Bát Tại Tường Đầu Đẳng Hồng Hạnh
Chương 91: Hồi ức (tứ)
Thiếu chủ, công phu của ngươi bản tọa càng ngày càng lợi hại a!”
“Dĩ nhiên, thiếu chủ của chúng ta đây chính là nhân tài võ thuật đó!”
“Ngữ Tình, Ngữ Thanh, hai người các đối phương chỉ biết nói những lời dễ nghe thôi.”
“Chúng lão phu chính là đang nói sự thật thôi.” Ân Ngữ Tình làm ra vẻ một ông cụ non mà cười nói.
Hai huynh đệ Ân gia từ nhỏ đã ở trên đảo, quan hệ của họ với Dịch Phi Yên rất tốt. Ngoại trừ d*ch th** Hàn, số người Dịch Phi Yên nhìn thấy nhiều nhất có lẽ cũng chỉ có hai người này mà thôi.
Dịch Phi Yên đang định nói gì đó thì đột nhiên có người từ xa chạy tới hô lớn: “Thiếu chủ! Chủ nhân gọi ngài trở về a!”
Đám người kia đều nhận ra đó chính là một trong Minh giáo tam sứ giả, Tố Cẩm. Dịch Phi Yên mơ hồ hiểu được ba tỷ muội Tố Cẩm, Tô Cẩm, Vân Cẩm đều là người của thân phụ.
“Tố Cẩm, đối phương biết cha tìm ta đây làm gì không?”
Tố Cẩm cười cười khẽ lắc đầu nói, “Thiếu chủ đi liền biết, chủ nhân chờ ngài ở rừng trúc phía sau núi.”
Dịch Phi Yên quay đầu lại nói lời từ biệt với hai huynh đệ Ân gia, sau đó phi thân lên phóng đi. Khinh công của hắn ta đây rất tốt, đây là do chính d*ch th** Hàn đích thân dạy hắn ta đây, còn những môn võ công khác đều là hắn ta đây tự luyện bằng bí tịch.
Xa xa trông thấy d*ch th** Hàn đang chắp tay đứng giữa rừng trúc, mười mấy năm qua tên đó hầu như không có thay đổi nào về diện mạo, phảng phất như chỉ mới là ngày hôm qua vậy.
“Thân phụ, ngài tìm bản vương sao?” Dịch Phi Yên gọi lớn một tiếng.
d*ch th** Hàn không quay lại, chỉ nói: “Dịch Phi Yên cậu lại đây.”
Dịch Phi Yên mơ hồ cảm thấy hôm nay thân phụ có chút bất đồng, thế nhưng lại không thể nói rõ được là bất đồng ở điểm nào. GÃ dừng lại một chút, sau đó vẫn là bước tiếp đến bên d*ch th** Hàn.
“Phi Yên, cho ngươi lão phu một buổi chiều, ngươi lão phu phải giết sạch tất cả động vật trên núi này.”
“Cha?” Hắn kinh hô, trăm triệu lần không nghĩ tới, cha lại tìm hắn để làm việc này.
“Làm sao vậy? Không nghe rõ lời bản tọa nói sao? Muốn bản tọa lặp lại lần nữa không?”
“Cha bản vương, vì sao lại phải giết hết bọn chúng? Phi Yên không hiểu.”
d*ch th** Hàn cười cười, vòng tay ôm tên đó vào trong lòng, “Nếu như ngươi ta đây không muốn sát hại động vật, thì phải đi sát nhân. Chỉ cần ngươi ta đây giết mười người, thì ta đây sẽ không bắt ngươi ta đây giết bất cứ một con thú nào trên núi này nữa.”
Dịch Phi Yên ngơ ngác nhìn tên đó, sửng sốt không gì có thể diễn tả được.
“Thế nào, vẫn không muốn sao? Phi Yên cậu phải hiểu rõ cá tính của bản tọa, phàm là kẻ chống lại bản tọa đều không có kết cục tốt đẹp.” Tay tên đó lơ đãng quẹt qua cổ của Dịch Phi Yên.
“Thân phụ nói rất phải, ngài muốn Phi Yên giết ai?”
“Đối phương cùng với hai huynh đệ Ân gia kia ra ngoài đi dạo đi, lão phu không thích Danh Kiếm môn.”
“Nếu cha không thích, vậy Phi Yên sẽ giết sạch đám người kia.”
“Lúc này mới ngoan, đi sớm về sớm, nếu không bản vương sẽ rất nhớ đối phương.”
“Phi Yên cũng rất nhớ cha bản vương a!”
d*ch th** Hàn cười cười, nắm lấy tay Dịch Phi Yên, mười ngón tay lồng vào nhau khăng khít không rời.
Đi qua rừng trúc, đường đi có chút khó khăn, d*ch th** Hàn đi trước dẫn đường, gắt gao nắm lấy tay Dịch Phi Yên, tiểu hài tử còn non nớt chưa hiểu ra chuyện gì nhưng vẫn cảm thấy rất yên tâm, phía trước cho dù là long đàm hổ huyệt, tên đó cũng sẽ đi theo thân phụ.
d*ch th** Hàn đưa tên đó tới một sơn động không người, bên trong sơn động có khắc rất nhiều văn tự, xem ra là nội công bí tịch, thế nhưng lại có gì đó không đúng lắm.
d*ch th** Hàn lấy từ trong ngực ra một khối ngọc bội, sau đó đeo vào thắt lưng của Dịch Phi Yên, ngọc bội màu xanh lục, tỏa ra ánh sáng màu xanh nhạt, Dịch Phi Yên nhẹ nhàng xoa khối ngọc bội, đầu ngón tay liền cảm thấy một cảm giác mát lạnh cực kỳ thoải mái.
“Cha, đây là cái gì?” Hắn lão phu nhìn khối ngọc bội, hưng phấn hỏi, hắn lão phu có cảm giác như ngọc bội này với hắn lão phu là hữu duyên, hắn lão phu vừa nhìn đã thấy thích rồi.
d*ch th** Hàn xoa đầu hắn bản vương nói: “Khối ngọc bội này từ bây giờ sẽ đưa cho ngươi bản vương, có thích không?”
Dịch Phi Yên cố sức gật gật đầu: “Cha lão phu cho cái gì lão phu cũng thích.”
d*ch th** Hàn đạm đạm nhất tiếu, “Phi Yên ngươi bản tọa ở chỗ này luyện công đi, thành bại đều là do tạo hóa của ngươi bản tọa. Sáng mai, mang theo hai huynh đệ Ân gia ra ngoài làm việc đi.”
“Phi Yên nhất định sẽ không để cha phải thất vọng đâu.”
d*ch th** Hàn nhìn hắn một cái, cũng không nói thêm lời nào, liền xoay người đi ra khỏi động.
Dịch Phi Yên nắm chặt lấy khối ngọc bội, hắn rất thích cảm giác buốt giá này, sau đó liền ngẩng đầu cẩn thận đánh giá xung quanh thì chấn kinh phát hiện, văn tự trên vách tường hóa ra lại có một quy luật nhất định, chứ không hề lộn xộn như hắn tưởng lúc ban đầu, xem ra tất cả đều có quan hệ với khối ngọc bội hắn đang giữ. Hắn ngồi xuống giữa sơn động vận khí, ngọc bội liền tỏa ra ánh sáng màu lục nhàn nhạt.
Danh Kiếm môn ngày nay sớm đã không thể so sánh với trước kia, cho nên việc Dịch Phi Yên cùng hai huynh đệ Ân gia tiến vào nơi này hoàn toàn không tốn một chút khí lực nào. Ba người chém giết một ngày một đêm, cuối cùng lại tặng thêm một mồi lửa. Từ nay về sau cái tên Danh Kiếm môn trên giang hồ chỉ còn là quá khứ.
Ba người lại gấp rút trở về, lúc về đến tổng đàn Minh giáo cũng chỉ vẻn vẹn có bảy ngày.
Dịch Phi Yên hưng phấn phi thẳng về tiểu viện, tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy d*ch th** Hàn, hắn bản tọa bỗng nhớ tới sơn động sau núi, liền đi tới đó tìm thử một phen, quả nhiên có thể tìm thấy d*ch th** Hàn, hắn bản tọa liền hô lớn một tiếng: “Cha, bản tọa đã trở về rồi.”
d*ch th** Hàn vòng tay ôm lấy tên đó, nhẹ giọng hỏi: “Mọi chuyện đều thuận lợi chứ?”
Dịch Phi Yên gật gật đầu:”Hoàn hảo, thân phụ, Phi Yên rất nhớ người!”
d*ch th** Hàn nhẹ nhàng v**t v* tóc Dịch Phi Yên, tỉ mỉ cầm một lọn tóc lên quan sát, sau đó đột nhiên cười nói: “Nhanh như vậy đã luyện xong tầng thứ nhất sao? Thật không biết là đang tự hủy hoại mình sao?”
“Cha bản tọa, người nói cái gì vậy?”
d*ch th** Hàn nhếch môi cười, đôi mắt bỗng tối sầm lại, nhưng vẫn ôn nhu v**t v* tóc Dịch Phi Yên. Tay gã nhẹ nhàng xoa lên mặt Dịch Phi Yên, đầu ngón tay lướt nhẹ trên môi Dịch Phi Yên, sau đó liền ôm chặt gã vào trong ngực, cúi đầu xuống hôn mạnh lên môi gã.
Đây là lần thứ hai d*ch th** Hàn làm vậy với tên đó, Dịch Phi Yên tên đó vẫn còn nhớ kỹ, tên đó cũng không biết đây là loại tình cảm gì, thế nhưng chỉ cần là việc d*ch th** Hàn làm, tuyệt đối không có việc nào sai trái cả.
Đây chính là sùng bái đến mù quáng, từ nhỏ tới lớn, người thương hắn thực sự không ít nhưng người yêu thương hắn chỉ có một, đó chính là d*ch th** Hàn, điểm này Dịch Phi Yên hắn rất rõ ràng. HẮN đối với d*ch th** Hàn xác thực là một loại tình cảm mù quáng, không muốn xa rời.
Một lúc lâu sau d*ch th** Hàn mới buông hắn lão phu ra, Dịch Phi Yên thở hổn hển không ngừng, hắn lão phu mới vừa rồi * l**n t*nh m*, thậm chí quên cả thở. d*ch th** Hàn liền nhìn hắn lão phu cười: “Phi Yên ngốc nghếch của lão phu, sao lại không thở a?”
“Phi Yên đã quên.” TÊN ĐÓ thật thà trả lời.
d*ch th** Hàn cũng chỉ cười cười, một lúc lâu sau mới nói: “Phi Yên, ngươi bản tọa càng ngày càng đẹp.”
“Thân phụ cũng rất đẹp. Thân phụ, sao tóc cậu lại là màu đỏ, còn có ánh mắt của cậu cũng đỏ chói và sáng như ngọc vậy, thật là đẹp mắt a.”
“Phi Yên nếu chăm chỉ luyện công cũng có thể trở thành như vậy a.”
Dịch Phi Yên không hiểu, thế nhưng vẫn cố sức gật gật đầu, d*ch th** Hàn cũng chỉ nhìn hắn bản vương cười, sau đó lại nhẹ nhàng ôm lấy hắn bản vương.
“Cha ta đây, lần này Phi Yên ra ngoài làm việc, liên tục nghe thấy chưởng môn Danh Kiếm môn kia gọi Quốc Sắc, Quốc Sắc, lần trước Phi Yên cũng nghe thấy cha gọi tên Quốc Sắc, vậy rốt cuộc Quốc Sắc là người phương nào a?”
Sắc mặt d*ch th** Hàn đột nhiên thay đổi, Quốc Sắc, Quốc Sắc, cái tên kia luôn là cái gai trong lòng tên đó nhiều năm qua, hôm nay giống như vừa bị người bản tọa nhổ lên. Đôi mắt tên đó đỏ rực lên, tỏa ra sát khí ngập trời.
Dịch Phi Yên bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, liên tục lui về phía sau, thế nhưng lại bị d*ch th** Hàn ép sáp vào tường, không còn đường lùi lại.
“Cha, người làm sao vậy?”
“Gọi tên của bản vương, gọi Hàn.”
“Cha, Phi Yên sao có thể gọi thẳng tên của người được?”
“Cậu không gọi phải không? Vậy thì đừng hối hận!” d*ch th** Hàn cười đến tà mị, nụ cười này của hắn làm Dịch Phi Yên vẫn còn là một tiểu hài tử cảm thấy cực kỳ sợ hãi.
d*ch th** Hàn phủ tay lên h* th*n của Dịch Phi Yên, Dịch Phi Yên cảm thấy trọng tâm bất ổn, thấy mình sắp bị đè xuống đất, lại thấy d*ch th** Hàn vòng tay ôm lấy hắn, sau đó ném hắn lên cái giường ở trong mật thất.
Đầu bị đập mạnh vào thành giường, Dịch Phi Yên đau đến nhe răng trợn mắt, nhưng mà d*ch th** Hàn một chút cũng không dừng lại, cũng không để hắn lão phu có cơ hội mở miệng kêu đau, ngay ngay lập tức liền nuốt chửng lấy môi hắn lão phu.
GÃ phục bị xé rách thành từng mảnh nhỏ, rơi toán loạn trên mặt đất. Dịch Phi Yên căn bản không biết là đang xảy ra chuyện gì, tên đó run rẩy khó nức nở: “Thân phụ, Phi Yên đau quá.”
Đối với chuyện nam nữ, Dịch Phi Yên cũng có chút hiểu biết, thế nhưng về đoạn tụ thì tên đó lại hoàn toàn không nghĩ tới, hơn nữa lại là vị thân phụ mà tên đó yêu kính nhất dùng phương thức này đối xử với tên đó.
Không có bất luận một động tác tiền hí nào, d*ch th** Hàn trực tiếp đem d*c v*ng của mình đâm vào thân thể Dịch Phi Yên, tên đó đau đến nước mắt chảy ròng ròng, không thốt ra được lời nào nữa.
“Cha, Phi Yên biết sai rồi, người tha cho lão phu đi, đau quá, đi ra ngoài, cha, đối phương mau đi ra ngoài.”
“Đối phương không phải nói rất yêu ta đây sao? Đối phương là đồ tiểu phiến tử!”
d*ch th** Hàn ra sức trìu sáp d*c v*ng khổng lồ của mình, hoàn toàn không để ý đến sự van xin của Dịch Phi Yên.
Tên đó không hiểu, vì sao cha bản vương lại đột nhiên biến thành cái dạng này. Tên đó cầu xin tha thứ, khóc hết cả nước mắt nhưng vẫn không được đáp lại.
d*ch th** Hàn bị tiếng khóc của tên đó làm cho khó chịu, liền lấy tay điểm vào á huyệt của tên đó. Dịch Phi Yên vẫn tiếp tục khóc, nhưng không phát ra được bất luận một tiếng động nào nữa. Gần như tàn bạo chiếm đoạt, khiến cảm nhận của tên đó về thân phụ triệt để thay đổi, vị thân phụ trong trí nhớ của tên đó, tuy rằng không phải lúc nào cũng cưng nựng tên đó, thế nhưng luôn khiến tên đó cảm thấy ấm áp, thế nhưng d*ch th** Hàn ngày hôm nay khiến tên đó cảm thấy vô cùng cực xa lạ, thậm chí là ghê sợ.
d*ch th** Hàn thô bạo ch**m l** th*n th* tên đó, còn chán ghét nước mắt của tên đó nên thẳng tay đánh tên đó đến tróc da tróc thịt. Điên cuồng luật động, quên hết tất cả.
Sơn động đó trở thành nỗi đau lớn nhất trong suốt cuộc đời của Dịch Phi Yên, hắn bản vương vĩnh viễn đều không thể quên những việc mà vị cha bản vương hắn bản vương vốn tôn kính nhất kia làm với hắn bản vương. Những ngày sau đó, hắn bản vương đã bị nhốt trong đó, mỗi ngày đều phải chịu đựng những trận h**n ** b**n th** của d*ch th** Hàn.
d*ch th** Hàn luôn luôn thô bạo, lại dùng rất nhiều thủ đoạn b**n th**, khiến hắn kinh hãi hết sức.
“Phi Yên, ngươi bản tọa thấy cái chén này đẹp không?” d*ch th** Hàn bỗng nhiên hỏi tên đó.
Dịch Phi Yên nào dám nói gì, chỉ có thể bất lực nhìn hắn.
d*ch th** Hàn cũng không nổi giận, chỉ là đến gần Dịch Phi Yên, sau đó ôm gã ngồi trên người mình, rồi nhét cái chén kia vào trong người Dịch Phi Yên. Dịch Phi Yên đau đến run rẩy, d*ch th** Hàn liền giữ chặt lấy thân thể gã, cười nói: “Đừng nhúc nhích, nát ra thì sao? Để nó ở bên trong, khi nào lão phu cho phép ngươi lão phu mới được lấy nó ra.”
Tên đó điên rồi, Dịch Phi Yên không bao giờ gọi tên đó là thân phụ nữa, bởi vì hắn bản tọa biết mình căn bản không phải là nhi tử của d*ch th** Hàn, không có vị thân phụ nào lại có thể đối xử với thân nhi tử của mình như vậy cả.
Lúc này Dịch Phi Yên lại càng quyết tâm, gã phải sống sót, gã phải thay đổi, phải tận lực lấy lòng d*ch th** Hàn, đem chính thân thể của mình ra mặc cho gã phá hư.
Tên đó đang chờ đợi, đợi một ngày tên đó có thể tự mình thoát khỏi chỗ này.
HẮN nỗ lực luyện công, mỗi khi luyện thành một tầng, hắn cũng không phát hiện ra tóc và mắt mình đang chuyền dần thành màu đỏ. d*ch th** Hàn nói không sai, hắn xác thực cũng sẽ vì luyện thần công Diệu hoa thập tứ mà biến thành yêu nghiệt hồng phát hồng nhãn.
Chính vào cái đêm đó, tên đó rốt cuộc nhẫn không nổi nữa, bạo phát tất cả tức giận, tên đó không nghĩ tới uy lực của Diệu hoa thập tứ lại lớn đến như vậy, chỉ trong vòng một trăm chiêu, tên đó đã đoạn hết gân mạch của d*ch th** Hàn, phế bỏ tất cả võ công của tên đó.
Dịch Phi Yên cười nhạt, nhốt d*ch th** Hàn trong chính cái sơn động đó, chế tạo một cái lồng bằng vàng cực kỳ kiên cố để giam giữ tên đó, khống chế tên đó. Tên đó muốn đòi lại tất cả những đớn đau tên đó đã phải chịu đựng từ trên người d*ch th** Hàn.
Dịch Phi Yên tuyên bố với ngoại nhân cùng thuộc hạ trong giáo phái là cha bản vương của tên đó ẩn tu luyện công, giao toàn bộ sự vụ trong giáo cho tên đó xử lý.
Tên đó chậm rãi bồi dưỡng thế lực của chính mình, thiếu niên trẻ ngây thơ trong sáng trước đây đã chết rồi. Dáng vẻ của tên đó hiện nay càng ngày càng tà mị, càng ngày càng xinh đẹp, đẹp đến mức đầu độc nhân tâm.