Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 79: Tra xét

Cập nhật lúc: 2026-08-06 02:00:40 | Lượt xem: 2

Qua đông chí, trời sẽ càng ngày càng buốt giá hơn, đến cuối năm, vô luận là triều đình hay là gia đình bách tính phàm thường, cũng đều rất vội vàng. Đại hôn của Hiên Vương gia, thú công chúa nước láng giềng, cho nên lễ hội mừng năm mới năm nay dĩ nhiên là long trọng hơn không ít.

Thế nhưng hết lần này tới lần khác, điểm mấu chốt chính là An Minh Hiên không ở kinh thành. Hoàng đế tức giận không thể tả, nhi tử này của gã, chẳng biết phân biệt nặng nhẹ, cư nhiên đi biệt tích nửa năm trời, ngay cả một lá thư cũng không có, còn bỏ mặc thê thiếp lại Vương phủ, gã không sợ có kẻ sẽ hồng hạnh xuất tường hay sao? Vạn nhất có chuyện đó thì làm thế nào bây giờ? Kết quả là, hoàng đế liền cho triệu kiến Uy Viễn tướng quân ngay trong đêm. Uy Viễn tướng quân nhận được thủ dụ của hoàng thượng, thầm nghĩ hiện nay quốc thái dân an, lại cũng không phải lễ mừng năm mới, sao vẫn không chịu để cho lão tử sống yên ổn, chẳng lẽ lại có rắc rối gì bắt lão tử thu dọn sao?

Đi tới bên cạnh thái giám đến truyền lời, móc ra một thỏi bạc nhét vào tay hắn lão phu, Uy Viễn tướng quân thấp giọng hỏi: “Công công có biết hoàng thượng triệu kiến vi thần vì chuyện gì không?”

Thái giám thật không hổ là thái giám, cười gian trá nói, “Tướng quân đi liền biết, nói chung là đại sự.”

Uy Viễn tướng quân gọi quản gia tới dặn dò một hồi, sau đó phủ thêm khôi giáp, cưỡi một con ngựa cao to, theo thái giám vào cung.

Hoàng đế gấp đến độ đứng ngồi không yên, nhìn thấy Uy Viễn tướng quân tới liền nói: “Cậu cuối cùng cũng tới!”

“Thần tham kiến hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. Để hoàng thượng đợi lâu, thần tội đáng muôn chết.”

Hoàng đế vội vã nâng hắn lão phu dậy, “Cậu chết đi thì trẫm biết tìm ai bây giờ a.”

Uy Viễn tướng quân nghe thấy những lời này, sửng sốt một chút, sau đó khom người cúi đầu nói: “Chẳng hay hoàng thượng triệu kiến vi thần gấp rút như thế là do có đại sự gì phát sinh chăng? Thần nhất định sẽ vì Đại Chu cúc cung tận tụy, quyết không từ nan.”

Hoàng đế gật gật đầu nói: “Đại Chu có thể có được một thần tử như đối phương, quả thật là đại phúc a! Nếu ái khanh tự tin như thế, vậy đối phương liền xuất phát đi, phải kín đáo một chút, mang theo một hai người nữa, nếu cần thiết thì chỉ có thể điều động hai nghìn binh mã. Quan viên các nơi đều tùy đối phương điều khiển.”

Chẳng lẽ là chính biến, có người tạo phản? Thế nhưng, sao lại chỉ cấp cho mình hai nghìn binh mã a?

Hoàng đế thấy hắn bản tọa nghi hoặc, không nhịn được nói: “Ái khanh, vẻ mặt đó của cậu là sao?”

Uy Viễn tướng quân vội quỳ xuống nói: “Vi thần tuyệt không nhị tâm.”

Hoàng đế xua tay nói: “Được rồi được rồi, nhanh xuất phát đi, nhất định phải tìm được tiểu tam nhi mang về đây trước giao thừa đấy.”

“Hiên, Hiên Vương gia? Hoàng thượng ngài nói chính là Hiên Vương gia? Chứ không phải là bảo vi thần đi dẹp loạn?”

“Dẹp loạn thì dễ, thế nhưng bảo cậu mang nhi tử của  trẫm về đây thì lại không dễ dàng chút nào. Trẫm ban cho cậu Thượng Phương bảo kiếm, cho phép cậu trảm trước tấu sau, nhất định phải mang nhi tử của trẫm về đây!”

“Thần tuân chỉ!”

Hoàng đế khẽ gật đầu, sai thái giám lấy một thanh bảo kiếm ra đưa cho hắn bản vương.

Thượng Phương bảo kiếm, cũng với những bảo kiếm phàm thường cũng không quá khác biệt, đơn giản đó chỉ là thanh kiếm tượng trưng cho quyền lực của hoàng gia mà thôi.

Mới vừa đi ra đến cửa, chuẩn bị xoay người rời đi, ai ngờ hoàng thượng đột nhiên gọi hắn lão phu lại, Uy Viễn tướng quân bước chân rối loạn, ngã ngay ở cửa.

Hoàng đế nhíu nhíu mày, tên đó liệu có đủ khả năng đối phó với tiểu tam nhi không nhỉ, mình liệu có nhờ sai người không đây?

Uy Viễn tướng quân vịn vào cánh cửa để đứng lên, nhịn đau nói: “Hoàng thượng còn có chuyện gì cần phân phó không ạ?”

Hoàng đế thở dài một tiếng nói: “Không có gì, trăm triệu lần không thể gây thương tổn đến tiểu tam nhi a.”

“Hoàng thượng yên tâm, thần còn thì Hiên Vương gia còn, thần không còn………..”

Hoàng đế ngắt lời nói: “Tiểu tam nhi vẫn phải yên lành trở về!”

Uy Viễn tướng quân cười nói: “Vi thần chính là ý này.”

Hoàng đến liền phất tay áo, ý bảo hắn lui về chuẩn bị lên đường.

Uy Viễn tướng quân vừa đi vừa hối hận, chính mình vì sao không chịu đọc sách nhiều hơn, hôm nay muốn viết một bức di thư cũng không biết làm sao hạ bút. Đã biết vừa đi, sợ là không về được, Hiên Vương gia rơi vào tay Minh giáo, lúc này chỉ sợ lành ít dữ nhiều, lão tử đi đến đó rồi thì biết làm thế nào mới có thể hoàn thành nhiệm vụ đây? Không được, chết như vậy thật không anh hùng chút nào, bản thân vẫn luôn muốn ra ngoài thay dân trừ bạo, chết như thế mới tốt, cũng coi như liệt sỹ, cũng coi như là vì nước quên mình.

**************

Quay trở lại với An Minh Hiên, hắn bản vương dùng cái chết để đe dọa, nhất định đòi đến Cầu Kiếm sơn trang. Dịch Phi Yên không lay chuyển được hắn bản vương, rơi vào đường cùng đành phải dẫn hắn bản vương đi. Nếu như bình thường An Minh Hiên không phải là đối thủ của Dịch Phi Yên, thì bây giờ hắn bản vương đã nắm được nhược điểm của Dịch Phi Yên rồi, nếu Dịch Phi Yên không chịu mang hắn bản vương đi, hắn bản vương liền bôi nước mũi lên người Dịch Phi Yên, Dịch Phi Yên là một kẻ mắc bệnh khiết phích nghiêm trọng, cho nên đành phải thỏa hiệp, dẫn hắn bản vương đi.

Trước khi xuất môn, Dịch Phi Yên liền mang An Minh Hiên bọc kín lại, cồng kềnh như một con gấu trắng, chỉ lộ ra hai con mắt, người ngoài vừa nhìn vào chắc cũng tưởng tên đó là một con gấu lớn hay là một loài vật nào đó đại loại như vậy.

Cầu Kiếm sơn trang đã không còn chút vết tích phồn hoa nào, hôm nay nghèo túng, không người trông giữ, không người quét tước, đại môn vẫn còn vệt máu, sư tử đá ở hai bên cửa cũng chỉ còn lại hai thân thể sứt mẻ, tấm hoành phi ghi tên Cầu Kiếm sơn trang sơn son thiếp vàng mọi khi cũng không thấy nữa.

Xa xa nhìn lại, thì thấy một nữ tử mặc áo lông chồn đang ngồi trên bậc thềm của sơn trang, dường như là đang chờ đợi ai đó.

Thân ảnh của nữ tử này, An Minh Hiên gã có chết cũng không quên. Cũng không phải ai xa lạ, mà chính là biểu muội từ nhỏ đã lập thệ phải gả cho An Minh Hiên gã, Liên Kiều.

An Minh Hiên vô thức lui về sau hai bước, Liên Kiều thực sự là bí pháp quảng đại, sao cô bản tọa lại biết hắn bản tọa đang ở chỗ này a?

“Làm sao vậy? Gặp quỷ sao?”

An Minh Hiên gật gật đầu nói, “Không sai biệt lắm, Tiểu Hồng Hạnh hôm khác chúng lão phu quay trở lại được không?”

Dịch Phi Yên cau mày nói: “Muốn tới cũng là đối phương, muốn đi cũng là đối phương, rốt cuộc là đối phương đang suy nghĩ cái gì vậy?”

Đám người kia còn đang tranh cãi, Liên Kiều đột nhiên ngẩng đầu lên, phát hiện ra đám người kia.

Ngồi đã lâu, chân có điểm tê rần, cô lão phu suýt chút nữa ngã sấp xuống, lảo đảo chạy tới, “Tam ca ca!”

Xong xong, mắt Liên Kiều khẳng định là đã từng được thái thượng lão quân dùng lò luyện đan luyện thành hỏa nhãn kim tinh a, xa như vậy cũng nhận ra tên đó.

An Minh Hiên miễn cưỡng cười nói: “Thật là trùng hợp a, biểu muội ngươi lão phu sao cũng đến nơi này vậy?”

Liên Kiều mở to đôi mắt xinh đẹp vẫn còn ngấn lệ của cô bản tọa, lôi kéo tay áo An Minh Hiên nói: “Tam ca ca, ngươi bản tọa có từng gặp qua ca ca bản tọa hay không?”

“Ca ca ca? Cậu từ khi nào lại mọc ra thêm một ca ca ca a?”

Liên Kiều nói: “Ca ca ca cùng tam ca ca cậu là hảo bằng hữu a, sao cậu lại không nhớ rõ vậy?”

An Minh Hiên bừng tỉnh đại ngộ, “Ngươi lão phu nói A Ly? Hắn lão phu ở chỗ này sao?”

Liên Kiều lắc lắc đầu nói: “Không biết, ta đây một mực đi tìm tên đó, nghe nói tới quan hệ giữa ca ca với Cầu Kiếm sơn trang, liền tới nơi này chờ tên đó.”

An Minh Hiên nhìn thoáng qua Dịch Phi Yên, rồi quay lại nói với Liên Kiều: “Đối phương tìm gã làm gì?”

Liền Kiều căm hận nói: “Thành thân! Bản vương muốn tên đó thú bản vương!”

An Minh Hiên vừa nghe thấy vậy liền cảm thấy cực kỳ vui sướng, cuối cùng cũng đã thoát nạn, liền lộ ra bộ mặt vui vẻ, chỉ còn thiếu mỗi vỗ tay khen ngợi nữa mà thôi. Nhìn biểu tình khổ sở của Liên Kiều, hắn bản vương cố nín cười nói: “Biểu ca sẽ giúp đối phương, nỗ lực theo đuổi A Ly a! Đối phương về trước đi, ở đâu quá lạnh, biểu ca thay đối phương tìm hắn bản vương, chỉ cần tìm thấy hắn bản vương, biểu ca sẽ tức thì đem hắn bản vương đến gặp đối phương.”

“Thực sự?”

“Biểu ca đã bao giờ lừa cậu chưa?”

Liên Kiều bĩu môi nói: “Tam ca ca cậu chưa bao giờ nói thật với Liên Kiều.”

An Minh Hiên chấn kinh một chút, hắn lão phu sao lại không nhớ rõ hắn lão phu từng nói dối nàng lão phu cái gì nhỉ? Hắn lão phu cười khan vài tiếng nói: “Lần này biểu ca có thể thề với ngươi lão phu.”

Liên Kiều ủ rũ nói: “Được rồi, được rồi, tam ca ca, Liên Kiều tin tưởng ngươi lão phu.”

Dịch Phi Yên quay đầu phân phó Tô Cẩm đưa nàng ta đây trở về.

Sau khi Liên Kiều đi rồi, Dịch Phi Yên thì thầm nói: “Cô ấy ban đầu không phải thích đối phương sao?”

An Minh Hiên hắc hắc cười nói: “Mị lực của bản vương rất lớn a! Có rất nhiều nữ tử thích bản vương đấy.”

Dịch Phi Yên lạnh lùng hừ, phất tay đi trước.

An Minh Hiên đuổi theo, nhưng vừa mới chạy được vài bước, liền ngã phịch ra mặt đất lúc này đang phủ đầy tuyết.

Vốn tưởng rằng Dịch Phi Yên sẽ quay lại dìu hắn lão phu đứng lên, không nghĩ tới Dịch Phi Yên đến liếc mắt cũng không buồn nhìn hắn lão phu một cái mà vẫn cứ đi thẳng. An Minh Hiên bĩu môi, đành tự mình đứng lên, bất quá gã phục quá vướng víu, hơn nữa hắn lão phu lại chưa hết bệnh, tay chân vô lực, giãy giụa thế nào cũng không thể đứng lên, cảnh tượng hắn lão phu vật lộn trong tuyết như vậy, thực sự rất buồn cười.

“Công tử, tuyết rơi dày như vậy, nếu muốn đứng lên thì phải chống tay xuống trước, nếu không thì sẽ lại bị ngã sấp xuống đó.’’

An Minh Hiên nghe vậy liền ngẩng đầu lên nhìn xem ai đang nói.

Ước chừng là một đại thẩm khoảng bốn mươi tuổi, trang phục nhìn rõ là của nhà nông phàm thường, tay ôm một cái sọt, bên trong là các loại nông cụ.

Bà đưa tay ra đỡ An Minh Hiên đứng dậy, cười nói: “Công tử tới gian nhà hoang này làm gì vậy?”

“Nhà hoang? Ở đây không phải là Cầu Kiếm sơn trang hay sao? Đại thẩm sao lại nói đây là nhà hoang?”

Đại thẩm đó liền cười rộ lên như vừa được nghe truyện cười vậy, “Công tử là đang nói đùa với lão nhân hay sao? Ở đây nửa năm trước thì đúng là Cầu Kiếm sơn trang, còn bây giờ thì chỉ là căn nhà hoang mà thôi. Mọi người không có việc gì đều đến đây kiếm củi nhóm lửa. Công tử vừa nhìn thì đã biết là người ở bên ngoài đến đây rồi. Bản vương đi trước, ở trong còn đang có việc chờ bản vương a.”

An Minh Hiên đứng giữa trời tuyết, ngẩn ngơ nhìn đại thẩm đó rời đi, tên đó mở miệng như định nói gì đó nhưng lại không phải nói thế nào nên lại thôi. Cầu Kiếm sơn trang đã từng nổi tiếng như vậy, hôm nay cứ đơn giản bị hủy đi như vậy sao ?

Hắn ngây ngốc đi vào trong sân, không người quét dọn, đồ đạc trong đại sảnh cũng đã bị hủy đi hoàn toàn, trên mặt đất vẫn còn nhìn thấy những vết máu, nay đã biến thành màu đen. Bụi rơi xuống đầy đất, nơi nơi đều là mạng nhện, giống như là một lớp sa tên đó bao phủ cả gian phòng.

An Minh Hiên tháo mũ xuống, thuận tay lấy mũ lau mặt, sau đó nhảy vào trong phòng, cố sức chà lau tấm hoành phi Trung Nghĩa.

“An Minh Hiên?”

An Minh Hiên  dừng lại một chút, ngẩng đầu lên nhìn người vừa nói.

“Quả nhiên là đối phương, đặt xuống đi, không cần lau nữa.”

Nửa năm không gặp, A Ly vẫn như vậy, tựa như không hề thay đổi. Thời gian hắn cùng A Ly nhận thức nhau tuy rằng không dài, thế nhưng cũng rất ăn ý, cảm nhận của hắn về A Ly, là một kẻ ph*ng đ*ng không thể kiềm chế, một người thập phần tiêu sái, A Ly hôm nay nhưng lại trầm ổn, hết sức trấn tĩnh.

“A Ly, đối phương đã trở về.” An Minh Hiên vỗ vỗ vai tên đó nói.

A Ly cười khổ nói: “Lần này trở lại, Cầu Kiếm sơn trang đã trở thành một ngôi nhà hoang rồi.”

“A Ly . . . .”

“Lão phu không sao. Lão phu vốn không có tình cảm gì với Cầu Kiếm sơn trang, không tồn tại thì không tồn tại, A Ly lão phu vốn đã không trông cậy gì vào nơi này.”

“Muốn uống rượu không?” An Minh Hiên nói.

A Ly gật gật đầu: “Cậu mời.”

Hai người lũ người kia đi đến tửu lâu, tùy tiện gọi mười bình rượu cùng một chút đồ điểm tâm, bắt đầu đối ẩm.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8