Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 80: Tra xét (hạ)

Cập nhật lúc: 2026-08-06 03:00:22 | Lượt xem: 2

Vết chân rất nhanh bị những trận tuyết lớn lấp đi không còn chút vết tích nào, cũng giống như là một đời người vậy, chung quy rồi cũng sẽ có một ngày bị lãng quên. Cầu Kiếm sơn trang cũng vậy, lưu danh trăm năm, hôm nay cũng đã hóa thành hư ảo.

Người ta đây vẫn luôn nói: “Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm.”

Với A Ly bây giờ thì đúng là như vậy, cho dù có là ngọc dịch quỳnh tương thì với hắn cũng không hề có mùi vị gì.

An Minh Hiên cũng không khuyên can, vẫn tiếp tục cùng hắn uống.

“Loảng xoảng” một tiếng, A Ly hất đổ bình rượu, loạng choạng đứng dậy, vịn vào lan can mà cười lớn.

An Minh Hiên cũng cười, ném bình rượu xuống đất, dùng chân nghiền nát vụn chiếc bình.

“Khổ sở thì khóc đi, đừng có làm cho lão tử bực mình!”

A Ly cười nói: “Lão phu đây mới không cần, không có càng tốt, lão phu sẽ không còn bị kẻ khác nói là kẻ ăn bám, là kẻ làm Cầu Kiếm sơn trang mất mặt nữa!”

An Minh Hiên nói: “Cũng có người nói lão tử làm hoàng thất mất mặt a, lão tử không phải vẫn luôn tiêu dao khoái hoạt sao? Đám người kia xem thường lão tử, lão tử sẽ để đám người kia càng thêm chán ghét lão tử. Về sau khi lão tử ra đi rồi, những kẻ phiền toái đó đều là một lũ khốn khiếp!”

A Ly vỗ vỗ vai hắn, hai người đều đã say như chết, liêu xiêu ngã vào góc tường.

An Minh Hiên hỏi: “Đối phương nói, đối phương làm sao có thể đoạt được tâm của Liên Kiều thế, lão tử mỗi ngày đều sẽ thắp hương cảm tạ đối phương.”

A Ly cười khổ đáp: “Cô nãi nãi kia, đều là ngươi ta đây hại, nếu như ta đây không phải thay ngươi ta đây đưa nữ nhân ấy về nhà, làm sao lại có cục diện như thế này.”

An Minh Hiên cười gian nói: “Thực tế là các đối phương đã có gian tình a, hắc hắc.”

A Ly nói: “Chỉ là có một lần bản tọa tắm, nàng bản tọa đột nhiên xông vào nhìn thấy được thân thể bản tọa, sau đó liền bắt bản tọa phải chịu trách nhiệm, phải thú nàng bản tọa.”

An Minh Hiên bĩu môi: “Chậc chậc, sau đó cậu trốn chạy?”

A Ly gật gật đầu: “Đến đại mạc.”

An Minh Hiên nói: “Kỳ thực Liên Kiều cũng rất tốt, nghe thấy cậu ở đây liền truy tới tận đây, hôm nay bản vương vẫn còn nhìn thấy nữ nhân ấy ngồi ở trước cửa nhà, chắc cũng sắp thành hòn vọng phu rồi. Nếu cậu không ngại chịu chút thiệt thòi thì thú nữ nhân ấy đi.”

“Đó mà là chút thiệt thòi? Nếu vậy là bản tọa chịu thiệt tất cả! Đối phương thì được giải thoát rồi, nhưng bản tọa cả đời này thì hết rồi.”

“Biểu muội của lão tử mà lại kém cỏi như vậy sao?” An Minh Hiên kéo áo tên đó hỏi.

A Ly thu liễm tiếu ý, trầm giọng nói: “Là lão phu không xứng với cô ấy. An Minh Hiên, lão phu không xứng với cô ấy. Cô ấy là quận chúa, còn lão phu thì cái gì cũng không có, cậu bảo lão phu dựa vào cái gì mà muốn trèo cao. Trước đây còn có một Cầu Kiếm sơn trang làm chỗ dựa, hôm nay thì không còn gì cả, cậu nói lão phu làm sao có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy đây?”

“Cậu cho hạnh phúc là có thân phận tiền tài quanh người hay sao hả? Ta đây khinh! Cậu ít nhắc đến hai chứ không xứng thối tha đó cho ta đây!”

A Ly cầm tay tên đó nói: “Đó là bởi vì đối phương cái gì cũng đều có, cho nên mới có thể nói như vậy. An Minh Hiên, chờ đến khi đối phương trở thành kẻ hai bàn tay trắng như bản vương, đối phương sẽ không còn nghĩ tiền tài là thứ vô nghĩa nữa. Cứ cho là bản vương không biết xấu hổ đi, thế nhưng vẫn phải phụ thuộc vào cha bản vương của Liên Kiều, tên đó sao có thể gả nữ nhi của mình cho một kẻ nghèo hèn tay trắng như bản vương?”

“Ta đây đây bắt phụ hoàng phong tước cho ngươi ta đây!”

“Trước đây ca ca cũng đã dạy dỗ cho lão phu có thể khảo thủ công danh, lão phu khi còn bé học vẫn cũng không tồi. Cầu Kiếm sơn trang một văn một võ, vang danh thiên hạ. Vang danh thiên hạ, ha hả, Cầu Kiếm sơn trang hôm nay, sao còn có thể vang danh thiên hạ.”

An Minh Hiên mở rộng hai tay ôm chặt lấy A Ly.

A Ly phản kháng một chút: “Bản tọa cũng không phải là đoạn tụ, đối phương ôm bản tọa làm cái gì?”

An Minh Hiên cả giận nói: “Bộ dạng cậu không có đẹp bằng tiểu Hồng Hạnh, lão tử mới không thèm có ý đồ gì với cậu. Cho cậu mượn hai vai một chút, khóc xong rồi thì tỉnh táo lại cho lão tử!”

“Ai nói bản vương khóc? Con mắt nào của cậu nhìn thấy bản vương khóc?” A Ly nói xong đã khóc không ra tiếng, ghé vào trong lòng An Minh Hiên thất thanh khóc rống lên, hắn bản vương đã phải chịu đựng lâu lắm rồi, cũng không chịu nổi nữa, liên oa oa khóc lớn.

“Ca ca đối với ta đây rất tốt, toàn bộ Cầu Kiếm sơn trang, chỉ có ca ca không vứt bỏ ta đây. Ca ca đã từng đáp ứng ta đây, sẽ mua cho ta đây một căn nhà lớn, sẽ tìm cho ta đây một người vợ đẹp, thế nhưng hôm nay, ngay cả ca ca cũng bỏ ta đây mà đi rồi.”

An Minh Hiên muốn cười, thế nhưng A Ly đang như vậy mà hắn lại mở miệng cười thì quả thật là tội ác tày trời, cho nên đành phải kéo hắn úp mặt vào ngực mình, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng hắn. Thực tế chính là không muốn hắn nhìn thấy bộ dáng khổ sở nhịn cười của mình. Kỳ thực cũng không thể trách hắn, quả thực ước định này cả hai huynh đệ nhà A Ly quá. . .

A Ly khóc thêm một hồi mới ngừng lại, lấy tay áo An Minh Hiên lau sạch nước mắt trên mặt.

An Minh Hiên cười khổ nói: “Khóc đủ rồi chứ?”

“Ai nói lão tử khóc? Không cho phép cậu nói linh tinh a! Nếu cậu dám nói ra, lão tử sẽ giết sạch cả nhà cậu!”

An Minh Hiên cười nói: “Vậy phiền ngài phải lao lực rồi, nhà ta đây không biết là có bao nhiêu người đâu, cho dù ngài giết nhiều hay ít, liền  gửi cho ta đây một bản danh sách, ta đây cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc trong nhà còn có bao nhiêu người ta đây không biết họ có tồn tại a.”

A Ly muốn cười, nhưng cười không nổi, cuối cùng lại biến thành thở dài một tiếng.

An Minh Hiên vỗ bờ vai hắn ta đây nói: “Biết là ai làm không?”

“Giang hồ đồn đại Cầu Kiếm sơn trang cũng như những vụ thảm án diệt môn khác, đều là do Huỳnh Hoặc làm. Thủ pháp rất giống, gân mạch toàn thân đều đứt đoạn. Loại thủ pháp giết người này, là sở trường của Huỳnh Hoặc. Nhưng thật không hiểu đám người kia đã làm gì đắc tội Huỳnh Hoặc? Vì sao lại bị diệt môn? Hơn nữa . . . .”

“Những người này đều có một điểm giống nhau, đều đã từng là khách nhân của bản tọa, trở về không bao lâu sau sẽ chết.”

A Ly gật gật đầu: “Quá trùng hợp.”

“Rốt cuộc là người phương nào mà lại hung ác như vậy, dùng bao nhiêu tiền tài để thuê sát thủ của Huỳnh Hoặc giết người. Đây là công khai đối địch với võ lâm a!”

“Cậu cũng nghĩ là do Huỳnh Hoặc làm?”

An Minh Hiên nghi hoặc nói: “Chẳng lẽ còn có một người khác?”

A Ly không nói, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc khuy áo, khuy áo màu đen, bao quanh nó là một đường viền bằng vàng.

“Đây là ta đây tìm được ở trong sân. Ngươi ta đây xem đây có thể là của nữ tử không? Theo ta đây được biết, sát thủ dưới trướng Huỳnh Hoặc, đều là nữ tử.”

An Minh Hiên cầm lấy chiếc khuy áo, rõ ràng chỉ là một cái khuy áo, thế nhưng lại giống như một con dao đâm thẳng vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhớ kỹ, hắn gọi chúng là hắc sát tinh, bởi vì cả hai huynh đệ chúng luôn luôn mặc tên đó phục hắc sắc.

“Đối phương làm sao vậy? Uy!”

“A? Cái gì? Làm sao vậy?”

A Ly khẽ thở dài: “Câu đó bản tọa hỏi ngươi bản tọa mới phải, tự dưng lại ngây ngốc cái gì thế? Bản tọa đã gọi ngươi bản tọa rất nhiều lần rồi đấy.”

An Minh Hiên đem chiếc khuy áo đó trả lại cho A Ly, men say mới vừa rồi phút chốc đã biến mất tất cả, ngoại trừ một thân đầy mùi rượu, tên đó vẫn rất thanh tỉnh. An Minh Hiên nói: “A Ly, bản vương có việc phải đi về trước.”

A ly khoát khoát tay, giơ bình rượu lên, mới phát hiện đã uống hết: “Tiểu nhị, mang rượu lại đây!”

An Minh Hiên bất đắc dĩ lắc lắc đầu, ném cho tiểu nhị một thỏi bạc: “Một hồi đưa hắn về khách đ**m nghỉ ngơi.”

“Tiểu nhân đã biết, khách quan đi đường bình an.”

An Minh Hiên đi vài bước, chính là vẫn thấy lo lắng, ghé tai tiểu nhị nói nhỏ: “Đổ nước vào bình rồi mang ra cho tên đó uống, lão phu vẫn trả đủ tiền cho các đối phương.”

Khi gã li khai tửu quán thì sắc trời cũng đã tối, tuyết cũng đã ngừng rơi thế nhưng trên mặt đất vẫn phủ đầy tuyết. Trên đường vẫn nghe thấy tiếng rao hàng, ban đêm lại càng lạnh hơn. An Minh Hiên kéo kín áo choàng lên, rõ ràng gã đã lạnh run lên, thế nhưng vẫn không muốn quay trở lại.

Rõ ràng là chỉ có một đoạn đường rất ngắn, hắn dĩ nhiên đã đi trên đường cả một thời gian.

Giày sớm đã ướt nhẹp, còn kết lại thành một tầng băng, thế nhưng tên đó đã không còn cảm giác lạnh, bởi vì tâm đã chết.

“Cậu đã đi đâu vậy?” Âm thanh Dịch Phi Yên vang lên mang theo tức giận, nhưng có thể thấy rõ trong đó có đến chín phần là quan ái.

An Minh Hiên nhìn khuôn mặt tuyệt sắc của hắn ta đây, loạng choạng đứng lên, cố tình lờ đi đôi tay đang hướng về phía mình mà tiến về phía trước thế nhưng do hắn ta đây đã ngồi xổm trên mặt đất quá lâu nên thân thể vô lực ngã nhào về phía trước, khi mở mắt ra thì đã thấy mình đang nằm trong lồng ngực ấm áp của hắn ta đây.

Cái ôm hết sức ấm áp, không băng lãnh như lần đầu tiên chúng lão phu gặp nhau. An Minh Hiên vốn không biết, trước đây thân thể Dịch Phi Yên luôn lạnh băng là bởi vì có đeo khối ngọc bội kia trên người, hiện nay khối ngọc bội đó đã đưa cho hắn nên thân thể Dịch Phi Yên mới trở nên ấm áp như vậy.

Cách mấy lớp áo bông, thế nhưng An Minh Hiên vẫn cảm thấy trái tim hắn bản tọa hẫng đi một nhịp.

“Đối phương giận bản vương sao? Càng ngày càng giống một hài tử, bản vương còn không phải đang đi tìm đối phương đây còn gì.” Tiếng nói của tên đó nhẹ nhàng rót vào tai An Minh Hiên, thế nhưng An Minh Hiên lại cảm thấy tên đó cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ có thể hiểu rõ Dịch Phi Yên.

Dịch Phi Yên cũng đã từng nói qua, không nên cố gắng để tìm hiểu tâm tư của tên đó. An Minh Hiên cũng không đoán, không phải là đoán không ra, chỉ là không hiểu vì sao không muốn tìm hiểu.

Dịch Phi Yên thấy gã không nói lời nào, liền ôm gã lên, ngay ngay lập tức trở về khách đ**m.

Tô Cẩm sốt ruột chờ ở khách đ**m, bỗng nhiên thấy thiếu chủ ôm An Minh Hiên trở về. Dựa vào trực giác của mình, Tô Cẩm thấy bầu không khí giữa hai người có gì đó không ổn, Hiên Vương gia tuy rằng mặt đỏ bừng, thế nhưng kiểu đỏ mặt này tuyệt đối không giống với trước đây, trước đây đỏ mặt là do xấu hổ, không tin sao, tuy rằng An Minh Hiên da mặt vốn dày, thế nhưng khi ở cùng với Dịch Phi Yên hắn bản vương luôn luôn bị thiếu chủ làm cho xấu hổ. Thế nhưng hiện tại hắn bản vương đỏ mặt, tuyệt đối là do bị lạnh.

Buổi chiều hôm nay thiếu chủ một mình quay trở về, nữ nhân ấy hiếu kỳ nên đã mở miệng hỏi Hiên Vương gia đi đâu rồi, ai biết đâu thiếu chủ liền trầm mặt xuống không nói gì. Tuy rằng thiếu chủ ngoài miệng không nói gì, thế nhưng nữ nhân ấy biết thiếu chủ là nhớ Hiên Vương gia a, khi trời vừa tối liền ra ngoài đi tìm. Lúc này hai người trở về, nữ nhân ấy thấy thế nào cũng có vẻ không thích hợp, có vẻ là đang giận dỗi nhau a.

Ai, chuyện hai nam nhân với nhau, nữ nhân không thể nhúng tay. Chúng vừa lên lầu hai, Tô Cẩm liền vội vã sai tiểu nhị chuẩn bị nước nóng, nhìn Hiên Vương gia thì chắc chắn là đang bị lạnh cóng rồi.

An Minh Hiên ngã lên giường nằm, tuyệt đối im hơi lặng tiếng, quay lưng lại với Dịch Phi Yên, cũng không thấy rõ vẻ mặt của tên đó.

Dịch Phi Yên đẩy nhẹ vào người tên đó: “Thay hắn phục đi, thân thể đều ướt hết rồi, cởi cả giầy ra.”

An Minh Hiên không để ý tới hắn ta đây, vẫn nằm im bất động, rất giống một tiểu thê tử đang giận dỗi.

Dịch Phi Yên thấy tên đó giận dỗi với mình, cũng không muốn tiếp tục cùng tên đó tranh chấp, liền nắm lấy chân tên đó, cởi giày ra cho tên đó, hai bàn chân đều đã lạnh cứng như vậy, nếu không nhìn vào thì chắc Dịch Phi Yên sẽ nghĩ mình đang cầm trong tay một khối băng.

An Minh Hiên sớm đã lạnh đến đông cứng, lúc này bị đôi tay ấm áp của hắn ta đây bao phủ hai bàn chân sao còn có thể phản kháng, đành nằm im mặc hắn ta đây an bài.

Dịch Phi Yên bóp chân cho tên đó một hồi, sau đó liền cởi áo choàng của mình ra, đem tên đó ôm vào trong lồng ngực.

An Minh Hiên bị động tác của hắn lão phu làm cho hoảng sợ, lại giật mình một lần nữa.

Dịch Phi Yên nheo mắt cười: “Có cảm thấy tốt hơn chút nào chưa? Để xem ngươi bản vương lần sau còn dám ra ngoài chạy loạn nữa hay không, nếu còn dám đi sẽ để cho ngươi bản vương bị đông chết.”

Tiểu nhị gõ cửa, mang nước nóng tiến vào sau đó liền xoay người đi ra ngoài, tuyệt đối không dám ngẩng đầu nhìn hai vị quan khách này, thời điểm đi đến cửa thiếu chút nữa thì đã bị đập đầu vào tường.

Dịch Phi Yên kéo hắn lão phu đứng lên, cởi gã phục của hắn lão phu ra, ôm hắn lão phu đặt vào trong dục dũng,  sau đó cũng tự cởi gã phục của chính mình rồi cùng bước vào.

An Minh Hiên lúc này vẫn còn đang giận dỗi, phụng phịu không để ý đến hắn lão phu. Dịch Phi Yên liền giở trò, x** n*n toàn bộ những điểm mẫn cảm trên thân thể hắn lão phu, ngón tay quanh quẩn tại h* th*n của hai người.

An Minh Hiên trừng mắt nhìn hắn bản vương, thế nhưng trong một căn phòng ngập tràn hơi nước như thế này, cái trừng mắt của hắn bản vương qua tầng tầng lớp lớp nhiệt khí tới mắt Dịch Phi Yên liền giống như đang liếc mắt đưa tình.

Dịch Phi Yên liền tiếp cận, hôn lên môi An Minh Hiên, An Minh Hiên liền đẩy hắn ra nhưng không được, Dịch Phi Yên như một con sắc lang đang đói bụng, lúc này đã sớm hàm trụ môi của An Minh Hiên, vừa l**m vừa cắn, quấn quýt không rời.

An Minh Hiên cũng không phản kháng nữa, mà đang tiếp nhận sự khiêu khích của Dịch Phi Yên, cùng lắm thì lại bị áp một lần nữa mà thôi

Tên đó như vậy, lại khiến Dịch Phi Yên không có hứng thú, liền buông tên đó ra, từ trong nước đứng lên mặc hắn phục, sau đó lấy một kiện áo choàng đến ôm tên đó lên, An Minh Hiên lại tránh né một chút.

Dịch Phi Yên cũng không tái miễn cưỡng hắn ta đây, chỉ là gượng gạo thu tay lại, cười khổ một chút nói, “Đối phương cuối cùng đã biết.”

“Lão phu biết cái gì?”

“Là lão phu giết, là lão phu phái người đi làm. Nguyên bản cũng không dự định lừa dối cậu.”

“Không định gạt bản tọa? Cậu xem bản tọa như một hài tử mà đùa giỡn sao?” Hắn bản tọa đứng phắt dậy, căm tức nhìn Dịch Phi Yên: “Cậu làm như vậy cảm thấy chơi rất vui đi? Người chính là cậu giết, cậu còn mang bản tọa đi tìm hung thủ, cậu có phải cảm thấy cuộc sống của cậu quá buồn chán cho nên lấy việc đùa bỡn bản tọa làm thú vui?”

Dịch Phi Yên đưa áo choàng cho hắn lão phu, lẳng lặng nói: “Mặc hắn phục vào đi đã, đừng để cảm lạnh, bệnh của cậu còn chưa khỏi hẳn.”

“Đừng ngắt lời lão tử!” Hắn một tay túm lấy áo choàng trong tay Dịch Phi Yên vứt ra thật xa, “Ngày hôm nay cậu phải nói rõ ràng hết thảy cho bản vương! Hiện tại lão tử cũng đang chạm vào thiên uy của cậu đây, nếu cậu thấy khó chịu, liền cũng đem lão tử giết luôn đi.”

“Ta đây luyến tiếc a.” Hắn ta đây mỉm cười, vẫn giống như phàm thường sủng nịch nhìn An Minh Hiên.

“Đối phương!” Cái này được rồi, gã cái dạng này, An Minh Hiên thế nào cũng không phát tiết ra được.

Dịch Phi Yên một lần nữa cầm một kiện áo choàng phủ lên người hắn: “Nghe lời, đừng để bị cảm lạnh nữa. Không cần tức giận với bản vương, giống như lúc trước không phải vẫn đang hoàn hảo sao.”

Đây là tức giận sao? Là hàng trăm mạng người đấy, một trăm nhân khẩu, hắn ta đây nói giết là giết sao?

An Minh Hiên chán ghét hất văng bàn tay đang cài lại dây lưng cho mình ra: “Ngươi lão phu nói mau, vì sao lại giết nhiều người như vậy? Chúng chắc chắn không dám chọc tới ngươi lão phu, chẳng lẽ Dịch Phi Yên ngươi lão phu cứ đang yên đang lành lại thích sát nhân như vậy? Đó là mạng người a, cũng không phải cây cỏ vô tri vô giác, sao có thể nói giết là giết? Hai huynh đệ Ân gia quả thật là những trợ thủ đắc lực của ngươi lão phu mà!”

Dịch Phi Yên mân mê đôi môi đỏ mọng, bộ dạng hết sức khải ái, nếu là phàm thường, An Minh Hiên đã sớm đi tới mà dây dưa cùng tên đó rồi, bất đắc dĩ lại là lúc hai người đang cãi nhau, chỉ có thể chịu đựng. Dịch Phi Yên nói: “Ai bảo chúng dám có quan hệ với đối phương, đối phương chỉ có thể là của một mình lão phu, bất luận kẻ nào dám động vào đối phương, đều chỉ có một con đường chết.”

Phải nói tên đó như thế nào đây? Là quá yêu, cho nên muốn độc chiếm, hay là trời sinh bá đạo, nên muốn mạnh mẽ chiếm giữ?

Dịch Phi Yên từ nhỏ là trong hoàn cảnh không phàm thường lớn lên, khó tránh khỏi tư duy có điểm quái dị, mà An Minh Hiên từ nhỏ lại là được hàm trong miệng mà trưởng thành, hai người bất đồng như vây, lại dây dưa với nhau, làm sao có thể tránh khỏi tranh cãi đây?

An Minh Hiên thầm nghĩ, người thì cũng đã chết, mình cũng chỉ có thể bồi thường cho họ một chút để lo hậu sự, hắn bản vương lại là người trong ma giáo, vốn đã tiếng xấu đầy mình, hơn nữa tính cách hắn bản vương vốn đã quái dị, bản thân mình cũng bất thường không kém, nhìn xem, đây là tuyệt phối, vậy thì còn cần cái gì, yêu đi, yêu đến chết đi sống lại cũng được, quản gì đến ai ở mặt trên nữa, dù sao thì vẫn là hai người cùng ân ái.

Nghĩ được đến đây, tên đó cũng không nén nổi d*c v*ng nữa, liền ôm lấy cổ Dịch Phi Yên kéo xuống, cố sức hôn.

Hai tay Dịch Phi Yên cũng bắt đầu làm loạn, gã phục hai người vừa mới mặc vào đã tức thì bị cởi ra, cũng không biết là sẽ bị vứt đến tận chỗ nào nữa.

Bất kể chỗ nào có thể ngăn cản thân thể, đều có thể trở thành nơi đám người kia h**n **. Dục dũng, bàn, ghế, tường, sau cùng mới là giường. Hai người liên tục ma sát, sáp nhập, tần suất ngày một nhanh hơn.

Dịch Phi Yên ở trong hậu đình của tên đó đảo lộng một hồi, sau đó phun ra ** d*ch ở trong thân thể tên đó. Hai người m** l*** d** d** không ngừng, không bao lâu sau, d*c v*ng của Dịch Phi Yên vẫn còn đang ở trong thân thể tên đó lại tiếp tục cứng lên, Dịch Phi Yên liền xoay người đặt tên đó ngồi trên người mình, sau đó lại tiếp tục đại chiến ba trăm hiệp.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8