Biết Vị Ký
Chương 326: Thêm trang
Ngoại trừ chỉ cha con Hạ Đại Trụ làm ăn, Lâm Tiểu Trúc còn sai người làm cho đám người kia mấy bộ quần áo, lại bảo Viên Thiên Dã tìm một lão nhân rành quy củ trong cung đến dạy bọn ít lễ nghi, nhất là nghi thức trong hôn lễ. Tháng sau cô ấy sẽ phái người đón đám người kia đến Hiên Viên thành, cùng lão gia tử nhận lễ của cô ấy. Khi đó quý tộc các quốc gia đều tham dự, nếu không hiểu quy củ thì không xong.
Hạ Đại Trụ được lão nhân dạy lễ nghi, rốt cuộc cũng hiểu được địa vị của Viên Thiên Dã ở Bắc Yến, nghĩ tới hắn giờ là thân gia với Thái thượng hoàng Bắc Yến quốc, sẽ cùng Hiên Viên Thánh Thượng địa vị cao hơn hoàng đến các nước rất nhiều, nhận lễ của Lâm Tiểu Trúc liền kích động không thôi, liên tục từ chối, nói đến lúc đó hắn không ngồi trên chủ vị, chỉ đứng dưới xem lễ là được. Lâm Tiểu Trúc khuyên can mãi, hắn mới chịu nghe, còn Hạ Thu Hòe nghe nói quý tộc các nước cùng đến tham gia hôn lễ của biểu tỷ thì cực kỳ hưng phấn, không lo sợ gì.
Sắp xếp cho cha con Hạ Đại Trụ xong, Lâm Tiểu Trúc liền đi Hiên Viên thành. Viên Thiên Dã dù luyến tiếc cũng không có các nào. Không có chia tay ngắn ngủi thì không có nắm tay lâu dài về sau. Đành phái Viên Nhất, Viên Nhị cùng vài hộ vệ võ công cao cường đi theo hộ tống, bản thân cũng đưa tiễn mấy chục dặm đường, mới lưu luyến rời đi.
Trở lại Hiên Viên thành, bận rộn hơn nửa tháng, hôm nay Lâm Tiểu Trúc mới cho người đón cha con Hạ Đại Trụ đến, an trí đám người kia ở một sân trong Hiên Viên thánh cung, lại nghe Tử Tô bẩm báo có Đông Việt quốc Dĩnh vương và Dĩnh vương phi đến.
“Sao Dĩnh vương phi lại đến đây ?” Lâm Tiểu Trúc giật mình, vội chào Hạ Đại Trụ rồi đi ra ngoài đón tiếp. Sau khi trù nghệ đại tái chấm dứt, Tiêu Tiêu theo Lục Kiện Ninh về Đông Việt, từng nói nàng bản vương muốn làm người nhà mẹ đẻ cho Lâm Tiểu Trúc, sẽ tới trước hôn lễ nửa tháng để giúp lo liệu. Không ngờ, vừa trở về không lâu, Lục Kiện Ninh đã cho người báo tin mừng, nói Tiêu Tiêu mang thai. Lâm Tiểu Trúc đã vội vã viết thư hồi âm, dặn dò Tiêu Tiêu an tâm ở nhà dưỡng thai, chuyện hôn lễ đã người thu xếp, không ngờ Tiêu Tiêu vẫn đến đây.
Đến đại sảnh, nữ nhân ấy liền nhìn thấy Tiêu Tiêu và Lục Kiện Ninh đang ngồi nói chuyện, vẻ mặt tươi cười ngọt ngào, thấy Lâm Tiểu Trúc tiến vào, Tiêu Tiêu theo thói quen tính nhào lên ôm lấy cánh tay nữ nhân ấy, khiến Lục Kiện Ninh cực kỳ khẩn trương, vội tiến lên kéo nữ nhân ấy vào lòng, luôn miệng nói” cậu chậm một chút, đừng nóng vội”
“Cô nãi nãi của bản tọa, đối phương hiện là gấu trúc, ngàn vạn lần không được chạy loạn như trước đây” Lâm Tiểu Trúc lên tiếng dặn dò.
“Gấu trúc ? sao ta đây là gấu trúc ?” Tiêu Tiêu vút qua, tò mò hỏi .
“Trọng điểm không phải cái này” Lâm Tiểu Trúc nhớ ra thời này, gấu trúc chưa phải là động vật sắp tuyệt chủng, không thể giải thích với Tiêu Tiêu, liền chuyển đề tài” trọng điểm là đối phương đi đường phải cẩn thận, đối phương sắp làm mẹ rồi nhà” . Nói tới đây lại nhớ Tiêu Tiêu không nghe lời cô lão phu, mà bôn ba đến đây, tức giận, trừng mắt nói” không phải đã bảo đối phương ở nhà nghỉ ngơi sao ? lão phu thành thân xong sẽ đến thăm đối phương mà. Đối phương lại không nghe lời, đường xa như vậy cũng đến đây, nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đối phương khiến lão phu áy náy cả đời sao ?” lại quay sang trách cứ Lục Kiện Ninh” đối phương cũng để cô lão phu hồ nháo”
Lục Kiện Ninh cười khổ” bản tọa có thể quản được cô ấy thì tốt rồi”
Tiêu Tiêu ai cũng không sợ, chỉ sợ Lâm Tiểu Trúc. Thấy cô bản vương trầm mặt vội rụt cổ, nhỏ giọng cãi” chẳng phải bản vương không có việc gì sao ? ăn ngon ngủ ngon, tinh thần cũng rất tốt, chỉ vì đại phu nói mang thai, Kiện Ninh liền nhốt bản vương ở nhà, không được đi đâu cũng không thể làm gì. Bản vương buồn muốn chết ah” . nói xong tiến lên lắc lắc cánh tay Lâm Tiểu Trúc lấy lòng” Tiểu Trúc tốt, đối phương cũng biết dù bản vương có mấy tỷ muội nhưng vì không cùng mẹ nên vẫn ngờ vực và đối địch nhau vô duyên cớ. Trên đời này, bản vương chỉ có đối phương là bạn tốt, Đối phương giống như là thân muội muội của bản vương, giờ đối phương thành thân, bản vương làm tỷ tỷ mà không đến thì cả đời bản vương sẽ bất an nha”
Lâm Tiểu Trúc bị nàng bản vương làm cảm động. Năm đó Tô Tiểu Thư cũng đối với nàng bản vương rất tốt, chiếu cố nàng bản vương như thân muội muội nhưng sau vì Tô Tiểu Thư thích Hạ Sơn, hơn nữa nay địa vị hai người đã thay đổi, không còn là bạn tốt như xưa được nữa. Ra khỏi sơn trang, vì hoàn cảnh sống đặc thù nên Lâm Tiểu Trúc cũng không có tiếp xúc với thiếu nữ cùng tuổi, hợp tính nên không có tri kỷ. Lúc trước quen biết với Tiêu Tiêu cũng tưởng chỉ là gặp rồi thôi, không ngờ vận mệnh thần kỳ, hai người lại gặp nhau ở Đông Việt quốc xa lạ, giúp đỡ lẫn nhau rồi gắn bó, trở thành hảo tỷ muội.
“Dù sao cũng đã đến rồi, bản tọa có thể đưa đối phương trở về sao ?” nàng bản tọa vươn tay, cực kỳ thân thiết nhéo nhéo mặt Tiêu Tiêu” được rồi, đối phương cứ an tâm ở lại đi nhưng chuyện của bản tọa đối phương cũng không cần vất vả, đều được an bài thỏa đáng rồi. Đối phương cứ chờ tiễn bản tọa xuất giá đi” . Quay sang phân phó Vân San” Dĩnh vương và vương phi sẽ ngụ ở Hà Hương viện, đối phương đi bảo các nàng bản tọa thu thập, bố trí cho thoải mái, kiểm tra kỹ, không được để có bất cứ thứ gì ảnh hưởng không tốt cho thai phụ”
“Dạ” Vân San nhận lệnh mà đi.
Tiêu Tiêu nghe xong không có ý gì, Lục Kiện Ninh lại bất an” chúng bản tọa ở Hiên Viên thánh cung, làm phiền Thánh Thượng không tốt lắm. Thôi, chúng bản tọa tìm một viện nhỏ khác ở là được rồi”
Ở chung một khoản thời gian, Lâm Tiểu Trúc biết lão gia tử trong đời thường là người cực tùy hứng, lại vì cả đời cô độc nên càng thích sầm uất. Hơn nữa Tiêu Tiêu là nghĩa tỷ của nàng bản vương, tới đây tiễn nàng bản vương xuất giá cũng giống như cậu nàng bản vương là bá tánh bình dân cũng ở trong Hiên Viên thánh cung chờ đưa gả nàng bản vương đi, dù hoàng tộc các quốc gia khác có biết cũng không thể bất mãn, liền nói” tổ phụ là người thích sầm uất, các ngươi bản vương đến đây ở, tên đó cao hứng còn không kịp nha, sao có thể chê các ngươi bản vương quấy rầy ? các ngươi bản vương cũng thấy đó, thánh cung ở trên núi, lên xuống cũng hai trăm bậc thang. Tiêu Tiêu ở chỗ khác, muốn tới thăm bản vương cũng không tiện, ở lại đây vẫn tốt hơn”
Lục Kiện Ninh đương nhiên không nỡ để ái thê leo núi mỗi ngày, thấy Lâm Tiểu Trúc nói thế, cũng không từ chối nữa” được rồi, chúng bản vương sẽ nhờ vào đối phương mà ở Hiên Viên thánh cung một thời gian vậy”
Tiêu Tiêu thấy lũ người kia đã thống nhất chỗ ở, vội ngoắc hai nha hoàn đang cầm một hộp gấp thật lớn, thật dài trong tay đến, mở hộp ra, nói với Lâm Tiểu Trúc” Tiểu Trúc, đối phương nhìn đi, đây là ta đây thêm trang cho đối phương”
Loading…
Lâm Tiểu Trúc bước qua nhìn thấy bên trong là một cây hồng san hô cao vài thước, màu đỏ như lửa, chắc chắn, hình dáng lại giống cây gỗ, nhìn rất đẹp mắt.
Lâm Tiểu Trúc gần đây theo Chu Lễ chuẩn bị đồ cưới, biết san hô rất quý trọng, cùng với trân châu, mã não, phỉ thúy được xem là châu báu, mà hồng san hô phần lớn sinh trưởng ở biển sâu, số lượng rất ít, cây này lại màu sắc tiêm diễm, hình dáng khéo léo, chắc chắn giá rất cao, ít nhất cũng mấy vạn lượng bạc. Quan trọng là san hô được xếp vào thất bảo trong kinh phật, ở cổ đại được xem là vật mang lại điềm lành và hạnh phúc, đại diện cho quyền thế và cao quý, cũng được gọi là thụy bảo, nghĩa là hạnh phúc vĩnh hằng. Tiêu Tiêu dùng nó để thêm trang cho nữ nhân ấy quả thật là dốc hết tâm tư.
“Cái này qua quý trọng” tuy ngụ ý cát tường nhưng nàng lão phu cũng không muốn Tiêu Tiêu đưa ra lễ vật quý trọng như vậy.
“Nếu ngươi bản vương không lấy cây san hô này thì đừng gọi bản vương là tỷ tỷ” Tiêu Tiêu phụng phịu nói.
Lâm Tiểu Trúc khẽ thở dài một hơi” Vậy được rồi, bản tọa liền mặt dày nhận.” Sau này Tiêu Tiêu sinh con, sẽ có cơ hội hoàn lễ, từ chối nhiều lại thành xa lạ và so đo.
“nghe lời vậy mới ngoan” Tiêu Tiêu bày ra bộ dáng tỷ tỷ.
“Cô gái, người gác cổng chuyển đến bái thiếp” Tử Tô tiến vào đưa cho Lâm Tiểu Trúc
“Là Thẩm Tử Dực sao ?” Tiêu Tiêu đến gần hỏi.
Lâm Tiểu Trúc mở bái thiếp ra xem, cười nói” đúng là hắn bản tọa”
Tiêu Tiêu liếc cô lão phu một cái” chắc gã cũng đến thêm trang” . Lúc trước Tiêu Văn Trác muốn gả Tiêu Tiêu cho Thẩm Tử Dực nhưng nhìn thấy ánh mắt gã nhìn Lâm Tiểu Trúc liền từ bỏ ý định. Địa vị, nhân phẩm, học thức. . . thiếu một chút cũng không sao nhưng nếu trong lòng một nam nhân đã có một nữ nhân thì dù gã giỏi thế nào cũng không phải là một vị hôn phu tốt.
“Mau mau cho mời.” Lâm Tiểu Trúc nói với Tử Tô, lại quay đầu nói với Tiêu Tiêu” các cậu ngồi chờ một chút, bản vương đi đón tên đó” nói xong xoay người ra cửa, đón Thẩm Tử Dực đi vào.
“Dĩnh vương gia và Dĩnh vương phi” Thẩm Tử Dực tiến vào,cùng vợ chồng Lục Kiện Ninh thi lễ, hàn huyên vài câu rồi bảo hạ nhân mang một cái hộp đến, nói với Lâm Tiểu Trúc” ta đây cũng không có gì tốt nhưng Nam Hải quốc thừa thãi trân châu nên chọn một ít đến thêm trang cho ngươi ta đây”
Hộp vừa được mở ra, Lâm Tiểu Trúc đã thấy kinh hoảng, một chiếc vòng cổ trân châu, mỗi hạt lớn bằng ngón tay cái, bóng loáng mượt mà, tỏa ra ánh sáng hồng nhuận hoặc xanh đen.
“Này. . .” Lâm Tiểu Trúc nhìn vòng cổ, không biết nói gì cho phải. Đối diện với lễ vật quý trọng như vậy, nói gì cũng không hay, cô ấy chỉ có thể nhận lấy tâm ý này, chờ khi Thẩm Tử Dực thành thân sẽ trả lại.
Lê Chấn Vũ cũng đến thêm trang. Hắn ta đây là đối tác của Lâm Tiểu Trúc, đương nhiên xem mình là người nhà mẹ đẻ cô ấy, ngoại trừ tặng ít lễ vật bằng ngọc còn theo Chu Lễ bận rộn lo liệu cho hôn lễ, làm Lâm Tiểu Trúc rất cảm kích.
Ngày thành thân rốt cuộc cũng đến. Vì phải đi đường ba ngày nên ba ngày trước Viên Thiên Dã đã tới Hiên Viên thành. Hiên Viên công chúa xuất giá, dân chúng Hiên Viên thành hết sức vinh dự tự hào, hoàng thất các quốc gia đều phái người đến tham dự, càng thêm huyên náo.
Sáng sớm, Lâm Tiểu Trúc đã bị Tiêu Tiêu và người sắc sóc dâu kêu dậy, đưa vào bồn tắm đã thả đầy cánh hoa tắm rửa một hồi, sau đó trang điểm, chải tóc. . . cuối cùng là mặc cho nàng lão phu giá hắn đỏ thẫm thêu hình phượng hoàng giang cánh tỉ mỉ khéo léo. . .