Cấp Ngã Báo Báo
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-07-22 19:15:32 | Lượt xem: 1

Định Vân công tử, một trong “Tứ công tử Thánh quốc” vốn tiêu dao ở nước ngoài, nhưng tên đó nhận được tình báo trọng đại của quốc nội, vội vàng ngựa không ngừng vó mà chạy về quốc nội.

“Cung nghênh Định Vân vương tử!” Đám thị nữ trong hoàng cung chỉnh thân hành lễ.

Một vị nam tử tóc bạc tới thắt lưng, quần áo hoa lệ khoa trương như vua, có đôi mắt xếch, diện mạo âm nhu tuấn mỹ, với tư thái “hắn phục” không sợ người chết, cười cười đi tới.

“Tử Thần cùng Từ Lẫm vương tử đâu?”

“Hai vị vương tử bây giờ cùng thần thượng ở hậu hoa viên nghỉ ngơi.”

“Ác, bản tọa đi tìm lũ người kia.”

“Nhưng hai vị vương tử có lệnh không cho người khác quấy rầy.”

“Người khác? Ta đây là người khác sao? Ta đây chính là huynh đệ kết bái với đám người kia, yên tâm, đám người kia thấy ta đây nhất định rất cao hứng.” Định Vân lộ ra nụ cười điên đảo chúng sinh.

Các thị nữ quả nhiên bị điện giật đến đầu óc choáng váng, dùng ánh mắt sùng bái trong nội tâm hô to, vương tử thật là đẹp trai!

Nhìn ánh mắt ái mộ của các cô gái, Định Vân vương tử siêu cấp tự kỷ của chúng lão phu mới vừa lòng bước đi ra ngoài.

Một đường chạy đến hậu hoa viên, Định Vân nghĩ tới chính mắt nhìn “khuôn mặt thật” của hai huynh đệ kia, trong lòng ngay lập tức cười rỡ như hoa.

“Tham kiến Định Vân vương tử!” Thủ vệ của hậu hoa viên vừa thấy Định Vân vương tử xinh đẹp nhất nhưng cũng quy mao () nhất trong “Tứ công tử Thánh quốc”, vội vàng hành lễ.

() Quy mao: một người phi thường nhàm chán, phi thường không thú vị.

“Ân, Tử Thần cùng Tử Lẫm vương tử ở bên trong sao?” Định Vân hỏi.

“Dạ vâng.”

“Tốt lắm.” Định Vân gật gật đầu, bước nhanh đi vào.

“Vương tử xin dừng bước.” Thủ vệ mồ hôi lạnh chảy ròng ngăn hắn bản tọa lại, “Thật xin lỗi, Định Vân công tử, Tử Thần cùng Tử Lẫm vương tử có căn dặn, không cho phép bất cứ kẻ nào bước vào hậu hoa viên.”

“Ác, như vậy a. Lại đây, ngươi bản tọa xoay qua chỗ khác.”

“A?”

“A cái gì, ngốc. Bản vương chính là giúp cậu nghĩ cách, cậu coi như không phát hiện được bản vương.” Định Vân nói xong cũng không quản tên đó, liền nghênh ngang đi vào hậu hoa viên.

Thủ vệ quả thực khóc không ra nước mắt, nhưng mặc kệ vương tử nào tên đó cũng đắc tội không nổi, đành phải thật sự giả vờ không phát hiện.

Trong hậu hoa viên xinh đẹp, đầy kỳ hoa dị thảo đặc biệt của thánh quốc, tỏa mát mùi thơm ngát vô cùng cực đặc thù…

Đắm chìm trong khung cảnh thiên nhiên này, có nam nhân hạnh phúc cười phi thường rạng rỡ.

“Đến đây, Ban Ban, Điểm Điểm, ăn cái này.” Lâm Đạm Chi lột hai trái chuối tiêu đưa đến miệng chúng.

“Làm ơn, không cần gọi chúng ta đây cái tên quê mùa như vậy được không?” Tử Thần không kiềm chế được mà trợn mắt.

“Đúng vậy, hơn nữa bọn bản vương cũng không phải con khỉ, đút chuối tiêu cho bọn bản vương làm gì a.” Tử Lẫm cũng bất mãn mà lớn tiếng kháng nghị.

Lâm Đạm Chi nghe vậy nhanh chóng giả vờ ủy khuất mà cúi đầu xuống, dùng tiếng nói nghẹn ngào nói

“Ô…Bản vương đã biết các cậu gạt bản vương…Còn nói cái gì cũng nghe bản vương…”

Nhìn thấy nam nhân sắp khóc, hai vương tử lòng đầy áy náy làm sao còn dám l* m*ng.

“Được được, đừng khóc, cậu cao hứng như thế bảo làm thế nào thì làm thế đó, tùy cậu.” Tử Thần vội vàng ôm hắn ta đây trấn an.

“Đúng đúng, mặc kệ chuối tiêu hay là lạp xưởng chúng ta đây cũng ăn, được không? Đừng khóc.” Tử Lẫm cũng kích động ôm hôn mặt của nam nhân.

Lâm Đạm Chi lúc này mới vừa lòng nở nụ cười. Kéo cái đuôi của hai người, yêu thương sờ với soạng.

Nhìn hắn ta đây vừa khóc vừa cười, Tử Thần cùng Tử Lẫm chính mình cũng là dở khóc dở cười.

Nghĩ lũ người kia thế nhưng đáp ứng nam nhân này, mang bộ dạng nửa người nửa báo này đi dạo ngoài phố, Tử Thần với Tử Lẫm đã đổ mồ hôi lạnh.

May mà lũ người kia thông minh, chọn ngay hậu hoa viên bí ẩn nhất này. Hơn nữa…Hắc hắc, may mắn là hai tên Định Vân cùng Na Lam kia cũng không ở trong nước, ha ha.

“Các cậu cười cái gì? Vui như vậy sao?” Lâm Đạm Chi vươn tay véo lỗ tai đáng yêu của chúng.

“Không có việc gì.”

“Được rồi, vậy các ngươi bản vương lại đây, bản vương giúp gãi lưng cho.”

“Được được.” Tử Thần cùng Tử Lẫm nghe thế hai mắt sáng rỡ. Đám người kia thích nhất nam nhân giúp đám người kia gãi lưng, quả thực là hưởng thụ kiểu thiên đường mà.

“Vậy các đối phương cởi áo ra, rồi nằm sấp trên bàn đi.”

Tử Thần cùng Tử Lẫm ngay lập tức ngoan ngoãn nghe theo.

Lâm Đạm Chi cười cười, bắt đầu giúp hai người gãi lưng, “Thoải mái hay không?”

“Hừ ân…Thoải mái…Rất thoải mái…” Hai vị vương tử thoải mái đến nỗi cứ kêu hừ hừ.

Nhìn bộ dạng khả ái của hai người, Lâm Đạm Chi trong lòng vừa yêu vừa thương, nếu có thể được, tên đó hy vọng mỗi ngày có thể như vậy, cùng lũ người kia khoái hoạt vĩnh viễn một chỗ.

Lúc ba người chìm vào bầu không khí ấm áp hạnh phúc.

“Ha ha…Đây không phải là hảo huynh học trò Thần với Tử Lẫm của ta đây sao? Xem ai tới gặp các cậu này?”

Vừa nghe tiếng nói kh*ng b* này, Tử Thần với Tử Lẫm bỗng nhảy dựng lên, vội vàng đội mũ, khoác thêm ào choàng.

“Định Vân chết tiệt! Cậu làm sao đột nhiên chạy đến đây?”

“Định Vân chết tiệt! Ai cho ngươi bản tọa đi vào hậu hoa viên?”

Hai vị vương tử nghiến răng nghiến lợi nhìn tên đó.

Định Vân cũng không để ý đến lũ người kia, đã hướng Lâm Đạm Chi hành đại lễ, “Tham kiến thần thượng.”

“A, xin đứng lên.” Lâm Đạm Chi vội vàng đưa tay nâng hắn dậy, “Cậu chính là Định Vân công tử?”

Nhìn nam nhân trước mắt ăn mặc như hoa bươm bướm (bản tọa nghĩ là hoa pansy), dung mạo xinh đẹp, trong lòng Lâm Đạm Chi tán thưởng liên tục, oa, không nghĩ tới nam nhân cũng có thể chăm chút bộ dạng như thế, quả thực như búp bê.

“Đúng vậy, bản vương chính là Định Vân. Bản vương ở nước ngoài nghe về sự tích của thần thượng, nên vội vã trở về. Thần thượng quả nhiên là dáng dấp thiên tiên, làm người bản vương cực kỳ ngưỡng mộ a.” Định Vân mị hoặc mà nhìn nam nhân liếc mắt, ở mu bàn tay tên đó in dấu một cái hôn.

Lâm Đạm Chi chưa từng gặp phải chuyện thế này, một chút đã đỏ mặt.

Nghĩ đến hai tên hỗn đản Tử Thần Tử Lẫm không có mắt, cả ngày chỉ biết sợ tên đó vừa gầy vừa lùn lại già không thú vị, tên đó tức tại sao mình yêu không phải loại “cá chình đầu nhọn” có mắt tinh tường.

“Cảm ơn đối phương, Định Vân công tử.” Lâm Đạm Chi cảm kích nhìn tên đó.

“Thần thượng, nếu ngươi lão phu không ngại, bản vương có thể mang ngươi lão phu đi du ngoạn chung quanh Thánh quốc, lão phu biết rất nhiều chỗ chơi.” Định Vân vương tử nam nữ đều ăn, cực kỳ phong lưu cảm thấy nam nhân trước mặt cực kỳ đáng yêu, vội vàng xun xoe.

“Được, vậy đã làm phiền đối phương.” Hừ, vẫn là Định Vân tốt, hai tên hỗn đản kia cả ngày chỉ biết mang ta đây lên giường, làm sao cũng không đưa ta đây đi chơi, căn bản là cầm thú!

“Tâm động không bằng hành động, bây giờ chúng bản tọa đi đi.” Định Vân cười cười dắt tay hắn.

“Buông ra cho ta đây!” Tử Thần húc đầu nhắm vào Định Vân đầu heo kia kéo ra!

“Định Vân thối, cậu muốn chết thì cứ đụng vào gã nữa coi.” Tử Lẫm một tay kéo áo của gã lại, hung dữ nhìn gã.

“Này này, buông tay, quần áo của lão phu chính là bậc thầy Pia Ruo của Paris đặc biệt thiết kế theo số đo của lão phu, toàn bộ đại lục chỉ có một cái như vậy, làm hỏng thì ngươi lão phu đền thế nào?” Định Vân thích chương diện thành si chính là phi thường coi trọng cách ăn mặc.

“Thân dây lộn xộn này như mớ rẻ rách thì có cái gì mà phải đền chứ?” Tử Thần lạnh lùng cười, “Hay muốn bản vương kêu đại thẩm nhà bếp lấy giẻ lau cho đối phương may một cái là được rồi.”

“Tử Thần thối, ngươi ta đây là kẻ mù không biết thưởng thức, câm mồm cho ta đây!” Định Vân tức giận đến giậm chân. Hắn không có cách nào nhịn được nhất chính là người khác phê bình trang phục của hắn.

Tử Thần cũng Tử Lẫm đương nhiên biết điểm ấy. Kỳ thật Định Vân trời sinh là cái giá treo đồ, mặc kệ quần áo khoa trương đến đâu mà ở trên người tên đó đều thấy vừa vặn, xinh đẹp lạ thường.

Nhưng hai người tức tên đó dám đi chọc người của bọn tên đó, đương nhiên phải giáo huấn tên đó chứ.

“Nếu ngươi bản tọa chê giẻ lau không hợp, bản tọa kêu bọn thị nữ đem tấm rèm tháo xuống cho ngươi bản tọa may một cái cũng được. Nhìn lợi ích nhiều năm của huynh đệ bọn bản tọa, bản tọa hy sinh chút đem tấm rèm phòng bản tọa đưa cho ngươi bản tọa cũng được.” Tử Thần cố tình hào phóng nói.

Định Vân này chính là tức đến phát điên. Được, các ngươi ta đây không nể mặt mũi cho huynh đệ ta đây, cũng đừng trách ta đây không nể mặt mũi các ngươi ta đây!

Định Vận tức giận lại cười, “A, quên đi. Chúng bản tọa không thảo luận trang phục của bản tọa. Nhưng thật ra các ngươi bản tọa. Ôi, đây chính là sa mạc, thời tiết nóng như vậy, các ngươi bản tọa sao lại bao như cái bánh chưng thế này?”

Định Vân đi về phía trước, cố ý đi vòng vòng hai vòng bên người chúng, “Chắc không phải sinh bệnh khó chữa gì mà không cho ai biết chứ?”

“Ngươi bản vương…Ngươi bản vương mới sinh bệnh khó chữa! Bớt nói bậy bạ đi!” Hai vị vương tử đồng thanh phủ nhận.

Lâm Đạm Chi ở một bên nhìn bộ dạng ba người đấu võ mồm không khỏi cười trộm.

“Được, các ngươi lão phu đã không thừa nhận, quên đi.” Định Vân cố tình không hề hấn gì nhún vai, “Lão phu đi trước đây.”

“Không tiễn!” Tử Thần cũng Tử Lẫm nhìn hồ ly lẳng lơ này e sợ thiên hạ bất loạn rốt cuộc muốn đi, không khỏi thở phào.

Chậc, may mà không có lộ.

Không nghĩ tới lúc chúng lơi lỏng, đột nhiên nghe được một tiếng chim kêu chói tai.

Một con diều hâu từ không trung đáp xuống, vỗ vỗ hai cái rồi trộm đi cái mũ trên đầu lũ người kia!

“A a a…mũ của bản vương.” Tử Thần cùng Tử Lẫm tức giận giậm chân.

Lúc hai vị vương tử vội che tai báo trên đầu chúng, lại vang lên một tiếng kêu chói tai.

Hừ, cho rằng chúng bản tọa có thể ngốc đến nỗi để cho con chim chết này thực hiện lần nữa sao?

Tử Thần cùng Tử Lẫm vội vàng cảnh giác nhìn lên bầu trời.

Không ngờ lần này xông tới không phải từ trên trời, mà là hai con hồ ly nhỏ chạy dưới đất, dùng răng nanh lợi hại kéo áo choàng trên người xuống, nhanh như chớp chạy đi.

Mất mũ với áo choàng, hai vị vương tử hiện tại chính là “lộ nguyên hình”.

“Ha ha…Hóa ra các đối phương sau khi hóa thân lại ra bộ dạng thế này a? Cười chết mất.” Định Vân nhìn tai báo cùng cái đuôi phía sau của hai người, cười đến thiếu chút nữa lăn lộn trên đất.

“Định Vân chết tiết! Cậu dám bảo thú nuôi của cậu đối phó chúng lão phu, hôm nay cậu chết chắc rồi!” Tử Thần cùng Tử Lẫm xấu hổ quá hóa giận, bỗng nhào tới bắt đầu xé quần áo của tên đó.

“A a a…Các đối phương làm gì vậy?” Định Vân liều mạng giãy giụa.

“Làm gì? Hôm nay chúng lão phu vạch trần lông hồ ly lẳng lơ đối phương đây, xem đối phương còn cười được nữa hay không?”

“A a a…Không được, không được c** q**n áo của ta đây! Cứu mạng a!”

“Tứ công tử Thánh quốc” đã tề tựu ba người, hôm nay xuất tiết mục cốt nhục tương tàn, thật quá phấn khích a!

Lâm Đạm Chi thảnh thảnh thơi thơi ngồi xuống, cắn hạt dưa bắt đầu xem kịch vui…

Qua mấy ngày vui chơi, dưới sự đốc thúc của thánh sứ, Lâm Đạm Chi cùng hai vị vương tử lại bắt đầu quá trình khổ luyện gian khổ.

Từ từ linh lực tăng lên, Tử Thần cùng Tử Lẫm tuy vẫn không thể tự do biến thân, nhưng có thể làm tai cùng đuôi báo biến mất.

“ha ha…Cuối cùng chúng lão phu lại là một hảo hán!” Hai người nhìn nhau cười to.

Nhưng Lâm Đạm Chi bắt đầu không vui. Thật đáng tiếc ác, biến lại để làm gì a? Lão phu cảm thấy lũ người kia như vậy thì thật đáng yêu làm sao.

Đáng tiếc những lời này Lâm Đạm Chi chỉ dám nói trong lòng.

“Được rồi, hai người các cậu mau mặc quần áo tử tế, thánh sứ nói hôm nay sẽ nghiệm thu thành quả khổ luyện của chúng ta đây. Hắn ta đây nói nếu ta đây có thể khống chế thần lực của chiếc nhẫn, nói không chừng có thể thi triển [pháp quy hồn], giúp ta đây một tay, giúp hồn phách trên người của ta đây trở lại trên người của đại thần.” Lâm Đạm Chi nghĩ sẽ hoàn thành sứ mệnh, áp lực trong lòng cũng giảm bớt không ít.

“Vậy sẽ không nguy ngập a?” Tử Thần cau mày nhăn mặt.

“Nguy ngập cái gì? Ca, đối phương không phải nghĩ đến gì chứ?” Tử Lẫm khẩn trương hỏi.

“Lão phu chỉ cảm thấy là lạ. Cậu nghĩ đi, mỗi người đều có ba hồn bảy vía, vật nhỏ đem một hồn trên người trả lại cho đại thần, vậy tên đó chỉ còn lại hai hồn, như vậy có thể gặp chuyện không may hay không a?”

“Đúng vậy, ta đây sao không nghĩ tới. Vậy làm sao bây giờ? Ta đây thấy hay là đừng đi.”

Tử Thần nắm lấy tay của nam nhân, gắt gao kéo hắn đến bên người.

“Các ngươi lão phu đừng khẩn trương, thánh sứ không chắn chắc sẽ không để cho lão phu làm.” Lâm Đạm Chi rất có lòng tin với thánh sứ.

Tử Thần cùng Tử Lẫm đương nhiên cũng biết tâm địa thánh sứ thiện lương, sẽ không cố ý làm hại hắn, nhưng trong lòng luôn bất ổn.

“Nhưng…”

“Được rồi, đừng lải nhải nữa, đến giờ rồi, chúng ta đây nhanh đi thôi, nếu trễ thánh sứ sẽ tức giận.” Lâm Đạm Chi cười cười lôi hai người đi.

“Cung nghênh thần thượng.”

Trong đầm sâu u ám nơi lưu đại thần Tham Thiên, thánh sứ đã bố trí tốt trận trượng, dự định nghiệm thu thành quả tu luyện của ba người.

“Thánh sứ, chúng ta đây bắt đầu đi!” Lâm Đạm Chi khổ luyện “Khởi linh thức” cũng được mấy ngày, nghĩ sẽ ở trước mặt mọi người thể hiện thần lực, không khỏi nóng lòng muốn thử.

“Tử Thần, Tử Lẫm, các đối phương trước tiên qua bên kia chờ. Thần thượng, thỉnh đến bên này.” Thánh sứ cung kính đưa hắn lão phu đến bên thủy đàm.

Trong thủy đàm, nơi bọt khí Tham Thiên đại thần vững vàng trôi nổi trong gió, trăm ngàn năm qua không có gì thay đổi.

Thánh sứ nghĩ gã cứ bị phong ấn nhiều năm như vậy, trong lòng khó có thể nói được chua xót cùng không muốn…

May mà, cuối cùng hôm nay cũng có chút tiến triển. Đại thần, bản vương nhất định sẽ giúp đối phương triệu hồi tất cả hồn phách, cho đối phương trở lại nhân gian! Thánh sứ ở trong lòng âm thầm thế.

“Thánh sứ, có thể bắt đầu được không?” Lâm Đạm Chi thấy thánh sử si ngốc ngẩn ngơ nhìn đại thần, vội vàng lên tiếng nhắc nhở hắn bản tọa.

“Nga, phải, thần thượng. Mời cậu bắt đầu đi.” Thánh sứ khuôn mặt tuấn tú hơi đỏ, tức thì phục hồi tinh thần.

“Cậu phải cẩn thẩn một chút.” Tử Thần vẻ mặt lo lắng.

“Nếu không được, ngàn vạn lần không được miễn cưỡng nga.” Tử Lẫm cũng lo lắng nhắc nhở hắn.

“Ừa, lão phu biết rồi.”

Lâm Đạm Chi hít vào thở ra, tập trung tất cả tinh thần, đeo chiếc nhẫn vào ngón tay, như lúc trước một sức hút cường đại đột nhiên từ chiếc nhẫn kéo tới, nhưng lúc này tên đó đã phi ngô hạ a mông, ngay lập tức vận hành chiêu thức “Khởi linh thức” giữa thần lực của chiếc nhẫn cùng linh lực trong cơ thể mình dung hợp lẫn nhau, hình thành một luồng ánh sáng càng lúc càng mạnh, phút chốc bắn về phía bọt khí bao quanh đại thần giữa thủy đàm.

Mặt nước dâng lên sóng lớn ba thước, ánh sáng mạnh lại tiếp tục xuyên thấu mặt nước, vẫn không ngừng bắn về phía bọt khí trôi nổi trong nước.

Bọt khí trải qua va chạm, càng không ngừng thay đổi hình dạng, lại cứ không để cho ánh sáng xuyên qua.

Đúng lúc này, thánh sứ đột nhiên đưa tay chưởng sau lưng thần thượng, một tiếng hô to “Khởi!”

Sức mạnh của “Khởi linh thức” thoáng chốc tăng cường, lực ánh sáng thoáng chốc gia tăng cực hạn, ngay lúc bọt khí rốt cuộc bị ánh sáng xuyên qua!

Lâm Đạm Chi đột nhiên rơi vào một dòng phản phệ khó hiểu, khí huyết mãnh liệt cuồn cuộn, phun ra một miệng máu tươi!

Ánh sáng trong tay b*n r* công khuy nhất quý, lực trong thoáng chốc suy yếu, bỗng nhiên biến mất.

Tử Thần cùng Tử Lẫm nhìn nam nhân đột nhiên hộc máu, trong lòng hoảng sợ, cùng nhau xông lên.

“Không được qua đây!” Thánh sứ vẫn dùng chưởng tâm vẫn ở lưng của thần thượng, cắn răng rống to.

Tử Thần cùng Tử Lẫm thấy bảo bối của mình không ngừng hộc máu, tức giận nổi lên, nén không được mở miệng mắng to! “Đối phương buông tên đó ra! Đối phương vì đại thần sẽ không để ý đến tính mạng của tên đó, chúng bản tọa không cho phép đối phương hại tên đó.”

“Hiện tại các cậu mới hại tên đó, đi mau.” Thánh sứ mồ hôi như mưa, cắn răng khổ sở ngăn cản.

Sắc mặt Lâm Đạm Chi trắng bệch, toàn thân hư thoát, không thể kiềm chế run rẩy, hai mắt cố sức nam nhân yêu dấu, “Thần…Lẫm…Bản tọa lạnh quá…”

Tử Thần cùng Tử Lẫm nghe mà tim như bị dao cắt, liều lĩnh nhào tới, từ trong tay thánh sứ đem nam nhân đoạt vào trong lòng mình.

“Chi Chi.”

Một khắc sinh mạng sắp biến mất, Lâm Đạm Chi đột nhiên nghe được tiếng gọi hết sức quen thuộc kia, trong lòng kích động nhược cuồng, không kiềm chế được lại phun máu tươi.

“Chi Chi, Chi Chi! Van ngươi lão phu đừng hộc máu nữa!” Tử Thần cùng Tử Lẫm tâm đau nhức, rơi lệ đầy mặt cầu xin.

“Thần…Lẫm…Cuối cùng các đối phương nhớ ra ta đây rồi…Đừng khóc…Ta đây có vật này cho các đối phương…” Lâm Đạm Chi ngọ nguậy từ trong ngực lấy ra hai con búp bê vải nho nhỏ. “Đối phương xem…Đây là của các đối phương tự làm cho ta đây…Ta đây vẫn giữ ở bên người…”

Tử Thần cùng Tử Lẫm nhìn thấy hai con búp bê vải xấu xí độ nhiên chấn động toàn thân!

Ở lũ người kia bi thương như thế, lúc không hề phòng bị, tất cả trí nhớ đột nhiên trào về như đào núi lấp biển.

Lúc được nam nhân nhặt về từ trong phi cơ…

Lúc lần đầu tiên cùng tên đó kết hợp trong ngôi nhà gỗ…

Lúc ba người vui vẻ cùng nhau nấu cơm…

Lúc luống cuống tay chân may búp vê vải…

Tất cả hồi ức ngọt ngào tức thì dâng lên trong lòng!

“A a a a a!!” Tử Thần cùng Tử Lẫm phát ra tiếng gào thống khổ cực cùng, rơi lệ mà ôm chặt bảo bối yêu dấu của bọn hắn, bọn hắn làm cái gì? Bọn hắn đối xử thế nào với người yêu dấu nhất?

Tổn thương hắn bản vương, làm nhục hắn bản vương, hiện giờ còn hại bản thân hắn bản vương bị trọng thương, sinh tử chưa biết.

“Ô…Chi Chi…Chi Chi…Đều là chúng bản vương không tốt…Đều là chúng bản vương không tốt…Cậu không được chết…Cậu để bọn bản vương bù đắp cho cậu…” Tử Thần cùng Tử Lẫm vừa khóc vừa không ngừng hôn lên môi bảo bối trong lòng.

“Có lẽ bản tọa không được…” Lâm Đạm Chi cảm thấy toàn thân càng lúc càng khoảng không, càng lúc càng lạnh, như ngay cả hồn phách cũng muốn bay đi, nhưng hắn bản tọa luyến tiếc, luyến tiếc đám người kia a…

“Các đối phương không nên khổ sở…Bản tọa chết…mang bản tọa về nhà trên núi…đem bản tọa chôn cùng hai con búp bê vải này…được không…”

“Không được! Không được! Không cho phép ngươi lão phu rời khỏi chúng lão phu! Ngươi lão phu chết, chúng lão phu cùng đi với ngươi lão phu!” Tử Thần cùng Tử Lẫm khóc chấp nhận hứa hẹn.

“Đồ ngốc…Không thể…” Lâm Đạm Chi lời còn chưa dứt, trong miệng đột nhiên trào máu tươi nhiều hơn, toàn thân lạnh ngắt, cứ như vậy mà ngã vào lòng người yêu.

“Chi Chi!”

Tử Thần cùng Tử Lẫm đau lòng như phát cuồng, máu toàn thân tức thì nghịch lưu, hai người thét một tiếng, đột nhiên chớp mắt biến hóa huyền ảo thành thân báo…

Hai hắc báo ch** n**c mắt, không ngừng l**m lên mặt của nam nhân, như muốn gọi tên đó tỉnh lại…

Sắc mặt thánh sứ trắng bệnh, nhẹ nhàng đi đến bên người bọn tên đó, “Nhanh, đưa tên đó đến Quan Linh điện…”

Hai hắc báo canh giữ trước mặt người yêu, gào lớn tiếng với hắn, cảnh cáo hắn không được tới gần.

Thánh sứ bất đắc dĩ thở dài một tiếng, “Mang người đến Quan Thiên, nhanh!”

Hai hắc báo phẫn hận trừng mắt với tên đó một cái, sau đó đưa nam nhân yêu dấu để lên lưng, một trước một sau chạy như bay, chớp mắt bóng dáng biến mất.

Kết thúc.

Trải qua ngày đêm không ngừng cứu chữa, thánh sứ cùng mấy vị lão nhân bất cố nhất thiết (liều lĩnh), Lâm Đạm Chi cuối cùng ở trước cửa quỷ môn quan đã trở về.

Hai hắc báo canh giữ ở trước giường người yêu mấy ngày mấy đêm không ăn không uống, để cho người bên ngoài nhìn mà cay mũi.

Lần này thánh sứ vì cứu thần thượng, chính mình cũng bị nội thương lớn, nhưng hắn cũng không muốn giải thích nhiều với Tử Thần cùng Tử Lẫm gì cả. Dù sao lần này thần thượng bản thân bị trọng thương, hắn cũng chịu trách nhiệm rất lớn.

“Tử Thần, Tử Lẫm, đi ăn một chút gì đi, phải nghỉ ngơi một chút chứ.” Không biết đã là lần thứ mấy thánh sứ tận tình khuyên bảo.

Hai hắc báo vẫn cứ si ngốc bên cạnh chủ nhân, cũng không thèm nhìn tên đó một cái.

Ảm đạm khẽ thở dài, thánh sứ lặng lẽ xoay người rời đi.

“Ô…Ô…” Hai hắc báo thấy tên đó vẫn bất tỉnh, khổ sở kêu ô ô.

Có lẽ tiếng khóc của báo báo quá lớn, nam nhân đã hôn mê năm ngày năm đêm, cuối cùng từ từ tỉnh lại.

“…Các đối phương huyên náo quá…” Lâm Đạm Chi chậm rãi mở hai mắt, bên miệng mang theo nụ cười.

“Ô…Ô…” Không ngờ nhìn thấy người yêu tỉnh lại, hai hắc báo còn khóc nhao nhác hơn.

“Đừng khóc, đến đây, cho ta đây ôm một cái…” Lâm Đạm Chi mở rộng hai tay ra với báo báo yêu dấu.

Hai hắc báo nhào vào lòng của nam nhân, làm nũng không ngừng cọ sát…

“Các ngươi ta đây còn có trí nhớ của Tử Thần cùng Tử Lẫm không?” Lâm Đạm Chi tò mò hỏi.

Hai hắc báo gật gật gật đầu.

“Còn trí nhớ của Ban Ban cùng Điểm Điểm?”

Hai hắc báo cũng gật khẽ gật đầu.

“Thật tốt quá…Bản vương thật là cao hứng…Về sau các đối phương sẽ không bao giờ quên bản vương nữa…”

Lâm Đạm Chi ôm chặt lấy lũ người kia, cao hứng mà nước mắt chảy xuống.

Hai hắc báo đau lòng l**m nước mắt trên mặt của người yêu, như nói cho hắn biết không bao giờ phải khóc nữa…

“Đúng rồi, sau khi lão phu bất tỉnh, làm sao các cậu lại biến thành báo báo?” Lâm Đạm Chi nhớ rõ đám người kia không thể tự do biến thân a.

Kỳ thật ngay cả chính Tử Thần cùng Tử Lẫm cũng không biết vì sao, giải thích duy nhất có lẽ đám người kia khi đó cảm xúc quá mãnh liệt, kích phát thú tính nguyên thủy trong cơ thể, đã phát sinh sức mạnh.

Nhìn bộ dạng ngốc ngếch của hai hắc báo, Lâm Đạm Chi yêu thương ôm hôn lũ người kia.

“Không sao, chờ khi thân thể bản tọa tốt lên, sẽ biến các đối phương trở lại thành người.”

Tử Thần cùng Tử Lẫm không tỏ ý kiến tựa đầu vào vai của người yêu.

Chỉ cần có thể cùng Chi Chi yêu dấu bên nhau, mặc kệ là báo hay là người, cũng không có quan hệ gì…

Một người hai báo gắt gao ôm nhau, lúc này khó có thể diễn tả hạnh phúc đến thế nào, nhẹ nhàng chìm vào mộng đẹp…

Đợi đến lúc thân thể Lâm Đạm Chi khỏe lên, tức thì thi triển thần lực, đem hai hắc báo biến lại thành vương tử.

Tử Thần cùng Tử Lẫm còn chưa kịp nhào tới ôm lấy nam nhân, nhanh chóng nghe hắn bản tọa nói, “Tử Thần, Tử Lẫm, đi xin lỗi thánh sứ đi.”

“A? Vì sao? Tên đó suýt nữa hại chết cậu, chúng bản vương không bao giờ quan tâm đến tên đó nữa.” Tử Thần cùng Tử Lẫm tức giận bất bình nói.

“Tim heo a!” Lâm Đạm Chi tức giận thưởng cho đám người kia cả một bạo lật! “Chuyện chưa rõ ràng đã đổ oan cho người khác. Khi bản tọa hộc máu, là vì một loại sức mạnh không biết tên phản ngược lại bản tọa, không có liên quan đến thánh sứ. Hơn nữa nếu không có thánh sứ không ngừng đưa linh lực vào người cho bản tọa, bản tọa đã sớm chết, còn có thể ở đây nói chuyện với các đối phương?”

Tử Thần cùng Tử Lẫm nghe vậy sợ hãi quá, “Không thể nào, chúng ta đây thật sự trách lầm tên đó?”

“Vô nghĩa! Còn không mau đi xin lỗi thánh sứ.” Lâm Đạm Chi tức giận trừng mắt liếc lũ người kia.

“Nhưng…” Nghĩ tới thời gian vô lễ với thánh sứ, Tử Thần cùng Tử Lẫm thật không có mặt mũi nhìn hắn.

“Không nhưng nhị gì cả, lão phu cùng các cậu đi xin lỗi. Thánh sứ tâm đại thiện lương, nhất định sẽ tha thứ cho các cậu.” Lâm Đạm Chi cười cười giữ chặt tay của hai người đi đến thần miếu.

Vừa đến thần miến, ba người phát hiện Vân đội trưởng đang ở trước màn báo cáo với thánh sứ.

“Tham kiến thần thượng, tham kiến Tử Thần, Tử Lẫm vương tử.” Vân đội trưởng làm đại lễ với ba người.

“Miễn lễ, mau đứng dậy.”

“Thần thượng, Tử Thần, Tử Lẫm, các đối phương tới thật đúng lúc. Có tin tốt!” Thánh sứ trên mặt lộ nụ cười đã lâu không thấy.

“Vân đội trưởng, cậu mau báo cáo lại chuyện vừa rồi cho thần thượng cùng các vương tử cùng nghe.”

“Dạ.” Vân đội trưởng bắt đầu nhẹ nhàng nói, “Thuộc hạ phụng mệnh điều tra tập đoàn Vĩnh Hùng Lý gia nắm giữ chiếc nhẫn. Trải qua điều tra thực hư, có thể xác định đó là đồ giả. Lý gia lúc đầu dưới áp lực của thánh quốc, rốt cuộc nói ra bí mật của gia tộc chúng. Hóa ra chiếc nhẫn thật từ hai mươi năm trước bị một nữ nhân trộm lấy đi rồi bỏ trốn, từ đó bặt vô âm tín. Qua manh mối của thần thượng cung cấp, chính tôi tới cô nhi viện, phát hiện hóa ra nữ nhân Lý gia đã sinh một bé trai rồi vì khó sinh mà chết, trên người nàng lão phu không có giấy chứng nhận gì, chỉ có một chiếc nhẫn trên tay, sau đó đứa nhỏ cùng chiếc nhẫn được đưa tới cô nhi viện.”

“Trời ơi… Nói như vậy, bạn thân của bản vương a Bình là con của Lý gia?” Lâm Đạm Chi không khỏi thổn thức, “A Bình đáng thương đến chết còn không biết người nhà của mình còn ở trên đời.”

“Chi Chi, cậu thật ngây thơ. Cho dù a Bình còn sống, cậu cho là lão già Lý gia thế lực nghiêm ngặt kia sẽ nhận hắn sao?” Tử Thần phản lại.

“Ca ca nói rất đúng, không biết ngược lại không chừng lại là một loại hạnh phúc.” Tử Lẫm cũng đồng ý.

“Ai…” Lâm Đạm Chi không khỏi khẽ thở dài thật dài, vì vận mệnh trớ trêu của bạn thân mà cảm thấy tiếc nuối.

“Đừng khổ sở, có chúng bản tọa a. Chúng bản tọa sẽ mang hạnh phúc đến cho cậu, tuyệt đối không làm cho cậu cảm thấy bất hạnh.” Tử Thần cùng Tử Lẫm gắt gao cầm tay tên đó. Môi lẫn nghĩ đến trước kia đám người kia đối đãi thế nào với tên đó, thì ước gì móc tim của mình ra đưa cho tên đó xem, để biểu đạt tình yêu say đắm không thể nói thành lời ở trong lòng.

“Ừa, bản vương tin tưởng các ngươi bản vương. Bản vương cũng sẽ cho các ngươi bản vương hạnh phúc.” Lâm Đạm Chi lộ nụ cười xán lạn với nam nhân yêu dấu của mình.

Thánh sứ nhìn ba người nắm chặt tay nhau cảm thấy vô cùng cực hớn hở. “Vân đội trưởng, nói tiếp đi.”

“Dạ. Lão già Lý gia lấy nhẫn giả lừa gạt chúng ta đây, hắn sợ thánh quốc chúng ta đây trả thù, vì được sự lượng thứ của chúng ta đây, hắn chủ động nói ra nơi chiếc nhẫn khác rơi xuống.”

“Cái gì?” Lâm Đạm Chi cùng hai vị vương tử đều ngạc nhiên vui sướng đan xen.

“Đúng vậy, chúng bản vương đã tìm được chủ nhân của chiếc nhẫn thứ hai, xác định đúng là [ Hồ chi hoàn]!” Thánh sứ hưng phấn nói. “Thần thượng, ngươi bản vương xem ảnh chụp này, đúng là chủ nhân của Hồ chi hoàn, bản vương nghi gã cũng có thể là người chuyển thế thứ hai của đại thần.”

Lâm Đạm Chi cùng hai vị vương tử chụp lấy tấm ảnh, thiếu chút nữa cười ra tiếng.

“Ha ha…Đối phương này làm sao có bộ dạng giống như con gấu vậy. Mặt thì râu ria, toàn thân bẩn như vậy.”

“Tử Thần, Tử Lẫm, các ngươi ta đây cũng đừng xem thường nam nhân này, gã chính là nhà khảo cổ học vang danh quốc tế đó.”

“Thật ác? Thật là nhìn không ra mà.” Lâm Đạm Chi lắc lắc lắc đầu.

“Hiện tại gã đang khảo sát cổ điện cổ ở một vùng hẻo lánh trong rừng nhiệt đới, lão phu đã quyết định phái Định Vân mang chiếc nhẫn này về.”

“Nếu gã không cho thì sao?”

“GÃ sẽ cho.” Thánh sứ lộ ra nụ cười thần bí, “Trên đời này có ai kháng cự được mị lực của Định Vân chứ?”

“Ý thánh sứ là…” Tử Thần cùng Tử Lẫm thoáng nhìn nhau, cùng đồng thời nói, “Quyến rũ!”

Thánh sứ không tỏ ý kiến cười cười, “Lão phu cùng vài vị lão tiền bối có nguyên cứu qua, lần trước thần thượng sở dĩ thất bại, bản thân bị trọng thương, có lẽ là bởi sức mạnh của một chiếc nhẫn quá yếu. Bởi vậy chúng lão phu tức thì tìm hai chiếc nhẫn kia. Định Vân luôn vui chơi nhân gian cũng không phải cách, hiện tại là lúc tên đó nên vì đại thần cùng thánh quốc mà dốc sức. Vân đội trưởng, ngươi lão phu tức thì đi thông báo Định Vân vương tử, bảo tên đó tức khắc khởi hành, không tiếc hết thảy đại giới, cũng phải mang Hồ chi hoàn về!”

“Dạ!”

Tử Thần cùng Tử Lẫm vừa nghĩ cái tên hồ ly lẳng lơ kia siêu cấp thích cái đẹp lại siêu cấp sạch sẽ, lại phải đi đến một nơi hẻo lánh trong rừng nhiệt đới để câu dẫn đại hôi hùng bẩn như vậy, không khỏi ôm bụng cười to.

Ở một đầu không xa của hoàng cung, Định Vân vương tử đang mặc tử lễ phục mới, lỗ tai đột nhiên ngứa ngáy.

“Thật là, có lẽ lại có ai tưởng niệm đến bản công tử, thật có còn cách nào, ai bảo bản công tử anh tuấn như vậy…” Định Vân đắc ý suy tưởng.

Trong sa mạc đột nhiên nổi lên một trận gió nồm, như báo trước một câu chuyện thiêu đốt sắp tới đang bắt đầu!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8