Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 87: Luân quan nô (hạ)
Lúc nửa đêm, tên đó đột nhiên giật mình, tay chân khua loạn, cặp lông mày nhíu chặt lại. Nàng bản vương vội vàng vuốt nhẹ lên vùng giữa hai lông mày của tên đó, Dịch Phi Yên lại đột nhiên tóm chặt lấy tay nàng bản vương, đôi mắt phượng mở trừng trừng, hổn hển th* d*c.
“Cậu nằm mơ sao? Đừng sợ, chỉ là mộng mà thôi.”
Dịch Phi Yên đột nhiên nở nụ cười, có chút châm chọc, hóa ra tất cả đều là mộng, hắn đã mơ về cái sơn động kia. Trong cái sơn động đó, hắn đã hủy diệt tất cả mọi thứ hắn nhìn thấy, cũng tại nơi ấy, hắn đã biến thành yêu nghiệt, đã để cho độc dược khống chế con yêu nghiệt đó mà hủy đi mọi vật trong sơn động, bao gồm cả cái người mà hắn gọi là cha bản vương.
“Đối phương cười lên trông thật đẹp mắt, quả thật là người đẹp nhất mà bản vương từng thấy. Đối phương nhất định là người tốt.” Tiểu nha hoàn ca ngợi nói, cô ấy chưa từng đi học, từ khi còn nhỏ đã bị bán vào làm hạ nhân của tướng quân phủ, cho nên chỉ biết dùng đẹp, người tốt làm cách thể hiện cảm xúc của mình.
Người tốt? Dịch Phi Yên chưa từng nghe ai nói qua mình là người tốt, nếu tiểu cô gái này biết được thân phận của tên đó, biết được hai bàn tay này đã vấy máu của bao nhiêu người, nữ nhân ấy sẽ không thể nói như vậy nữa.
“Bản vương là Xuân Đào, tên ngươi bản vương là gì?”
Hắn lão phu không nói, chỉ lẳng lặng nhìn cô ấy, hắn lão phu thật muốn nhìn mặt tiểu thiếu nữ ngốc nghếch này, thế nhưng trước mắt đen kịt một mảng, hắn lão phu sao có thể quên, bây giờ hắn lão phu đã là một kẻ mù lòa, lại tự cười mỉa mai.
Tiểu nha hoàn bỗng nhiên nhớ ra, tên đó hình như là một kẻ câm điếc, mình hỏi câu này chắc chắn đã khiến tên đó ảo não, nụ cười của tên đó lại làm tên đó càng thêm khổ sở.
Nàng bản tọa cũng không biết chính mình lấy đâu ra dũng khí như vậy, dĩ nhiên nói: “Bản tọa thả ngươi bản tọa đi! Vĩnh viễn không nên trở về, ngươi bản tọa hãy đi thật xa, nơi này là biên cảnh, chỉ cần ngươi bản tọa ra khỏi thành, cứ đi về hướng Bắc, liền sẽ yên ổn.”
Không đợi hắn phản ứng, tiểu nha hoàn liền tìm một kiện tên đó phục thay cho hắn, sau đó đỡ hắn đứng lên.
Bóng đêm mờ mịt, làm sao hắn có thể trốn thoát?
“Nói bản vương nghe xem, bản tướng quân đối cậu có gì bất hảo? Sao cứ nhất định phải bỏ chạy a?” Tô Mộc Dương túm tóc hắn bản vương giật lên rồi hỏi, mái tóc dài màu bạc của hắn bản vương cùng với một thân hồng hắn, dung nhan tuyệt thế, nhưng lại làm hắn bản vương càng thêm bi thương gấp bội.
Dịch Phi Yên không nói lời nào, từ khi Vân Cẩm chết, tên đó cũng không tái nói chuyện, những kẻ này không xứng để cùng tên đó nói chuyện.
“Ngoan ngoãn ở chỗ này, bản tướng quân sẽ tính toán với cậu sau, nếu còn dám chạy thêm lần nữa, nhớ xem cho rõ phương hướng rồi hãy chạy. Cậu như vậy bản tướng quân cũng chẳng còn chút hứng thú nào nữa. Bất quá cậu cũng đừng nói bản tướng quân khi dễ cậu, bản vương sẽ cho cậu cơ hội, chỉ cần cậu có thể chạy ra khỏi đây thì bản vương sẽ để cậu đi. Bất quá khả năng này, ha hả, gần như là không có.” Tô Mộc Dương nắm lấy cằm hắn, ngón tay ch*m r** v**t v* mặt hắn.
Khuôn mặt băng lãnh của tên đó vẫn như cũ không có chút biểu tình nào, giống như một cái xác chết biết đi, bởi vì ngươi ta đây căn bản không nhìn thấy trên người tên đó có nửa điểm tức giận.
Tô Mộc Dương đột nhiên cúi người xuống, nhẹ nhàng vỗ mặt Dịch Phi Yên, “Da thịt phấn nộn này, đến mỏ đá hảo hảo rèn đúc đi.”
“Cái nha hoàn kia thế nào rồi?” Dịch Phi Yên đột nhiên mở miệng, mọi người đều khiếp sợ, bởi vì tất cả mọi người đều cho rằng tên đó là một kẻ câm điếc, thế nên sau khi tên đó mở miệng, có thể nào không khiếp sợ được a?
Chỉ có Tô Mộc Dương là hết sức chấn kinh, gã biết kẻ này tuyệt đối không phải là một kẻ câm điếc, chỉ là, vì sao gã không cầu xin tha thứ, mỹ nhân như vậy, chỉ cần gã cầu xin tha thứ, mình chắc chắn sẽ bỏ qua cho gã, thế nhưng vì sao lại chỉ hỏi về một nha hoàn?
Tô Mộc Dương nhíu mày, khinh bỉ nhìn gã: “Đã chết.”
Chỉ hai từ này, Dịch Phi Yên liền minh bạch tất cả, hắn bỗng nhiên nở nụ cười, mị hoặc đến khuynh quốc khuynh thành, hắn thản nhiên mở miệng nói: “Ngươi ta đây nhất định sẽ phải trả giá đắt.”
Tô Mộc Dương cười lớn, giống như vừa nghe được một câu chuyện cười hay nhất thế gian, một lúc lâu sau hắn mới ngừng lại, phất tay nói với máy kẻ hạ nhân: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, dẫn hắn đi!”
Người ở đây ai cũng biết, mỏ đá là một nơi có đi không có về. Trọng phạm của triều đình hoặc là tống vào đây, hoặc là sung quân, cho nên chỗ này chính là địa ngục trần gian không còn gì phải nghi ngờ. Ngươi bản tọa cho dù có muốn tự kết liễu, cũng có người giám sát ngươi bản tọa, tuyệt đối không để cho ngươi bản tọa chết.
Dịch Phi Yên bây giờ không nhìn thấy gì, tới đây ở tự nhiên là lành ít dữ nhiều.
Thủ vệ tỉ mỉ đánh giá Dịch Phi Yên, tên đó tự nhiên chưa từng thấy qua người đẹp như thế này, tuy rằng mái tóc có chút quái dị, thế nhưng vẫn không lấn át được vẻ đẹp của tên đó.
“Đây là kẻ chiếu tướng nói cần chú ý, tội ác tày trời, các ngươi bản vương hảo hảo trông coi hắn.”
Thủ vệ cúi đầu khom lưng nói, “Tiểu nhân đã biết ạ.”
Sau khi hạ nhân trong phủ chiếu tướng vừa ra về, liền có một tên thủ vệ thừa dịp không ai chú ý liền đưa tay xuống dưới h* th*n của Dịch Phi Yên s* s**ng một chút, rồi bĩu môi nói: “Đúng là một nam nhân sao, thật là phí cả khuôn mặt này.”
Một thủ vệ khác nói: “Lão Trương ngươi lão phu không phải cũng thịnh nam phong đi?”
“Phi! Lão tử mới không b**n th** như vậy a. Dùng nơi bài tiết để h**n **, những kẻ đó sao có thể làm được cái trò đó a?”
“Có lẽ là sẽ có được một phen lạc thú khác thường đi? Lão phu nghe nói thân thể nam nhân cũng rất tiêu hồn đấy!”
“Cậu đừng có b**n th** như vậy được không? Dẫn gã đi làm đi, ý tứ của chiếu tướng là muốn chúng bản vương hảo hảo chiêu đãi gã a!”
“Sao cậu lại biết?”
‘‘Ngươi ta đây là đồ ngốc sao? Một người mù sao còn có thể làm việc được? Còn không phải là đưa tới chịu tội sao?”
“Có lý a.”
Hai người thương nghị một chút, liền quay sang nói với Dịch Phi Yên: “Bản tọa mặc kệ trước đây ngươi bản tọa có là ai, nếu tới đây thì phải tuân theo quy củ ở đây, từ bây giờ ngươi bản tọa chính là số 741. Sau này hai chúng bản tọa sẽ giám sát ngươi bản tọa, ngươi bản tọa tốt nhất là nên thành thật một chút, không nên giở trò ma mãnh gì đó, nếu không thì sẽ ăn roi đấy.”
Một tên thủ vệ suy nghĩ một chút, rồi lấy một sợi xích sắt vòng quanh cổ Dịch Phi Yên, “Nếu như ngươi bản tọa chạy thoát, huynh đệ chúng bản tọa sẽ không thể sống tốt đẹp được. Ngươi bản tọa hãy an phận một chút.”
Chúng đem đầu xích còn lại gắn vào một khối đá lớn, mỗi bước đi của hắn bản vương đều là gây ra tiếng động rất lớn, tất cả những sự sỉ nhục này, hắn bản vương đều ghi nhớ trong lòng.
“Cậu là cẩu sao? Làm việc nhanh lên một chút, lười biếng sao? Bản vương xem cậu còn dám lười biếng nữa hay không?” Roi của mấy tên thủ vệ này không biết là chế bằng cái gì, một roi đánh xuống liền khiến cho cậu da tróc thịt bong, gã phục của Dịch Phi Yên đã sớm rách đến mức không thể che kín thân thể được nữa, làn da trắng nõn của tên đó từ lâu đã không thể nhìn thấy, thay vào đó là một thân thể chằng chịt vết thương, lại thêm cả mái tóc bạc trắng của tên đó rối tung ở trên người, càng khiến tên đó thêm phần khó khăn.
Những trận đòn hiểm như vậy, ở chỗ này đã sớm trở thành cơm bữa đối với hắn.
Một roi nữa lại đột ngột đánh xuống khiến Dịch Phi Yên xiêu vẹo một chút, tảng đá trong tay liền nện vào chân, chảy đầy máu nhưng hắn vẫn cắn chặt răng, tuyệt đối không có một tiếng rên.
“Đối phương vẫn còn đờ người ra đó làm gi? Đối phương tưởng đối phương tới đây để hưởng thụ sao? Đừng tưởng chính mình có vài phần tư sắc là có thể giả vờ là quý nhân. Con bà nó, đối phương đây là cái ánh mắt gì?” Thủ vệ nổi giận quơ roi.
Một lọn tóc bạc liền rơi xuống, nguyên bản dung nhan tuyệt thế của tên đó nay xuất hiện một vết máu đỏ au, dọc theo đuôi lông mày xuống đến tận môi, máu tươi chảy xuống dọc theo thái dương của tên đó, không dữ tợn cũng không đáng sợ, mà ngược lại giống như một đóa hoa đang nở rộ.
Dịch Phi Yên bỗng nhiên nở nụ cười, cười đến tà mị.
Nụ cười đó làm cho mấy hắn thủ vệ kinh hãi đến mức đứng chôn chân tại chỗ.
“Con bà nó, cái tên mù thối tha này! Lão tử cho cậu biết tay!” Lời còn chưa dứt, hắn đã vung roi lên đánh vào người Dịch Phi Yên.
Bỗng có một chiếc giày cỏ từ trên trời rơi xuống vừa vặn đánh vào cổ tay tên thủ vệ đó khiến gã kêu lớn một tiếng rồi nắm cổ tay gào thét.
“Kẻ nào, chán sống rồi sao?”
“Không được làm hắn bị thương!” Một âm thanh trầm ổn, mang theo nồng đậm phẫn hận vang lên.
Thủ vệ nhìn tên đó, tức giận nói: “Hòa thượng, bản tọa khuyên cậu nên bớt lo chuyện bao đồng một chút! Tên đó là trọng phạm của triều đình, lão tử giáo huấn tên đó chính là việc thiên kinh địa nghĩa! Mau cút ngay, không cần ở đây hóa duyên!”
“Bần tăng tới đây không phải là để hóa duyên, bần tăng tới đây để mang người này đi.”
“Cậu dám tới đây quấy rối sao, mau cút qua một bên! Đây là trọng phạm triều đình, cậu tới náo loạn cái gì?”
“Hắc hắc, chơi thật vui!” Đột nhiên có một ni cô đột ngột xuất hiện, nắm lấy bàn tay đang cầm roi của thủ vệ đưa lên miệng cắn mạnh một cái.
“Người điên này từ đâu tới? Cút ngay!” Thủ vệ đó liền quất roi xuống, nhưng vị ni cô này cũng bắt đầu tấn công, đoạt lấy cái roi trong tay một hắn thủ vệ, sau đó bắt chước hắn mà hung hăng quất vài cái.
Mấy tên thủ vệ đau đến nhe răng trợn mắt, chạy toán loạn khắp nơi.
“Phi Yên, đã để đối phương phải chịu khổ rồi. Bản tọa mang đối phương đi, đôi mắt của đối phương có lẽ vẫn có thể chữa được.”
“Thiên Hương, cậu cút ngay. Dịch Phi Yên bản vương không cần cậu thương hại!” Đôi mắt hắn bản vương không nhìn thấy, nhưng hắn bản vương vẫn có thể cảm nhận được vị trí của Thiên Hương, mỗi câu mỗi chữ của hắn bản vương giống như một cây đao cắt sâu vào tâm khảm của Thiên Hương.
Thiên Hương dừng lại một chút, nhìn thoáng qua chỗ Quốc Sắc đang chơi đùa, rồi lại nói: ” Phi Yên, theo lão phu đi, tìm một nơi ẩn cư, không bao giờ….. để ý đến….. những chuyện hồng trần thị phi này nữa. Hãy để lão phu mang cậu đi.”
Dịch Phi Yên dĩ nhiên không nhìn thấy hai viền mắt đã đỏ hoe của Thiên Hương, hắn ta đây ngang dọc giang hồ đã vài thập niên, cũng đã gặp rất nhiều chuyện thương tâm cũng chưa từng rơi lệ, thế nhưng hôm nay lại để lệ rơi đầy mặt.
Dịch Phi Yên cười cười, lại làm động đến vết thương trên mặt, hắn bản vương nói: “Thiên Hương, cậu không nên xuất hiện trước mặt bản vương. Dịch Phi Yên bản vương nếu một ngày có thể trở lại như xưa thì sẽ khiến những kẻ đã phản bội bản vương sống không bằng chết, Thiên Hương, ngay cả cậu cũng không ngoại lệ.”
“Hảo! Nếu muốn vậy thì càng phải để bản tọa mang đối phương đi, trên người đối phương nhiều vết thương như vậy, phải ngay tức thì chữa trị.”
“Không cần khinh thường lão phu như vậy, lão phu muốn giết đối phương, đối phương còn muốn bang trợ lão phu. Mau cút ngay, không được xuất hiện trước mặt lão phu.”
“Ngày hôm nay dù có thể nào bản vương cũng phải mang ngươi bản vương đi.”
“Ngươi bản tọa cho là ngươi bản tọa có thể mang bản tọa đi sao? Thiên Hương, cho dù bản tọa chết cũng không muốn ngươi bản tọa tới cứu bản tọa! Bản tọa nói được thì làm được!”
Hắn quyết liệt, không để cho kẻ khác có bất luận một sự phản kháng nào khác. Thiên Hương lo lắng nhìn hắn, một lúc sau mới kéo tay Quốc Sắc rời đi, trước khi đi còn ném cho bọn thủ vệ một túi bạc: “Hảo hảo chiếu cố hắn, nếu hắn có bất trắc gì, các cậu cũng đừng hòng sống!”
“Đại sư xin yên tâm.”
Bọn thủ vệ được bạc, dĩ nhiên là vui vẻ đáp.
Thiên Hương trước khi đi vẫn cố quay lại nhìn Dịch Phi Yên một lần nữa, thấy tên đó vẫn như cũ đứng im tại chỗ, vẫn kiêu ngạo như xưa, Thiên Hương liền lấy tay lau nước mắt, làm bừa, thật sự quá tùy hứng.
“Cậu khóc cái gì? Nhà cậu có người chết sao?” Quốc Sắc đột nhiên nói.
Thiên Hương nắm chặt tay nàng ta đây nói: “Quốc Sắc, nhi tử đang phải chịu khổ a!”
“Nhi tử? Nhi tử? Con bản tọa? Nhi tử. . .”