Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 78: Cầu Kiếm sơn trang (hạ)

Cập nhật lúc: 2026-08-06 02:00:38 | Lượt xem: 2

Mộc Tuyết đứng dậy, lau sạch thân thể, mới mặc gã phục vào chuẩn bị đi ngủ, đột nhiên cửa bị mở ra, nhìn không thấy có người, rồi lại tự động đóng lại.

Mộc Tuyết chấn kinh một chút, chợt sợ hãi, run rẩy nói: “Là, là, là ngươi bản tọa?”

Người đó toàn thân tản ra khí tức cường liệt, cũng không nhìn rõ diện mạo của tên đó. Thế nhưng Mộc Tuyết quanh năm chế độc, đối với khí tức rất mẫn cảm. Tên đó phất tay chế trụ cổ nàng bản tọa, Mộc Tuyết mở to hai mắt, nhưng vẫn thuỷ chung không phát ra tiếng nói, xương cốt toàn thân Mộc Tuyết đã vỡ nát.

Lúc này, trong phòng của An Minh Hiên lại là một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược.

Dịch Phi Yên sủng nịch nhìn gã, cũng không có hỏi gã vì sao lại xuất hiện ở chỗ này mà chỉ cười cười, nguyên lai nam nhân này cũng sẽ ghen.

An Minh Hiên bị tên đó cười đến mức cảm thấy sợ hãi, càng lúc càng thấy bất an, thế nhưng bất an vì cái gì, chính tên đó cũng không biết.

Vậy là lại thêm một đêm không ngủ.

Mọi người chuẩn bị một ít vật phẩm thiết yếu, thay đổi gã phục, lúc này mới khởi hành chạy tới Cầu Kiếm sơn trang.

An Minh Hiên bĩu môi nói: “Tiểu thiếp kia của cậu đâu rồi, sao còn chưa thấy đến tiễn cậu?”

Dịch Phi Yên thản nhiên nói: “Mộc Tuyết đã chết.”

“Cái gì? Đối phương nói ai đã chết? Chết như thế nào?”

“Chết oan chết uổng, bất quá bản tọa sẽ thay cô ấy báo thù.”

An Minh Hiên hết sức sợ hãi, thần tình của Dịch Phi Yên lúc này làm tên đó cảm thấy quá đỗi xa lạ, một thân sát khí lạnh thấu xương, làm cho không ai dám tới gần.

“Biết là ai làm sao?”

Dịch Phi Yên gật gật đầu: “Biết, thế nhưng hiện tại ta đây không thể giết hắn ta đây. Yên tâm, ở bên cạnh ta đây cậu sẽ không có việc gì, ta đây sẽ bảo hộ cậu.”

Đi thêm một chút nữa, cuối cùng cũng tới được cái trấn nhỏ gần Cầu Kiếm sơn trang.

Thành trấn phương Bắc vào đông lại càng lạnh hơn, hơn nữa mặt trời đã xuống núi càng khiến cho An Minh Hiên lạnh đến phát run lên.

“Thật sự lạnh như vậy sao?”

“Đừng nói lời vô ích, ngươi lão phu thử xem lạnh hay không lạnh!”

Dịch Phi Yên lắc lắc đầu, “Không lạnh.”

Ngươi lão phu thật không phải là người! An Minh Hiên thầm nhủ trong lòng.

Dịch Phi Yên vẫn mặc gã phục màu đỏ gã yêu thích như trước, đứng dưới trận tuyết này khiến cho mọi vật đều cảm thấy thẹn, vô pháp so sánh. Ở nơi phương Bắc này, nhiệt độ dĩ nhiên là rất thấp, nhưng mà Dịch Phi Yên vẫn mặc gã phục mùa hè bằng lụa mỏng, chẳng lẽ gã không thấy lạnh sao?

“Cậu rất lạnh?” Dịch Phi Yên hỏi.

An Minh Hiên lườm tên đó một cái.

Dịch Phi Yên vận khí, sau đó đem chân khí truyền vào trong cơ thể An Minh Hiên, An Minh Hiên bỗng cảm thấy ấm áp hơn rất nhiều, không lạnh căm căm như vừa rồi.

“Khá hơn chưa? Đi tiếp tìm chỗ nghỉ đã. Cậu sau này phải chăm chỉ luyện công, bản tọa dạy cậu, như vậy sẽ không lo bị lạnh.”

Đến một khách đ**m nhỏ, Dịch Phi Yên liền mang thêm một cái áo khoác bằng lông chồn đến cho An Minh Hiên.

An Minh Hiên khó hiểu nói: “Làm cái gì vậy?”

“Chúng bản tọa đi ra ngoài một chút đi. Nghe nói buổi tối ở đây có chợ đêm, rất sầm uất.”

Cái trấn nhỏ này xác thực rất sầm uất, tuy rằng trời đông giá rét, thế nhưng trên đường vẫn có rất nhiều hàng quán, cả con phố đều tấp nập.

Đại khái là do bản chất chất phác, nhân vật như Dịch Phi Yên đi ở trên đường, mọi người cũng chỉ cảm thấy hắn bản tọa đẹp, chứ không có động tĩnh gì khác cả.

Dịch Phi Yên gắt gao nắm lấy tay An Minh Hiên, mà An Minh Hiên nhìn thấy các cô gái liếc mắt nhìn Dịch Phi Yên nên càng thích  thú nắm chặt tay hắn hơn.

Khi lũ người kia bước đi, hai tay vung vẩy rất cao, giống như hai tiểu hài tử đang đùa nghịch vậy.

Dịch Phi Yên đi vài bước đột nhiên đứng khựng lại, sững người nhìn một người bán hàng rong.

“Làm sao vậy?” An Minh Hiên hỏi.

Người bán hàng rong thấy có người quan tâm, vội vàng nói: “Vị công tử này, mua cho vị công tử bên cạnh ngài một xâu đi, kẹo hồ lô của lão nổi danh ở đây đấy!”

An Minh Hiên nhìn Dịch Phi Yên, lại cười nói: “Muốn ăn sao?”

Dịch Phi Yên liếc mắt nhìn hắn bản tọa, sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm vào xâu kẹo, “Bản tọa chỉ là nghĩ mấy quả này màu đỏ đỏ nhìn cũng đẹp, chứ làm sao lại muốn ăn cái này chứ?”

An Minh Hiên cười cười, “Lão bản cho bản tọa hai xâu.”

“Hảo! Công tử, của ngài đây.”

An Minh Hiên một bên đưa cho Dịch Phi Yên một xâu, một bên cũng há mồm cắn một miếng lớn, “Ăn đi.”

Dịch Phi Yên bắt chước hắn, nhẹ nhàng cắn một ngụm, ngây ngốc nở nụ cười.

Tên đó như vậy An Minh Hiên sao có thể không yêu thương cho được, tên đó mặc dù sinh trưởng trong hoàng tộc, nhưng cũng vẫn được ăn những thứ quà vặt như vậy rồi, thế nhưng Dịch Phi Yên cư nhiên ngay cả đó là cái gì cũng không biết, rốt cuộc là đã lớn lên như thế nào vậy?

“Đi a, không đi sao?” Dịch Phi Yên quay đầu lại, cười đến khuynh quốc khuynh thành.

An Minh Hiên cũng cười, đuổi theo, dùng tay áo lau khóe môi Dịch Phi Yên, “Đối phương nhìn đối phương xem, dây hết ra rồi. Đối phương cứ như vậy ta đây làm sao hôn đối phương được?”

Dịch Phi Yên ôm thắt lưng gã, ” Bản vương đây hôn ngươi bản vương là được.”

An Minh Hiên cười khổ, “Đường sẽ dính hết lên mặt bản tọa.”

“Lão phu cũng sẽ không ghét bỏ đối phương. Cho dù đối phương có trở thành xấu xí, lão phu đều tiếp nhận.”

“Nếu như có một ngày đối phương ghét bỏ bản vương thì sao? Muốn bỏ mặc lão tử, vậy thì làm sao bây giờ?”

Dịch Phi Yên không nói, nhẹ nhàng xoa đầu hắn.

An Minh Hiên gỡ tay gã ra nói: “Nếu như đối phương không muốn cùng một chỗ với lão tử nữa, đối phương không cần nói ra, để lão tử làm công một lần, đối phương chủ động làm thụ. Lão phu đây sẽ tự minh bạch, liền ly khai đối phương.”

Dịch Phi Yên vỗ đầu hắn, “Ít suy nghĩ miên man đi!”

An Minh Hiên đột nhiên hôn lên môi Dịch Phi Yên, nụ hôn nồng nàn trong màn đêm tại phương Bắc băng giá này, như muốn vứt bỏ hết thảy mọi thế tục.

“Có đói bụng không?” An Minh Hiên rời tên đó ra rồi hỏi.

Dịch Phi Yên khẽ gật đầu, “Bản tọa muốn ăn cậu.”

An Minh Hiên đỏ mặt, “Thật không biết xấu hổ! Bản vương hỏi đối phương đã đói bụng hay chưa, ai hỏi đối phương cái kia. Đi đến phía trước tìm cái gì ăn đi đã, bản vương đói bụng.”

Hắn ta đây đi phía trước, Dịch Phi Yên theo hắn ta đây, mắt phượng mỉm cười.

“Lão bản có cái gì ăn ngon không?”

Một lão nhân tuổi gần sáu mươi, thật thà chất phác nói, “Khách quan, ngày hôm nay cũng chỉ có sủi cảo thôi.”

“Sủi cảo?”

An Minh Hiên cầm tay gã, người này khẳng định không biết sủi cảo là cái gì. An Minh Hiên nói: “Vì sao chỉ có sủi cảo? Ngày hôm nay là ngày mấy, sao trên thị trấn lại nhao nhác như vậy?”

Lão bản cười cười nói: “Khách quan không phải người ở đây phải không, ngày hôm nay là đông chí, chúng bản vương chỉ ăn sủi cảo thôi.”

Nguyên lai đã là đông chí, không ngờ mình đã đi hơn nửa năm rồi.

Dịch Phi Yên ăn rất chậm rãi, lúc nào cũng nhìn ngắm một hồi sau đó mới há mồm ra cắn. An Minh Hiên ở một bên thích thú nhìn tên đó, thật đẹp, nhìn sẽ không đói bụng, hưởng thụ a!

Ngày hôm sau, Dịch Phi Yên thức dậy từ sớm, gã phục chỉnh tề, chuẩn bị đến Cầu Kiếm sơn trang. Thế nhưng An Minh Hiên vẫn còn cuộn tròn trong chăn, thế nào cũng không dậy. Dịch Phi Yên gọi gã vài lần, gã cũng chỉ lầm bầm vài tiếng, sau đó lại tiếp tục ngủ.

Dịch Phi Yên ngoại trừ luyện công, chưa từng bền bỉ đối với bất luận việc gì, thấy An Minh Hiên như vậy, liền trực tiếp tung chăn ra, xốc tên đó dậy.

An Minh Hiên giống như đã chết, bị tên đó kéo dài trên mặt đất.

Dịch Phi Yên thấy hắn ta đây trưng ra bộ dạng này, còn đá hắn ta đây một cái nữa vào mông.

“Ngươi ta đây còn chưa đứng dậy? Làm sao mỗi lần rời giường đều lao lực như mới đầu thai thế hả? Ngươi ta đây còn không mau đứng dậy, ta đây sẽ tức thì c**ng b** ngươi ta đây, khiến ngươi ta đây một tháng không xuống giường được!”

Tô Cẩm ở bên ngoài nghe được, vội vã tiến đến, nhìn An Minh Hiên đang quỳ rạp trên mặt đất, sờ lên trán gã một chút, sau đó nói: “Thiếu chủ, Hiên Vương gia gã bị bệnh, phỏng chừng là phong hàn, cả người gã đang nóng rần lên rồi!”

Dịch Phi Yên nhíu mày, “Thân thể sao lại suy yếu như vậy, con lừa ngốc Thiên Hương kia phàm thường làm cái gì, thu đồ đệ lại không hảo hảo dạy võ nghệ cho tên đó!”

Tô Cẩm muốn cười, thế nhưng không dám, cô ấy biết quan hệ giữa thiếu chủ với Thiên Hương, vì vậy vòng vo nói: “Thiếu chủ có muốn thủ hạ đi tìm một đại phu hay không?”

“Ân.” Dịch Phi Yên lên tiếng, lại nói: “Tìm một đại phu xem bệnh bốc thuốc vô cùng cực tàn nhẫn, cho tên đó uống thuốc đắng nhất, xem tên đó còn dám sinh bệnh hay không.”

Đại phu đến xem qua, quả nhiên là phong hàn, nghe Dịch Phi Yên nói xong, ngẩn người một chút, đầu năm nay còn có người không sợ khổ a? Cư nhiên còn muốn dược đắng nhất, đại phu không có biện pháp, đành phải kê thêm một chút hoàng liên.

Tô Cẩm khi bưng thuốc vào đều phải bế khí, hoàn hảo bản thân đã từng luyện qua bế khí công, bằng không hiện tại sẽ bị vị thuốc đông gã này xông đến hắc chết.

Dịch Phi Yên đỡ lấy bát dược trong tay cô bản tọa, nghi hoặc nói: “Thật sự kinh khủng như vậy sao?” GÃ nhấp một ngụm nhỏ, một cỗ nhiệt khí chuyển động trong cơ thể, dĩ nhiên dùng nội công bức ra.

Hắn bản vương thè lưỡi, mở miệng An Minh Hiên ra, kiên quyết đổ vào.

An Minh Hiên bị uống một chút, liền ho khan không ngừng, tên đó vốn đã nóng rần lên rồi, bây giờ mặt càng đỏ hơn, bởi vì sinh bệnh nên giọng nói vô lực nói, “Tiểu Hồng Hạnh, cậu muốn hại chết bản tọa a. Cậu muốn bản tọa sặc chết hay sao hả?”

Dịch Phi Yên vội vã giúp tên đó vỗ lưng, “Ai bảo cậu sinh bệnh chứ, vừa ra ngoài, lão phu không bệnh, cậu làm sao lại bị bệnh, thể chất quá kém rồi.”

Đối phương không phải người, An Minh Hiên ở trong lòng rống lên một câu, thế nhưng vẫn phải bất động thanh sắc, nhìn tên đó nói: “Vẫn còn nửa bát dược, mau đưa lão phu uống.”

Dịch Phi Yên do dự một chút, “Đối phương thực sự muốn uống?”

“Cậu không nên nhiều lời vô ích như vậy a? Mau nhanh cho lão phu, uống thuốc rồi đi Cầu Kiếm sơn trang.”

“Cầu Kiếm sơn trang hấp dẫn cậu như vậy?” Dịch Phi Yên cau mày nói.

An Minh Hiên không nói thêm lời nào, nhíu mày ngửa đầu uống hết chén thuốc đen đặc.

“Không cảm thấy đắng sao?”

An Minh Hiên lắc lắc đầu: “Cái này cũng có thể kêu sao? Cậu đi nếm thử thuốc mẫu phi cho bản tọa, thì mới biết cái gì gọi là đắng.”

Tô Cẩm không thể nhịn được mà trợn tròn hai mắt, thực sự là suất a, đây mới là nam nhân.

An Minh Hiên xốc chăn đi xuống giường, Dịch Phi Yên liền lấy tay đè hắn bản vương lại, “Ngươi bản vương muốn làm gì?”

“Đi Cầu Kiếm sơn trang a, hôm qua ngươi bản tọa đã đáp ứng bản tọa rồi đấy.”

“Chờ đối phương khỏi ốm đã.”

“Không cần nuông chiều ta đây như vậy, ta đây là một nam nhân, chút tiểu bệnh này thì có xá gì.”

Dịch Phi Yên cường ngạnh đè vai tên đó xuống, “Lão phu nói không được là không được!”

An Minh Hiên trừng mắt nhìn tên đó,”Vậy sau này cậu đừng tới tìm ta đây, kẻ không giữ lời như cậu đừng có xuất hiện trước mặt ta đây.”

Dịch Phi Yên cười nói: “Hiện tại là ngươi bản vương xuất hiện trước mặt bản vương, phòng này là của bản vương, ngươi bản vương cũng là của bản vương.” GÃ cúi đầu hôn lên môi An Minh Hiên, dây dưa c*n m*t, nhưng mà Dịch Phi Yên không có đưa lưỡi vào trong miệng An Minh Hiên như mọi khi, gã vẫn lo lắng về chén thuốc đắng ngắt An Minh Hiên vừa uống.

An Minh Hiên biết như vậy, lại muốn làm chuyện xấu, vươn đầu lưỡi của mình ra, l**m lên môi Dịch Phi Yên, ý đồ khiêu khích dây dưa với lưỡi của Dịch Phi Yên.

Cái kế hoạch này vừa mới thực hiện được phân nửa, An Minh Hiên thấy có cái gì đó chảy ra, Dịch Phi Yên hai mắt trợn trừng, đột nhiên đẩy mạnh An Minh Hiên ra, tức giận hét lên: “An Minh Hiên đối phương mau thu nước mũi của đối phương lại!”

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8