Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 90: Hồi ức (tam)
“Mau, nhanh đi tìm bà đỡ lại đây! Quốc Sắc sắp sinh rồi!”
Quốc Sắc nằm trên giường không ngừng r*n r*, mồ hôi liên tục chảy xuống, thấm ướt gã phục của nữ nhân ấy.
Ni cô trong am vẫn gọi nàng bản tọa là Quốc Sắc, mà không cấp pháp danh cho nàng bản tọa, nguyên nhân rất đơn giản, trần duyên của nàng bản tọa còn chưa dứt, cho dù quy hắn, cũng vẫn còn là người phàm tục.
Chỗ này hẻo lánh, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể tìm được bà đỡ, vốn tưởng rằng phải tháng sau mới tới ngày sinh nở, không ngờ hôm nay Quốc Sắc lại bị động thai, chắc là sẽ phải sinh non.
“Máu, chảy máu nhiều quá, làm sao bây giờ?”
“Mau mang nước nóng lại đây!”
“Trụ trì ngài không phải đang tĩnh tu sao?”
“Đừng nói nhiều như vậy, cứu người quan trọng hơn!”
“Quốc Sắc ngươi lão phu cố lên, ngươi lão phu cố lên biết không?”
Quốc Sắc thở hổn hển từng ngụm lớn, tựa hồ không nghe thấy bất luận một tiếng nói nào, chỉ khẽ thì thào nói gì đó, khi trụ trì áp tai vào miệng nàng lão phu mới nghe thấy nàng lão phu đang gọi hai chữ Thiên Hương.
“Thực sự là nghiệt duyên a!” Trụ trì cảm thán nói.
“Thật nhiều huyết a, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ a?”
“Đều tránh ra!” Một giọng nói thình lình vang lên.
“Ngươi ta đây là ai, sao lại xông vào đây a?”
“Không muốn chết thì mau tránh ra!”
Trụ trì chậm rãi đứng dậy, “Xin hỏi thí chủ có phải là giảo chủ Minh giáo d*ch th** Hàn hay không?”
“Mau lấy dược này cho cô ấy ăn, sư thái! Cứu người quan trọng hơn!” Tên đó lấy trong ngực ra một bình sứ màu trắng, rồi mở nắp bình đổ ra một viên dược hoàn đưa ra trước mắt trụ trì.
Lúc này cũng không thể cố chấp nhiều như vậy, liền lấy dược cho Quốc Sắc ăn, dĩ nhiên liền có thể cầm máu.
d*ch th** Hàn lúc này mới xoay người đi ra ngoài, trong phòng lại tiếp tục bận rộn, mãi cho tới gần sáng mới nghe thấy một tiếng khóc lớn của tiểu hài tử.
“Sinh rồi, sinh rồi, là nam hài tử a!”
d*ch th** Hàn nghe thấy vậy, liền phi thân đi vào, đoạt lấy đứa trẻ trên tay một ni cô.
Quốc Sắc vẻ mặt tái nhợt, suy yếu nói: “Ngươi ta đây muốn làm gì?”
d*ch th** Hàn nhìn Quốc Sắc, chỉ là thản nhiên cười, bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ, tiếng khóc của hài tử liền dần dần biến mất.
“Nghiệt chủng của Quốc Sắc, Thiên Hương, không thể lưu lại.” Hắn lão phu nói xong cũng không thèm nhìn cô ấy, liền ôm hài tử bất động như một thi thể biến mất trước mặt cô ấy.
Quốc Sắc vội vã đứng dậy, mới đi được hai bước liền ngã xuống, lại ngất đi một lần nữa.
Khi Thiên Hương tới nơi, Quốc Sắc đã trở nên ngây dại, chỉ ngơ ngác nhìn hắn ta đây cười khúc khích, “Đối phương là ai? Đối phương biết Thiên Hương không? Thiên Hương là một đại anh hùng đó!”
Thiên Hương ôm Quốc Sắc, thất thanh khóc rống, Thiên Hương bản vương chỉ là một kẻ hỗn đản, không bằng loài chó lợn, anh hùng cái gì chứ. Quốc Sắc, là bản vương có lỗi với đối phương.
Thiên Hương mang theo Quốc Sắc lúc này đã trở nên ngây dại, đi ngao du thiên hạ, tên đó muốn nhìn thấy vẻ mặt hài lòng của Quốc Sắc, có lẽ nữ nhân ấy ấy vẫn điên điên dại dại thì tốt hơn, tối thiểu cũng sẽ không đau xót nữa.
“Giáo chủ, người thật sự muốn lưu lại hài tử này sao?”
“Mộc Tu, đối phương cũng biết, bản tọa nói được làm được, không ai có thể thay đổi được ý định của bản tọa.”
“Thế nhưng giáo chủ, hài tử này vẫn còn nhỏ như vậy, ngài đã lập nó làm người kế vị, có lẽ hơi. . .”
d*ch th** Hàn lạnh tiếng động: “Ý của đối phương là đang nói bản vương quyết định quá mức khinh suất?”
“Thuộc hạ không dám!”
“Mộc Tu, ngươi ta đây lớn tuổi hơn ta đây, chúng ta đây cũng đã có vài chục năm làm tri kỷ, ta đây muốn ngươi ta đây coi hài tử này như là hài tử thân sinh của ta đây.”
Mộc Tu tiền bối khẽ thở dài, điều giáo chủ nói hắn bản tọa không dám vi phạm. Hắn bản tọa biết rõ, d*ch th** Hàn là loại người nửa chính nửa tà, ai cũng không thể đoán được hắn bản tọa đang suy nghĩ điều gì. Hắn bản tọa rõ ràng là hận Thiên Hương đến như vậy, thế nhưng hài tử của Thiên Hương sinh ra đã yếu đuối, nếu không có d*ch th** Hàn, hài tử này sớm đã chết non, hắn bản tọa vì sao lại làm như vậy? Điểm này Mộc Tu không thể nào suy đoán ra được.
Thoáng chốc một cái, hài tử này đã mười ba tuổi.
“Cha bản vương, người xem Phi Yên vẽ tranh này có đẹp hay không?” Chàng trai nho nhỏ, mặc một thân hồng hắn, để lộ ra khuôn mặt phấn nộn của tiểu hài tử. Chàng trai này ngũ quan xinh xắn, da trắng nõn nà, khiến người khác thật muốn cưng nựng hắn bản vương.
d*ch th** Hàn mở rộng vòng tay ôm thiếu niên trẻ này vào lòng: “Phi Yên, những chuyện đọc sách vẽ tranh này, về sau ít làm thì hơn. Đối phương là thiếu chủ của Minh giáo, phải chăm chỉ luyện công a.”
Thiếu niên lang bĩu môi, vẻ mặt không bằng lòng, nhưng vẫn cúi đầu nói: “Hài nhi biết sai rồi, cha giáo huấn rất phải.”
d*ch th** Hàn cười với hài tử, nụ cười của hắn chói lọi như ánh mặt trời, thế nhưng khi nhìn kỹ lại thấy không có mấy phần chân thật.
Hắn bản vương xoa xoa mặt hài tử, nhẹ nhàng hỏi: “Phi Yên, nếu có người muốn hại bản vương, đối phương sẽ làm thế nào?”
“Cha bản tọa, sẽ không có, ngài là người tốt, sẽ không có ai muốn giết người hết.” Hài tử ôm chặt lấy tên đó, như rất sợ sẽ có ai đó đến cướp tên đó đi.
d*ch th** Hàn cũng ôm chặt lấy hài tử, trầm tiếng động: “Phi Yên cậu phải nhớ kỹ, nếu có người thương tổn cậu, cậu nhất định phải đòi lại gấp bội.”
Tiểu hài tử mở to đôi mắt, ngửa đầu nhìn tên đó: “Không sợ, có cha ta đây ở đây, sẽ không có ai dám khi dễ Phi Yên.”
d*ch th** Hàn bật cười lớn, khiến hài tử cảm thấy có chút sợ hãi, cha lão phu như thế này có chút xa lạ, một lúc lâu sau d*ch th** Hàn mới ngừng cười, đôi mắt cũng có tia nhìn khác hẳn: “Phi Yên nếu là lão phu khi dễ ngươi lão phu thì sao? Lão phu khi dễ ngươi lão phu, ngươi lão phu sẽ làm gì?”
Dịch Phi Yên ngẩn người một chút, sau đó cười nói: “Cha lão phu sẽ không làm thế, người thương Phi Yên nhất, người sẽ không nỡ khi dễ Phi Yên.”
“Vậy ngươi ta đây phải nghe lời, biết không? Phi Yên ngươi ta đây là thiếu chủ của Minh giáo, có rất nhiều người mơ tưởng đến vị trí của ngươi ta đây, đừng tưởng rằng ngươi ta đây là nhi tử của ta đây thì tất cả sẽ là của ngươi ta đây, biết chưa?” GÃ tuy rằng vẫn đang cười nói, nhưng lại khiến người ta đây cảm thấy kinh hãi.
“Phi Yên biết, sau này Phi Yên sẽ nỗ lực luyện công.” Hài tử mạnh mẽ khẽ gật đầu.
“Liệt hỏa chưởng ngươi bản vương luyện đến tầng thứ mấy rồi?”
“Phi Yên có một chỗ chưa rõ lắm. Cha, ngài có thể dạy lão phu một lần nữa không?”
“Nhớ kỹ khẩu quyết chưa?”
“Nhớ kỹ.”
“Mang khẩu quyết ra tự mình luyện, trong vòng ba ngày phải luyện thành, nếu không bản tọa sẽ nghiêm phạt đối phương.” HẮN nhéo mũi của Dịch Phi Yên, giọng nói tràn ngập sủng nịch, thế nhưng tựa hồ không giống sự sủng nịch của cha đối với hài tử.
TÊN ĐÓ rất ít khi thúc giục Dịch Phi Yên luyện công, từ trước đều là tùy tiện cho hài tử một quyển công pháp, để tên đó tự mình tu luyện.
So với luyện võ thì Dịch Phi Yên lại thích đọc sách vẽ tranh hơn, thế nhưng khi đứng trước mặt cha bản tọa thì vẫn không có can đảm nói ra.
Phương trời của Dịch Phi Yên kỳ thực rất tí hon. HẮN luôn ở tiểu viện trên núi, bên ngoài tiểu viện bố trí ngũ hành bát quái, trong viện có một ôn tuyền lớn, phía trước ôn tuyền chính là hạnh hoa lâm. d*ch th** Hàn rất thích hồng hạnh, nên đã cho trồng rất nhiều loại tại đây. Hơn nữa không khí nơi này bốn mùa đều như mùa xuân, cho nên hồng hạnh trong ký ức của Dịch Phi Yên là một loại hoa không bao giờ tàn phai. Mỗi khi hắn luyện công, đều đi tới rừng trúc phía sau đỉnh núi đối diện tiểu viện này.
Một ngày nọ, không khí rất tuyệt, thế nhưng trong ký ức của Dịch Phi Yên thì ngày hôm đó chính là ác mộng. Ngày ấy hắn đi luyện công trở về, thì đã là buổi chiều, bầu trời đỏ au, thoạt nhìn giống như hỏa diễm vậy. HẮN đẩy cửa ra, vừa đi vừa gọi lớn: “Thân phụ, lão phu luyện thành rồi, Phi Yên luyện thành Liệt hỏa chưởng rồi.”
TÊN ĐÓ vốn tưởng rằng thân phụ sẽ rất hài lòng, sẽ khen ngợi mình, thế nhưng không khí ngày hôm đó rất không phàm thường.
Dịch Phi Yên chưa từng thấy cha bản vương uống rượu, từ trước tới nay cha bản vương tên đó chỉ uống trà Long Tĩnh tây hồ, khi tên đó uống trà cũng không dùng chén, mà cầm cả ấm lên uống, như vậy cũng không khác uống rượu là mấy, phóng khoáng không ai sánh kịp.
Lúc này d*ch th** Hàn ngồi ở dưới đình nghỉ chân bên dưới hạnh hoa lâm, dựa vào lan can, chậm rãi uống.
Dịch Phi Yên ngửi ngửi, đó chính xác là rượu, hắn lão phu tuy rằng chưa có uống qua, thế nhưng Mộc Tu tiền bối rất thích uống rượu nên lúc nào cũng là một thân tửu khí, cho nên mùi vị này hắn lão phu cũng không xa lạ. Điều khiến hắn lão phu sửng sốt tột độ chính là, vì sao thân phụ đột nhiên lại uống rượu.
TÊN ĐÓ đi ra phía trước, đứng ở trung đình, khẽ gọi một tiếng, “Cha bản vương!”
d*ch th** Hàn tựa như không nghe thấy, vẫn tiếp tục tu một ngụm rượu.
Dịch Phi Yên thấy hắn lão phu không nói gì, liền đứng ở một bên không dám lên tiếng, cũng không dám rời đi.
“Phi yên, đối phương lại đây.” d*ch th** Hàn đột nhiên mở lời, Dịch Phi Yên nhất thời khựng lại một chút, nhưng sau cùng vẫn trả lời, “Cha.”
d*ch th** Hàn cười một cái sau đó kéo Dịch Phi Yên ngồi lên trên đùi tên đó. d*ch th** Hàn ôm chặt lấy Dịch Phi Yên, tựa đầu trên hõm vai tên đó, lẩm bẩm nói: “Dịch Phi Yên của bản tọa đã cao lên rất nhiều, đã trưởng thành rồi.”
Cha bản tọa rất ít tán dương tên đó, cho nên với mấy câu nhàn thoại thông thường này tên đó cũng có chút không biết phải làm sao. Dịch Phi Yên da trắng nõn nà, giống như bạch ngọc, giờ lại đang đỏ mặt càng khiến tên đó trở nên khuynh quốc khuynh thành gấp bội.
Đôi môi ấm áp tàn bạo g*m c*n, phảng phất giống như cây cỏ mùa thu dễ dàng bén lửa rồi bùng cháy vậy. Dịch Phi Yên đột nhiên nghĩ, hình như mình vừa bị ném vào một cái hỏa lò, tên đó thấy nóng nực cực kỳ, hít thở không thông, loại cảm giác này kêu gào trong thân thể tên đó không ngừng, tên đó cũng không biết là làm sao, thiếu niên trẻ ngây thơ, đây đương nhiên là do thân phụ của tên đó ban cho.
Bời vì ỷ lại, cho nên toàn tâm toàn ý của hắn đều là d*ch th** Hàn, hắn cùng cha mình m** l*** d** d**, cuồng nhiệt hôn môi. Dịch Phi Yên không hiểu thế sự, hắn căn bản không biết nụ hôn như thế này sớm đã vượt quá quan hệ phụ tử thông thường, là một chuyện vi phạm luân lý đạo đức, hắn chỉ cho rằng đây là cha đang yêu thương hắn.
d*ch th** Hàn gắt gao ôm lấy tên đó, giống như đang muốn bóp nát tên đó ra.
“Thân phụ, đau quá, Phi Yên không thở được.” TÊN ĐÓ r*n r* làm gián đoạn nụ hôn.
d*ch th** Hàn lại càng ôm chặt lấy gã, tiếp tục xâm chiếm môi gã.
“Quốc Sắc . . .” d*ch th** Hàn nhẹ tiếng nói.
Dịch Phi Yên nghe được, sửng sốt một chút, sau đó hỏi: “Thân phụ, Quốc Sắc là ai? Sao Phi Yên chưa từng nghe ngài nói qua?”
d*ch th** Hàn đôi mắt vẫn đang mơ màng, đột nhiên đã thanh tỉnh lại, gã cúi đầu hôn lên một Dịch Phi Yên một lần nữa rồi nói: “Một người có thù không đội trời chung với chúng bản tọa, Phi Yên chỉ cần nhớ kỹ như vậy là được rồi.”
Dịch Phi Yên cười cười, lại ôm chặt lấy cổ hắn bản tọa.