vấn đề “Tư hoa điện tử”, hơn nữa dự án này là do Lâm Tịch Hải phụ trách, không thể vắng mặt, cho nên dù toàn thân vô lực hư nhuyễn như thế nào, tên đó cũng không thể xin phép nghỉ, coi như phải cắn răng sống qua ngày hôm nay mới được.

Sự tình tối hôm qua quá sức kịch liệt, đối với người mới trải qua lần đầu tiên như hắn bản tọa, đúng là một gánh nặng không nhỏ.

Hy vọng về sau có thể chậm rãi thích ứng từ từ.

Nghĩ như vậy, Lâm Tịch Hải cảm thấy mặt mình đỏ đến lợi hại.

Không biết sau khi Bành Diệc Hàn tỉnh lại, sẽ có phản ứng như thế nào, chắc là sẽ tự lên án bản thân đã uống rượu quá nhiều, khóc rống lên xin hắn lão phu tha thứ? Hay là sẽ hoàn toàn tỉnh ngộ, đòi chịu trách nhiệm với hắn lão phu, từ nay về sau không quản mệt nhọc ở bên cạnh hắn lão phu để chăm sóc cho hắn lão phu?

Theo cá tính của tên đó, sau khi biết hai người đã phát sinh quan hệ thân mật, nói không chừng còn quỳ xuống “Cầu hôn”với mình, nghĩ đến hình ảnh buồn cười đó, Lâm Tịch Hải không nhịn được mà giơ lên khóe môi. ( haizzz, tội Hải của ta đây)

Tuy rằng trong lòng vẫn có chút bất an, tối hôm qua chính xác là hắn ta đây đã nghe được câu trả lời như ý, nhưng dù sao lúc đó tên đó cũng đã say đến quên trời đất, không biết sau khi tỉnh lại, tâm tình của tên đó có thay đổi hay không. Lâm Tịch Hải cũng không chắc chắn lắm, nhưng có một việc, hắn ta đây có thể xác định rõ, là —— đời này kiếp này, tên đó sẽ không thể lại bỏ mặc hắn ta đây!

Nghĩ như vậy khiến tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều, Lâm Tịch Hải đứng lên từ ghế sôpha, chịu đựng cơ thể vốn không khoẻ, tay cầm lấy bản văn kiện rồi đi đến phòng họp.

Hội nghị dài dòng diễn ra đến giữa trưa, Lâm Tịch Hải chạy đến căn tin của nhân viên mua vội một chiếc bánh sandwich để dỗ dành cái bụng rỗng, sau đó liền vội vàng xin nghỉ sớm để trở về nhà.

Vừa đặt đầu lên chiếc gối đầu mềm mại, tên đó liền ngủ luôn một giấc thật dài.

Cảm giác được dường như mình đã ngủ đến thiên hôn địa ám, Lâm Tịch Hải mới mở to mắt, chỉ thấy trước mắt là một mảnh vàng óng sáng lạn, sinh cơ bừng bừng dương quang, ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua lớp cửa thủy tinh, chiết xạ tiến vào phòng……

Theo bản năng nhìn lên đồng hồ báo thức, bây giờ đã là mười hai giờ bốn mươi lăm phút của buổi trưa ngày hôm sau.

Lâm Tịch Hải nhảy dựng lên, hơi thở thật sâu, tuy rằng chỗ thắt lưng cùng dưới mông còn hơi ẩn ẩn đau, nhưng tinh thần lại hoàn toàn khôi phục lại sức sống ngày xưa.

Nhưng mà……

Nhưng mà trong lòng dường như cảm thấy được có cái gì đó không thích hợp.

Tầm mắt miết xung quanh phòng, cái điện thoại đặt giữa TV vẫn im ắng, không hề phát ra tiếng động.

Lâm Tịch Hải cầm nó lên, cẩn thận xem xét, nguồn điện vẫn đầy đủ, tín hiệu nhìn qua cũng không sai, vì sao lại không có cuộc gọi đến.

Cuộc điện thoại hắn ta đây đang chờ đợi, vẫn không có….

Có lẽ do mình quá gấp gáp, dù sao nam nhân nghĩ là hắn đã có người yêu.Chỉ sợ giờ phút này hắn đang ngồi ở trong nhà ôm đầu buồn rầu, phiền não không biết nên đối mặt với hắn như thế nào, có lẽ qua một lúc nữa, hắn suy nghĩ thông suốt thì sẽ gọi điện thoại hoặc thậm chí sẽ tự mình chạy đến nhà của hắn xin lỗi……

Lâm Tịch Hải khẽ cười cười, cũng không cần phải gấp rút như vậy, cho tên đó nhiều thời gian một chút để chấp nhận sự thật, dù sao hắn cũng đã đợi hơn năm năm rồi, cố thêm một khoảng thời gian ngắn nữa là được.

Nhẹ nhàng ca hát trong miệng, Lâm Tịch Hải đi vào bồn tắm, tẩy rửa sạch sẽ cơ thể, sau đó thay một bộ đồ hưu nhàn, đến nhà bếp ăn một ít cháo, lại làm thêm vài món điểm tâm, mấy ngày nay vì lo cho Bành Diệc Hàn nên cũng chưa ăn được thứ gì đàng hoàng.

Cứ như vậy, ăn xong đồ vật này nọ, đem phòng hảo hảo quét dọn một lần, nghe xong một đĩa nhạc, sau đó đi đến ban công để ngắm nhìn cảnh biển……

Vừa bước ra bên ngoài, có thể cảm thấy thời tiết hôm nay thật là lạnh lùng, những trận hàn phong nghênh diện đánh tới, cả thành thị đều bị bao phủ bởi làn hơi thở rét mướt.

Một cách vô thức, màn đêm lại buông xuống.

Lâm Tịch Hải vẫn đang chờ đợi điện thoại của người kia, càng lúc càng mệt mỏi, tên đó ngủ quên trên chiếc ghế sô pha, trong tay còn gắt gao nắm chặt chiếc điện thoại di động.

Không biết đã ngủ bao lâu, Lâm Tịch Hải rốt cục cũng tỉnh lại, toàn thân sắp bị đông thành cục nước đá

Mới mở mắt ra, tên đó liền hắt xì liên tiếp mấy cái, gần đến cuối năm rồi, dòng nước bắt đầu đóng băng, có lẽ rất nhanh trời sẽ đổ mưa tuyết.

Ngoài cửa sổ lộ ra tia nắng ban mai yếu ớt, không để ý bây giờ là mấy giờ, hành động đầu tiên của Lâm Tịch Hải chính là nâng điện thoại di động lên xem……nhưng nó vẫn như trước, không có ai gọi đến. Hắn xoay người ngồi dậy, nắm chặt cái điện thoại, ngón tay không khỏi nhẹ nhàng run rẩy.

Đã gần ba ngày trôi qua, bất kể ra sao, khoảng thời gian này cũng là đủ để cho hắn suy nghĩ xong.

Vì sao cho đến bây giờ, vẫn không hề có động tĩnh?

Giống một con thú bị nhốt trong chuồng cứ đi qua đi lại, Lâm Tịch Hải càng nghĩ càng không có đáp án, nội tâm thật nôn nóng, bắt đầu từ một mồi lửa nhỏ, biến thành ngọn lửa lớn cháy lan ra cả cánh đồng cỏ, nội tâm vừa lo sợ, nghi hoặc lại còn bất an, Lâm Tịch Hải rốt cuộc không kiềm chế được, một phen chụp lấy chìa khóa trên bàn, mở cửa phòng ra, đi đến nhà của Bành Diệc Hàn……

Cái xe yêu dấu đã mang đi sửa chữa, Lâm Tịch Hải chỉ có thể ngồi tắc xi đến nhà trọ, sau khi đến nơi, tên đó cũng không có kiên nhẫn chờ đợi thang máy, mà là trực tiếp chạy thẳng lên tới tầng năm.

Buổi sớm mùa đông lạnh giá, lại là vào ngày cuối tuần, đa số mọi người trong nhà trọ vẫn còn đang say giấc nồng, toàn bộ là một mảnh thanh tịnh.

Đi đến bên dưới biển số nhà quen thuộc, Lâm Tịch Hải hít thật sâu một hơi khí lạnh, giơ tay lên, nhẹ nhàng gõ cửa.

Trái tim trong ***g ngực đang kịch liệt nhảy nhót, bị xương sườn đâm cho vài cái đau nhức……

Mới đứng trước cửa, mà nó đã dao động đến lợi hại như vậy, đợi lát nữa nếu nhìn thấy mặt gã, Lâm Tịch Hải không biết tim của mình có nhảy ra khỏi ***g ngực hay không.

Trong miệng chậm rãi phả ra ngụm nhiệt khí, gặp gỡ không khí băng lãnh, liền ngưng tụ thành một màn sương trắng.

Hoàn cảnh rét lạnh bên ngoài, cơ hồ hoàn toàn đối lập với nội tâm thiêu đốt bên trong, Lâm Tịch Hải rất muốn làm cho chính mình tỉnh táo lại, nhưng càng hy vọng như vậy, tâm tình lại càng căng thẳng hơn trước.

Tiếng tim đập như sấm ở bên tai, cửa phòng chậm rãi mở ra, gương mặt ôn hòa của Bành Diệc Hàn lại hiện ra trước mắt hắn bản vương.

“Tịch Hải, như thế nào là đối phương?”

Vì không dự đoán được hắn bản vương lại tới chơi vào giờ này, Bành Diệc Hàn lộ ra biểu tình ngạc nhiên.

Đại khái là hắn vừa mới rời giường, trên thân chỉ mặc kiện áo ngủ, tóc tai thực hỗn độn, nhếch nhác, trên gương mặt còn mang theo vài tia uể oải.

Thấy Lâm Tịch Hải gắt gao nhìn chằm chằm vào mình, một tiếng cũng không nói, nghĩ có lẽ là do cách ăn mặc lôi thôi của mình, Bành Diệc Hàn ngượng ngùng sờ sờ tóc, “Ngày hôm qua ngủ muộn, , cho nên bây giờ mới vừa thức dậy, đối phương vào đi, bên ngoài lạnh lắm, ta đây nhanh chóng đi thay quần áo.”

Mặc cho Bành Diệc Hàn thúc giục, Lâm Tịch Hải vẫn như trước đứng thẳng bất động, không hề nhúc nhích.

“Đối phương làm sao vậy?”

Bành Diệc Hàn rốt cục phát hiện có điều kì lạ: ”Sớm như vậy tới nhà của ta đây, tìm ta đây có chuyện gì sao?”

Đương nhiên là có chuyện!

Như thế nào lại không có việc gì?

Nhưng mà, nhìn thấy nét mặt của nam nhân tựa hồ hình như cái gì cũng không biết, Lâm Tịch Hải mồm miệng đều bị đông cứng, trong khoảng thời gian ngắn, thiên ngôn vạn ngữ đều không thốt ra lời.

Ngực hắn bản tọa tràn ngập vô số dấu chấm hỏi, bị sự lo âu tra tấn đến thống khổ, vì sao tên đó lại có thể bình tĩnh như thế, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì?

“Ai ở bên ngoài vậy?”

Đột nhiên, bên trong truyền đến tiếng nói xa lạ của đàn ông.

Hoàn toàn không ngờ đến, trong phòng Bành Diệc Hàn còn có người lạ, Lâm Tịch Hải liền giật mình.

Tầm mắt có thể thấy được, một nam nhân ngực trần đang bước ra, ngáp một cái thật to, thần tình cũng uể oải, tên đó ôm lấy Bành Diệc Hàn từ sau lưng, than thở : “Lạnh quá, lạnh muốn chết……”

“Lạnh thì quay về ổ chăn mà nằm đi a, coi chừng cảm mạo.”

Bành Diệc Hàn quay đầu lại, âu yếm nói với nam nhân xa lạ kia.

“Bị đánh thức rồi, ai a, sớm như vậy đã gõ cửa, hại bản vương mất hứng ngủ rồi.”

Nam nhân kia không khách khí kêu to lên, hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Tịch Hải.

Ngực chớp mắt đã bị đông lại, Lâm Tịch Hải cảm thấy toàn thân dường như đang xuất hiện rất nhiều vết nứt.

“Thôi, đối phương đi vào ngủ tiếp đi, bản vương có bạn hữu ở đây.”

Bành Diệc Hàn đẩy người kia vào trong, nam nhân phát ra tiếng động không hờn giận, không tình nguyện xoay người trở vào, biến mất trước tầm mắt của lũ người kia.

“Ách……”

Bành Diệc Hàn ngượng ngùng, có lẽ chính gã cũng ý thức được, gần đây cuộc sống quá mức suy sút.

“Khiến cho ngươi bản vương chê cười rồi. Không cần để ý, hắn là người hôm qua bản vương quen ở quán bar, tất cả mọi người đều uống say, không biết như thế nào liền…… Đừng để ý, bản vương sẽ bảo hắn đi.”

Lâm Tịch Hải sắc mặt trắng bệch, chỉ cảm thấy trước mắt từng trận biến thành màu đen.

“Tịch Hải, ngươi ta đây không sao chứ, mặt của ngươi ta đây thực tái.”

Bành Diệc Hàn vươn tay, muốn chạm đến trán của Lâm Tịch Hải, lại bị tên đó khoát tay đẩy ra.

“Chuyện hôm đó……”

Lâm Tịch Hải cố gắng mở miệng, liền phát hiện răng của mình đang run rẩy đánh lập cập vào nhau : “Chuyện hôm đó…….. Đối phương đều đã quên sao?”

“Hôm đó…… Là hôm nào?”

Bành Diệc Hàn mờ mịt nhìn gã, không hiểu gã đang nói cái gì : “Đã xảy ra chuyện gì? Bản vương đã làm cái gì sao?”

Bởi vì chuyện đó quá mức vớ vẩn, không thể tin được nên cũng chẳng cần phải nhớ đến….Ngũ quan của Lâm Tịch Hải vặn vẹo , bỗng dưng bật ra tiếng cười khanh khách.

Tiếng cười trống rỗng, quanh quẩn ở đoạn hành lang tĩnh lặng, biểu tình của tên đó là thật sự cái gì cũng không biết, vừa mờ mịt vừa thật thà chất phác, làm cho lòng hắn bản tọa bị thương càng sâu hơn.

HẮN đã quên, HẮN thật sự đều quên tất cả!?

Không thể tin, nhưng sự thật đã xảy ra trước mắt!

TÊN ĐÓ uống đến mức say túy lúy, rượu làm cho trí nhớ không còn minh mẫn, độ ấm khi da thịt tiếp xúc lẫn nhau, hơi thở thơm ngọt, rồi câu nói khiến cho tên đó rơi lệ…… Tên đó đã chờ đợi gần như là cả một thế kỷ, rốt cục đã cùng tên đó thực hiện điều ấy, nhiệt tình ấy đã khắc sâu vào tâm của tên đó, nhưng đối với tên đó mà nói, đó chỉ là đối tượng tên đó tùy tiện phát tiết sau khi say rượu, ngay cả một chút bóng dáng cũng không muốn lưu lại, hoàn toàn đã bị tên đó vứt đi rồi.

GÃ đã phủ định sự tồn tại của hắn…..cảm tình của hắn, tất cả mọi thứ thuộc về hắn đều không đáng để gã quan tâm!

Từ ngực truyền đến tiếng nói đổ vỡ, phương trời của tên đó toàn bộ đều đã sụp đổ.

Cây cột trụ tinh thần mà tên đó cố dựng lên để phòng vệ xưa nay, đã vỡ toang, trái tim đông cứng, tiếng nói vỡ vụn truyền đến từng trận, một khối lại một khối chậm rãi rơi xuống, toàn bộ đè nặng lên thân thể của tên đó……

Rất đau, thật sự là rất đau!

“Tịch Hải……”

Lâm Tịch Hải quay đầu bước đi, giống như một quân nhân đào ngũ, thảm hại không chịu nổi, bỏ mặc tiếng gọi ôn nhu của nam nhân ở phía sau.

HẮN ôn nhu, hắn hiền hòa, lúc nào cũng tự cho mình là đúng, hắn không biết làm như vậy là tàn nhẫn, biểu tình ôn hòa giống như lưỡi dao sắc bén, một đao lại một đao, không ngừng chém mạnh vào vết thương sấu sắc trong lòng hắn bản vương.

Hắn bản vương đã bị tên đó đả bại, hoàn toàn thương tổn, không còn có khí lực để phòng vệ nữa.

Lâm Tịch Hải lảo đảo đi trên đường, không biết mình nên đi về hướng nào.

Ngây ngốc đi theo đám đông, một cách vô thức bước vào ga tàu ngầm, sau đó, lại theo bản năng mua vé, đi đến một nơi không xác định rõ….

Sáng sớm trên tàu điện cũng không có nhiều người.

Lâm Tịch Hải tùy tiện tìm một hàng ghế trống, vừa đặt mông ngồi xuống, thắt lưng tức thì cong lại, cả người co tròn, ngực vừa đau vừa lạnh, dạ dày cũng không ngừng mãnh liệt co rút, hành khách bên cạnh ai cũng liếc nhìn tên đó bằng ánh mắt tò mò, nhưng giờ phút này, tên đó hoàn toàn không muốn để ý đến nữa, khuôn mặt trở nên tái nhợt, hai mắt gắt gao nhắm chặt lại……

“Uy, ngày hôm qua cậu có đi xem JOLIN biểu diễn không, nữ nhân ấy hảo lớn nga.”

“Có chứ, cô lão phu thay đổi bảy, tám bộ quần áo, dáng người siêu lớn, kỹ thuật nhảy lại suất, thật sự là muốn ngây người……”

Bên tai truyền đến tiếng nói líu ríu hưng phấn của các tiểu nữ sinh, chung quanh rõ ràng là một nhân gian sầm uất như thế, nhưng Lâm Tịch Hải lại có một loại ảo giác, bản thân giống như đang bị chìm xuống hải dương tối đen, càng lúc càng sâu……

Không thể ngăn cản được sự sụp đổ, độ ấm càng lúc càng giảm đi, đôi bàn tay như bị bóng tối nuốt chửng, không biết đáy biển này rốt cuộc là sâu bao nhiêu, tên đó bất lực, chỉ có thể buông xuôi, cơ thể không ngừng rơi xuống, lại rơi xuống……

Bước chân xiêu vẹo, Lâm Tịch Hải không biết mình đã ra khỏi tàu điện như thế nào, quay về nhà như thế nào, đến khi gã lấy lại ý thức, thì phát hiện bản thân đã đứng trước nhà trọ, giống như một cương thi bị ánh nắng gay gắt ban ngày tổn thương, gã không thể nhúc nhích nổi, cả người cứng ngắc ngã lên trên giường.

Nhẹ nhàng co giật ngón tay, chạm vào quyển sổ ghi chép ở đầu giường, lật ra vài trang giấy, bên trong rơi ra tờ giấy “Chú ý hạng mục công việc”cũ nát, nó lẳng lặng bay xuống trước mặt hắn bản vương……

Nhìn vào dòng chữ viết tinh tế kia, lông mi Lâm Tịch Hải run nhè nhẹ một chút, trước mắt là một mảnh mơ hồ……

Không biết bây giờ hắn bản vương còn có thể làm theo những điều ghi trên tờ giấy này được nữa hay không.

Tên đó luôn tự an ủi bản thân, nói rằng mình phải thật kiên cường, phải nhẫn nhịn, tuyệt đối không bao giờ được ngạo mạn tùy hứng, một mực yên lặng dõi theo tên đó, nhìn tên đó ôn nhu che chở cho người khác, nhìn tên đó cùng người khác hôn nhẹ thân mật, như hình với bóng, ***g ngực luôn phải chịu đựng sự dày vò đớn đau, muốn thay tên đó gánh lấy mọi nỗi lo lắng, luôn đặt tên đó lên hàng đầu, cố gắng chờ đợi, nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, nhưng mà, sau tất cả những việc đó tên đó đã nhận được cái gì?

Tên đó vẫn luôn ở ngay bên cạnh hắn, chỉ cần hắn muốn, lúc nào cũng có thể đụng tới tên đó. Nhưng mà tầm mắt của hắn, có lẽ là chưa từng nhìn đến tên đó, thậm chí sau khi hắn chia tay Tiểu Hoa, tên đó đã chắc chắn rằng lần này sẽ đến lượt của mình, nhưng cuối cùng, chuyện tàn khốc vẫn xảy ra, liền xảy ra trước mắt tên đó!

Vĩnh viễn cũng không phải là hắn bản tọa!

Vì sao?

Hắn từng nghĩ đến, chỉ cần chịu yên lặng chờ đợi, một ngày nào đó gã sẽ trở lại bên hắn, sau đêm đó, hắn đã vui sướng như điên, nghĩ đến việc mình đã chờ đợi nhiều năm rốt cục có thể nở hoa kết quả, nhưng mà sự thật, gã chẳng những không hề nhớ đến việc đó, còn cùng nam nhân khác làm chuyện tương tự.

Nghĩ đến vọng tưởng buồn cười lúc ấy của mình, Lâm Tịch Hải chỉ muốn đem chính mình chôn thật sâu vào trong đất, cứ như vậy mà biến mất khỏi nhân gian.

Tất cả chuyện này, chỉ dùng một câu để trả lời.

Đó là ——

TÊN ĐÓ không hề yêu tên đó.

Từ khi rời bỏ hắn lão phu, vào thời điểm Bành Diệc Hàn chấp nhận quen biết Hoa Tử An, có lẽ đã không còn yêu hắn lão phu nữa.

Sự chia ly lúc đó, chính là cả đời này cũng không thể hàn gắn được.

Tất cả… đều đã quá muộn!

Lâm Tịch Hải chậm rãi nhắm mắt lại, từ dạ dày truyền đến sự quặn đau khó có thể hình dung, hơi thở trở nên suy yếu, mỗi lúc một suy yếu, tất cả nhiệt tình của tên đó lúc này, tựa như một ngọn đèn leo lét trong gió, rốt cục lượng ô-xy hăng hái đã bị hòa tan vào trong không khí, đèn cũng sắp đến lúc bị dập tắt.

Một cơn gió thổi qua, liền kết thúc ….

Một cỗ ấm áp tinh ngọt mạnh mẽ dâng lên yết hầu, gã nhất thời lâm vào màn hắc ám khôn cùng.

Toàn thân đều tràn ngập cảm giác trầm trọng mệt mỏi, giống như bị một khối đá lớn đè lên người, ngay cả khi muốn nâng một ngón tay cũng cảm thấy vô cùng cực khó khăn, đầu lại quay cuồng như say sóng, truyền đến sự thống khổ bén nhọn……

Lâm Tịch Hải r*n r* một tiếng, hơi hơi mở mắt……

Cảnh tượng mơ hồ trước mắt dần dần thành hình.

Trần nhà xa lạ, bốn phía là một mảnh màu trắng, có mùi hương sát trùng độc đáo, ý thức còn chưa kịp hoàn hồn, đã nghe một âm thanh hớn hở vang lên bên tai.

“Tiểu Hải, đối phương tỉnh rồi, thật sự là tốt quá!”

“An Ny, cậu như thế nào lại ở chỗ này? Bản tọa bị làm sao vậy?”

Lâm Tịch Hải xoay mặt qua, nhìn thấy vẻ mặt lo âu của Đới An Ny, nghĩ muốn ngồi dậy, nhưng đôi tay lại tê dại vô lực.

“Tiểu Hải, ngươi ta đây bị xuất huyết dạ dày nên té xỉu! May là hôm nay ta đây nhất thời hứng khởi, đến nhà ngươi ta đây để nhờ ngươi ta đây chọn giúp bộ áo cưới, nếu không được phát hiện kịp thời, chắc ngươi ta đây đã phun hết máu ra ngoài rồi. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi ta đây thật sự là hù chết ta đây……”

Đới An Ny vội vàng đỡ hắn dậy, lấy gối lót lên lưng cho hắn dựa vào.

Trên mặt cô ấy không còn một giọt máu, đích xác là đã bị dọa tới mức không nhẹ.

Hôm nay lái xe đến nhà Lâm Tịch Hải, cửa không có khóa, cô ta đây đẩy vào, liền nhìn thấy tên đó nằm trên giường, bên môi lưu lại vết máu đỏ sẫm, lúc ấy cô ta đây sợ tới mức bay hết hồn vía, sau khi biết được tên đó vẫn còn thở, mới miễn cưỡng bình tĩnh lại, gọi điện thoại kêu xe cứu thương đến rước tên đó vào viện.

“Bác sĩ nói, đối phương đây là bị loét dạ dày nặng nên dẫn đến xuất huyết, may mà chỉ mới sơ phát, chỉ cần hảo hảo nằm viện, tỉ mỉ điều trị một chút, là có thể khỏi hẳn, bất quá về sau phải chú ý đến phương diện ăn uống.”

“Bản vương đã biết rồi.”

Lâm Tịch Hải thản nhiên khiên khiên khóe môi.

Đới An Ny ngồi vào bên giường, khẽ nhướng đôi mi thanh tú, cẩn thận đánh giá hắn :

“Tiểu Hải, mới vài ngày không gặp, cậu vì sao lại biến thành cái dạng này? Đều do ta đây dạo gần đây phải vội vàng trù bị hôn lễ, không quan tâm đến cậu.”

“Lão phu không sao.”

Lâm Tịch Hải thản nhiên nói.

“Lừa quỷ a! Cậu không có việc gì mới là lạ!”

Đới An Ny kêu lên: “Bản tọa rất lo lắng cho cậu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cậu có còn xem bản tọa là bạn hữu không?”

“An Ny, hôm nay ta đây mệt chết đi được, về sau sẽ nói cho cậu, được không?”Lâm Tịch Hải thần tình mệt mỏi nhìn cô ta đây.

Đới An Ny thở dài một tiếng một hơi, “Đối phương không muốn nói thì thôi. Hiện tại quan trọng nhất là nghỉ ngơi cho tốt, bản vương sẽ ở đây chăm sóc cho đối phương.”

“Cám ơn ngươi ta đây, An Ny.”

Lâm Tịch Hải cảm động vỗ vỗ vào tay cô bản vương : “Cứ để bản vương một mình im ắng là được.Không cần lo lắng quá.”

Khi Đới An Ny đứng dậy định đi ra ngoài, Lâm Tịch Hải gọi nàng ta đây : “Không được nói cho ai biết là ta đây ở trong này.”

“Cho dù là Bành Diệc Hàn?”

Đới An Ny có điểm khác thường nhìn tên đó.

Lâm Tịch Hải hơi thở cứng lại, không ngờ nữ nhân ấy lại thốt ra ba chữ này, giống như một mũi dao nhọn găm vào ngực hắn bản tọa, hắn bản tọa chậm rãi khép mắt lại, sau đó mở ra : “Nhất là tên đó.”

Đới An Ny vốn thông minh, vừa nhìn đã biết, chuyện này khẳng định là có liên quan đến Bành Diệc Hàn, nhưng nữ nhân ấy không dám hỏi nhiều, chỉ nhẹ nhàng đóng cửa lại……

Bốn phía một mảnh tĩnh lặng.

Giờ phút này, ngoài cửa sổ xuyên thấu qua một tia nắng nhẹ, đại địa vốn đang ngủ say được bao phủ trong nắng sớm, dần dần thức tỉnh……

Dạ dày truyền đến từng trận nóng rát, nhưng ngực còn đớn đau hơn, căn bản không đáng giá nhắc tới, Lâm Tịch Hải tựa đầu vào gối, cảm thụ nhịp đập suy yếu của trái tim.

TÊN ĐÓ cảm thấy quái dị, không ngờ trái tim của mình cư nhiên còn có thể nảy lên.

Bản chất con người quả nhiên thật là kiên cường, hắn ước gì mình được chết, chỉ cần nhắm mắt lại ngủ một giấc, sau đó mở mắt ra, liền trôi dạt đến một đại lục hoàn toàn mới, quên hết tất cả.

Từ khi gã từ Cam Túc trở về, hắn bản vương vẫn cố gắng giãy dụa chống lại sự tẻ nhạt để mà sống, cố gắng chống chọi lại thứ tình cảm lưu luyến giống như một lời nguyền rủa.

Tâm của hắn bản vương, từng khắc từng khắc, nếu không phải bị chìm nổi bên trong dòng khổ hải, thì cũng là bị xóc nảy theo cao phong, vô biên vô hạn, không có chỗ về, không có hồi kết.

Tình yêu tuy giản đơn thế nhưng lại giống như một lực lượng cường đại, có thể một giây trước thì làm cho người ta đây tràn ngập sự hớn hở lớn lao, rồi một giây sau, hoàn toàn đem người ta đây đập nát, khiến cho tuổi tên đó tuy còn trẻ, nhưng đã nhiều lần trải qua tang thương, trăm năm phong trần.

Bành Diệc Hàn……

Ba chữ này, là sự ràng buộc của vận mệnh, đã khắc cốt ghi tâm đến mức không thể hủy diệt được nữa.

Như thế nào cũng vô pháp buông tha cho tình yêu này, quá khứ, hiện tại, tương lai, tên đó cũng không thể phủ định, không thể chối bỏ, hình ảnh của tên đó vĩnh viễn hiện diện sâu trong nội tâm của tên đó, nếu phủ định tên đó cũng là tự phủ định chính mình.

Nhân sinh đi chung đường, gặp phải ai, yêu thương ai, ai phản bội ai, ai lại buông tha cho ai, vốn không thể điều khiển theo ý mình được. Nếu có thể dễ dàng như lời nói, ai mà không muốn được suốt đời ở bên cạnh người mình yêu, cái gì cũng không cần làm, chính là lẳng lặng được nhìn thấy khuôn mặt của tên đó, là có thể cảm thấy vô cùng cực hạnh phúc. Nhưng nếu vận mệnh cuối cùng an bài cả hai phải chia lìa, thì hắn lão phu cũng chỉ có thể thản nhiên chấp nhận.

Nhưng bất kể ra sao, gã vẫn nhớ kỹ, nhớ kỹ thời điểm tốt đẹp khi gã và gã ở cùng một chỗ.GÃ muốn cùng gã thưởng thức toàn bộ phong cảnh tươi đẹp trên hành tinh này; vô luận đi đến địa phương nào, làm chuyện gì, đạt được thành tích ra sao, đều muốn cùng chia sẻ với gã tâm tình khoái hoạt.

Loại cảm giác này, là cảm giác chỉ tồn tại khi yêu sâu đậm một người, chỉ cần nghĩ đến hắn, hắn ta đây sẽ âm thầm ngây ngô cười.

Nhưng cuối cùng vẫn là không thể được, chỉ cần tưởng tượng đến điều này, tên đó liền từ cõi chết mà sống lại.

Cảm tình không thể nở hoa kết quả, không phải là lỗi của bất luận kẻ nào, mà chính là vận mệnh của cuộc đời này đã bắt buộc như thế.

Dù sao tên đó cũng đã dốc hết toàn lực!

Không oán không hối hận, không thẹn với lương tâm.

Cho nên, chỉ cần có thể quên đi, thôi, buông tay, thản nhiên cười nói tái kiến, sau đó, rời xa nhân gian lẫn nhau, hy vọng gặp lại cũng là bạn hữu.

Lâm Tịch Hải tựa vào gối đầu, mặt hướng ra ngoài cửa sổ, lẳng lặng đắm chìm nhìn ngắm cảnh sắc trong nắng sớm……

Trời đã sáng rồi.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8