Biết Vị Ký
Chương 327: Xuất giá
“Trong lòng cậu có cảm giác bất an không ?” Tiêu Tiêu nhìn Lâm Tiểu Trúc được trang điểm kỹ lưỡng, mặc giá hắn đỏ thẩm càng làm nổi bật vẻ xinh đẹp mà hỏi.
Nàng bản tọa nhớ tới lúc mình xuất giá, cũng mặc giá tên đó đỏ thẫm ngồi trước gương. Lúc đó nàng bản tọa rất vui, không chút lo lắng bất an vì nàng bản tọa gả cho nam nhân mình yêu thích, cùng tên đó chung sống, trong lòng nàng bản tọa tràn đầy hạnh phúc. Chỉ có thân mẫu và ca ca lại nhìn nàng bản tọa lo lắng bất an, chúng sợ nam nhân thoạt nhìn không tệ kia sẽ không che chở và bao dung cho nàng bản tọa như bọ họ. Sự thật đúng như chúng lo nghĩ, cuộc sống của nàng bản tọa đã không như ý, kỳ vọng bao nhiêu thất vọng càng nhiều. Khi Lục Kiện Ninh nạp trắc phi cũng ở trong phòng người kia liên tục mấy ngày, nàng bản tọa rốt cuộc cũng hiểu được lo lắng của thân mẫu và ca ca.
Bây giờ nhìn Lâm Tiểu Trúc xuất giá, tâm tình của nàng bản tọa lại như mẹ bản tọa nàng bản tọa trước kia, có chúc phúc cũng có lo lắng. Tuy Viên Thiên Dã đối với Lâm Tiểu Trúc rất tốt, rất thâm tình, nhưng lòng người luôn thay đổi, ai biết sau này sẽ thế nào ?”
Lâm Tiểu Trúc quay đầu, nhìn cô ấy một cái, xem như đã hiểu được suy nghĩ trong lòng cô ấy sau đó quay người lại, nhìn bóng dáng mình trong gương, mỉm cười, tiếng nói cực nhẹ lại cực tự tin” bất an là có nhưng không nhiều”
“Đúng vậy, Viên Thiên Dã thích cậu như vậy, đương nhiên sẽ không phụ cậu, mà cậu thông minh như vậy, nhất định sẽ khiến hôn nhân của mìn hạnh phúc’ Tiêu Tiêu thở dài một tiếng, cách thức duy trì hôn nhân cũng do Lâm Tiểu Trúc dạy cho cô ấy.
Lâm Tiểu Trúc cười cười” bản tọa không bất an cũng không phải vì nguyên nhân đó. Thông minh không liên quan tới hạnh phúc” cô bản tọa đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ ‘bản tọa chỉ cảm thấy mọi việc nên tận tâm cố gắng, hôn nhân cũng vậy. Bản tọa sẽ cố gắng hết sức, dùng mọi khả năng để vun đắp hạnh phúc cho gia đình bản tọa cho hôn nhân của bản tọa còn sau này có kết quả thế nào thì bản tọa cũng không khống chế được, vì thế bản tọa không nghĩ tới. Quan trọng nhất là hiện tại, nắm chắc hạnh phúc hiện có. Hơn nữa sau khi thành thân, bản tọa sẽ không đánh mất bản thân, bản tọa vẫn tiếp tục mở tửu lâu, sau đó còn nhiều dự án khác. Bản tọa vẫn làm việc mình thích, bản tọa vẫn có bằng hữu của mình như vậy dù cuộc sống có thay đổi, bản tọa vẫn có thể sống vui vẻ”
“Sống cho hôm nay, nắm chắc hiện tại, quý trọng hạnh phúc đang có »Tiêu Tiêu thì thào lặp lại những lời này, sau đó khẽ gật đầu, tươi cười nói” bản vương đã hiểu. Bây giờ bản vương sẽ cố dưỡng thai cho tốt, sinh một đứa nhỏ thông minh khỏe mạnh. Lục Kiện Ninh rất tốt với bản vương, bản vương sẽ hưởng thụ sự che chở của tên đó cũng cố gắng duy hộ quan hệ với tên đó, nắm chắc phần tình cảm này. Nếu sau này tên đó thay đổi, bản vương sẽ không thương tâm, tự nuôi lớn đứa nhỏ của mình, tìm niềm vui cho mình, làm cho cuộc sống của mình vui vẻ. Đây là mới là việc làm thông minh nhất”
Lâm Tiểu Trúc vươn tay cầm tay Tiêu Tiêu, không nói gì.
“Công chúa, thời gian đã tới” người săn sóc dâu đứng bên cạnh lên tiếng, cảm thấy bất an khi nghe các nữ nhân ấy nói chuyện. Ngày xuất giá, ai cũng muốn nói lời may mắn, không ngờ công chúa và vương phi lại nói mấy lời không hay. Còn chưa xuất giá đã nghĩ tới chuyện sau này trượng phu thay lòng đổi dạ.
Thực ra nàng bản tọa không nghĩ lại, thời đại này nam nhân ba vợ bốn nàng bản tọa hầu, tân nương gả đi đều nói lời may mắn nhưng có mấy ai được hạnh phúc đâu.
“Bản vương sẽ không đưa đối phương ra ngoài” . Nữ nhân ấy đang mang thai, tham gia hôn lễ sẽ mang lại điềm xấu nên lát nữa Lâm Tiểu Trúc bái biệt người thân, xuất môn. . . nữ nhân ấy sẽ không tham gia.
Lâm Tiểu Trúc tuy không thèm để ý mấy thứ này nhưng vẫn phải tuân theo phong tục thời này, ôm Tiêu Tiêu một cái rồi theo người săn sóc dâu ra cửa.
“Công chúa, ngài xem.” Vừa ra khỏi cửa, Vân San đã kinh hỉ nhỏ giọng kêu lên.
Lâm Tiểu Trúc ngẩng đầu lên, nhìn theo hướng Vân San chỉ thấy cách cửa chừng mười thước, một bóng dáng quen thuộc đang đứng đó nhìn chung quanh. Tên đó mặc cẩm bào đỏ thẫm, trường thân ngọc lập, anh tuấn tú dật. Nhìn thấy cô ấy từ trong phòng đi ra, hai mắt tên đó sáng ngời, tính đi qua bên này nhưng đi được vài bước, nhớ ra không hợp lễ nghĩa liền dừng lại, nhìn về phía bên này.
Người săn sóc dâu là do Chu Lễ mời tới, đã quen tổ chức hôn lễ cho thành viên hoàng thất các quốc gia nên lá ga cũng lớn. Tuy nàng bản vương không biết chuyện Lâm Tiểu Trúc và Viên Thiên Dã nhưng thông qua những lời Tiêu Tiêu nói, nàng bản vương đoán được tân lang tân nương là tình đầu ý hợp, liền trêu ghẹo” công chúa, chúng bản vương đi nhanh đi, Dật vương gia chờ sốt ruột rồi”
Lâm Tiểu Trúc dù tự nhiên hào phóng như bị trêu chọc như vậy vẫn đó mặt, trừng mắt liếc cô ấy một cái, không lên tiếng nhưng trong lòng cảm thấy ngọt ngào.
Người săn sóc dâu thấy Lâm Tiểu Trúc cũng không phải giận thật, cười hắc hắc giúp đỡ nàng bản tọa đi về phía đại sản. Nàng bản tọa sẽ cùng Lâm Tiểu Trúc đến Bắc Yến, đi đường chung mấy ngày, cũng không thể quá mức xa lạ.
Loading…
Hôm nay tân khách rất đông nhưng nội viện lại khá an tĩnh, chỉ nghe tiếng náo nhiệt náo nhiệt trong đại sảnh phía trước. Mọi người đi đến trước, người săn sóc dâu dừng lại, lấy hỉ khăn đặt trong khay trên tay nha hoàn ở phía sau phủ lên đầu Lâm Tiểu Trúc, miệng an ủi” công chúa đừng lo lắng, lát nữa làm theo bản vương là được”
Chu Lễ từng sai người dạy nữ nhân ấy lễ nghi và quy cũ của hôn lễ nhưng Lâm Tiểu Trúc vẫn có chút khẩn trương, sợ làm ra lỗi, nghe người săn sóc dâu nói vậy, an tâm hơn nhiều. Dù sao nữ nhân ấy cũng bị khăn voan che kín không thấy gì, làm theo người săn sóc dâu là được.
“Giờ lành đến!” Một âm thanh vang lên thật lớn, đại sảnh an tĩnh lại, mọi người đều đổ ánh mắt về phía tân nương tử đang vào cửa.
Người săn sóc dâu đỡ Lâm Tiểu Trúc đến trước mặt lão gia tử và Hạ Đại Trụ,nghe Chu Lễ lại hô” tân nương bái biệt trưởng bối trong nhà” liền đẩy nàng ta đây một cái, ý bảo nàng ta đây quỳ xuống hành lễ.
Lâm Tiểu Trúc biết ngồi phía trước là lão gia tử và Hạ Đại Trụ. Tuy chúng không phải là trưởng bối sớm chiều ở chung, nhìn cô ấy lớn lên nhưng cũng là những người quan tâm, cho cô ấy sự ấm áp ở phương trời này. Cho nên cô ấy trành ngập cảm kích, thành tâm thành ý hành đại lễ.
Người săn sóc dâu đỡ Lâm Tiểu Trúc đứng lên, lại nghe Chu Lễ hô lớn” tân nương lên kiệu” . Âm thanh chưa dứt, người săn sóc dâu đã đỡ nàng bản vương đi ra ngoài. Lâm Tiểu Trúc xuất giá từ Hiên Viên thánh cung ở trên núi rồi ngồi xe ngựa đến Yên kinh, cho nên nàng bản vương không thể cõng tân nương xuống núi. Vừa ra khỏi cửa đã thấy một kiệu hoa đỏ thẫm chờ sẵn để nâng Lâm Tiểu Trúc xuống núi, mà tân lang cũng rất có thành ý, không chờ dưới chân núi mà đang đứng bên kiệu hoa.
“Đến đây, đến đây, tân nương tử đến đây, mau mở cửa kiệu” Lâm Tiểu Trúc nằm trên lưng người săn sóc dâu, nghe tiếng hô bên ngoài, sau đó cô bản vương đã được đưa vào trong kiệu.
“Công chúa, Vương gia đang đứng bên kiệu hoa nhìn người nha” Vân San kề sát vào cỗ kiệu, nhẹ tiếng nói. Lúc này đang hỗ độn nên ngoài Lâm Tiểu Trúc, không ai nghe được tiếng của cô ấy.
Lâm Tiểu Trúc ngồi trong kiệu, khóe miệng vểnh lên.
“Khởi kiệu.” Chu Lễ hô to, kiệu hoa được nâng lên, chậm rãi xuống núi.
Lâm Tiểu Trúc ngồi trong kiệu, quá đỗi an tâm. Nàng lão phu biết Viên Thiên Dã đang đi trước kiệu hoa, biết trong lòng hắn tràn ngập phấn khởi và kích động, giống tâm tình của nàng lão phu lúc này.
Cỗ kiệu đưa đến chân núi, Lâm Tiểu Trúc cứ tưởng người săn sóc dâu sẽ lại cõng cô ấy lên xe, không ngờ cửa kiệu vừa mở ra, một đôi tay hữu lực đã vươn tới, ôm cô ấy, nhẹ cô ấy đưa cô ấy lên xe ngựa, lúc rời đi còn nhẹ nhàng nắm tay cô ấy.
Ngay sau đó, người săn sóc dâu và Vân San cùng lên xe, xe ngựa liền chậm rãi đi về phía trước. Ra khỏi Hiên Viên thành, người săn sóc dâu nói” công chúa, có thể lấy hỉ khăn xuống” . Còn phải đi đường vài ngày, Lâm Tiểu Trúc không thể ăn ngủ nghỉ gì cũng phải đội hỉ khăn, rất bất tiện cho nên đợi đến Yên kinh lại đội lên là được.
Lâm Tiểu Trúc lấy hỉ khăn xuống, thở phào một hơi. Tuy hỉ khăn rất thông khí nhưng tầm mắt bị che khuất cũng chẳng thoải mái gì.
Đoàn người đưa dâu rất đông, ngoài lễ quan, người săn sóc dâu do lão gia tử phái tới, còn có hộ vệ của Dật vương phủ, quan viên Bắc Yến theo Viên Thiên Dã đến Hiên Viên thành đón dâu, năm ngàn tinh binh của lão gia tử, năm ngàn tướng sĩ của Bắc Yến quốc.
Dù sao cũng là Hiên Viên thánh thượng gả cháu gái, Dật vương cưới vương phi, Hiên Viên triều và Bắc Yến quốc đều phải long trọng tổ chức. Đội ngũ kéo dài mấy dặm, sầm uất hết sức, đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý của dân chúng. Cho nên mỗi lấn đến trạm dịch nghỉ ngơi, Viên Thiên Dã rất muốn ôm người trong lòng đã chia xa nửa tháng mà thân thiết nhưng ở trước mặt mọi cũng chỉ có thể hỏi thăm vài câu.