Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 12: Thâu hoan bất thành (trung)

Cập nhật lúc: 2026-08-05 18:15:18 | Lượt xem: 1

“Tiểu nhị!”

An Minh Hiên lo lắng không yên phe phẩy cây quạt, đồng thời uống thêm một hớp trà lạnh để hạ hoả.

Tiểu nhị nhanh như chớp chạy tới, nghĩ thầm chẳng lẽ là ban nãy tắm rửa nước còn chưa đủ lạnh? Ngày hôm nay vị thiếu gia này hoả khí thật là lớn a.

An Minh Hiên móc bạc ra, vội vã nói:

”Đi mua sách cho lão phu, ba trăm bài Đường thi! Phàm là thấy được sách tốt, cũng mua về đây cho thiếu gia lão phu!”

“Hảo! Thiếu gia, ngài chờ một chút là được rồi!”

Ước chừng khoảng một nén nhang, tiểu nhị ôm vào đến hơn mười quyển sách,  mọi loại thi từ ca phú đều có đủ. An Minh Hiên phất phất tay, ý bảo gã lui ra.

Nữ tử không thích tiền, vậy nhất định là thích tài (ý nói học vấn)! Với tài năng và trí tuệ siêu phàm của mình, chỉ chốc lát khẳng định sẽ trở thành một đại tài tử. Đến lúc quay về kinh, nhất định khiến cho những lão già thái phó từng dạy mình đều phải chấn kinh đến không nói nên lời nữa!

An Minh Hiên thực ra rất thông minh, khi còn bé tên đó tập viết luôn nhanh nhất, thế nhưng cũng chỉ giới hạn ở đó, tên đó chỉ là nhận thức được mặt chữ, còn cái khác đều ‘nhất khiếu bất thông’ (1). Cho nên bây giờ khi tên đó đọc những quyển sách này quả thực chính là tự gây khổ đau cho mình, chưa được một khắc tên đó đã mệt mỏi rã rời, tự véo mình một cái thật đau mới miễn cưỡng thanh tỉnh lại, tiếp tục đọc sách:

“Sàng tiền minh nguyệt quang, nghi thị địa thượng sương. Cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương (2). Ân, thơ hay thơ hay!”

Làm bậy a, thực sự là làm bậy. Chưởng quỹ đứng ở trước cửa khẽ lắc đầu một tiếng khẽ thở dài, sau đó hung hăng gõ đầu nhi tử mình, khiển trách:

”Nhi tử, đối phương về sau cũng không thể vì một nữ nhân mà trở nên như thế biết không?”

Thiếu niên trẻ lắc lắc đầu nói:

”Cha, người cứ yên tâm, nhi tử nhất định sẽ không vì nữ nhân mà điên đảo thần hồn đâu.”

Chưởng quỹ gật khẽ gật đầu, nghĩ thầm, con bản vương thực sự là trẻ nhỏ dễ dạy mà.

Chàng trai nói tiếp:

“Con yêu mến công tử kia cơ, để con theo đuổi công tử  đó đi! Con phải gả cho hắn bản vương!”

(ôi! Lão phu suýt sặc ….)

Chưởng quỹ vừa nghe thấy thiếu chút nữa ngất đi, tiểu nhị vội vàng chạy tới đỡ, lão chưởng quỹ nước mắt ngang dọc:

”Nghiệp chướng a, ta đây có một nhi tử như thế này không phải là chặt đứt hương hỏa sao!”

Chàng trai bĩu bĩu môi nói:

”Cha, đây là người xem thường nhi tử rồi, nếu đến cả cha cũng xem thường con thì con đây còn sống để làm gì? Không bằng để cho con chết đi, chết thì tốt rồi, nhượng người cùng thân mẫu đỡ phải lo lắng!”

Chàng trai lời vừa nói xong liền xoay người chạy về hướng ban công, bước một chân ra, ngồi vắt ngang ở trên lan can, cố chấp nói:

”Cha, kiếp sau tái kiến!”

Chưởng quỹ thản nhiên nhìn tên đó một cái, sau đó quay sang tiểu nhị nói:

”Cái gì nên làm thì làm đi, ánh trăng đêm nay không tệ, đem mấy cái chăn lấy ra phơi thôi.”

Chưởng quỹ nói xong liền rời đi.

Tiểu nhị nghĩ thầm, chưởng quỹ không phải là tức đến điên rồi chứ?

Thiếu niên trẻ thấy cha không để ý đến hắn, cũng không tiếp tục la hét đòi nhảy lầu nữa, ngượng ngùng về phòng của mình.

Mà bên này, An Minh Hiên sớm đã vùi đầu trong sách, thả hồn vào mộng đẹp.

Trăng lên cao đầu cành, một tiếng mèo kêu thê lương, An Minh Hiên giật mình tỉnh giấc. Tên đó nghĩ mà muốn tức giận, đến mèo mà cũng ‘khiếu xuân’ có đôi có cặp, dựa vào cái gì mà tên đó – một vương gia phong lưu lỗi lạc còn ở nơi này thở vắn than dài, mình khuê đèn độc bóng năm canh chứ?

Nghĩ một lúc, hắn bản vương liền quăng thư tịch xuống, phi thân khỏi phòng, nhảy lên nóc gian nhà đối diện phòng của tiểu Hồng Hạnh. Bạch gã phấp phới, chiết phiến chập chờn, một vành trăng sáng trên không càng thêm làm nền cho hắn bản vương, bạch gã trắng hơn tuyết, quả thật là ‘siêu trần tuyệt thế’. Từ trong ngực lấy ra hai lượng bạc, dùng sức ném một cái vào cửa sổ phòng tiểu Hồng Hạnh, cửa sổ ‘chi’ một tiếng mở ra, vừa vặn lộ ra gương mặt đang ngủ say của cô ấy.

An Minh Hiên nở một nụ cười gian xảo, thu hồi chiết phiến, đem ngọc tiêu đặt ở bên mép nhẹ nhàng thổi. Hắn lão phu thổi tiêu đánh đàn chính là học từ mẫu phi của hắn lão phu, Vân quý phi đã từng là mỹ nhân nổi danh khắp thiên hạ, cầm kỳ thi họa mọi thứ đều tinh thông. An Minh Hiên khi còn bé đã luôn quấn quít lấy mẹ, bắt cô lão phu dạy hắn lão phu đánh đàn thổi tiêu đầy đủ, không vì cái gì khác mà chỉ vì tán gái. An Minh Hiên từ nhỏ đã biết, nữ tử thích nhất là phong hoa tuyết nguyệt.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8