Biểu Tiểu Thư Tướng Phủ
Chương 33: Người nào cứu mệnh người nào

Cập nhật lúc: 2026-07-20 01:00:48 | Lượt xem: 6

Rồi đến lúc Bạch Dự vào phòng thì Phó Nghiên đã bày ra khuôn mặt phàm thường ngồi đó, hoàn toàn không có gì kỳ quái, điều này làm cho Bạch Dự hoài nghi.

“Thay tên đó phục rồi sao?” Bạch Dự vểnh lông mày lên hỏi.

“Chàng không thấy sao! Như vậy là chưa thay sao! A, còn có…… Đây là sổ sách. Bản tọa đã lấy được.” Phó Nghiên nói sang chuyện khác.

“Ah? Sao lấy được vậy?”

“Không biết, từ trên trời rơi xuống, ha ha ha ha, có phải bản vương rất lợi hại không!”

“……” Được rồi, Bạch Dự không muốn nói cho cô ấy biết, để cho cô ấy ngây ngốc hạnh phúc thôi.

Phó Nghiên xoay người lấy sổ sách ra đưa cho Bạch Dự, trên mặt rất đắc ý.

Bạch Dự nhận lấy sổ sách, nhìn Phó Nghiên như vậy, trong lòng tràn đầy cưng chiều.

Phó Nghiên tiến tới trước mặt Bạch Dự, nũng nịu hỏi, “Bạch Dự, là…… Đúng là, lão phu muốn đến địa đạo, có được hay không?”

“Không được, không thể!” Bạch Dự không cần suy nghĩ liền bác bỏ đề nghị của nàng bản vương.

Phó Nghiên bày ra ủy khuất hỏi “Tại sao?”

“Quá nguy ngập.” Bạch Dự bình thản nói.

“…..” Phó Nghiên không dám nói nữa, cô ấy sợ Bạch Dự sẽ tức giận không cho cô ấy làm mật thám nữa.

Qua một hồi lâu Phó Nghiên mới cong khóe môi: “Được, ta đây không đi, chàng đi làm việc trước đi. Ta đây đi ra ngoài dạo một chút…!”

Nói xong, Phó Nghiên xoay người đi ra ngoài, Bạch Dự cũng không nghĩ nhiều.

Phó Nghiên quanh đi quẩn lại vẫn là đi tới Di Xuân Viện.

Di Xuân Viện vẫn sầm uất như cũ, nhưng khách lui tới đã không còn cao sang như lúc còn Vân Cơ.

“Địa đạo ở đâu? Sẽ ở kia sao?” Phó Nghiên vừa khẽ lắc đầu, vừa bĩu môi.

Phó Nghiên đi tới đại sảnh, gian phòng, phòng bếp…… Sẽ ở kia à?

Phó Nghiên nghĩ thầm, khẳng định sẽ ở một chỗ bí ẩn, người lui tới không nhiều lắm, phàm thường, chỗ bình thường.

“Thiếu nữ, bản vương muốn đi mua một ít son phấn, cậu muốn đi theo bản vương không?” Thành Thành cười, bước vào.

Phó Nghiên nghĩ thầm ngồi ở trong phòng cũng không có gì chuyện làm nên đồng ý, lại nói, tiền lương mỗi tháng của Thành Thành cũng không nhiều, nên không mua son phấn tốt, Phó Nghiên nghĩ thầm Thành Thành rất tỉ mỉ chăm sóc nữ nhân ấy, nên liền đồng ý với Thành Thành: “Cũng tốt, đi ra ngoài dạo một chút.”

Phó Nghiên giúp Thành Thành chọn mấy hộp son d[d[lqd phấn có màu sắc thích hợp với nữ nhân ấy, những thứ này đều là hàng tốt nhất đẳng, Thành Thành nhìn thấy liền không dám nhận: “Cô gái, vật này không thích hợp với Thành Thành.”

“Có cái gì thích hợp hay không, ta đây đưa cho ngươi ta đây thì ngươi ta đây lấy đi, là nữ tử thì phải đối xử tốt với mình.” Nhìn Thành Thành, Phó Nghiên đột nhiên nhớ tới Lâm Nhi, lần này xuất môn đã hơn năm, sáu tháng rồi, chắc đứa bé của Lâm Nhi sắp ra đời, cữu cữu sắp thu quân hồi triều rồi.

Phó Nghiên tính toán, chờ Bạch Dự trở lại thì sẽ hỏi tên đó tình huống ở tiền tuyến.

Đêm này, Phó Nghiên suy nghĩ một đêm cũng không nghĩ ra địa đạo ở đâu, trằn trọc trở mình, suy đi nghĩ lại, lại nghe bên ngoài có ai đang nói chuyện. Phó Nghiên rón rén dán tai vào cửa cẩn thận nghe: “Nhanh lên một chút, nhanh lên một chút.”

Phó Nghiên càng nghĩ càng không đúng, cô bản vương đã có Bạch Dự làm hậu thuẫn nên có dũng khí hơn, Phó Nghiên mở cửa phòng, thận trọng đi theo phía sau một đám bốc vác, thì ra đám người kia chuyển đồ vào địa đạo, trọng điểm là địa đạo lại sát vách gian phòng của Nhị gia, hơn nữa giữa hai gian phòng còn có một cửa nhỏ thông nhau, Phó Nghiên lại không phát hiện chỗ này.

Phó Nghiên cẩn thận nhìn, đột nhiên sau lưng vang lên giọng nói: “Đối phương tới đây làm gì?”

Phó Nghiên ngẩn ra, quay đầu lại nhìn thấy Nhị gia, cô ấy nhất thời sững sờ, cũng may lúc trước đã quen gạt Bạch Dự, cho nên cô ấy liền nói: “Bản tọa nghe thấy có động tĩnh, nên tới đây xem.”

Nhị gia cười khẽ: “Xem sao? Bản tọa thấy đối phương là muốn nhìn bản tọa thì có, lấy cầm sổ sách đi chưa đủ à?”

Phó Nghiên đã nổi sóng trong lòng, âm thầm kêu to không tốt.

“Sổ sách gì? Ta đây không biết.” Phó Nghiên một mực phủ định.

“Là ngươi bản tọa giựt giây Vân Cơ trộm sổ sách, sau đó nữ nhân ấy bản tọa chạy trốn còn ngươi bản tọa vẫn còn muốn tìm địa đạo phải không?” Nhị gia hơi híp nói, “Nói, người nào an bài ngươi bản tọa làm nội gián ở chỗ bản tọa?”

Đối mặt với chất vấn của Nhị gia, Phó Nghiên vẫn giả bộ vô tội: “Nhan Phù không biết Nhị gia đang nói cái gì.”

Nhị gia cũng không tức giận, chỉ là nhàn nhạt cười nhạt vài tiếng, sau đó cắn răng hỏi “Đối phương có còn nhớ rõ đoạn trường hắc rượu không?”

“Ai thế nào,? Nếu Nhị gia không tin, Nhan Phù cũng không còn biện pháp, quân muốn thần tử thần không thể không chết, Nhan Phù rất hiểu đạo lý này.”

Nhị gia vẫn không nói lời nào, chỉ là gọi thủ hạ tới: “Kéo cô ấy ta đây ra ngoài cho ta đây.”

Phó Nghiên bị hai người kéo một đoạn ngắn, sau đó hai người liền đồng loạt ngã xuống, mắt Bạch Dự xuất hiện trước mặt, điều này làm cho Phó Nghiên nhớ lại lần đầu tiên Phó Nghiên và Bạch Dự ở rừng cây qua đêm gặp phải đám thích khách.

“Sao chàng ở chỗ này?” Phó Nghiên nhất thời chưa kịp phản ứng hỏi.

Bạch Dự không trả lời, chỉ là dắt cô bản vương chém giết đám người của Nhị gia. Lúc này Phó Nghiên mới phản ứng kịp. Một đám người mặc đồ thường đang đánh nhau với đám người của Nhị gia. Cô bản vương nhìn thấy Bạch Dự một tay múa ra vô số hoa kiếm đâm vào chỗ yếu của đối phương, máu tươi ấm áp thỉnh thoảng rơi trên người của Phó Nghiên, mà tên đó phục của hắn bản vương chưa thấm giọt máu nào, chỉ có trường kiếm ngân quang tỏa ra khí lạnh đã nhuộm đỏ.

Thủ hạ của Nhị gia vừa vội vàng đánh nhau với ám vệ, còn vừa phải bận rộn bảo vệ Nhị gia, dần dần liền rơi vào hạ phong. Nhị gia thấy vậy, tung người nhảy một cái liền xuất hiện trước mặt Bạch Dự, hỗn chiến càng gay cấn. Nếu nói võ công của Bạch Dự cao cường, võ công của vị Nhị gia này cũng không thấp, Bạch Dự chỉ có một tay, nên động tác không nhanh nhẹn bằng Nhị gia, Phó Nghiên không muốn liên lụy Bạch Dự nên muốn kéo tay của cô ấy ra, Phó Nghiên càng giãy giụa tên đó cầm nắm chặt, cuối cùng đã chọc tới Bạch Dự, Bạch Dự ném xuống một câu cho cô ấy: “Nắm chặt lão phu!”

Phó Nghiên biết mình không thể thoát, không thể làm gì khác hơn là lôi kéo Bạch Dự chặt chẽ, vì không muốn liên lụy hắn ta đây, nên để cho hắn ta đây yên tâm, Phó Nghiên rút ra trâm cài tóc ngâm độc trên đầu mình ra để tự vệ, mặc dù trâm cài tóc không có bất kỳ lực sát thương nào, nhưng đã được ngâm độc dược nên chỉ cần vết thương nào dính vào sẽ ngay lập tức độc phát bỏ mình.

Phó Nghiên cẩn thận quan sát tình thế, đột nhiên thấy Bạch Dự ôm nữ nhân ấy xoay người, né tránh một đao của thủ hạ Nhị gia sắp rơi xuống chỗ nào. Lúc này, Bạch Dự đang đưa lưng về phía Nhị gia, Phó Nghiên chợt thấy Nhị gia đang giơ kiếm đâm tới Bạch Dự. Phó Nghiên bị dọa khiến đầu óc trống rỗng, nhưng vẫn dùng hết hơi sức toàn thân chắn sau lưng Bạch Dự, một ánh hào quang tức thì đâm vào trong cơ thể của Phó Nghiên, Phó Nghiên chỉ cảm thấy trên ngực hết sức thống khổ, nữ nhân ấy dùng hết khí lực ném trâm cài tóc trong tay về phía Nhị gia, Nhị gia không kịp tránh, chỉ có thể hơi nghiêng mặt, mặt nạ liền bị phá vỡ.

Rất tốt.

Nhị gia còn muốn giơ kiếm đâm Bạch Dự, thế nhưng hắn ta đây không thể hành động được vì ám vệ sau lưng hắn ta đây đã tiến lên đâm hắn ta đây một kiếm, Nhị gia ngã xuống đất, toàn thân biến thành màu đen chết đi.

Bạch Dự cẩn thận ôm Phó Nghiên ngồi xuống đất, nóng nảy kêu: “Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên!”

Ngực của Phó Nghiên hết sức đớn đau, vết thương không ngừng chảy máu, Bạch Dự lấy tay che vết thương giúp nữ nhân ấy, toàn thân áo trắng của tên đó nhiễm một mảnh đỏ tươi.

“Bạch…… Bạch Dự.” Phó Nghiên khó khăn mở miệng nói, “Mặc dù ta đây…… Không muốn chết, nhưng……. Nhưng mà ta đây lại cảm thấy ta đây sắp chết rồi, chàng nhớ….. Phải nhớ tới ta đây đó. Có một số việc số mệnh đã định trước, ta đây…… Đời này của ta đây đã định sẽ gặp chàng, mê luyến sắc đẹp. Sư phụ ta đây…… Từng…… Đã từng nói, cùng đúng người trải qua cả đời, làm bạn cả đời, bình thản cả đời, mà chàng chính là cái đúng người đó, ta đây…… Hi vọng cùng chàng đi qua đời này, mà chàng…… Chính là cả đời của ta đây……” Phó Nghiên ấp a ấp úng, cuối cùng gian nan nói hết lời, mệt mỏi kiệt sức mới nhắm mắt lại ngủ mê mang.

Bạch Dự kéo Phó Nghiên vào trong lòng, không dám lên tiếng để cho Phó Nghiên gian nan nói hết lời, tên đó run rẩy cầm lấy tay của nàng bản tọa, trong lòng tên đó lo lắng cùng sợ hãi khó có thể diễn tả được, cả đời này của tên đó, tên đó chưa từng sợ cái gì, cho đến giờ phút này, tên đó mới chân chính sợ, sợ người trong ngực tên đó sẽ vĩnh viễn rời khỏi, đến một địa phương xa xôi khác. Bạch Dự dùng sức ôm Phó Nghiên vào trong ngực khàn cả giọng:“Nghiên Nghiên! Nghiên Nghiên! Nàng bản tọa tỉnh lại đi, nàng bản tọa tỉnh lại đi! Nàng bản tọa sẽ không chết, Bổn vương không cho nàng bản tọa chết, Nghiên Nghiên! Nghiên Nghiên!” Nước mắt cuộn quanh hốc mắt, đau lòng không nói hết được, còn có vô cùng cực sợ hãi.

Nghiên Nghiên, bản tọa không thể không có nàng bản tọa!

Đêm này.

Huyết tẩy Di Xuân Viện.

Bạch Dự lê tấm thân mệt mỏi ôm Phó Nghiên trở về phòng, khẽ đặt cô ấy lên trên giường, sắc mặt của Phó Nghiên tái nhợt, không có một tia huyết sắc.

Đại phu bắt mạch xong thì nói: “Vết thương của vị thiếu nữ này rất nghiêm trọng, cũng may không thương tổn đến trái tim, nếu gần thêm một tấc nữa sẽ bỏ mạng.”

Bạch Dự nghe đại phu nói không đe dọa đến tính mạng, coi như có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng mà.”

Bạch Dự thấy đại phu ngập ngừng không nhịn được lại lo lắng nhăn mày: “Nhưng cái gì?”

“Nhưng độc này, lão phu chưa từng thấy qua, lão phu cũng bất lực, trong vòng bảy ngày không chữa trị được, sợ sẽ cưỡi hạc qua tây thiên.”

Lời này như sét đánh ngang, lần đầu tiên tay chân của Bạch Dự luống cuống, tên đó cảm thấy khủng hoảng, lo lắng, nóng nảy, tự trách, hối hận.

Truyền lệnh xuống, treo giải thưởng 100 lượng vàng cầu tên đó giải độc, Bạch Dự một mực cầu nguyện có vị thần tên đó nào đó xuất hiện, tới giải độc cho Phó Nghiên.

Nghiên Nghiên, ta đây tin tưởng cô ấy nhất định sẽ tỉnh lại, sẽ cười với ta đây.

Bạch Dự vẫn canh giữ ở trước giường Phó Nghiên, nắm tay của cô ấy: “Nghiên Nghiên, cô ấy biết bản vương hận bản thân mình lắm không? Bản vương không nên cưng chiều cô ấy như vậy, đồng ý cho cô ấy đi làm mật thám; tại sao cô ấy ngốc như vậy, vì sổ sách mà trả giá bằng tính mạng, cô ấy có từng nghĩ cho bản vương không. Bản vương biết cô ấy sợ bản vương lo lắng, cho nên không nói cho bản vương biết, nhưng cô ấy biết bây giờ bản vương rất thống khổ lo lắng cho cô ấy không? Bản vương thật sự không thể không có cô ấy, bản vương nên làm thế nào đây, cô ấy biết bản vương rất hận cô ấy không?”

Nhìn thấy người trước mặt vẫn nhắm nghiền, không có dấu hiệu tỉnh lại, Bạch Dự đã quá mệt mỏi: Nghiên Nghiên, tỉnh lại đi!

Trong chớp mắt, Bạch Dự nghe bên tai như có tiếng nói quen thuộc đó: Khoan hề xước hề, tên đó trọng giác hề. Thiện hí hước hề, bất vi ngược hề! Sắt hề giản hề, hách hề tuyên hề, hữu phỉ quân tử, chung bất khả huyên hề. (bài thơ định tình của hai người)

Chỉ tiếc, người d[[dlqd trước mắt vẫn còn ngủ say, bên tai chỉ là ảo giác……

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8