Biểu Tiểu Thư Tướng Phủ
Chương 32: Thuận buồm xuôi gió

Cập nhật lúc: 2026-07-20 01:00:46 | Lượt xem: 5

Đêm đến.

Đến khi Vân Cơ múa xong, Di Xuân Viện cũng □□ đến cuối cùng.

Lúc trở về phòng, nhìn thấy người mình yêu sâu đậm, trong lòng Vân Cơ tràn đầy hạnh phúc, mặc dù mệt chết đi, nhưng cô bản tọa vẫn nguyện ý.

Vân Cơ tựa vào người Diên Triển, mò mẫn tay của hắn bản tọa, sau đó nheo mắt lại, nhìn Diên Triển, dịu dàng tận xương. “Người hôm nay mời toàn bộ người trong viện là khách quen sao? Sao lại rộng lượng như vậy?” Diên Triển nhẹ giọng hỏi.

“A, gã a, không phàm thường đâu, gã thỉnh thoảng đến, không biết rõ lai lịch, chỉ là tất cả mọi người đều gọi gã là Nhị gia, thế nào? Triển.”

“Không có gì, tùy tiện hỏi thôi, ha ha.”

“Trước kia chàng đâu hỏi những điều này, sao hôm nay lại hỏi hả? Nói, tại sao hỏi cái này.”

“Cũng không có gì, là……. Ai, không có gì.”

“Triển, có chuyện thì nói cho bản tọa biết đi, bản tọa sẽ hết sức giúp cho chàng.” Vân Cơ kiên định nhìn Diên Triển, nói.

“Được rồi, thật ra thì trên tay hắn bản vương có một bản sổ sách, rất quan trọng với bản vương, nhưng hành tung của hắn bản vương vẫn bất định, bản vương không có cách nào tìm được, cho nên vẫn không có biện pháp lấy được, đột nhiên hôm nay bản vương nhìn thấy hắn bản vương, cho nên hỏi một chút, ai, xem ra vẫn không có biện pháp.”

“Sổ sách đó rất quan trọng với chàng sao? Triển. Để cho bản tọa giúp chàng đi.” Vân Cơ không đành lòng nhìn Diên Triển phiền lòng.

“Không được, quá nguy ngập, bản tọa không thể để cho nàng bản tọa mạo hiểm, hay là, để bản tọa nghĩ ra cách khác.”

“Không, Triển. Để cho bản tọa giúp chàng đi. Hắn bản tọa sẽ không ngờ bản tọa muốn lấy sổ sách của hắn bản tọa, bản tọa muốn giúp chàng mà, giao cho bản tọa đi, phải tin tưởng bản tọa!”

Diên Triển cau mày, cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt của Vân Cơ, chân tình mãnh liệt này, khiến gã sợ. “Được rồi, Vân, cô bản tọa nhất định phải cẩn thận!”

“Ừ, hôm nay nghỉ ngơi trước đi.”

Tắt đèn.

Mấy ngày sau.

“Chủ tử, hoàn thành nhiệm vụ rồi. Đây là sổ sách.” Diên Triển đặt sổ sách ở trước bàn Bạch Dự.

“Được, rất tốt, làm không tệ, đi xuống lãnh thưởng đi!” Bạch Dự nhìn chằm chằm sổ sách, vui sướng nói.

Diên Triển bất động.

Bạch Dự ngẩng đầu, “Thế nào? Còn có chuyện gì sao?”

“Chủ tử, ta đây muốn mang cô ấy đi.”

“Ha ha, thế nào, rơi vào rồi sao? Muốn bỏ trốn cùng nàng ta đây ta đây sao?”

“Sớm muộn gì nàng bản vương cũng sẽ bị bại lộ, để cho bản vương mang nàng bản vương đi, bản vương muốn cho nàng bản vương hạnh phúc.” Diên Triển kiên định nói.

Nhìn gương mặt kiên định của Diên Triển, Bạch Dự nhớ tới từ mình lúc trước.

“Được rồi, bản tọa sẽ an bài, ngươi bản tọa muốn đi lúc nào?”

“Hiện tại.”

“….. Hiện tại? Quá gấp đi! Được rồi, bản vương đi an bài, vậy bây giờ ngươi bản vương đi đón nàng bản vương, sau đó tới tìm bản vương, cẩn thận, phải nhanh một chút.”

“Ừ.”

Bên trong Di Xuân Viện. Diên Triển phá cửa xông vào.

“Vân Cơ, đi theo bản vương! Ngay bây giờ, mau.”

“Thế nào? Triển, đã xảy ra chuyện gì?”

“Lão phu cho nàng lão phu biết, thật ra là lão phu muốn lợi dụng này lấy sổ sách giúp lão phu, nhưng lão phu phát hiện, lão phu đã yêu nàng lão phu. Lão phu lừa nàng lão phu…nàng lão phu có ý đi theo lão phu không?”

Vân Cơ che miệng, trợn to hai mắt, gương mặt không tin.

“Vân, đi theo lão phu đi! Lão phu muốn dẫn nữ nhân ấy đi, đi chung với lão phu, chúng lão phu rời khỏi đây ngay bây giờ được không? Tin tưởng lão phu, tin tưởng lão phu!” Diên Triển nhìn thấy bộ dáng này của Vân Cơ, gấp gáp nói.

“Được, lão phu đi với chàng, chàng…Chàng sẽ đối tốt với lão phu chứ? Lão phu…. Lão phu…..”

Vân Cơ là không biết làm sao, Diên Triển đều nhìn thấy. Tên đó kéo Vân Cơ qua, ôm thật chặt.

“Bản vương sẽ đối tốt với cô ấy, đi theo bản vương, cùng trải qua cuộc sống thuộc về chính chúng bản vương đi! Vân.” Diên Triển thì thầm.

“Được, bản vương đi với chàng!”

………

Tuấn mã chạy như bay, hai người ôm chặt nhau không rời, chạy về phía tương lai thuộc về đám người kia.

Phó Nghiên ngồi ở quán trà, nghe đám người kia nghị luận chuyện của Vân Cơ.

“Này, bản tọa nghe nói Vân Cơ thiếu nữ của Di Xuân Viện mất tích rồi!”

“Không phải đâu, là cao quan trong cung nạp cô ấy bản tọa rồi!”

“Không đúng không đúng, là nữ nhân ấy bản tọa đoạt sinh kế của Túy Hương lâu, bị người bên kia âm thầm động tay chân, hủy khuôn mặt, không thể khiêu vũ, nên bị Tú bà đưa đi chữa trị rồi!”

“Không phải đâu, hình như là bỏ trốn với nam nhân!”

……

Phó Nghiên nghe mọi người bàn tán mà muốn ù lỗ tai, “Đây là cái gì đây!” Sau đó bĩu môi. Sau đêm đó, Vân Cơ tựa như biến mất khỏi thế gian, kinh động người trong thành, tất cả mọi người đều nghị luận ầm ĩ, nên tú bà cũng không biết Vân Cơ như thế nào nữa, ngày ngày đều phái người tìm. Trong thành cũng xuất hiện một đám người lạ, không biết đang hỏi thăm cái gì.

Phó Nghiên đang suy nghĩ, “Bá”, một quyển sách bị vứt ở trên bàn. Nhìn kỹ, đây là sổ sách. Phó Nghiên vội vàng cầm lên, nhìn chung quanh một chút, “Đây là của người nào? Thiệt hay giả, đây là sổ sách sao!” Lật nhìn mấy tờ, đúng là thật, khiến Phó Nghiên hết sức mừng rỡ, cũng không kịp suy tính đã xảy ra chuyện gì.

Phó Nghiên cầm sổ sách, mừng rỡ về nhà, “Ha ha ha ha, không ngờ sẽ có chuyện tốt như thế, đúng là đã tới vận số thì không ngăn được mà! Ha ha ha ha.” Nàng bản vương đang cười to, chân khí đột nhiên thay đổi, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân lửa nóng khó nhịn, mồ hôi chảy không ngừng, đau bụng như ngàn vạn trùng tử đang quấy động, Phó Nghiên che ngực, “Đừng nói là độc phát tác nha!”

Cũng may Phó Nghiên đã lừa lấy thuốc giải, liền ăn vào, sau đó điều chỉnh hơi thở, cho chân khí trong người từ từ khôi phục lại.

Còn chưa đợi Phó Nghiên thở phàm thường lại, Bạch Dự đã ở ngoài cửa gõ cửa: “Nghiên Nghiên, mở cửa.”

Nghe Bạch Dự gõ cửa, Phó Nghiên liền nóng nảy, vội vàng tìm một cái cớ ngăn trở: “Chờ một chút, ta đây đang thay gã phục.”

“Thay hắn phục thì cứ thay, nữ nhân ấy mở cửa trước đi.” Rất tốt, cớ này không ngăn hắn lão phu được.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, không biết sao?” Phó Nghiên rất bất đắc dĩ.

“Ra ngoài mau, đã là người của bản tọa còn có cái gì thụ thụ bất thân hay sao?” Nghe giọng điệu này cô ấy biết tên đó đang cười thầm mà.

Phó Nghiên nghe xong vừa yên tĩnh vừa gấp gáp:“Bản vương chưa cho chàng vào chàng không được vào.”

Bạch Dự nghe lời này, cảm thấy cô ấy không bình thường, lại không thể chống đối cô ấy nên nhắn một d[d[lqd câu: “Thay gã phục xong kêu Thành Thành tới tìm ta đây.”

“Ừ.” Cuối cùng Phó Nghiên đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đối với sự quái dị của Phó Nghiên, Bạch Dự cảm thấy phải tìm người đi tra rõ.

“Nghiên Nghiên, nàng bản vương dấu bản vương chuyện gì?” Bạch Dự bắt đầu phiền

— —— BỔ SUNG THÊM — ——

☆32, Thuận buồm xuôi gió

Đêm đến.

Đến khi Vân Cơ múa xong, Di Xuân Viện cũng □□ đến cuối cùng.

Lúc trở về phòng, nhìn thấy người mình yêu sâu đậm, trong lòng Vân Cơ tràn đầy hạnh phúc, mặc dù mệt chết đi, nhưng cô ấy vẫn nguyện ý.

Vân Cơ tựa vào người Diên Triển, mò mẫn tay của hắn bản tọa, sau đó nheo mắt lại, nhìn Diên Triển, dịu dàng tận xương. “Người hôm nay mời toàn bộ người trong viện là khách quen sao? Sao lại rộng lượng như vậy?” Diên Triển nhẹ giọng hỏi.

“A, hắn bản vương a, không phàm thường đâu, hắn bản vương thỉnh thoảng đến, không biết rõ lai lịch, chỉ là tất cả mọi người đều gọi hắn bản vương là Nhị gia, thế nào? Triển.”

“Không có gì, tùy tiện hỏi thôi, ha ha.”

“Trước kia chàng đâu hỏi những điều này, sao hôm nay lại hỏi hả? Nói, tại sao hỏi cái này.”

“Cũng không có gì, là……. Ai, không có gì.”

“Triển, có chuyện thì nói cho lão phu biết đi, lão phu sẽ hết sức giúp cho chàng.” Vân Cơ kiên định nhìn Diên Triển, nói.

“Được rồi, thật ra thì trên tay gã có một bản sổ sách, rất quan trọng với lão phu, nhưng hành tung của gã vẫn bất định, lão phu không có cách nào tìm được, cho nên vẫn không có biện pháp lấy được, đột nhiên hôm nay lão phu nhìn thấy gã, cho nên hỏi một chút, ai, xem ra vẫn không có biện pháp.”

“Sổ sách đó rất quan trọng với chàng sao? Triển. Để cho bản tọa giúp chàng đi.” Vân Cơ không đành lòng nhìn Diên Triển phiền lòng.

“Không được, quá hiểm nghèo, lão phu không thể để cho nàng lão phu mạo hiểm, hay là, để lão phu nghĩ ra cách khác.”

“Không, Triển. Để cho ta đây giúp chàng đi. HẮN sẽ không ngờ ta đây muốn lấy sổ sách của hắn, ta đây muốn giúp chàng mà, giao cho ta đây đi, phải tin tưởng ta đây!”

Diên Triển cau mày, cúi đầu, không dám nhìn ánh mắt của Vân Cơ, chân tình mãnh liệt này, khiến gã sợ. “Được rồi, Vân, nữ nhân ấy nhất định phải cẩn thận!”

“Ừ, hôm nay nghỉ ngơi trước đi.”

Tắt đèn.

Mấy ngày sau.

“Chủ tử, hoàn thành nhiệm vụ rồi. Đây là sổ sách.” Diên Triển đặt sổ sách ở trước bàn Bạch Dự.

“Được, rất tốt, làm không tệ, đi xuống lãnh thưởng đi!” Bạch Dự nhìn chằm chằm sổ sách, vui sướng nói.

Diên Triển bất động.

Bạch Dự ngẩng đầu, “Thế nào? Còn có chuyện gì sao?”

“Chủ tử, lão phu muốn mang nữ nhân ấy đi.”

“Ha ha, thế nào, rơi vào rồi sao? Muốn bỏ trốn cùng cô lão phu lão phu sao?”

“Sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ bị bại lộ, để cho ta đây d;d;l[qd mang cô ấy đi, ta đây muốn cho cô ấy hạnh phúc.” Diên Triển kiên định nói.

Nhìn gương mặt kiên định của Diên Triển, Bạch Dự nhớ tới từ mình lúc trước.

“Được rồi, bản tọa sẽ an bài, đối phương muốn đi lúc nào?”

“Hiện tại.”

“….. Hiện tại? Quá gấp đi! Được rồi, ta đây đi an bài, vậy bây giờ cậu đi đón cô ấy, sau đó tới tìm ta đây, cẩn thận, phải nhanh một chút.”

“Ừ.”

Bên trong Di Xuân Viện. Diên Triển phá cửa xông vào.

“Vân Cơ, đi theo ta đây! Ngay bây giờ, mau.”

“Thế nào? Triển, đã xảy ra chuyện gì?”

“Bản tọa cho cô bản tọa biết, thật ra là bản tọa muốn lợi dụng này lấy sổ sách giúp bản tọa, nhưng bản tọa phát hiện, bản tọa đã yêu cô bản tọa. Bản tọa lừa cô bản tọa…cô bản tọa có ý đi theo bản tọa không?”

Vân Cơ che miệng, trợn to hai mắt, gương mặt không tin.

“Vân, đi theo bản tọa đi! Bản tọa muốn dẫn nữ nhân ấy đi, đi chung với bản tọa, chúng bản tọa rời khỏi đây ngay bây giờ được không? Tin tưởng bản tọa, tin tưởng bản tọa!” Diên Triển nhìn thấy bộ dáng này của Vân Cơ, gấp gáp nói.

“Được, bản tọa đi với chàng, chàng…Chàng sẽ đối tốt với bản tọa chứ? Bản tọa…. Bản tọa…..”

Vân Cơ là không biết làm sao, Diên Triển đều nhìn thấy. HẮN kéo Vân Cơ qua, ôm thật chặt.

“Bản vương sẽ đối tốt với nàng bản vương, đi theo bản vương, cùng trải qua cuộc sống thuộc về chính chúng bản vương đi! Vân.” Diên Triển thì thầm.

“Được, bản vương đi với chàng!”

………

Tuấn mã chạy như bay, hai người ôm chặt nhau không rời, chạy về phía tương lai thuộc về lũ người kia.

Phó Nghiên ngồi ở quán trà, nghe đám người kia nghị luận chuyện của Vân Cơ.

“Này, ta đây nghe nói Vân Cơ thiếu nữ của Di Xuân Viện mất tích rồi!”

“Không phải đâu, là cao quan trong cung nạp cô ấy bản tọa rồi!”

“Không đúng không đúng, là cô ấy bản vương đoạt sinh kế của Túy Hương lâu, bị người bên kia âm thầm động tay chân, hủy khuôn mặt, không thể khiêu vũ, nên bị Tú bà đưa đi chữa trị rồi!”

“Không phải đâu, hình như là bỏ trốn với nam nhân!”

……

Phó Nghiên nghe mọi người bàn tán mà muốn ù lỗ tai, “Đây là cái gì đây!” Sau đó bĩu môi. Sau đêm đó, Vân Cơ tựa như biến mất khỏi thế gian, kinh động người trong thành, tất cả mọi người đều nghị luận ầm ĩ, nên tú bà cũng không biết Vân Cơ như thế nào nữa, ngày ngày đều phái người tìm. Trong thành cũng xuất hiện một đám người lạ, không biết đang hỏi thăm cái gì.

Phó Nghiên đang suy nghĩ, “Bá”, một quyển sách bị vứt ở trên bàn. Nhìn kỹ, đây là sổ sách. Phó Nghiên vội vàng cầm lên, nhìn chung quanh một chút, “Đây là của người nào? Thiệt hay giả, đây là sổ sách sao!” Lật nhìn mấy tờ, đúng là thật, khiến Phó Nghiên hết sức mừng rỡ, cũng không kịp suy tính đã xảy ra chuyện gì.

Phó Nghiên cầm sổ sách, hớn hở về nhà, “Ha ha ha ha, không ngờ sẽ có chuyện tốt như thế, đúng là đã tới vận số thì không ngăn được mà! Ha ha ha ha.” Nàng ta đây đang cười to, chân khí đột nhiên thay đổi, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân lửa nóng khó nhịn, mồ hôi chảy không ngừng, đau bụng như ngàn vạn trùng tử đang quấy động, Phó Nghiên che ngực, “Đừng nói là độc phát tác nha!”

Cũng may Phó Nghiên đã lừa lấy thuốc giải, liền ăn vào, sau đó điều chỉnh hơi thở, cho chân khí trong người từ từ khôi phục lại.

Còn chưa đợi Phó Nghiên thở bình thường lại, Bạch Dự đã ở ngoài cửa gõ cửa: “Nghiên Nghiên, mở cửa.”

Nghe Bạch Dự gõ cửa, Phó Nghiên liền nóng nảy, vội vàng tìm một cái cớ ngăn trở: “Chờ một chút, bản vương đang thay gã phục.”

“Thay tên đó phục thì cứ thay, cô ấy mở cửa trước đi.” Rất tốt, cớ này không ngăn tên đó được.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, không biết sao?” Phó Nghiên rất bất đắc dĩ.

“Ra ngoài mau, đã là người của lão phu còn có cái gì thụ thụ bất thân hay sao?” Nghe giọng điệu này nàng lão phu biết tên đó đang cười thầm mà.

Phó Nghiên nghe xong vừa im ắng vừa gấp gáp:“Bản tọa chưa cho chàng vào chàng không được vào.”

Bạch Dự nghe lời này, cảm thấy cô ấy không bình thường, lại không thể chống đối cô ấy nên nhắn một d[d[lqd câu: “Thay gã phục xong kêu Thành Thành tới tìm ta đây.”

“Ừ.” Cuối cùng Phó Nghiên đã có thể thở phào nhẹ nhõm.

Đối với sự kỳ quái của Phó Nghiên, Bạch Dự cảm thấy phải tìm người đi tra rõ.

“Nghiên Nghiên, nàng bản tọa dấu bản tọa chuyện gì?” Bạch Dự bắt đầu phiền

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8