Biết Vị Ký
Chương 325: Thu xếp ổn thỏa
Lâm Tiểu Trúc tươi cười chào hỏi mọi người, hàn huyên vài câu mới đi vào phòng Tiểu Xuân, thấy cô lão phu mặc hồng gã đang ngồi bên mép giường, hai mắt sưng như hạch đào, vẫn đang nức nở, Liễu thẫm và mọi người đang cố khuyên giải.
“Cậu ở chỗ này chờ ta đây một chút, ta đây sẽ ra ngay” Lâm Tiểu Trúc quay đầu nói với Viên Thiên Dã. Khuê phòng của Tiểu Xuân, hắn không tiện vào, hơn nữa chắc Tiểu Xuân cũng không muốn bị một nam nhân xa lạ nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình.
“Cậu đi đi” Viên Thiên Dã mỉm cười đáp .
Hoa thẩm ở trong phòng nghe được tiếng Lâm Tiểu Trúc, vội nói” Tiểu Trúc đến”
“Tiểu Trúc.” Tiểu Xuân vội vàng đứng lên nhìn ra cửa.
“Không có việc gì, hắn ta đây sẽ không dám tới tìm ngươi ta đây gây phiền toái nữa đâu. Ta đây cam đoan, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa” Lâm Tiểu Trúc nắm tay Tiểu Xuân an ủi.
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Liễu thẩm vừa nói, vừa bảo Tiểu Xuân hành lễ với Lâm Tiểu Trúc, cảm ơn cô ta đây đã hỗ trợ.
Lâm Tiểu Trúc vội vàng nâng Tiểu Xuân dậy” việc này do bản vương mà ra, nếu bản vương không gởi tiền về, Tần thị cũng sẽ không gây họa khiến các đối phương khổ sở. Bản vương xấu hổ còn không kịp, sao dám nhận cảm ơn. Đừng khách khí nữa”
“Sao có thể trách đối phương. Đối phương gởi tiền về là hiếu tâm, do Tần thị không hiểu lý lẽ lại kiêu ngạo thôi, không liên quan tới đối phương” ai đó xen vào.
“Mợ lão phu còn làm chuyện đáng giận nào khác không ? phàm thường nàng lão phu đối với cậu lão phu thế nào ?”
Mọi người ngay lập tức kể ra đủ thứ chuyện. Tần thị ỷ trong nhà có tiền, Hạ Đại Trụ lại là lý trưởng liền hoành hành ngang ngược, ức h**p thôn dân. Tuy chỉ là chuyện lông gà vỏ tỏi nhưng nghe qua cũng thấy cô ấy rất đáng giận.
Lâm Tiểu Trúc cáo từ đi ra, khẽ thở dài nói với Viên Thiên Dã” lão phu vốn nghĩ trong lúc cậu lão phu khốn cùng, Tần thị cũng không ghét bỏ nên có chút mềm lòng, tính dù hưu cô lão phu cũng cho cô lão phu vài mẫu ruộng, giờ thì, thôi đi”
Hai người quay về nhà Hạ Đại Trụ liền thấy một phụ nhân trẻ tuổi đang mang thai ngồi trong sảnh đường quở trách Hạ Đại Trụ, Tần thị thì đầu tóc rồi bù, vẫn đang khóc. Thấy có người đi vào, phụ nhân kia ngẩng đầu lên, nói” ah, Tiểu Trúc đã trở lại ? vừa về đã khiến gà chó trong nhà không yên, còn muốn cậu bỏ mợ, có ai làm vãn bối như cậu không ?” tiếng nói có chút tàn khốc.
Lâm Tiểu Trúc nhìn Hạ Xuân Yến mặc xiêm gã tơ lụa màu hồng, đầu cắm trâm vàng, liếc mắt một cái rồi quay sang hỏi Hạ Đại Trụ” cậu, đối phương quyết định xử lý Tần thị thế nào ?”
Hạ Đại Trụ sắc mặt ủ dột, để mặc Hạ Xuân Yến muốn nói gì thì nói, lúc này mới lạnh lùng liếc nhìn Tần thị một cái, đáp lời Lâm Tiểu Trúc” mợ cậu. . . không, nương Cẩu Tử nói, nếu bản tọa không thương nữ nhân ấy, nếu cậu muốn thu lại nhà và đất thì nữ nhân ấy không muốn sống cùng bản tọa nữa. Nên bảo bản tọa đi theo cậu, để nhà và đất lại cho nữ nhân ấy”
Hèn chi Hạ Đại Trụ lại thương tâm như vậy, hoặc nói đúng hơn là nản lòng thoái chí. Bởi vì những lời của Tần thị làm hắn bản tọa nhớ lại khi nghèo túng, nữ nhân ấy dù hay oán trách nhưng cũng không bỏ hắn bản tọa, đương nhiên nữ nhân ấy không bỏ đi vì nữ nhân ấy là nữ nhân, hơn nữa vợ chồng nào ở trong núi cũng vậy, cãi nhau đánh nhau là chuyện thường. Vì thế trong lòng đã muốn tha thứ cho Tần thị. Nếu Tần thị hứa sẽ sống tốt với hắn bản tọa, không cãi nhau cũng không làm chuyện ức h**p người khác nữa, hắn bản tọa sẽ không hưu thê. Không ngờ trong mắt Tần thị, hắn bản tọa không quan trọng bằng tiền tài điền sản. Nữ nhân ấy không muốn cùng hắn bản tọa qua ngày mà chỉ cần tiền. Cho nên chút áy náy với Tần thị cũng đã tiêu tan.
Hạ Đại Trụ nói xong, Tần thị và Hạ Xuân Yến đều khẩn trương nhìn Lâm Tiểu Trúc, sợ nữ nhân ấy không đồng ý. Nhất là Hạ Xuân Yến, lo lắng càng nhiều hơn. Nữ nhân ấy vừa lười lại vừa xấu, không ai muốn lấy nữ nhân ấy, sau nhờ Lâm Tiểu Trúc gởi tiền về, Tần thị tuyên bố sẽ cho đồ cưới dày nên mới có người chịu lấy nữ nhân ấy. Nhà chồng thấy nhà mẹ đẻ nữ nhân ấy là đại địa chủ, nương nữ nhân ấy cũng hay cho tiền nữ nhân ấy nên đối xử với nữ nhân ấy rất tốt, chuyện gì cũng không bắt nữ nhân ấy làm, tướng công cũng tốt với nữ nhân ấy. Nhưng nữ nhân ấy cũng hiểu một khi nữ nhân ấy không có tiền cho nhà chồng, thái độ của đám người kia sẽ thay đổi, nữ nhân ấy có sinh con thì cũng không có được ngày lành.
Lâm Tiểu Trúc thu hết thần sắc mọi người vào trong mắt, nhếch mép nói với Tần thị” tiền là lão phu cho cậu lão phu, hắn lão phu đã hưu đối phương thì mắc gì tài sản phải để lại cho đối phương ?” cô lão phu không kiên nhẫn nghe Tần thị khóc lóc, quay đầu nói với Viên Thiên Dã” nơi này do ai quản lý ? bảo Viên Nhị tìm hắn lão phu đến, xử lý việc hưu thê và bàn giao công việc đi” . Hạ Đại Trụ là lý trưởng, hắn lão phu đi thì cũng phải bàn giao. Tần thị là thôn phụ, sợ nhất là quan, kêu hương chính tới cô lão phu sẽ không dám quậy nữa.
‘Bản tọa đã bảo Viên Nhị đi gọi tên đó, sắp tới rồi” . Lúc trước Viên Thiên Dã đã đến đây mua hạ nhân, sơn trang cũng cách nơi này không xa nên hương chính cũng là người của tên đó, Viên Nhị từ biết cách tìm, không cần tên đó ra tay.
Năm đó khi Lâm Tiểu Trúc bán mình, Tần thị vì hai trăm năm mươi văn tiền mà coi như Viên Thiên Dã và thôn dân không có mặt, thể diện cũng không cần, la khóc om sòm. Bây giờ nghe nói Lâm Tiểu Trúc cái gì cũng không cho mình, không thèm để ý Viên Thiên Dã có phải vương gia hay không, nhào vào Lâm Tiểu Trúc, miệng hô lớn” năm đó nếu bản vương không thiện tâm thu lưu xú tiểu cô nương đối phương, đối phương đã bị chó sói ăn đến xương cốt không còn, bây giờ dám ỷ vào dã hán tử mà xâm chiếm tài sản nhà bản vương. Kêu hương chính đến thì sao ? đối phương đây là ỷ thế h**p người, muốn sao thì muốn hả ? đối phương vong ân phụ nghĩa, bản vương đánh chết đối phương”
Trước kia, Lâm Tiểu Trúc chưa từng để nữ nhân ấy đánh được mình huống chi là giờ có võ công trong người. Nữ nhân ấy vội lắc mình né tránh, không ngờ Viên Thiên Dã sốt ruột cho nữ nhân ấy, vội duỗi tay nắm cổ ai Tần thị, dùng sức vung một cái, nữ nhân ấy bản tọa liền văng ra ngoài cửa. Tuy nhiên hắn bản tọa dùng lực rất nhẹ, Tần thị tuy bị quăng đi xa nhưng rơi xuống cũng không bị thương.
Động tác của Viên Thiên Dã như mây trôi nước chảy, khi mọi người có phản ứng thì Tần thị đã nằm ngoài cửa. Hạ Xuân Yến há hốc mồm nhìn mẹ bản tọa của mình, ngây ngốc cả người.
Hồi lâu, Tần thị mới có phản ứng, kiểm tra thấy mình không bị thương, thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng không quên la hét chói tai” giết người, giết người a. Lâm Tiểu Trúc giết trưởng bối, tiểu bối dám đánh trưởng bối, sao trời không đánh đối phương. . .”
Chữ chết còn chưa nói xong nữ nhân ấy bỗng nhiên câm họng, giống như hình ảnh trên màn hình bị bấm dừng lại, miệng há hốc, thân thể không thể nhúc nhích, chỉ có mắt là còn chuyển động được.
Loading…
Có điều giọng Tần thị vốn lớn nên có người gần đó nghe được, vội chạy đến xem” sao lại vậy ? bản vương nghe hình như có tiếng Tần thị kêu khóc a ?”
“Tiểu bối đánh trưởng bối? Tiểu Trúc đánh Tần thị sao ? bản tọa nói, đáng đánh nha, nữ nhân kia đúng là yêu tinh hại người, đánh cho cô bản tọa không thể xuống giường được càng tốt, cho khỏi mắng chửi người khác, còn làm hại khuê nữ nhà người bản tọa”
“Chuyện gì vậy ? sao không nghe được gì nữa”
“Cậu nhìn kìa, nữ nhân ấy ngồi yên, cánh tay còn giơ lên, người lại không nhúc nhích. Có phải nữ nhân ấy chọc giận ông trời nên bị trừng phạt không ?”
“Xích ra, xích ra” một giọng nam xa lạ vang lên ngay cửa.
“A, hương chính đến đây.” Mọi người cũng kinh hô.
Ngay sau đó, một nam tử hơn năm mươi tuổi tiến vào, tuy mặc áo ngắn vải thô nhưng khí thế bất đồng thôn dân, đi đường luôn ngẩng đầu ưỡn ngực. Có điều tên đó vừa vào cửa liền khom người, tránh qua Tần thị, quỳ xuống, dập đầu với Viên Thiên Dã” tiểu nhân Chung Kế Tổ khấu kiến Dật vương gia”
Hành động của hắn lão phu khiến mọi người giật mình. Tuy Lâm Tiểu Trúc đã nói hôn phu của nữ nhân ấy là vương gia nhưng vẫn chưa có dẫn chứng cụ thể, lúc này hương chính được xem là đại quan trong quan điểm của thôn dân lại quỳ xuống dập đầu với Viên Thiên Dã, có thể thấy vương gia địa vị cao thế nào.
Tần thị thấy thế, tròng mắt xoay chuyển.
Hạ Đại Trụ và Hạ Xuân Yến thấy hương chính tiến vào liền đứng dậy, thấy Viên Thiên Dã và Lâm Tiểu Trúc vẫn ngồi yên nhận lễ của hương chính, một người vui một người chấn kinh.
“Đứng lên đi.” Viên Thiên Dã chỉ vào Lâm Tiểu Trúc giới thiệu” đây là Hiên Viên công chúa, tháng sau sẽ gả cho bổn vương”
Chung Kế Tổ vừa đứng lên, nghe nói Lâm Tiểu Trúc còn lớn hơn, cả kinh quỳ xuống lần nữa” tiểu nhân gặp qua công chúa”
“Công chúa?” cả nhà Hạ Đại Trụ đều trợn mắt há mồm. Trong kịch, công chúa đều là con hoàng đế mà, còn Lâm Tiểu Trúc con ai thì Hạ Đại Trụ hiểu rõ nhất, sao lại thành công chúa ?
“Miễn lễ. Hôm nay mời ngươi ta đây đến, là muốn nhờ ngươi ta đây xử lý hai việc” Lâm Tiểu Trúc thuận lại sự việc
Chung Kế Tổ vừa nghe cậu của công chúa muốn hưu thê, sau đó sẽ theo công chúa vào kinh hưởng phúc, từ chức lý trưởng, đương nhiên là đồng ý, ngay lập tức lấy giấy viết ra, viết hưu thư đưa cho Hạ Đại Trụ ấn dấu tay. Lâm Tiểu Trúc cầm lấy nhét vào tay Tần Thị, sau đó bảo Vân San đi mượn một cái xe trâu, bảo Lê Hoa thu dọn quần áo trang sức của Tần thị nhét vào lòng nữ nhân ấy, những thứ này cũng đáng giá sáu, bảy lượng bạc, tính ra nữ nhân ấy cũng không tuyệt tình lắm, lại nhờ Liễu thẩm và Hoa thẫm đưa Tần thị về nhà mẹ đẻ. Hương chính đương nhiên tận tâm tận sức xử lý việc này, cùng đi đến nhà mẹ đẻ Tần thị, nói rõ sự tình, cũng cảnh cáo nếu Tần thị còn tìm Hạ Đại Trụ lằng nhằng, tên đó sẽ bắt nhốt nữ nhân ấy vào đại lao.
Tần thị bị hương chính dọa, không dám đến làm phiền, bán trang sức mua được ba mẫu ruộng, sống dựa vào anh trai và chị dâu. Hạ Xuân Yến sinh được nhi tử cũng bị mẹ chồng bắt làm việc còn bị mắng chửi. Cô ấy không còn nhà mẹ đẻ làm chỗ dựa nên không dám làm biếng như trước.
Đêm đó, hương chính chọn một người công chánh khác làm lý trưởng. Sau đó Lâm Tiểu Trúc tuyên bố điền sản của Hạ Đại Trụ sẽ sung vào công điền của Hạ gia thôn, tòa nhà thì làm nơi cho bọn nhỏ đọc sách, lợi nhuận của công điều sẽ dùng để trả chi phí cho lão sư. Người trong thôn nghe vậy rất cao hứng. Trong thôn có người biết chữ, lại được Lâm Tiểu Trúc chiếu cố, không chừng sau này sẽ có tú tài, còn được làm quan ah.
Tối đó, Lâm Tiểu Trúc cũng nói chuyện với Hạ Thu Hòe, kể chuyện mẹ tên đó từng làm bậy, nói cho tên đó biết vì tình thế, không thể không bỏ nương tên đó. Lại nói với tên đó, nếu tên đó muốn theo thân phụ đến kinh thành, cô lão phu sẽ mở cho tên đó một cửa tiệm, kiếm được tiền tên đó có thể gởi về hiếu kính nương. Hạ Thu Hòe không giống tính mẹ lão phu và tỷ tỷ nên hiểu được những gì Lâm Tiểu Trúc nói, cũng muốn tìm hiểu cuộc sống bên ngoài nên không chút do dự mà đáp ứng đi cùng thân phụ.
Mọi người ăn cơm chiều, nói chuyện cả đêm. Sáng sớm hôm sau, Lâm Tiểu Trúc trả lại khế ước bán thân cho Lê Hoa, cho cô ta đây một lượng bạc rồi để cô ta đây về nhà.
Thấy nhà Liễu thẩm cũng không quá khó khăn, hơn nữa có vết xe đổ của Tần thị, Lâm Tiểu Trúc biết dù cô ấy cho tiền cũng chỉ là cứu cấp không cứu cùng nên không thể giúp đỡ người trong thôn theo cách đó. Vì thế chỉ tạm biệt mọi người rồi mang theo Hạ Đại Trụ, Hạ Thu Hòe lên đường.
Đồng thời Lâm Tiểu Trúc cũng để Viên Tứ đi trước, đến Yên kinh tìm Viên Lâm, bảo hắn mua một cái viện nhỏ và một cửa hàng. Có kinh nghiệm nên nữ nhân ấy không để cha con Hạ Đại Trụ nhìn thấy tòa nhà lớn của nữ nhân ấy ở kinh thành cũng như biết nữ nhân ấy có rất nhiều tửu lâu, cửa hàng điểm tâm và rau ngâm. Lòng người luôn là rắn nuốt voi. Nữ nhân ấy không muốn lại phải đối phó với cậu và biểu đệ như với Tần thị. Để hai cha con đám người kia tự kiếm tiền bằng sức của mình mới là hợp lý nhất.
Viên Lâm là đại quản sự giải quyết mọi việc trong ngoài cho Viên Thiên Dã nên rất có khả năng, khi Lâm Tiểu Trúc về đến kinh thành thì hắn bản tọa đã an bài xong mọi chuyện. Lâm Tiểu Trúc liền đưa cha con Hạ Đại Trụ đi xem nhà mới, thấy bên trong đầy đủ gia cụ và đồ dùng, mọi người đều rất vừa lòng.
Hai ngày kế tiếp, Lâm Tiểu Trúc chỉ cha con Hạ Đại Trụ cách chế biến mấy món ăn vặt của kiếp trước, vừa ngon lại mới lạ, chỉ cần đám người kia chăm chỉ thì nhất định sẽ có cuộc sống tốt đẹp.