Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 11: Thâu hoan bất thành (thượng)

Cập nhật lúc: 2026-08-05 18:15:14 | Lượt xem: 1

Lúc tiểu nhị bưng thuốc vào, tiểu Hồng Hạnh vẫn còn chưa tỉnh. An Minh Hiên thử uy nàng bản vương một ngụm nhưng cũng không được, lặp đi lặp lại như vậy ba lần, An Minh Hiên có phần chán nản thất vọng.

Chợt có chút hưng phấn:

”Tiểu Hồng Hạnh, ngươi bản vương cũng biết là ngươi bản vương bị trúng độc, ngươi bản vương cũng biết là thuốc này không thể không uống, ngươi bản vương cũng biết là sinh hoạt của ngươi bản vương hiện tại không thể tự lo liệu. Như vậy, bản vương uy ngươi bản vương uống cũng không thể xem như là xâm phạm ngươi bản vương a, ngươi bản vương không được tức giận, không được phép đánh bản vương đó.”

An Minh Hiên thấy tiểu Hồng Hạnh không có phản ứng, liền tự mình ngậm một ngụm thuốc, sau đó hơi mở mồm nữ nhân ấy ra đem đầu lưỡi của mình tiến nhập, chậm rãi để nước thuốc từng chút đi vào miệng của nữ nhân ấy. Môi nữ nhân ấy rất mềm, tên đó đụng vào một chút đã cảm thấy tuyệt không thể tả được, tên đó vội tăng nhanh tốc độ uy dược  hơn.

Nước thuốc chảy trong miệng của cô ấy, lưỡi tên đó chậm rãi dây dưa lưỡi của cô ấy vui thích chơi đùa. Một chén dược tên đó uy vài lần đã hết, thế nhưng tên đó còn chưa có ăn vụng đủ mà, hay là sắc thêm một chén dược nữa tới đây?

GÃ còn đang nghĩ ngợi, đột nhiên trên mặt đã trúng một cái tát, h* th*n cũng bị người hung hăng dùng đầu gối đụng phải một chút, An Minh Hiên bị đau đến mức thiếu chút nữa xuất ra tiếng kêu to.

Tiểu Hồng Hạnh tức giận nhìn tên đó, đưa tay túm lấy cổ tên đó.

An Minh Hiên nở một nụ cười, nói:

”Vừa rồi tại hạ không phải cố tình mạo phạm cô gái, chẳng qua chỉ là muốn uy dược cho đối phương, thế nhưng đối phương…. Ô ô….”

An Minh Hiên sợ ngây người, trợn to mắt nhìn khuôn mặt tuyệt thế này, mặt của cô ấy cách mình chỉ có một khoảng rất nhỏ, cô ấy nhắm hai mắt, lông mi run rẩy. Đánh chết An Minh Hiên cũng không nghĩ được tiểu Hồng Hạnh dĩ nhiên lại hôn mình, hơn nữa còn chủ động, đó là lí do vì sao mà tên đó quên mất việc cần phải nhắm hai mắt lại, mà cứ nhìn chằm chằm vào tiểu Hồng Hạnh.

Cô bản vương say sưa hôn tên đó, có một chút bá đạo phong bế lại toàn bộ lời nói của tên đó, hôn đến mức khiến cho tên đó * l**n t*nh m*, bên môi của cô bản vương xuất hiện ý cười, sau đó càng thêm dùng sức hôn môi tên đó. Lưỡi của cô bản vương c**ng b*c tấn công vào bên trong miệng tên đó, tìm được lưỡi tên đó, dừng lại dây dưa, chậm rãi m*t mát đôi môi của tên đó, ôm lấy thắt lưng của tên đó, khiến tên đó nương tựa vào người cô bản vương, cô bản vương cảm giác được tên đó kỳ quái, nhíu mày, câu thần nở nụ cười, mị hoặc chúng sinh.

(hôn giỏi thế :-ss bản vương vừa dịch vừa nóng)

An Minh Hiên chỉ cảm thấy ‘ong’ một tiếng, toàn bộ suy nghĩ trong đầu đều bị cắt đứt. Nữ nhân ấy hôn hắn, nữ nhân ấy không ngờ hôn môi hắn, tuy rằng tuyệt đến không thể tả được, tuy rằng đây là điều mà hắn vẫn luôn ao ước, thế nhưng An Minh Hiên sao lại cảm thấy rằng, vị trí của hai người đám người kia hình như là bị đảo ngược vậy? Đáng lẽ hắn phải là người chủ động chứ, đáng lẽ hắn phải là người ôm nữ nhân ấy chứ, mọi việc sao lại thành như thế này? Trên môi An Minh Hiên có một chút đau nhói, nữ nhân ấy cư nhiên lại có thể cắn hắn, An Minh Hiên tựa như trả thù cũng cắn lại nữ nhân ấy một cái.

Thân thể lũ người kia sít sao ôm lấy nhau, An Minh Hiên có chút thất vọng, ngực của cô ấy rất nhỏ, gần như không có, ôm nhau chặt như thế này tên đó cũng không thấy cảm giác gì, nhưng mà lúc cô ấy hôn tên đó, thân thể tên đó lại có chút quái dị, tiểu bảo bối của tên đó không ngờ lại ‘ngạnh’ lên.

Nàng lão phu hình như cũng cảm giác được thay đổi của tên đó, nàng lão phu nở nụ cười, một nụ cười phi thường xinh đẹp, An Minh Hiên nhìn đến ngây dại, nụ cười của nàng lão phu có một chút trẻ con, lại có một chút yêu mị, hai loại cảm giác hoàn toàn bất đồng này làm cho nàng lão phu trở nên tinh tế vô cùng cực. Nàng lão phu đẩy An Minh Hiên ra, trở về giường nằm xuống ngủ.

An Minh Hiên bị nàng bản vương làm cho chóng mặt, thế nào mà mới vừa rồi vẫn còn ẩn tình đưa đẩy, giờ lại ngay ngay lập tức thay đổi như vậy? Nữ nhân quả thật là ‘thiện biến’ (1) a!

Áo ngủ bằng gấm phù dung (2) bao bọc lấy dáng người duyên dáng của cô ấy, An Minh Hiên nhìn thoáng qua, vội xoay người ngay ngay lập tức đi ra ngoài, gã cần phải hạ hoả tức khắc.

“Tiểu nhị! Đem nước lạnh tới, thiếu gia ta đây muốn tắm rửa!”

“Hảo a, thiếu gia, ngài chờ chút!”

Tại sao công tử đây mỗi lần từ trong phòng cô gái kia đi ra đều phải tắm bằng nước lạnh vậy?

An Minh Hiên có chút tức tối tiến vào trong bể tắm, cảm xúc thất bại ‘du nhiên nhi sinh’ (3). Nghĩ đến hắn là Hiên Vương gia, cả Chu triều không ai là không biết, tuy là danh tiếng của hắn không tốt, thế nhưng mỗi lần đến phía nam hạ lưu Trường Giang vẫn luôn có nữ tử đối với hắn ‘tử tâm tháp địa’ (4) mà, chính là nữ tử này lại khiến cho hắn có một loại cảm giác thất bại, đây là việc chưa từng xảy ra.

Sau khi tắm rửa xong, An Minh Hiên mỉm cười một cái, dù là nữ tử mỹ lệ hay là con gái phàm thường, chỉ cần là nữ tử thì sẽ không có chuyện tên đó không chinh phục được. Chiêu thứ nhất không được, chiêu thứ hai không được, còn có chiêu thứ ba, thứ tư nữa!

(1) Thiện biến: dễ dàng thay đổi

(2) Phù dung: hoa sen, ý nói áo ngủ bằng gấm thêu hình hoa sen ư?

(3) Du nhiên nhi sinh: tự nhiên nảy sinh.

(4) Tử tâm tháp địa: khăng khăng một mực, một lòng một dạ, quyết một lòng.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8