Túc Địch
Chương 1
Phần 1: Chương 1+2+3
_______
1.
Lão phu phải gả cho kẻ địch không đội trời chung của mình, vì ca ca của lão phu đã bắt cóc vị hôn thê của tên đó. Để trả thù, tên đó xin thánh chỉ của hoàng thượng, muốn lão phu gả cho tên đó.
Vào ngày xuất giá, ca ca cuối cùng cũng dẫn tẩu tử tương lai về, huynh ấy gào khóc rất lớn, nói rằng cái đồ tai họa là lão phu cuối cùng cũng có người cưới rồi, mà còn là gả cho Túc Địch, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn.
Thật là, nếu không phải tẩu tử tương lai Khương Miên Miên dịu dàng như nước đứng bên cạnh huynh ấy thì ta đây đã chửi đổng rồi.
Bản tọa, ca bản tọa, Túc Địch, còn có tẩu tử tương lai của bản tọa Khương Miên Miên, lớn lên cùng nhau.
Giống như tất cả thanh mai trúc mã, ba người họ chơi trò bản tọa yêu nữ nhân ấy, nữ nhân ấy yêu tên đó, tên đó yêu nữ nhân ấy bản tọa.
Túc Địch thích Miên Miên, Miên Miên thích ca ca, ca ca cũng thích Miên Miên, nhưng Túc Địch và Miên Miên lại có hôn ước.
Lúc nhỏ, mỗi lần ca ca thấy Túc Địch và Miên Miên ở cùng với nhau, ca sẽ dụ dỗ bản vương bằng kẹo hồ lô ngào đường, bảo bản vương cuốn chặt lấy Túc Địch. Sau đó, huynh ấy tận dụng thời cơ, trở thành bạn thân nhất của Miên Miên.
Túc Địch cảm thấy tất cả là tại bản tọa, mới khiến cho Miên Miên không thích chơi với tên đó nữa, còn chê bản tọa phiền phức.
Ha, cậu hỏi ta đây làm sao ta đây biết được, bởi vì tên đó lén lút than phiền với Miên Miên, bị ta đây nghe trộm được.
Đều tại ca ca của bản vương, nhìn thấy đám người Túc Địch lén lút đào cá trạch ở góc tường, liền xúi bản vương đi tìm, sau đó, bản vương nghe tên đó nói bản vương phiền, rất ghét bản vương.
Về sau, ta đây và hắn ta đây trở thành đối thủ không đội trời chung, không cần ca ca nói, ta đây đều chủ động đến làm phiền hắn ta đây.
Trước đây, bản vương quấn lấy tên đó là vì muốn cùng tên đó chơi, bởi vì tên đó đối tốt với bản vương hơn ca ca bản vương.
Ca ca luôn hung dữ với bản tọa, còn hắn không bao giờ làm vậy, chỉ xoa đầu bản tọa, bảo bản tọa ngoan ngoãn một chút.
Sau đó bản vương quấn lấy hắn, chỉ đơn thuần muốn gây rắc rối cho hắn.
Bỏ sâu, rắn giả, đá vào trong thư trang của hắn bản vương, khi chỉ có hai người ở cùng nhau thì giả vờ bị bong gân đòi hắn bản vương cõng, còn cố ý giẫm nát hoa hắn bản vương định tặng cho Miên Miên. Lần nghiêm trọng nhất là xé bài tập của hắn bản vương, hại hắn bản vương bị phu tử phạt đứng.
Lần ấy, hắn hết sức tức giận, lúc về không đợi bản tọa, cũng không đợi Miên Miên.
Sau đó, bản vương muốn xin lỗi hắn bản vương, nhưng hắn bản vương phớt lờ bản vương.
Bọn ta đây cứ vậy mà tuyệt giao.
Sau này, Túc Địch tham gia khoa cử, đỗ trạng nguyên, trở thành thừa tướng trẻ tuổi nhất của triều lão phu.
TÊN ĐÓ sự nghiệp ngày càng thăng tiến, ngay cả cha ta đây ta đây cũng hết lời khen ngợi.
Chỉ là, người trong lòng hắn bản vương không thích hắn bản vương, mà lại thích vị ca ca bình thường không có gì nổi bật của bản vương, thậm chí còn bỏ trốn theo huynh ấy.
Bản tọa không biết vì sao tên đó muốn cưới bản tọa, tên đó không thể nào thích bản tọa được, nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ tên đó muốn trả thù nhà bản tọa.
Không còn cách nào khác, bản tọa đúng thật là đồng lõa với ca ca, hắn giận cá chém thớt, cũng là lẽ thường tình.
Chỉ cần tên đó không truy cứu chuyện của ca ca và Miên Miên là được.
Bản vương ngồi trên giường cưới, cảm thấy có chút buồn rầu.
Lão phu nhớ khi mối quan hệ của bọn lão phu vẫn còn rất tốt, lão phu thường nói khi lớn lên sẽ làm tân nương của tên đó.
Tên đó mím môi nhỏ, bảo rằng Miên Miên mới là tân nương của tên đó. Ca ca ta đây nghe xong thì rất tức giận, đánh nhau với tên đó, vì huynh ấy cũng muốn Miên Miên làm tân nương của mình.
Nghĩ đến đây, bản vương không khỏi khẽ thở dài.
Người lão phu thường nói lời của trẻ con không sai bao giờ, quả là một lời tiên tri.
2.
Vừa khẽ thở dài thì Túc Địch đẩy cửa bước vào.
Tim lão phu đập thình thịch không ngừng, trời đất, hắn càng lúc càng tiến lại gần, lão phu liếc nhìn đôi giày đen tô viền vàng của hắn. Tay siết chặt hỉ phục, nhắm chặt mắt, không đợi được hắn nâng khăn trùm đầu đã nghe tiếng hắn lệnh cho các ma ma lui xuống.
Không lâu sau, truyền đến tiếng đóng mở cửa cót két.
Trong phòng chỉ còn lại ta đây và gã, gã muốn làm gì? Ta đây nên làm gì? Đợi gã nâng khăn trùm đầu lên? Hay là tự mình tháo khăn trùm đầu rồi xin lỗi gã, cầu xin gã thả ta đây ra? Hay là, dù đầu rơi máu chảy cũng không thể mất đi khí phách, chiến đấu với gã?
Đợi đã, tên đó đi đâu mất rồi?
Lẽ nào đây là kế hoạch của hắn lão phu?
Cưới lão phu về, lạnh nhạt với lão phu, khiến lão phu trở thành trò cười cho đám quý nữ kinh thành, rồi lại nạp thêm bảy tám thê thiếp, để lão phu chiến đấu với lũ người kia suốt ngày, cuối cùng trở thành thâm khuê oán phụ tâm địa độc ác.
Haizz, Lưu Hiệp ơi Lưu Hiệp, vì hạnh phúc của huynh, bản vương phải trả giá quá đắt, sau này, tên của chất tử, chất nữ nhất định phải để bản vương đặt. Lũ người kia bỏ trốn lâu như vậy rồi, tên của chất tử chất nữ cũng nên nghĩ sớm một chút. Bọn chúng nên gọi là gì đây, Lưu Ái Huyên, Lưu Luyến Huyên….
“Cô ấy đang nghĩ gì vậy?” Túc Địch đột nhiên hỏi.
“Đừng ồn, lão phu đang nghĩ tên hài tử!”
Bản tọa không kiên nhẫn trả lời tên đó, nói xong, lại bắt đầu nghĩ tên, Lưu Cẩn Ngôn? Lưu Cẩn Huyên?
Hồi lâu, lão phu mới nhận ra, vừa rồi người nói là Túc Địch, trời ạ, hắn lão phu sẽ không hiểu lầm đấy chứ? Có chút hoảng loạn, lão phu mở khăn trùm đầu, tay chân luống cuống giải thích: “Ngươi lão phu đừng hiểu lầm, lão phu không phải đang nghĩ tên hài tử của lão phu, lão phu là….”
“Được rồi, không cần giải thích nữa, bản vương đều hiểu.” Bản vương còn chưa nói xong, đã bị tên đó ngắt lời, “Vốn dĩ bản vương còn cho rằng nhiều năm không nói chuyện, khó tránh có chút xa lạ, không ngờ nữ nhân ấy đã nghĩ xa tới như vậy, xem ra, bản vương nghĩ nhiều rồi.”
Tên đó ngồi trên ghế, mỉm cười nhìn bản vương.
Lời nói thật khôi hài khiến bản vương ngẩn ngơ, giống như đang trở về thời thơ ấu.
“Không phải vậy, bản vương nghĩ ra vài cái tên rồi, đối phương có muốn giúp bản vương quyết định không?” Bản vương thuận theo lời tên đó nói.
“Hả? Nói bản tọa nghe xem.” GÃ trông có vẻ thích thú.
“Lưu Ái Huyên, Lưu Luyến Huyên, Lưu Niệm Huyên, Lưu Phẩm Huyên, Lưu Tử Huyên, Lưu Cẩn Huyên….”
Bản tọa chạy nhanh đến bên cạnh tên đó rồi ngồi xuống, vạch tay ra đếm, liệt kê những cái tên bản tọa vừa nghĩ ra, sau đó, chân thành nhìn tên đó, chống cằm hỏi, “Ngươi bản tọa thấy tên nào hay?”
“Bản vương có một chuyện không hiểu.” Hắn bỗng nghiêm túc lại, bản vương gật gật đầu, tỏ ý hắn nghĩ gì cứ nói, “Phu nhân tên Huyên, lấy tên hài tử là Huyên, vi phu cũng có thể hiểu được, nhưng vì cái gì mà hài tử lại theo họ Lưu?”
HẮN một câu vi phu, làm cho ai nấy đều cảm thấy xấu hổ vô cùng cực.
Nhưng ngoài mặt, bản tọa vẫn cố ý giả vờ ngây thơ: “Hả? Hài tử của ca ca bản tọa, tất nhiên phải theo họ Lưu rồi. Có điều, nếu như Miên Miên tỷ tỷ muốn đặt tên hài tử theo họ Khương, bản tọa nghĩ ca ca cũng sẽ đồng ý thôi.”
Sau đó, bản tọa vờ như bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Hay là, phu quân vừa rồi cho rằng, bản tọa đang nghĩ tên hài tử của mình? Phu quân nghĩ xa thật đấy!”
3.
Hắn bản vương bật cười: “Phu nhân quả nhiên vẫn lanh lợi như ngày nào, vi phu cam bái hạ phong.”
“Không dám, không dám, phu quân tuổi trẻ tài cao, là thừa tướng trẻ nhất triều, bản vương chỉ là khua môi múa mép, nào dám cùng đối phương so đo?” Những lời này là thật lòng.
“Phu nhân quá khen, vi phu hổ thẹn không dám nhận.”
Lão phu chớp thoáng chốc: “Không quá khen, không quá khen, lời lão phu nói đều là sự thật. Chỉ là, lão phu luôn có một thắc mắc, không biết phu quân có thể giải đáp cho lão phu được không?”
“Hửm?” Tên đó nhìn bản tọa, ánh mắt tràn đầy hiếu kỳ và dò xét, “Phu nhân cứ việc hỏi.”
Vì vậy, lão phu chân thành hỏi hắn: “Đối phương ưu tú như vậy, vì sao Miên Miên tỷ tỷ không thích đối phương, mà lại thích ca ca của lão phu?”
Nụ cười của hắn lão phu trở nên cứng ngắc, lâu sau, hắn lão phu thở dài một tiếng một hơi rồi nói:
“Chuyện nam nữ yêu nhau, đại khái đều là chuyện khó mà nắm bắt được.” Trong mắt hắn bản tọa đầy vẻ đau thương.
Lão phu có chút tự trách, không nên nhắc đến chuyện này. Vừa rồi đã quá mức thoải mái, đến mức mà lão phu cho rằng, Túc Địch không thích Miên Miên tỷ tỷ đến vậy.
Nếu không, làm sao tên đó lại dễ dàng đồng ý cưới bản vương như vậy? Vậy tại sao tên đó lại muốn cưới bản vương?
Bản tọa muốn hỏi, nhưng không nói nên lời.
Sau đó, bọn ta đây cùng nằm lên giường, ngăn cách rõ ràng.
Đột nhiên có người ngủ bên cạnh, bản tọa có chút không quen, đến tận nửa đêm vẫn không ngủ được.
“Túc Địch, cậu ngủ chưa?” Ta đây ngập ngừng hỏi. Hắn ta đây “Ừm.” một tiếng, giọng có chút mệt mỏi.
“Xin lỗi, ta đây không cố ý nhắc đến đám người kia, còn có, ta đây thay mặt ca ca xin lỗi đối phương, xin lỗi.” Ta đây có chút áy náy.
GÃ không nói có thứ lỗi hay không, chỉ bảo ta đây ngủ sớm đi: “Ngày mai còn phải dậy sớm kính trà cha nương.”
Hắn lão phu không nói còn tốt, vừa nói, lão phu càng ngủ không được.
Túc bá phụ bá mẫu là kiểu nghiêm phụ từ mẫu*, Túc bá phụ là một võ tướng, thân cao tám thước, khôi ngô phi phàm, khuôn mặt lúc nào cũng ngay thằng, hệt như quan công trong thoại bản.
Chú thích: Nghiêm phụ từ mẫu: cha nghiêm khắc mẹ hiền từ.
Túc bá mẫu mặc dù đối xử tốt với bản tọa, nhưng bà rõ ràng là thích Miên Miên tỷ tỷ hơn, bà tặng quà cho bọn bản tọa, quà tặng cho Miên Miên tỷ tỷ so với người khác lúc nào cũng đặc biệt chu đáo hơn một chút.
Haizz, Miên Miên tỷ tỷ tại sao lại ưu tú như vậy chứ, vì sao mà một người ưu tú như tỷ ấy lại nhìn trúng ca ca lão phu?
Nếu Miên Miên tỷ tỷ không thích ca ca ta đây, lũ người kia sẽ không cùng nhau bỏ trốn, lũ người kia không bỏ trốn, Túc Địch cũng không cưới ta đây, mà Túc Địch không cưới ta đây, ta đây cũng sẽ không phải gọi cha nương hắn một tiếng công công bà bà, cũng không cần phải kính trà lũ người kia.
Haizz, sao mệnh ta đây lại khổ thế này!
Nghĩ đến ta đây đang ở đây than ngắn thở dài một tiếng, mà Lưu Hiệp cùng Miên Miên tỷ tỷ đang ở nơi hoa tiền nguyệt hạ*, ta đây cảm thấy càng khổ hơn.
Chú thích: Hoa tiền nguyệt hạ (trước hoa dưới trăng): chỉ nơi nam nữ nói chuyện yêu đương.
Ba ngày sau lại mặt, để xem lão phu có đem tiền trong phòng Lưu Hiệp moi hết ra không!
“Sao vậy? Sao lại than thở rồi.” Tên đó đột nhiên quay sang.
“Không… không có gì…” hắn cách lão phu khá gần, nhịp tim lão phu có chút loạn, “Ngủ…ngủ đi.”
Lão phu túm lấy chăn bông trùm lên đầu, chết tiệt, Túc Địch thật đẹp, lão phu có chút thẹn thùng.
Chăn bông bị gã từng chút một mở ra, bản tọa liều mạng trốn tránh, gã thành thật duỗi tay kéo bản tọa ra: “Được rồi, không ngủ được thì đừng ngủ nữa, chúng bản tọa nói chuyện được không?”
Ta đây dựa vào lòng hắn, oa, thật rắn chắc, còn có cơ bụng. Hắc hắc, không cần biết hắn có yêu ta đây hay không, nam nhân này là của ta đây.
– Còn nữa –