Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 88: Hồi ức (nhất)

Cập nhật lúc: 2026-08-06 03:15:13 | Lượt xem: 2

Nhớ lại năm đó Thiên Hương một thân chiêu thức, hăng hái xông vào giang hồ.

Cùng lúc đó Quốc Sắc vẫn còn là một thiếu nữ mới trưởng thành, không cam lòng thua kém nam nhi. Tuy nhiên trang phục nam nhân vẫn không thể che giấu được vẻ đẹp của cô ấy.

“Đối phương là người phương nào? Vì sao theo dõi lão phu?” Quốc Sắc dừng bước, quay đầu lại trừng mắt nhìn kẻ đã lẽo đẽo theo sau cô ấy đã lâu.

Thiên Hương nói: “Ngươi ta đây sao có thể nói là ta đây theo dõi ngươi ta đây? Ta đây vì sao phải theo dõi ngươi ta đây?”

Quốc Sắc được cưng chiều từ nhỏ, tâm tư cao ngạo, Thiên Hương trả lời như vậy khiến cô ta đây tức giận vô cùng cực, tức thì phóng ra một cái phi tiêu.

Thiên Hương tay chân lanh lẹ thoát được ám khí: “Đối phương, đồ con nít ranh, vì sao lại ám toán bản tọa?”

“Ai cho phép ngươi ta đây tránh né?” Quốc Sắc tức giận, hai tay chống nạnh, tư thế có đến mười phần giống như nữ nhi thông thường, có điều Thiên Hương là một tên đầu gỗ, vẫn không nhìn ra được nữ nhân ấy ấy là một nữ tử.

Thiên Hương cười thầm trong bụng, “Ta đây không né chằng lẽ lại đứng chờ đối phương tới ám toán ta đây? Tiểu gia hỏa này mới ra giang hồ sao? Một cái đạo lý cơ bản đó mà cũng không hiểu!”

Quốc Sắc cau mày, rút bội kiếm bên hông ra xông về phía Thiên Hương. Võ công của nàng ta đây cũng không phải loại phàm thường, Thiên Hương thì lại hiếu chiến, tự nhiên có người luận võ cùng thì rất vui vẻ, cũng ra chiêu ứng chiến.

Hai người không ai chịu nhường ai, đánh nhau những ba ngày ba đêm, đến khi hai người tinh bì lực tẫn, vẫn không thể phân thắng bại.

Sau cùng hai người quyết định đình chiến, cùng nâng chén nói chuyện phiếm về anh hùng trong thiên hạ.

Phàm là người trần mắt thịt, khi đã có rượu vào thì cố sự thi nhau kể cũng không thấy mệt. Hai người uống đến say bí tỉ, cùng nhau ngã ra giường, ôm nhau nằm ngủ thẳng đến sáng.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Quốc Sắc phát hiện mình đang nằm bên cạnh một người thì vô cùng cực kinh hãi.

Tiếng hét chói tai của nữ nhân ấy đã đánh thức Thiên Hương, “Hiền đệ ngươi bản vương làm gì a?”

“Sao ngươi ta đây lại ngủ trên giường?”

“Có giường không ngủ chẳng lẽ lão phu lại phải nằm trên đất mà ngủ sao?”

Quốc Sắc một cước đạp Thiên Hương ngã phịch ra đất, “Ngươi lão phu là tên d*m t*c.”

Thiên Hương vốn là đồ đệ của danh môn chính phái, lần đầu tiên có người nói hắn thế, khiến hắn cũng cảm thấy bực mình nói: “Cả hai đều là nam nhân, ngủ cùng một chỗ thì làm sao có chuyện gì. Chẳng lẽ, chẳng lẽ đối phương là….”

Quốc Sắc vô thức kéo lại tên đó phục, “Cậu biết rồi sao? d*m t*c!”

Thiên Hương không khỏi cảm thấy có vài phần áy náy nói: “Ngươi lão phu đừng nóng giận a, lão phu cũng không biết a, sao ngươi lão phu không nói cho lão phu biết rõ, kỳ thực đoạn tụ cũng không có vấn đề gì, lão phu cũng sẽ không nói cho người khác, ngươi lão phu yên tâm đi.”

Quốc Sắc bỗng nhiên nở nụ cười, người này thật khờ.

Thiên Hương thấy nàng lão phu nở nụ cười, cho rằng nàng lão phu đã không còn tức giận nữa, cũng an tâm lên nhiều, “Hiền đệ ngươi lão phu nếu không chê, lão phu liền làm ca ca ngươi lão phu, hai chúng lão phu kết bạn cùng nhau đi ngao du thiên hạ, ý của ngươi lão phu thế nào?”

Quốc Sắc thấy tên đó thành thật, mà đi một mình cũng rất buồn chán nên liền khẽ gật đầu, đáp ứng cùng đồng hành với tên đó.

Thiên Hương gọi tiểu nhị mang nước đến, nhúng ướt khăn cho Quốc Sắc lau mặt, sau đó chuẩn bị chải đầu cho hăn, “Hiền đệ ta đây thấy ngươi ta đây da thịt phấn nộn, khẳng định là chưa từng chịu khổ a.”

Tuy Quốc Sắc là nữ nhi của một trưởng thế lực, thế nhưng từ nhỏ đã không có mẹ, cô ấy cũng không phải một hài tử được nuông chiều, cho nên Quốc Sắc là lần đầu tiên được một người khác chăm sóc kỹ như vậy, tức thì trở nên vô cùng cực xúc động.

Thiên Hương lấy tay tháo dây cột tóc của cô ấy xuống, mái tóc dài xổ tung ra bao quanh khuôn mặt phù dung, diễm lệ động lòng người.

Thiên Hương sửng sốt đứng ngây ngốc một hồi, nhìn khuôn mặt tuyệt vời đó trong gương mà không nói nên lời.

Quốc Sắc cong môi cười, vừa đoan trang lại không mất đi vẻ quyến rũ động lòng người…. Thầm nghĩ, cái người này cũng đã biết rồi đi.

Ai ngờ Thiên Hương ngây ngốc một lúc rồi nói: “Chậc chậc, hiền đệ, đối phương lớn lên dễ coi như vậy, nói đối phương là kẻ đoạn tụ cũng không ai tin a!”

Quốc Sắc nghe vậy rất là tức giận, đứng phắt dậy đá Thiên Hương một cước: “Cái đồ ngu ngốc này!”

Thiên Hương không hiểu rõ sự tình, thầm nghĩ trong lòng, cái người này sao lại hỉ nộ bất thường như vậy a?

Hai người tới Thường Châu, nơi này là vùng duyên hải, mà Quốc Sắc thuở nhỏ lại sinh trưởng trong vùng đất liền, đây chính là lần đầu tiên nhìn thấy biển rộng, nhanh chóng cởi hài ra, chạy chân trần khắp nơi. Thiên Hương liền đứng ở một bên nhìn nữ nhân ấy chơi đùa trong nước.

“Hiền đệ cậu cẩn thận một chút a, đừng để bị thương.”

“Thiên Hương cậu thật sự rất là lằng nhằng đấy!”

Thiên Hương cũng cười, đúng vậy, bản thân hắn lão phu cũng thấy mình có hơi quá dài dòng, thế nhưng đệ đệ này hắn lão phu vừa nhìn đã thích, làm sao có thể không lo lắng cho hắn lão phu a?

Quốc Sắc vẫn đang chơi đùa, hôm nay lại có sương mù dày đặc, cho nên dù trên biển đang có mấy chiến thuyền đang đi tới cô bản tọa cũng không phát hiện ra, mãi cho tới khi chúng đến gần cô bản tọa mới biết thì đã không kịp rồi, Quốc Sắc chỉ cảm thấy người bỗng nhẹ bẫng, bị một người ôm xốc lên. Người đó nhún chân một cái, khi lần thứ hai chạm đất thì hai người đã ở trên boong thuyền.

“Cậu là ai?” Quốc Sắc nhíu mày, lạnh lùng nhìn cái người vô lễ này.

“Tại hạ d*ch th** Hàn.” Hắn một thân áo choàng hắc sắc, khí thế hiên ngang.

Quốc Sắc có chút giật mình, “Đối phương chính là giáo chủ Minh giáo d*ch th** Hàn? Còn trẻ tuổi như thế? Đối phương sẽ không phải là đang dịch dung đi?”

“Quốc Sắc cô  nương nghĩ sao?” d*ch th** Hàn thản nhiên mỉm cười.

“Để ta đây xem thử.” Quốc Sắc niết niết mặt tên đó, sau đó cười nói: “Quả nhiên là thật a, ta đây còn tưởng rằng, Minh giáo giáo chủ mà giang hồ đồn đại sẽ phải là một lão nhân a!”

d*ch th** Hàn thản nhiên mỉm cười, nụ cười của hắn bản vương khiến người khác không thể nhìn thấu, khuôn mặt khôi ngô, mày kiếm, nước da màu tiểu mạch, đôi mắt sắc bén như chim ưng, lại thêm đôi môi dày, đủ để khiến mọi cô gái phải e lệ đỏ mặt.

Quốc Sắc ngây người ra một lúc, sau đó nói: “Đối phương sao lại biết bản vương là Quốc Sắc, còn biết bản vương là một nữ tử?”

d*ch th** Hàn vươn tay ôm lấy Quốc Sắc vào lòng, thì thầm nói: “Bởi vì ta đây muốn thú ngươi ta đây làm vợ.”

Khinh công không phải sở trường của Thiên Hương, lại thêm sương mù dày đặc, nên khi gã có thể chạy lên thuyền thì vừa vặn thấy hành động này của d*ch th** Hàn, mà Quốc Sắc lúc này lại đang giãy giụa.

“Tên d*m t*c kia, mau buông hiền đệ của ta đây ra!” Thiên Hương hét lớn một tiếng.

d*ch th** Hàn nghe vậy lại càng ôm chặt lấy Quốc Sắc, “Nếu bản vương không buông tay? Cậu sẽ làm gì?”

Thiên Hương vận khí, “Vậy thì đừng trách ta đây không khách khí!”

Thiên Hương nhún mình nhảy tới, d*ch th** Hàn một tay ôm Quốc Sắc, một tay kia đấu với Thiên Hương.

Hai người đánh liền mấy hiệp, d*ch th** Hàn đã lâm vào thế hạ phong, Quốc Sắc liền nhân cơ hội đó thoát khỏi sự kiềm chế cùa d*ch th** Hàn.

“Hiền đệ ngươi bản vương không sao chứ?”

“Ngươi ta đây là Thiên Hương?” d*ch th** Hàn đột nhiên hỏi.

Thiên Hương ôm quyền nói với tên đó: “Chính là tại hạ.”

d*ch th** Hàn nói: “Cậu cùng Quốc Sắc cô gái có quan hệ gì?”

“Lão phu cùng với Quốc Sắc thiếu nữ là…. Cái gì? Thiếu nữ? Hắn là nam nhân a! Tuy rằng có chút tuấn tú thế như xác thực là nam nhân a!” Thiên Hương vạn phần kinh hãi nói.

d*ch th** Hàn khẽ lắc đầu cười cười: “Đối phương là ngu ngốc thật hay đang giả ngốc vậy? Người sáng suốt chỉ cần nhìn qua là biết Quốc Sắc là nữ tử. Còn nữa, đối phương là người trong giang hồ, lẽ nào không nghe nói đến Quốc Sắc sao?”

Thiên Hương nhìn d*ch th** Hàn, rồi lại nhìn Quốc Sắc, nhất thời chẳng biết nói gì.

Quốc Sắc trừng mắt nhìn d*ch th** Hàn, “Bản vương là nam hay nữ cùng cậu không quan hệ! Ca ca chúng bản vương đi, không cần để ý đến yêu nhân ma giáo này.”

“Chậm đã!!” d*ch th** Hàn bỗng nhảy ra chắn trước mặt hai người, “Quốc Sắc, bản tọa nói được thì sẽ làm được, đối phương nhất định sẽ là thê tử của bản tọa.”

Quốc Sắc hung hăng trừng mắt nhìn tên đó: “Cậu có bệnh sao? Cậu chưa từng nghe nói đến bốn chữ Quốc Sắc Thiên Hương sao? Ai cũng có thể nhìn ra được lão phu và ca ca là một đôi, cậu tới náo loạn cái gì?”

Thiên Hương lại sợ đến ngây người, hết sức ngạc nhiên nhìn Quốc Sắc.

d*ch th** Hàn vẫn như cũ thản nhiên cười, “Như vậy liền thử xem, bản vương cùng Thiên Hương sẽ cùng luận võ, nếu bản vương thắng, Quốc Sắc sẽ thuộc về bản vương, nếu Thiên Hương cậu thắng, Quốc Sắc liền thuộc về cậu.”

Quốc Sắc bĩu môi nói: “Lão phu vốn không phải là của cậu, cậu dựa vào cái gì mà dám đem lão phu ra làm phần thưởng?”

“Vậy thế này, nếu d*ch th** Hàn bản vương thua, Diệu hoa thập tứ  sẽ thuộc về Thiên Hương ngươi bản vương!”

“Hảo! Ta đây đánh với đối phương!”

Hai người cùng đập tay phát thệ lập giao ước.

truyenfull,truyenfull vn

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8