Cấp Ngã Báo Báo
Chương 11: Phiên ngoại: Sủng vật quán quân của bản tọa (Đặc điển)

Cập nhật lúc: 2026-07-22 19:15:36 | Lượt xem: 1

Mọi sự bắt đầu đều vì một quảng cáo.

Trên báo có đăng một bài quảng cáo, làm cho Lâm Đạm Chi nhìn mà xì mũi xem thường.

Làm ơn, cái này mà có thể làm quán quân sao.

Nếu bình thẩm nhìn đến hai con của nhà bản tọa, các ngươi bản tọa còn phải vứt sang một bên, hừ hừ.

Nằm trên giường Lâm Đạm Chi đang xoi mói bức hình đăng trên báo.

“Chi Chi, đối phương đang nhìn gì thế?” Tử Thần từ ngoài cửa đi vào tẩm cung.

“Đúng vậy, nhìn cái gì mà mê mẩn như vậy?” Tử Lẫm cũng theo sau đó.

“Không có gì.” Lâm Đạm Chi vội cất tờ báo, giả bộ làm như không có việc gì. “Các cậu vất vả, mau tới đây, bản tọa mát xa cho các cậu.”

“Được được.” Hai vị vương tử vui vẻ đến đá bay giầy, nhảy lên giường, bổ nhào lên người nam nhân.

“Chi Chi đối với bọn bản vương tốt nhất.”

Hai vị vương tử sau khi phục hồi trí nhớ thì miệng rất ngọt.

Lâm Đạm Chi cười ôm hai người vào trong lòng, hôn lên trán đám người kia. “Họp mệt lắm sao?”

Luận đàn sa mạc mỗi năm một lần phải tiến hành đến ba ngày.

Năm nay đến lượt Cao Già thánh quốc làm chủ sự, nguyên thủ của các nước láng giềng đều đến tham gia, mấy ngày nay Tử Thần cùng Tử Lẫm bận bịu chủ trì hội nghị, chiêu đãi khách quý, có thể nói là bận tối mày tối mặt.

“Ừ. Mệt chết đi được, nhưng mà cuối cùng cũng xong rồi.”

“Nếu không kết thúc, bản vương chắc sẽ điên mất.”

Tử Thần cùng Tử Lẫm rất không kiên nhân họp với một đám lão già, Trước kia đám người kia cũng có thể trốn chạy, nhưng bây giờ có ái nhân cầm roi đứng bên cạnh nghiêm ngặt theo dõi, đám người kia nào dám a.

“Ngoan, biểu hiện lần này của các đối phương rất khá, ngay cả thánh sứ cũng khen ngợi các đối phương a.”

“Thật sao? Vậy còn đối phương? Sao không khen bọn ta đây?”

“Đúng vậy, biểu hiện bọn bản tọa tốt, Chi Chi thưởng cho bọn bản tọa cái gì nào?”

Hai vị vương tử bên ngoài cao cao tại thương, nhưng khi ở trước mặt ái nhân lại như đứa trẻ làm nũng muốn ăn kẹo.

“Được được, thưởng mà.” Lâm Đạm Chi mị hoặc cười. “Đêm nay lão phu cái gì cũng nghe các cậu…”

“A nha!” Hai vị vương tử nghe xong hưng phấn kêu lên, bắt đầu ba chân bốn cẳng lột hết quần áo của nam nhân.

Đáng thương chính là đám người kia bị cấm dục ba ngày a!

Qua ba ngày vì cuộc họp khiến chúng bảo trì tinh lực, nam nhân tàn nhẫn lại nghiêm khắc cấm chúng lên giường. Thật là quá đỗi tàn ác!

Hai người đều ôm ý định đêm nay phải làm một lần đủ phần cho ba ngày, thao nam nhân đến quỳ xuống cầu xin!

“A a…Chi Chi…Bảo bối của bản tọa…Thật đã…Chúng bản tọa nhớ cậu muốn chết luôn…”

“Úc úc…Thật chặt thật nóng…Mông của Chi Chi kẹp chết người…”

“Hừ ưm…Dùng sức dùng sức….Đêm nay lão phu cái gì cũng nghe các đối phương…Nhưng ngày mai các đối phương phải nghe lời của lão phu…”

“Được được, Chi Chi…Bảo bối…Dùng sức xoay mông đi! Ngày mai cái gì chúng bản vương cũng nghe lời ngươi bản vương…”

“Đến đây, Ban Ban, đem chân phải nâng lên, không đúng, giơ cao lên nữa. Được rồi, chính là như thế.”

“Điểm Điểm, chân trái giơ cao chút nữa, ngưng mắt ở đó, như cúi chào vậy, không đúng không đúng, cao thêm chút nữa, được, được rồi.”

“Bản vương sắp chụp, không được cử động ác.”

Tách Tách ──

Lâm Đạm Chi hóa thân nhiếp ảnh chuyên nghiệp, chỉ đạo đâu vào đấy quan sát hai “diễn viên” mạnh mẽ.

Hai hắc báo khổng lồ uy nghi quả thực khóc không ra nước mắt.

Sớm biết cái yêu cầu “gì cũng nghe theo hắn lão phu” thế này, chúng cũng không nên vui vẻ mà đáp ứng như vậy!

Chúng là thần báo đó, lại bảo bọn tên đó diễn cái tư thế ngây thơ như vậy, ô…thật sự là mất mặt chết được!

Hai thần báo đáng thương châu lệ thầm rơi, nhưng chủ nhân của bọn hắn thì chụp đến mặt mày hớn hở.

A a a! Đáng yêu chết mất! Quá sức là đáng yêu!

Nhìn hai báo báo yêu dấu với đôi mắt tím ngập nước chớp chớp, diễn cái tư thái đáng yêu, Lâm Đạm Chi chụp liên phanh không dừng tay.

“Tốt, tốt lắm. Ban Ban, Điểm Điểm, bây giờ chúng bản vương khiêu chiến ảnh chụp với độ khó rất cao. Các ngươi bản vương nhìn nhau, hai chân dán vào nhau. Phải biểu hiện cảm giác sinh ly tử biệt, đớn đau triền miên ác.”

Hai báo báo nghe mà muốn té xỉu.

Ô…Chủ nhân thối, chúng lão phu không muốn diễn “Titanic”, lại càng không muốn diễn “Brokeback Moutain” a!

“Nhanh lên a, không ngoan ngoan nghe lời, đợi một lát sẽ bảo các cậu chụp *** á, hắc hắc…” Lâm Đạm Chi cười đầy hạ lưu.

A a a a! Chết cũng không muốn! Chủ nhân hư hỏng cậu “ngược đãi” động vật!

“Nhanh lên, một tấm cùng ái tình tấm tự mình chọn một cái.” Lâm Đạm Chi ép chính là hắc đạo điễn ức h**p diễn viên.

Hai báo báo như tiểu tức phụ (cô ấy dâu) ngậm nước mắt dưới *** uy của đạo diễn, vừa nén cảm giác ghê tởm, vừa “liếc mắt đưa tình” nhìn đối phương.

“Ừa, không tồi không tồi, biểu hiện rất tốt. Hay là…đưa lưỡi hôn nhau đi!”

A a a a ── cứu mạng a!

Hai báo báo nghe đến đó rốt cuộc không thể nhịn được tiếng hét, co giò chạy bay đi ──

“Không cần đi a, Ban Ban Điểm Điểm, còn chưa chụp xong mà, các cậu quay lại a ─”

Vài ngày sau, báo chí với bức ảnh quán quân “cuộc thi chụp ảnh sủng vật” năm nay ra làm trang bìa.

“Cho lão phu ôm một cái (báo báo)”

Trong ảnh hai hắc báo xinh đẹp ôm đối phương, toát lên ánh mắt đau thương lại bất đắc dĩ. Thấy một đám bình thảm rơi lệ đầy mặt, cảm động vạn phần. Nhất trí thông qua, cấp cúp quán quân cho chúng, một cameras hàng hiệu cùng một cái vòng hàng hiệu!

Lâm Đạm Chi mới vừa ra tay, quán quân đã nắm được, quả thực làm tên đó đắc ý đến cái đuôi nhếch lên!

“Oa ha ha…Lão phu Lâm Đạm Chi thật sự là một yêu nghiệt chụp ảnh.”

Đương nhiên, hai “nam diễn viên giỏi nhất” của ta đây cũng không phải không có công a!

Vui vẻ v**t v* cameras yêu quý của mình cùng cúp quán quân, Lâm Đạm Chi không phát hiện tai họa sắp ập xuống đầu…

Hai vị vương tử thánh quốc vẻ mặt nhăn nhó đang nổi giận đùng đùng đi tới chỗ gã ──

“Lâm Đạm Chi! Lá gan của ngươi lão phu lớn lắm!”

“Dám đem hình chụp bọn bản vương đi tham gia thi đấu, ngươi bản vương ngứa da sao?”

Tử Thần cùng Tử Lẫm hung hăng trừng mắt nam nhân ở trước mắt, bắt đầu xoắn tay áo.

“Hắc hắc…Bớt giận, bớt giận, cưng ơi, ta đây…ta đây nhất thời không xét kỹ, nhất thời không xét kỹ…” Lâm Đạm Chi chảy mồ hôi lạnh.

“Xét cái rắm cậu! Cậu căn bản là có tính trước, đúng không?”

“Ca, Chi Chi nhất định đã sớm tính kế rồi. Thật là đáng giận mà!”

Hai vị vương tử tức giận đến nổi trận lôi đình, quyết định phải giáo huấn kẻ đầu sỏ lăng nhục hại đám người kia.

Nghĩ đến hôm nay cả đám người trong hoàng cung nhìn lũ người kia với vẻ mặt chết vì nghẹn cười, Tử Thần cùng Tử Lẫm quả thật không còn mặt mũi mà nhìn người khác.

“Đối phương hại chúng bản tọa bị mọi người cườ thúi mũi, đối phương có biết hay không?” Hai vị vương tử nói nghiến răng nghiến lợi.

“Ai nha, không nghiêm trọng như thế, ngay cả thánh sứ cũng nói ảnh rất đáng yêu mà.” Lâm Đạm Chi không biết mình đang đổ dầu vào lửa.

“Cái gì? Đối phương cho thánh sứ xem sao? Lâm, Đạm, Chi, hôm nay đối phương chết chắc rồi!” Hai vị vương tử tức giận đến đỉnh đầu bốc khói, bắt đầu xoa tay, chuẩn bị thật tốt mà chính nam nhân không biết sống chết.

“Hắc hắc… Không nên tức giậnm không nên tức giận, cậu xem, chúng lão phu có cúp, cameras cùng vòng đeo nà.” Lâm Đạm Chi lấy lòng mà triển lãm phần thưởng chính mình thắng được.

“Ai hiếm gì cái chén nứt, vòng đeo rách a!” Tử Lẫm tức giận mắng to.

“Từ từ.” Tử Thần nhìn mờ đồ trên bàn, nhãn châu chuyển động, đột nhiên cười xấu xa, “Lẫm, vật nhỏ của chúng ta đây đã thích chụp hình như vậy, chi bằng chúng ta đây cũng làm chụp hình [sủng vật] đi a.”

“Ca, ý ngươi bản vương là…” Tử Lẫm quả là anh em sinh đôi, nhìn ánh mắt của anh trai tức thì hiểu ngay.” Ha ha…Chơi hay chơi hay…”

“A a a! Các đối phương làm gì? Bản tọa không muốn mang cái này, mau thả bản tọa ra!” Lâm Đạm Chi bị đeo chiếc vòng lên cổ bắt đầu liều mạng giãy giụa.

“Hừ hừ, ngươi lão phu có thể chụp sủng vật của ngươi lão phu, bọn lão phu cũng có thể chụp sủng vật của bọn lão phu, tiểu Chi Chi.” Tử Thần cười xấu xa.

“Đúng vậy, ca, bản vương dắt sủng vật của bản vương, cậu chụp trước cho bản vương.” Tử Lẫm hưng phấn mà nắm dây xích.

“Sủng vật” của tên đó toàn thân trống trơn, cái gì cũng không mặc, trên cổ chỉ có vòng đeo màu đỏ, quả thật khiến người ta đây thú tính, đáng yêu dễ sợ!

“Lẫm, chúng ta đây chụp ảnh cuộc sống của sủng vật đi.” Tử Thần bắt đầu suy nghĩ hôm nay “sủng vật đặc biệt” chụp cái gì.

“Được rồi, trước tiên bắt đầu từ ăn, lão phu cho tên đó ăn. Đến đây, tiểu Chi Chi, mở miệng ra, chủ nhân muốn cho ăn.” Tử Lẫm cười hắc hắc.

“Ô…Không cần, không ── ngô ── ngô ──” Lâm Đạm Chi nằm quỳ trên mặt đất, miệng bị nhét một cái “đại nhục tràng”!

“Tốt, tốt lắm. Xem tiểu sủng vật của chúng bản tọa được ăn rất vui vẻ mà.” Tử Thần tách tách liên tục ấn máy ảnh.

Vui vẻ cái đầu của đối phương! Xấu hổ đến sắp bốc hơi trong lòng Lâm Đạm Chi thóa mạ!

“Tiểu Chi Chi, thè lưỡi ra, biểu hiện rất tốt, đợi thưởng cho đối phương một cái nữa nha.” Tử Lẫm vỗ vỗ đầu của tên đó.

“Bản tọa không cần!” Lâm Đạm Chi giận dỗi ngậm miệng. Hừ, các đối phương làm sao chụp.

“Aizz, tiểu Chi Chi của chúng ta đây cáu kỉnh rồi, Lẫm, phải quản tốt sủng vật của cậu a, bằng không làm sao chúng ta đây chụp được á.”

“Hừ, ca, yên tâm, đối với sủng vật không ngoan lão phu sẽ sẽ hảo hảo giáo huấn tên đó.” Tử Lẫm cười xấu xa.

Tử Lẫm nắm nam nhân kéo lại, bắt đầu hung hăng đánh vào mông hắn!

“A a ── đau chết được ── ô…Lẫm xấu quá, Lẫm là kẻ xấu!” Lâm Đạm Chi đau đến nước mắt chảy xuống.

“Được lắm, còn dám mắng chủ nhân!” Tử Lẫm không lưu tình chút nào tiếp tục đánh.

“Đúng, không tồi, tốt lắm, tiếp tục đánh, vẻ mặt tiểu Chi Chi khóc cực kỳ đẹp, cái mông hồng hồng cũng rất đẹp đó nha.” Tử Thần còn đang bấm máy lia lịa.

Đẹp cái khỉ, lão phu cũng không phải con khỉ, còn mông đỏ! Lâm Đạm Chi bị đánh nước mắt lưng tròng, đau muốn chết.

Ô…Hai người các đối phương hỗn đản ngược đãi động vật, nhớ kỹ cho lão phu! Chờ các đối phương biến thành báo, chủ nhân nhất định trả gấp đôi!

Tử Lẫm nhìn đến nước mắt trên mặt nam nhân, cùng cái mông bị đánh đến đỏ bừng, cây đại nhục bổng quả thật cứng muốn nổ.

GÃ phát ra tiếng th* d*c hưng phấn, *** loạn dùng tinh khí khổng lồ vỗ bốp bốp vào mông nam nhân, *** dịch từ đỉnh nhỏ xuống trên làn da đỏ bùng, thoạt nhìn cực kỳ tình sắc ──

“Thật đẹp, quá đẹp, quá đẹp…” Tử Thần tán thưởng dùng ống kính chụp lại từng cảnh ──

“A a…Không được…không được a…”

“Ác ── đáng chết ── không được kêu *** đãng như vậy!” Tử Lẫm chịu không nổi tiếng rên rĩ của nam nhân kháng cự lại hấp dẫn, không thể nhịn được tách mông hắn ra, phân thân thô to đâm mạnh vào cúc huyệt đỏ tươi thành thục kia ──

“A a a a ──” Lâm Đạm Chi cong người lên, phát ra tiếng hét chói tai!

“Ha a a a…Sướng chết được…Tao huyệt này làm sao mà thao tuyệt đến thế…Ca…Đối phương mau chụp đi…” Tử Lẫm nắm chặt thắt lưng nam nhân, mạnh lực xuyên xỏ.

“Yên tâm, làm sao lão phu có thể bỏ qua một màn phấn khích này cơ chứ…”

Cự bổng tím đen thô to ở trong nụ hoa hồng hồng non non điên cuồng xuyên xỏ qua. Tử Thần dùng ống kính cự li gần để chụp hình ảnh *** loạn vô cùng cực này.

“Ô ô…Không được chụp a…Các ngươi ta đây xấu lắm….A a…”

“Phù phù….Đồ lừa gạt,” Tử Lẫm th* d*c đong đưa thắt lưng rắn chắc, “Ta đây phát giác ca ca chụp, lãng huyệt phía dưới của ngươi ta đây cắn càng chặt hơn ác…”

“Ô…Không có…Bản tọa không có…” Lâm Đạm Chi khóc lắc lắc đầu phủ nhận.

“Còn nói không có, nhìn xem cái gì đây?” Tử Thần đem máy ảnh đến trước mặt nam nhâ, để cho tên đó thấy hình ảnh mới chụp, “Cái miệng nhỏ nhắn *** đãng phía dưới của ngươi ta đây cắn đại nhục bổng của Lẫm chặt như vậy đó, ngươi ta đây còn nói không có…”

“Ô…Xấu quá…Các ngươi bản vương thật xấu…A a.”

Lâm Đạm Chi vốn đã bị cắm đến XXOO chảy ròng, bây giờ lại tận mắt nhìn thấy hình ảnh cúc huyệt chính mình bị đại nhục bổng thao kịch liệt, lại hưng phấn chịu không nổi, không thể nhịn được đem mông *** đãng ưỡn ra phía sau, “A a ── không được ── ta đây không được ── thao chết ta đây đi ──” Lâm Đạm Chi ngẩng đầu lên, cao giọng thét lớn, không để ý mà b*n t*nh ── đại nhụ bổng thiêu đốt trong cơ thể nam nhân điên cuồng xuyên xỏ ngay tức thì bị hút chặt vào, kh*** c*m mạnh liệt đánh thẳng lên não, Tử Lẫm a a kêu to, nắm lấy thắt lưng nam nhân hung hăng thao vài cái, cũng không thể nhịn được đem từng dòng tinh đặc bắn thẳng vào trong mông nam nhân…

Tử Thần ở một bên nhìn thấy mà dòng máu sôi sục, máy ảnh trong tay vang lên tách tách không ngừng ── Tử Lẫm thống khoái mà bắn một tràng, cảm thấy mỹ mãn nói, “Ca, đổi vai, hãy hảo hảo thao thao tiểu sủng vật *** đãng của chúng ta đây, đến lượt ta đây chụp.”

“Được, đợi lão phu chụp một màn đặc sắc đã.” Tử Thần địa đem ống kính nhắm vào bộ vị kết hợp tinh khí của hai người, “Lẫm, đối phương từ từ rút nhục bổng ra, không được quá nhanh ác.”

“Hắc hắc… được…” Tinh khí tím đen từ từ rút ra, cúc huyệt bị thao vừa hồng vừa sưng từ từ chảy ra một dòng dịch thể trắng bóng… Tử Thần nhìn thấy máu mũi sắp phun ra. Không ngừng bấm máy chụp lại hình ảnh vẻ mặt trắng hồng kinh hoàng thất thần của nam nhân sau cao trào lần lướt thay đổi tình sắc.

“Ca, đưa camera cho lão phu, giao sủng vật của chúng lão phu cho ngươi lão phu, thấy lão phu đối với ngươi lão phu tốt không, còn cung cấp bôi trơn miễn phí ác.”

“Đúng, đệ đệ tốt của ra, cảm ơn đối phương, chút chụp đẹp đẹp, lần sau cuộc thị chụp ảnh sủng vật đến lượt chúng bản tọa đoạt quán quân ác!” Tử Thần ôm lấy người mềm nhũn vô lực, cười rồi đâm vào. Thân người Lâm Đạm Chi run lên, hì hì r*n r* vào tiếng, nhanh chóng bị cuốn vào cơn lốc ***, bị hung hăng thao đến không nói được gì.

“Ca, yên tâm, ngươi ta đây mạnh tay mà làm, ta đây sẽ hảo hảo chụp lại, hắc hắc…”

“Sủng vật” đáng thương bị giam trong phòng hảo hảo dạy dỗ ba ngày ba đêm, để lại vô số hình ảnh hết mức “phấn khích”….

Hoàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8