Biểu Tiểu Thư Tướng Phủ
Chương 34: Trở về từ Quỷ Môn

Cập nhật lúc: 2026-07-20 01:15:13 | Lượt xem: 5

“Vương thượng, Kinh Thành cấp báo.” Thị vệ cầm phong thư trình lên.

Bạch Dự ngồi ở trước giường, nhận lấy phong thư.

Vương Nham không nghe khuyên can của Mạc Tương, đại bại trở về, mười vạn binh mã chỉ còn hai vạn, trong thư Lăng vương thúc giục Bạch Dự sớm trở về.

Bạch Dự đọc xong phong thư, rồi để xuống một bên: Đi xuống trước đi.

Hôm nay là ngày thứ tư rồi, nếu không tìm được thần tên đó……

Bạch Dự không dám nghĩ tiếp, cũng không có dũng khí. Bốn ngày nay, có rất nhiều thầy thuốc đến chẩn bệnh cho Phó Nghiên, nhưng bọn d[d[lqd họ đều khẽ lắc đầu cảm thán bản thân tài sơ học thiển rồi cáo lui. Bạch Dự đã không chợp mắt mấy ngày, sắc mặt càng tiều tụy hơn, chính tên đó cũng không biết mình còn có thể ngăn cản bao lâu nữa.

Người trên giường, vẫn đóng chặt hai mắt, sắc mặt càng ngày càng trắng, Bạch Dự chưa bao giờ sợ đêm tối như vậy, bởi vì đêm tối đi qua lại nghênh đón một ngày mới. Thời gian có thể dừng lại thì thật tốt biết bao.

Kéo dài đến ngày thứ sáu, đã treo giải thưởng ngàn lượng hoàng kim cầu hắn.

“Vương thượng, ngoài cửa có Diên tổng lĩnh cầu kiến.” GÃ sai vặt ngoài cửa chạy vào thông báo.

Bạch Dự rất buồn bực, không phải Diên Triển đã chạy trốn với Vân Cơ rồi sao, sao còn quay lại?

“Cho hắn ta đây vào.”

Mấy tháng không gặp, người đứng ở trước mắt không có gì thay đổi, khi nhìn thấy Bạch Dự vẫn như cũ, rất cung kính thi lễ một cái: “Vương Gia.”

Bạch Dự nhìn tên đó: “Sao ngươi bản tọa trở lại?”

“Hôm nay Di Xuân Viện đã bị lật đổ, Vân Cơ không cần lo lắng nữa, lại nghe thấy Phó cô gái trúng kịch độc, Diên Triển có thể thử một lần.” Diên Triển điềm tĩnh nói.

Nghe Diên Triển nói vậy Bạch Dự rất vui sướng, nhưng lại mang theo hoài nghi: “Cậu biết tên đó thuật sao? Bản vương chưa từng nghe cậu nói.”

Diên Triển cười như tắm gió xuân: “Đó là chuyện cũ trước kia nên bản vương không nhắc tới.”

Mặc kệ rốt cuộc Diên Triển có thể hay không, gã vẫn muốn Diên Triển thử một lần, dù sao, ngựa chết cũng có thể chữa thành ngựa sống.

Diên Triển tiến lên bắt mạch cho Phó Nghiên, sau đó xoay người nói với Bạch Dự: “Xin Vương thượng đi ra ngoài trước, sợ là độc này không thể giải trong chốc lát, lão phu cũng không hy vọng có người quấy rầy.”

Bạch Dự có chút do dự, nhưng nghe Diên Triển nói, trong lòng có chút mừng rỡ, có phải được cứu rồi không!

Một lần đợi chờ này tròn một ngày, Diên Triển không ngừng kêu người mang thuốc vào, có thể ra vào gian phòng của Phó Nghiên trừ Diên Triển cũng chỉ có Vân Cơ, còn Bạch Dự thì đợi bể đầu sứt trán, trải qua mọi cảm xúc: nóng lòng, hoảng sợ, mừng rỡ, đau lòng.

Hội tụ, gian nan, gian nan!

“Cho lão phu vào đi, cho lão phu vào đi!”

Chắc chắn đáp án là không thể.

Hắn bản tọa phải chờ, nhưng hắn bản tọa rất nóng lòng. Bạch Dự đứng ngồi không yên nhưng vẫn khó chịu, Vân Cơ thật sự không chịu nổi mới mở miệng nói: “Vương thượng, người đừng vội, Nghiên Nghiên sẽ tốt thôi, Diên Triển đang chế thuốc.”

Bạch Dự nhìn Vân Cơ, không biểu tình nói: “Đối phương biết gã là học trò của ai không?”

Vân Cơ khẽ lắc đầu một cái: “Lão phu cũng không biết, hắn chỉ nói trước kia lúc phiêu bạc bên ngoài, thì bái được một cao nhân.”

“Cao nhân kia là ai?” Bạch Dự hỏi tới.

“Không biết.”

Hàn huyên với Vân Cơ một hồi, thời gian cũng tức thì trôi qua, đêm của ngày thứ bảy, Bạch Dự mới được vào phòng.

“Cô ta đây được cứu rồi sao?” Ánh mắt của Bạch Dự như một hồ nước, sóng gợn lăn tăn.

“Chưa chắc, Phó Nghiên tỉnh lại thì mới tính là được cứu.” Diên Triển nhẹ nhàng trả lời.

“Cực khổ cho cậu rồi, người tới, thưởng.” Bạch Dự mừng rỡ, ngàn cầu vạn cầu, cuối cùng Phó Nghiên đã bình an.

Diên Triển cự tuyệt: “Đây là việc lão phu nên làm, mười năm trước Vương thượng có ân với Diên Triển, hôm nay lão phu đã có thể trả ơn.”

“Được rồi, mọi chuyện đã kết thúc, đối phương và Vân Cơ cùng ta đây trở về kinh thành đi.” Bạch Dự vỗ vai tên đó một cái, “Có lẽ vân du tứ hải thích hợp với đối phương hơn.”

Diên Triển cười thầm: “Quả nhiên Vương Gia hiểu rõ Diên Triển, Diên Triển chỉ muốn mang theo Vân Cơ vân du tứ hải, đi khắp đại hà sông núi, đi dạo hết phồn hoa phố phường.”

Sau khi Diên Triển đi, Bạch Dự vẫn túc trực bên cạnh Phó Nghiên, một tấc cũng không rời. Tên đó chỉ hi vọng, người đầu tiên Nghiên Nghiên nhìn thấy sẽ là tên đó, tên đó có thể nhìn thấy Nghiên Nghiên tỉnh lại.

“Nước, nước.” Bạch Dự nghe Phó Nghiên gian nan mở miệng, mừng rỡ khó tả.

“Đói, đói.” Bạch Dự còn chưa kịp rót nước, Phó Nghiên đã chuyển qua đói.

Cho đến khi Bạch Dự đút nữ nhân ấy uống nước xong, Phó Nghiên mới tỉnh lại.

“Đã tỉnh rồi sao? Cảm giác như thế nào? Nàng bản tọa đã bảy ngày không ăn không uống, muốn ăn gì nào?” Trong mắt Bạch Dự đều là vui sướng, mặt mày tươi cười như hài đồng.

Phó Nghiên nhìn hắn lão phu, khẽ gật đầu một cái. Bạch Dự ngay lập tức phái người đi chuẩn bị tất cả món ăn mà Phó Nghiên thích.

“Tỉnh là tốt rồi, tỉnh là tốt rồi. Ăn một chút đi. Như thế nào? Còn khó chịu chỗ nào không? Có muốn bản vương……”

Phó Nghiên cười, nữ nhân ấy lẳng lặng nhìn Bạch Dự nói chuyện, trong lòng ấm áp không nói ra được.

“Nữ nhân ấy còn cười! Bản vương hỏi nữ nhân ấy nửa ngày cũng không trả lời bản vương, chỉ biết cười, xem nữ nhân ấy ngốc thành dạng nào rồi!” Mặc dù nói như vậy, nhưng lại cưng chìu sờ sờ đầu của Phó Nghiên.

“Ah, độc của bản vương…… Bản vương tốt rồi sao?” Phó Nghiên hồi phục tinh thần lại, liền nghĩ đến cái vấn đề này.

“À, Vân Cơ và Diên Triển đã trở về, hắn biết hắn thuật nên chữa cho cô ấy.”

“Diên Triển? Không phải tên đó đã rời đi cùng Vân Cơ sao? Sao còn trở lại? Còn nữa, tên đó biết tên đó thuật sao? Sao trước kia tên đó không nói?” Phó Nghiên liên tiếp nói ra mấy nghi vấn của mình, khiến Bạch Dự không thể phòng vệ được.

“Được rồi được rồi, bản tọa cũng không rõ ràng lắm, cô bản tọa hỏi Diên Triển đi, có một số việc bản tọa còn không biết, chớ nói chi là cô bản tọa, bản tọa cho người gọi hắn tới.” Bạch Dự nói xong, đi ra khỏi cửa.

Lưu lại một mình Phó Nghiên, nữ nhân ấy ở trong phòng suy nghĩ: có thể giải độc của nữ nhân ấy, nhất định hắn thuật không bình thường. Sư tôn từng nói qua, nữ nhân ấy xưng thứ hai không ai thứ nhất, chỉ có một người ở trên nữ nhân ấy, đó chính là vị đại ca ca trong truyền thuyết kia.

Một tiếng “Ken két”, cửa được mở ra, Diên Triển đi tới trước giường.

Phó Nghiên một bụng lời nói, vào khoảnh khắc này lại không cách nào nói được, chỉ đành phải ngơ ngác nhìn Diên Triển.

“Không phải cô gái có lời gì muốn nói với bản vương sao? Sao không nói chuyện!” Diên Triển mở miệng trước.

“Ừ…… Là được… Độc của bản vương…. TÊN ĐÓ thuật của đối phương…… Làm sao sẽ……. Ừ….. Là được…. Là được……”

“GÃ thuật của bản tọa là học được từ thầy của mình.” Diên Triển nghiêm trang nói.

“Được rồi, mà, đối phương…… Sư phụ là ai?”

“Thế nào? Có chuyện gì sao?”

“Không có, bản vương hỏi để biết thôi, bản vương… Muốn biết cao nhân nào dạy đối phương, lại còn lợi hại hơn bản vương, hì hì, còn nữa, đa tạ!”

“……GÃ thuật của thầy ta đây đứng đầu thiên hạ, ngươi ta đây nói là người nào đây? Còn nữa, không có gì.” Diên Triển chuẩn bị rời đi.

“Đợi chút”, Phó Nghiên ngay nhanh chóng bắt được Diên Triển, “Ngươi bản tọa nói hắn thuật của sư phụ ngươi bản tọa đứng đầu thiên hạ sao?”

“Đúng vậy, bản tọa không có khoác lác đâu.” Diên Triển cười nhìn cô ấy.

“Đệ nhất thiên hạ…….. Sư tôn của đối phương……. Là Huệ Nhật…….”

“Có lẽ vậy.”

“Sư ca! Cậu là sư ca!” Phó Nghiên kích động hô to.

“Cái gì sư ca? Ngươi bản vương nói gì vậy?” Diên Triển ngạc nhiên nhìn Phó Nghiên.

“Cậu chính là ca ca, là ca ca của ta đây! Ta đây là đồ đệ cuối cùng của thầy, nên chưa từng gặp ca ca, nên vẫn cho là……. Không ngờ, còn có thể gặp ca ca!” Phó Nghiên nói xong liền rơi lệ.

Diên Triển đứng ở một bên, hắn bản tọa thật sự có một người muội muội: “Ca ca của cậu đã chết, người đứng ở trước mặt cậu bây giờ là ám vệ Diên Triển.”

“Nghiên Nghiên, thức ăn tới đây, có thể ăn…….” Bạch Dự bưng thức ăn đi vào, nhìn biểu tình của hai người lũ người kia, không hiểu chuyện gì.

“Sao vậy? Nghiên Nghiên, Diên Triển, các cậu……” Bạch Dự hỏi.

“Bạch Dự, Diên Triển là sư ca của bản tọa, là sư ca mà từ nhỏ đến lớn bản tọa chưa từng gặp mặt!” Phó Nghiên chống người ngồi dậy d[[dl”qd.

Bạch Dự kiềm chế chấn kinh trong lòng, có lẽ đúng như Phó Nghiên nói, ca ca của cô lão phu bị đối thủ đuổi giết nên không rõ tung tích, nên cô lão phu cho rằng hắn lão phu đã chết, không ngờ được Bạch Dự tình cờ cứu giúp rồi trở thành ám vệ bên người.

Đây là giải thích tốt nhất.

Bạch Dự cong môi: “Thầy của nữ nhân ấy dưới suối vàng biết nhất định sẽ rất vui sướng, đừng vui sướng nữa, không phải nữ nhân ấy đói sao, nhanh ăn đi.”

Trong phòng chỉ còn hai người, Bạch Dự rất hiểu cô ấy, biết cô ấy rất ăn thịt, lại sợ cô ấy mới tỉnh lại không thể nuốt trôi thịt, nên bảo đầu bếp làm cháo thịt nạc trứng muối, thịt được bằm rất nhiễn nên vào miệng là tan ngay.

Có thể nhìn cho ra, Phó Nghiên rất đói bụng, hắn ta đây nhìn Phó Nghiên một hơi uống năm chén cháo, dựa theo sự hiểu biết của Bạch Dự về Phó Nghiên nên khi nhìn thấy cũng không cảm thấy có gì lạ.

Bạch Dự vẫn nhìn chằm chằm vào cô ấy, trên mặt khác thường không nói rõ được.

Phó Nghiên thật sự không chịu nổi tên đó, mới mở miệng hỏi “Chàng nhìn lão phu làm gì? Chớ nhìn lão phu như vậy, làm lão phu rất sợ hãi đó.”

Bạch Dự không nhịn được cười: “Cô ấy có biết khi thấy cô ấy bình an tỉnh lại, lão phu rất hớn hở không.”

Phó Nghiên cũng cười với tên đó: “Bản tọa cũng vậy, vốn tưởng rằng đời này sẽ rời khỏi chàng, không ngờ ông trời còn thương bản tọa, chàng có biết bản tọa không thể buông tay chàng không?”

“Bản vương lại không biết đó, cô ấy đã hôn mê mấy ngày nay, cô ấy có biết bản vương đã không ngủ mấy đêm không, trong lòng đều nghĩ đến cô ấy, mấy ngày nay bản vương đều nghĩ, nếu không có bản vương cô ấy sẽ thế nào. Phàm thường cô ấy luôn cổ quái xảo trá, hoạt bát đáng yêu, ruột để ngoài da, luôn gây rắc rối khiến bản vương phải đi dọn dẹp cho cô ấy, nó đã thành thói quen của bản vương rồi. Cô ấy có biết bản vương hận bản thân lắm không, bản vương đã quá cưng chiều cô ấy, mới làm cô ấy xảy ra việc ngoài ý muốn này.” Bạch Dự không nhịn được lại ôm Phó Nghiên vào trong ngực.

“Lão phu biết rõ, lão phu biết rõ, trong lòng chàng đau thế nào lão phu đều biết, chàng đau lão phu cũng đau vậy. Lão phu thề, cuộc đời này của lão phu không bao giờ làm chuyện ngu ngốc như vậy nữa, lão phu muốn trải qua đời này với chàng, lão phu chỉ hi vọng chúng lão phu cùng nhau đầu bạc răng long, cặp tay đến già. Chờ chàng thực hiện lời hứa của chàng.” Phó Nghiên không nhịn được lại rơi lệ, trong lòng thống khổ hết sức.

“Nghiên Nghiên, đối phương yên tâm, cuộc đời này bản vương nhất định đối tốt với cô ấy, thực hiện lời hứa của bản vương, sẽ không bao giờ nữa tùy ý nghe lời cô ấy tà thuyết mê hoặc người khác.” Bạch Dự ôm cô ấy càng chặt hơn, “Nghiên Nghiên, bản vương rất hy vọng có thể ôm cô ấy như thế này mãi, vĩnh viễn không chia cách.”

“È hèm” Phó Nghiên hừ nhẹ một tiếng, lúc này Bạch Dự mới phản ứng kịp, hắn đã đụng phải vết thương của Phó Nghiên.

“Cô gái, nên uống thuốc rồi.” Thành Thành bưng thuốc đi vào.

Phó Nghiên rất khổ sở nhìn Bạch Dự, Bạch Dự không để ý cô ấy, nhận lấy thuốc trong tay Thành Thành, múc từng muỗng đút cho Phó Nghiên.

Phó Nghiên khép chặt đôi môi.

“Cô ấy quên chúng bản vương mới vừa nói gì sao?” Bạch Dự không biểu tình.

“Được rồi, bản tọa uống.” Đối với Phó Nghiên mà nói, thuốc là thứ khó uống nhất trên thiên hạ. Nhưng, nếu không tránh được, chỉ có thể tiếp nhận thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8